Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 48: Bàn bạc



Trong “Cầu Hỉ Thước” có hằng hà sa số con đường sỏi đá uốn lượn ngoằn nghoèo, nhìn từ trên xuống trông như những nhành dây leo đan xen chằng chịt. Chẳng biết hồi ấy người thiết kế nghĩ gì, nhưng đây quả thật là thiên đường cho những cặp yêu đương vào quãng thời gian cắp sách đến trường.

Thỉnh thoảng Từ miệng rộng sẽ dẫn người đến đây kiểm tra, nhưng nhiều lối rẽ quá, chặn đường đằng đông đâu chặn được đằng tây. Mà mấy cái đứa ranh con này ấy mà, thính thì thôi rồi, hở tí đã chạy, khó bắt lắm luôn. Chưa kể có những học sinh không phải yêu đường mà đi đường tắt qua đây thôi, nên dù bắt được cũng chẳng thể kết luận, điều ấy khiến Từ miệng rộng nhức đầu mãi, chỉ biết phối hợp với giáo viên chủ nhiệm các lớp để giáo dục và dạy dỗ thêm.

Thịnh Vọng và Giang Thiêm chọn một ngã rẽ gần nhất, vội vàng rời khỏi khu vườn.

Trong lúc mau mau bước đi, Thịnh Vọng dáo dác ngó xung quanh, vừa khéo bắt gặp hai bóng người sóng vai nhau ở đằng xa, chàng trai mặc áo phông kẻ sọc rộng rãi. Hình như Thịnh Vọng từng thấy cái áo đó ở đâu rồi, nhưng cậu không nhớ ra và chẳng hơi đâu ngẫm nghĩ.

Trên đường về cậu lặng thinh.

Không phải là không muốn nói, mà tự dưng gợi chuyện cứ thấy đột ngột và thiểu năng quá. Giang Thiêm cũng rất yên lặng, ngón tay thon dài cắm trong túi quần, trên vai trái đeo cặp sách. Rõ ràng không phải đồ đạc của hắn mà hắn cầm hết sức thản nhiên.

….

Hình như hắn luôn có vẻ thản nhiên thế đấy, thỉnh thoảng rũ mắt chẳng biết đang nghĩ gì.

Lần đầu tiên Thịnh Vọng cảm thấy con đường số 3 dài tới vậy, đi cả một thế kỷ rồi mà vẫn chưa tới nơi. May thay, lúc đi ngang qua sân vận động gặp phải một người và đã cứu cả hai đứa ra khỏi bầu không khí kì quặc.

“Chị Tinh ạ.” Thịnh Vọng đánh tiếng.

Dương Tinh buộc tóc đuôi ngựa, mặc quần áo thể thao chạy ra cửa hông sân vận động, vừa vẫy tay chào cậu vừa tháo băng đô thấm mồ hôi.

“Mới có vài hôm mà sao đã về vội thế, muốn đi học đến vậy cơ à?” Dương Tinh hỏi.

Thịnh Vọng vội vàng tìm cho mình một lý do chính đáng: “Dạ, thì em sợ em nghỉ nửa tháng thành tích sẽ quay về thời kì trước giải phóng một đi không trở lại.”

“Sao thế được.” Dương Tinh biết cậu tinh ranh, lườm nguýt và bảo: “Nền tảng và đầu óc vẫn còn đây, dù không học cũng tụt tới độ ấy.”

Trước giờ cô hay nói thẳng, nhưng vẫn bổ sung thêm câu nữa: “Tôi không bảo các cậu cứ lười nhác đi, lúc cần cố gắng thì phải dốc hết sức, kết quả sẽ luôn luôn tốt hơn so với không cố gắng, đúng chứ?”

“Chắc chắn rồi ạ.” Thịnh Vọng đáp.

“Nhưng cậu cũng đừng ra vẻ.” Dương Tinh cúi đầu nhìn mắt cá chân của cậu, ngờ vực bảo: “Tôi bị trẹo tay mà nghỉ hơn một tháng đấy, đến bây giờ chấm bài vẫn thấy khó chịu đây này. Cái chân này của cậu chưa lành mà đã đi lung tung rồi, cẩn thận để lại di chứng đấy. Tôi nói cho mà biết nhé, nếu không chăm sóc chu đáo thì sẽ rất dễ bị trẹo lần nữa, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, sau này cậu sẽ thành thậm thọt cho xem.”

Thịnh Vọng nghe cô nói mà sắc mặt xanh mét.

“Em đừng dọa học sinh thế chứ.” Một giọng nói vang lên cắt ngang, Thịnh Vọng ngoái đầu nhìn thì nhận ra là thầy Trang Hành gặp ở phòng y tế. Anh cũng mặc quần áo chạy bộ, trong tay cầm hai chai nước, vừa đi từ hướng Hân Hoan về.

Dương Tinh nhận nước trong tay thầy và bảo: “Ai dọa nó. Tôi nói sai chỗ nào, hay anh chỉ ra tôi xem thử.”

Lãnh đạo trường còn chả dám chỉ trích của cô, Trang Hành nào dám. Anh luôn miệng bảo: “Thôi thôi thôi thôi, cô Dương của các em luôn đúng —–“

Anh hắng giọng và quay đầu bảo Thịnh Vọng: “Thôi cứ cẩn thận thì hơn, trẹo chân nhiều rồi không cứu được đâu. Mặt mũi sáng sủa thế kia mà đi đôi với cái chân khập khiễng thì tiếc biết bao. Em cứ nghĩ mà xem, thấy đúng không hửm?”

“…”

Thịnh Vọng hổng muốn nghĩ.

Cậu nhìn thầy Trang gió chiều nào xuôi chiều ấy và thầm nghĩ cái câu giễu cợt của Cao Thiên Dương đúng phết: Những người đang yêu đương hoặc sắp yêu đương, ít nhiều gì đầu óc cũng có vấn đề.

Dương Tinh cầm chai nước gõ gõ cánh tay Trang Hành nói: “Tôi muốn nước lạnh, xin hỏi thế này là lạnh à?”

Trên thân bình chẳng có tí hơi nước nào, nhìn cái biết ngay nhiệt độ bình thường.

Trang Hành đáp: “Trong quán hết nước lạnh rồi, vừa mới thêm vào thôi, chai anh lấy cho em đã là trong cùng rồi đấy.”

Dương Tinh ngờ vực nhìn anh, nét mặt Trang Hành bình tĩnh.

Thịnh Vọng thầm nhủ lừa ai đấy! Cửa hàng tiện lợi Hân Hoan nằm sát sân vân động, thứ bán chạy nhất là nước lạnh, trước giờ có bao nhiêu thì bỏ vào tủ bấy nhiêu, chưa từng hết hàng. Chị Tinh đâu ngốc, sao có thể tin cái chuyện vô lý đùng đùng thế được?

Kết quả Dương Tinh luôn vênh váo dữ dằn nhìn chằm chằm một lúc, rồi quan sát chai nước có nhiệt độ bình thường với ánh mắt chê bai, bất đắc dĩ vặn nắp nói: “Thôi được rồi….”

Thịnh Vọng: “?”

Vào giây phút ấy, cậu đã thấy hiện tượng lạ – “Vì yêu cứ đâm đầu” trên người quý cô đây.

Có lẽ vẻ mặt bé ngoan hóng hớt drama của Thịnh Vọng quá lộ liễu, mà Dương Tinh uống được hai hớp bỗng dưng thấy lúng túng. Cô hất cằm về phía đường số 3, nói với 2 cậu trai lớn đúng rằng: “Rồi, không có chuyện gì nữa thì phắn mau! Có điện rồi đấy lôi sách ra mà học đi. Tôi nói các cậu chứ, đừng có ôm khư khư Lý Hóa cả ngày, nhất là Giang Thiêm. Dành chút thời gian cho tiếng Anh thì chết ai đâu.”

Giang Thiêm chẳng thể nào ngờ nổi mình chưa làm gì mà bị lôi cổ ra mắng, hắn không có tí hối lỗi nào sất, “À” lên tỏ vẻ đã nghe.

“À cái mông, à xong cậu có sửa không? Không sửa chứ gì.” Dương Tinh mắng hắn chẳng thèm nể nang: “Mà tháng sau đi tập huấn rồi đấy, tập huấn xong sẽ thi bán kết. Đã vào bán kết rồi thì phải cầm về đây cho tôi một cái giải cao hơn, bằng không cứ chờ xem tôi xử lý hai cậu thế nào.”

“Biết rồi ạ, cô ơi bọn em về kí túc đây.” Thịnh Vọng huých tay Giang Thiêm, ý bảo hắn mau lên.

Đi được vài bước, Thịnh Vọng phân tích như một chuyên gia: “Tôi nghi chị Tinh xấu hổ, giấu đầu hở đuôi.”

“Cậu nói cái gì đấy Thịnh Vọng!” Dương Tinh thính tai bèn hỏi.

Chết cha, nghe thấy mất rồi.

Thịnh Vọng cuống quýt định chạy, kết quả vừa nhấc chân lên mới nhớ ra “Trẫm đang bị bệnh”, thế là biến chạy thành nhảy lò cò. Giang Thiêm còn giúp đỡ vài bước.

Ham muốn sống còn mãnh liệt, nhưng bị hiện thực kéo tụt. Hình ảnh ấy buồn cười tới nỗi chả muốn nghĩ nữa. Lúc nhảy tới góc tường tòa nhà Đốc Hành, Giang Thiêm không kìm được bật cười ằng ặc, Thịnh Vọng chịu hết nổi bèn vịn mép bồn hoa ngồi xuống và cười tới nỗi suýt thì ngã dúi vào bụi cây.

Cậu chống đầu gối cúi đầu run bần bật, sau cùng xổ một câu chửi bậy mới dừng cười được. Cậu chỉ chỉ Giang Thiêm nói: “Câm mồm không được cười, mắng cậu nữa đấy, cậu không nín được à?” 

Giang Thiêm thôi cười, nhưng trong mắt vẫn đong đầy niềm vui. Hắn xốc quai cặp lên, rũ mắt bảo: “Mắng ai cơ cậu nói lại xem?”

“Cậu đấy.” Cậu chủ nhỏ đùa bỡn mà không biết xấu hổ: “Cậu lạnh lùng ngạo mạn cơ mà, lạnh lùng ngạo mạn mà dễ cười thế à. Bình thường chả thấy cậu cười mỉm phát nào, kết quả gặp tôi cái thì xổ lồng luôn, cậu làm sao thế hả?”

Giang Thiêm chẳng biết phải làm sao, hắn quay mặt đi nở nụ cười ngắn ngủi, rồi quay về hỏi: “Cậu bớt nhây tí đi được không?”

Thịnh Vọng nhún vai, ý bảo ứ đấy.

Giang Thiêm phì cười.

Tâm trạng Thịnh Vọng tức thi tươi tỉnh hẳn ra, cảm giác buồn chán và sa sút suốt mấy ngày ở nhà được thổi bay.

Cậu cười theo, một lát sau nét mặt nhạt dần đều. Bởi cậu bỗng nhận ra, chỉ cần Giang Thiêm thể hiện dáng vẻ bó tay với mình thì cậu sẽ rất vui.

Có vẻ vì Giang Thiêm rất hời hợt với người khác nên phản ứng kiểu ấy bỗng trở nên đặc biệt không gì sánh bằng, mà cậu thì vô cùng hài lòng với sự đặc biệt ấy.

Vì sao nhỉ?

Vì trước giờ người để gần gũi quá ít ư? Hay vì lí do nào khác?

Chỉ còn văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà Đốc Hành vẫn sáng đèn, vườn hoa trước nhà chìm trong bóng đêm đen đặc, tối đến nỗi nhìn thấy cả mấy con đom đóm lưa thưa lập lòe, nhưng chẳng biết có phải hoa mắt hay không nữa.

Cười chán chê mỏi mệt rồi, hai người không nói gì nữa. Một lúc sau, Giang Thiêm thu tầm mắt khỏi phương xa, cúi đầu nhìn Thịnh Vọng, lặng thinh chốc lát rồi hỏi: “Nghỉ xong chưa?”

Thịnh Vọng có vẻ đờ đẫn, sửng sốt mất một lúc mới ngẩng đầu: “Hở?”

“Nghỉ xong rồi thì về kí túc thôi.” Giang Thiêm nói.

“Ầu.”

Thịnh Vọng đáp lời và thấy Giang Thiêm chìa tay ra, nghiêng mặt đi bảo: “Nào.”

Tay hắn rộng rãi nhưng không dày, đốt ngón tay vừa dài vừa thẳng, mang tới cảm giác vừa khô ráo vừa mát lạnh. Ngón tay tì trên đầu gối của Thịnh Vọng khẽ khàng cuộn lại, vịn tay hắn đứng lên.

Giang Thiêm không thả tay ra ngay mà cẩn thận đỡ cậu đi một đoạn. Mãi tới khi nghe thấy tiếng người ồn ã ở kí túc xá, ánh đèn ngời sáng va vào tầm mắt thì Thịnh Vọng mới giật mình hoàn hồn.

Cậu rút tay về đổi sang tư thế khác – nắm cánh tay của Giang Thiêm – và nói trong ánh mắt hắn đảo sáng: “Tí nữa đỡ tôi nhé. May mà đi lên 6 tầng chứ không phải xuống 6 tầng. Tôi phát hiện rằng cái chân này đi lên tạm được chứ đi xuống thì đau lắm.”

“Có cầm thuốc tiêu sưng theo không?” Giang Thiêm hỏi.

“Lúc ra khỏi cửa suýt tí nữa quên mất, may mà cô Giang giữ cặp lại bỏ vào cho.” Thịnh Vọng ngại ngùng đáp.

Giang Thiêm trưng cái điệu “Tôi biết ngay mà”.

Cửa kí túc xá mở ra, Khâu Văn Bân vội vàng chạy tới: “Sao cậu đã về thế?”

Thịnh Vọng nói đùa: “Ơ kìa. Không chào đón tôi à? Làm phiền cuộc sống chung đụng của 3 đứa à?”

“Không không không.” Khâu Văn Bân đáp: “Mong cậu về chết đi được ấy.”

Dứt lời cậu ngẫm nghĩ lại, cứ thấy câu đó như ẩn ý rằng cậu chịu hết nổi Giang Thiêm và Sử Vũ rồi.

Thế là chàng ngốc vụng mồm vụng miệng bèn bổ sung thêm: “Tất cả mọi người đều mong cậu về đấy.”

Hình như quái hơn thì phải.

Khâu Văn Bân ngẫm nghĩ và bồi thêm câu nữa: “Vừa nãy đại thần biết cậu về thì lao xuống cái vèo luôn.”

Giang Thiêm: “….”

Rốt cuộc hắn không chịu nổi nữa, quay đầu gắt gỏng với cái tên ngốc này: “Tắm chưa? Có điện rồi đấy.”

Ngụ ý lượn mau.

Khâu Văn Bân cầm quần áo cụp đuôi vào nhà tắm.

*

Lúc Sử Vũ quay về đã hơn 11 giờ, sát nút kiểm tra phòng.

Thịnh Vọng nhận một cú điện thoại từ Thịnh Minh Dương, nghe ông lải nhải dặn dò cẩn thận cái chân, cuối cùng nửa sung sướng nửa bùi ngùi nói: “Thấy con và Tiểu Thiêm ngày càng gắn bó keo sơn, bố cùng cô Giang vô cùng vui mừng.”

“Thật đấy, cực kì vui mừng.” Thịnh Minh Dương nói tiếp: “Nhưng con cũng đừng có cậy chân đau mà sai bảo nó nhé, đấy là anh con, không phải bảo mẫu đâu.”

“Dạ —–” Thịnh Vọng đáp lời qua quýt, từ ngoài ban công quay về thấy Sử Vũ thì “À” lên: “Thì ra người vừa nãy tôi thấy là cậu à? Tôi đã bảo mà sao cái áo phông kẻ sọc nhìn quen thế cơ chứ.”

Có vẻ Sử Vũ đang rất hớn, nghe thế thì sửng sốt hỏi: “Gì cơ?”

“Có phải lúc nãy cậu đến vườn Tu Thân không?” Thịnh Vọng hỏi.

Sử Vũ bối rối trong chốc lát, mặt mũi tức khắc đỏ bừng như con tôm luộc: “Hả? Gì gì….cơ. Tôi tìm Hạ Thư có tí việc.” 

Thịnh Vọng nhìn phản ứng của hắn, chợt ngộ ra mình chẳng may hít được tí drama rồi.

Cậu vội vã xua xua tay bảo: “Không, cậu đừng quýnh, tôi nói thế thôi.”

Mặt Sử Vũ càng đỏ hơn, biện bạch: “Tôi có quýnh đâu, ai quýnh chứ.”

Để chứng minh điều ấy, hắn lập tức vặn lại: “Còn nói tôi à, cậu thì sao? Sao cậu tới đấy?”

Vừa dứt lời, hắn như đào bới được tí drama, lập tức cười đểu: “Ai dụ cậu đến đến hả?”

Thịnh Vọng nghẹn lời theo bản năng, chẳng biết vì sao không trả lời ngay mà liếc mắt nhìn Giang Thiêm.

Còn Khâu Văn Bân thật thà thì đáp: “Cậu ấy quay về trường, đại thần đi đón cậu ấy.”

Nghe vậy, Sử Vũ bĩu môi, thất vọng bảo: “Xời…. Tôi cứ tưởng cậu cũng có gì cơ.”

Cái từ “cũng” ấy hay ghê luôn, bản thân hắn nói xong lập tức ngớ ra, vội vàng cắm mặt vào tủ quần áo moi khăn và quần áo gào thét đòi đi tắm.

Tên ngốc Khâu Văn Bân phản ứng chậm chạp: “Ớ, anh Vũ anh đến cầu Hỉ Thước nói chuyện với con gái á??? Anh yêu đương á?”

“Yêu cái cứt!” Sử Vũ thẹn quá hóa giận, từ cổ đổ lên đỏ bừng chui vào nhà tắm và đóng cửa cái rầm.

Khâu Văn Bân gãi gãi đầu hỏi Thịnh Vọng: “Anh Thịnh cậu bảo tớ có nên nhắc nhở tí không?”

“Nhắc gì cơ?” Thịnh Vọng hỏi.

“Yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến học tập.” Khâu Văn Bân nghiêm túc bảo.

“…”

Thịnh Vọng sa mạc lời, cười ruồi đáp: “Cũng đúng, nhưng cậu mà nói thì chắc sẽ bị đập đấy.”

Khâu Văn Bân thở dài.

Thịnh Vọng nhìn cậu chàng mà buồn cười quá, rồi tự dưng thấy lúng túng. Cậu định bụng quay sang nói chuyện với Giang Thiêm, bỗng thấy anh trai băng giá của mình đang thu dọn một đống đồ trên giường cậu nào là PSP, tai nghe, máy tính, đèn gấp và đủ các thứ linh tinh xuống dưới. 

“Cậu làm gì thế?” Cậu hoang mang hỏi.

Giang Thiêm tiện tay cầm máy tính của mình vứt lên giường trên và đáp: “Đổi giường, cậu nằm dưới.”

Thịnh Vọng liếc mắt nhìn giường của Giang Thiêm, buột miệng đáp: “Cần gì chứ? Tầng 6 tôi còn leo được, mấy cái thanh sắt bõ bèn gì.”

Nói đúng ra thì cậu không nên leo lên giường trên. Vừa nãy leo hết 6 tầng, mắt cá chân cậu đã thấy nóng bừng và phình to ra rồi, nhưng cậu không nhịn được mạnh miệng đôi câu, cố tỏ ra là mình ổn.

Kết quả anh trai cậu chẳng thèm cho cơ hội ấy —-

Vẻ mặt Giang Thiêm bình tĩnh hỏi: “Cậu nghĩ tôi đang bàn bạc với cậu à?”

Thịnh Vọng: “….”

Hình như không.

Và tối hôm đó, không biết do lạ giường hay gì khác mà hiếm khi Thịnh Vọng mất ngủ.