Ai Đó (Mỗ Mỗ)

Chương 7: Giấy nhớ



Ồn ào một lúc mà đã nửa đêm.

Không biết Thịnh Minh Dương và Giang Âu dùng cách gì, nhưng cuối cùng Giang Thiêm vẫn ở lại. Thịnh Vọng dính người lên cửa phòng ngủ không nghe rõ lắm, nhưng kết hợp với những gì cậu thấy lúc trước thì chắc là nhờ Giang Âu tỏ vẻ tủi thân. Chỉ cần Giang Âu dùng vẻ mặt vừa dè dặt vừa cầu xin tha thiết, thì Giang Thiêm không thể từ chối được.

Tiếng bước chân loẹt quẹt lên tầng, Thịnh Vọng dính vào cửa nghe thấy Thịnh Minh Dương bảo: “Tiểu Thiêm, con ở phòng này nhé.”

Đối diện phòng Thịnh Vọng là nhà vệ sinh và phòng sách riêng, “phòng này” mà bố cậu vừa nói nằm ngay cạnh phòng cậu. Mặc dù ngôi nhà này đã có tuổi, nhưng được sửa sang toàn bộ nên thật ra cách âm khá tốt. Cơ mà 2 phòng cạnh nhau dùng chung một vách tường thì ít nhiều gì vẫn nghe thấy tiếng động của phòng bên.

Thịnh Vọng cứ có cảm giác lãnh địa riêng của mình bị xâm chiếm, trong tức giận xen lẫn tí xấu hổ lạ lùng.

Di động bỗng rung lên, Thịnh Vọng buồn bã thẩn thơ rũ mắt nhìn, Con Cua đang cập nhật tiến triển của 2 đàn anh trong thời gian vừa qua.

[Con cua hình bát giác: Tin tốt đây, cuối cùng 2 ổng đã giải ra ý thứ nhất, cách một bức tường mà tao còn cảm nhận được niềm vui phấn chấn, sau đó 2 ổng bị giáo viên tuần tra kí túc xá nhắc nhở]

[Con cua hình bát giác: Ê ê, còn thức không?]

[Con cua hình bát giác:???]

Thịnh Vọng kề điện thoại bên môi: “Giờ mới mấy giờ mà ngủ.”

[Con cua hình bát giác: 12 rưỡi rồi anh giai ạ. Mày thì sao? Mày tính ra chưa?]

Đóng hộp: “Không tính nữa.”

[Con cua hình bát giác: Hể? Thế mày làm gì nãy giờ?]

Đóng hộp: “Xem một vở kịch luân lý gia đình.”

Con Cua là bạn cùng phòng trước đây của cậu, quan hệ lại khá khăng khít nên ít nhiều gì cũng biết chuyện gia đình cậu. Cái điện thoại đang rung bần bật bỗng im ắng, sau một lúc lâu, Con Cua mới dè dặt hỏi: Chuyện gì thế?

Thịnh Vọng ấn nút ghi âm, vài giây sau lại thả ra, đổi thành gõ chữ.

Con Cua nhận được một tin nhắn âm thanh trống không, bèn gửi chuỗi hỏi chấm dài dằng dặc.

Thịnh Vọng không quan tâm, nghiêng người dựa vào cửa gõ lách cách: một người sắp trở thành mẹ kế của tao và con trai cô ý dọn vào đây ở, đứa con ở ngay cạnh phòng tao, tao

Tao gì giờ? Nói với người khác những lời như thế chẳng có gì hay ho, còn có vẻ hoạnh họe quá. Chủ yếu là cái kiểu hoạnh họe ấy không tương xứng với hình tượng ngầu lòi đẹp trai của cậu. Thịnh Vọng nghĩ thế, bèn xóa hết câu vừa gõ, gửi tin nhắn âm thanh: “Không có gì, có một thằng cha tạm thời ở cạnh phòng tao, xuất phát từ lễ phép tao còn phải gọi là anh.”

Lời nói lập lờ lấp lửng nên Con Cua cứ tưởng họ hàng xa mất nết nào cơ, tức thì không lo lắng nữa.

[Con cua hình bát giác: Thế mày có gọi không?]

Đóng hộp: “Mơ đi, trước giờ tao làm gì có lễ phép.”

[Con cua hình bát giác: Ha ha ha thế đuổi thằng cha ấy đi]

Đóng hộp: “Muốn đuổi lắm ấy chứ. Chả phải mày có nuôi một con chó hay sao, bao giờ cho tao mượn, tao cho nó xả nước tiểu đầy phòng xem ai đó còn ở được không.”

[Con cua hình bát giác: Đệch, đừng nói nữa, tao nghe mà thấy tởm]

Thịnh Vọng mừng rơn. Đang nói sướng miệng, cậu bỗng nhớ tới dáng vẻ đứng ngoài cổng một mình của Giang Thiêm, đèn đường kéo dài cái bóng hắn, rất kiêu ngạo, mà có hơi….lẻ loi.

Cậu chủ nhỏ “hừ”, rồi nói: “Dẹp đi, phiền chết mất. Chỉ cần hắn đừng nói chuyện với tao, đừng làm phiền tao đọc sách là được, nhắm mắt làm ngơ. Tao đi làm đề đây.”

[Con cua hình bát giác: Ể? Từ từ.]

[Con cua hình bát giác: Nói đến làm đề bỗng dưng tao nhớ ra, nếu bảo mày gọi anh thì thằng cha cách vách lớn hơn mày à?]

[Con cua hình bát giác: Ít nhất trên lớp 11 nhể? Hay mày đưa câu cuối cho hắn ta xem thử đi, làm được thì ngon, không làm được thì nhân cơ hội chế giễu hắn]

Suy nghĩ hãm ghê luôn ý, Thịnh Vọng bị hắn làm cho giật mình kinh hãi, không do dự rep lại: mày làm tao tởm đấy.

[Đóng hộp: Tao đập cho phát giờ!]

Những lời cuối cùng hơi gay gắt làm Con cua hình bát giác rén, bèn im luôn.

Thịnh Minh Dương sắp xếp cho Giang Thiêm xong, bước chân chần chừ một lát rồi đi tới trước cửa phòng Thịnh Vọng, hạ giọng gọi: “Con trai?” Giọng ông không to cũng không gõ cửa, như sợ làm ồn tới ai.

Thật ra Thịnh Vọng đứng ngay sau cánh cửa, hai bố con chỉ cách nhau mỗi cái ván cửa, cậu nghe thấy nhưng không lên tiếng trả lời.

“Con trai?” Thịnh Minh Dương gọi thêm câu nữa.

Thịnh Vọng vẫn không trả lời.

Một lát sau, cậu nghe thấy Thịnh Minh Dương thì thầm với Giang Âu: “Muộn thế này chắc đi ngủ rồi.”

“Ngủ thật à?” Giang Âu ngập ngừng.

“Chắc thế.” Thịnh Minh Dương đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, lẩm bẩm: “Gần 1 giờ rồi, xuống dưới đã.”

Tiếng bước chân cố gắng đi thật khẽ dần dần khuất xa, dọc theo cầu thang xuống dưới.

Thịnh Vọng loáng thoáng nghe thấy bố mình nói: “Ngày mai anh phải bay chuyến sớm, em trông nhà nhé.”

Mãi tới khi tiếng động dưới tầng hoàn toàn biến mất, Thịnh Vọng mới quay về bên bàn. Cậu đẩy gọn sách vở sang một bên rồi ngồi lên mặt bàn, chân gác trên mép ghế dựa, đề thi trải trên đầu gối. Cứ như thế cúi đầu nhìn 10 phút mà trong đầu loạn cào cào chẳng nghĩ được gì.

Cậu ngửa mặt lên, cơ thể hơi hơi ngả về sau.

Từ góc độ này có thể nhìn thấy nửa cánh cửa sổ phòng bên. Ánh đèn bàn học xuyên thấu qua rèm cửa chiếu lên cửa kính, nhìn thế kia chắc Giang Thiêm đang tranh thủ làm bài tập.

Không biết đã làm xong Vật Lý chưa….

Chắc là xong rồi, tự học buổi tối thấy hắn ngồi làm đề suốt mà, bao nhiêu thời gian thế mà không làm xong thì uổng cái danh con nhà người ta quá.

Nhỡ đâu hắn cũng không làm được câu cuối cùng thì sao?

Nhưng người ta được điểm tối đa đấy.

Trong đầu Thịnh Vọng cứ như có một con cua đang chít chít oe oe cãi nhau với cậu.

Bài tập và sĩ diện, dẫu gì cũng phải chọn một thứ.

Cây bút trong tay Thịnh Vọng quay nhanh đến vòng thứ N, cuối cùng rơi trên bàn: tui chọn sĩ diện.

Năm phút sau, cậu chủ nhỏ vác theo sĩ diện rạn nứt đứng trước cửa phòng cách vách, giơ tay ba lần mới gượng ép gõ cửa.

“Ai?” Giọng nói lạnh lùng của Giang Thiêm vang lên sau cánh cửa.

Tên này dẫu đi “ăn nhờ ở đâu” mà cũng chẳng chút dè dặt nết na, hỏi mỗi câu “Ai” hết sức hùng hồn, suýt tí nữa làm Thịnh Vọng bỏ về phòng. Chân trái cậu cứ nhích đi rồi lại rụt về, vịn khung cửa giả vờ nghễnh ngãng.

Không chờ câu trả lời, Giang Thiêm đã lê dép bước tới. Nắm cửa vang lên đánh cạch một tiếng, cửa mở ra.

Dễ thấy, hắn không ngờ người tới là Thịnh Vọng, bấy giờ hơi sửng sốt. Nhưng chắc vẫn nhớ mối thù bị kéo vào cửa nên vẻ mặt hắn chẳng mấy thân thiện. Nhìn cứ như bị đau răng hoặc đau chỗ nào đó.

“Cái mặt cậu là sao hả?” Thịnh Vọng bảo.

“Có gì nói đi.” Giang Thiêm không muốn nói nhiều.

Thịnh Vọng mấp máy môi, xòe tay ra nói: “Trả bút cho tôi.”

Giang Thiêm vô cảm nhìn cậu hai giây, rồi quay đầu vào phòng.

Thấy trước cửa không còn ai, Thịnh Vọng ngoảnh mặt đi bép miệng mình.

Sợ gì hả cái đồ đẹp trai này, chỉ hỏi thôi mà mày sợ cái gì hả?! Trong lòng cậu điên cuồng gào thét mắng chửi bản thân, nhưng Giang Thiêm vừa quay về cái lập tức khôi phục dáng vẻ biếng nhác.

Giang Thiêm đưa bút rồi hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”

“Hết rồi.” Thịnh Vọng đáp.

Giang Thiêm gật đầu, không nói hai lời đóng sập cửa.

“….”

Thịnh Vọng nhìn chằm chằm cái bút hai giây, khoan thai nâng ngón giữa chĩa vào cửa phòng, sau đó lăn về phòng tiếp tục giằng co với đề Lý.

Cậu là kiểu học sinh xuôi chèo mát mái học hành tấn tới, chắc chắn đã từng làm sai, nhưng đây là lần đầu tiên có cảm giác không biết bắt đầu từ đâu.

Cậu thay đổi nhiều mạch suy nghĩ, lần nào cũng giải được một nửa thì gạch thẳng đi. Người làm nhiều đề thi sẽ có một trực giác — chưa cần phải viết đáp án chính xác ra mà chỉ cần liếc thôi đã biết làm sai hay đúng rồi.

Thịnh Vọng rơi vào vòng xoáy sai lầm, vò đầu bứt tai hai mươi phút, cuối cùng quẳng bút đi.

Nãy giờ lực chú ý dồn hết lên quả cầu nhỏ, giọt nước, độ nhớt [1], chờ tới khi cậu ngồi thẳng dậy mới nghe thấy loáng thoáng có tiếng động ngoài cửa, không biết Giang Thiêm ra ngoài làm gì.

[1] Độ nhớt được hiểu nôm na là độ đặc lỏng của dầu, một trong những phương pháp để đo độ nhớt của chất lỏng là sử dụng những quả cầu nhỏ như viên bi thép với đường kính 0,15 cm. (Từ chối hiểu)

Làm bài tới mức điên đầu nên phải đi dạo tí à?

Thịnh Vọng do dự một lát rồi lại mò ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, hơi nước ẩm ướt phả tới. Thịnh Vọng sửng sốt lắm, bấy giờ mới phát hiện Giang Thiêm đang bước ra từ phòng tắm đối diện. Hắn thay một bộ quần áo màu tro tay lỡ rộng thùng thình, mái tóc ngắn màu đen nửa ướt nửa khô bị hắn vuốt bừa về phía sau, thoạt nhìn mới tắm xong.

Hắn cầm khăn mặt trong tay, lắc đầu dốc nước trong tai ra, bấy giờ mới ngước mắt nhìn Thịnh Vọng và hỏi: “Lại sao nữa?”

Thịnh Vọng nhích mũi chân, phi thẳng xuống cầu thang: “Xuống nhà uống nước, cậu tắm thì cứ tắm đi.”

Cậu mở tủ lạnh lấy một chai nước đá, mở nắp rồi phát hiện chưa uống được. Cậu đành ủ rũ xách lên tầng, chui vào phòng.

Thịnh Vọng áp nước đá lên trán, nằm bò ra bàn chốc lát, nằm tới mức sắp ngủ gật luôn mới tự thuyết phục bản thân mình — dùng đôi mắt trần thịt có thể thấy họ phải sống chung một thời gian ngắn, nên không thể cứ lúng túng như vậy mãi được, dẫu sao cũng phải có một lối thoát hòa hoãn quan hệ.

Tờ đề Vật Lý này chính là lối thoát ấy.

Thịnh Vọng đứng dậy lần thứ ba, lần này cầm hẳn đề thi luôn, không làm thì thôi, đã làm là phải làm đến cùng mới được.

Cậu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để sang phòng bên gõ cửa, ai ngờ vừa mở cửa ra đã thấy Giang Thiêm nghiêng người tựa bên tường. Tay trái hắn cầm khăn mặt lau tóc lúc có lúc không, tay phải cầm di động, mắt đang hạ xuống nhìn màn hình, vẫn cứ cái mặt lạnh tanh.

“Cậu đứng trước cửa phòng tôi làm gì?” Thịnh Vọng giật nảy mình.

“Ôm cây đợi thỏ.” Giang Thiêm dứt lời, ngẩng đầu dời mắt khỏi màn hình điện thoại.

“….”

Nếu không phải vẻ mặt hắn chả mấy vui vẻ thì Thịnh Vọng còn tưởng hắn đang nói đùa.

Giang Thiêm thả điện thoại vào túi quần, hỏi: “Ra ra vào vào bao nhiêu lần, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Thịnh Vọng giấu tờ đề ra sau lưng, cả buổi không phun ra được câu nào, cuối cùng chỉ biết nói “Liên quan gì đến cậu?” rồi đóng sập cửa lại.

Sĩ diện của đàn ông bự hơn giời.

Lần đầu tiên Thịnh Vọng cảm nhận sâu sắc những lời ấy, cuối cùng cậu đành dẹp tờ đề đi, vật vã lăn lộn trên giường. Trước khi vào giấc, cậu không kìm nổi nhớ lại giây phút cửa đóng lại, hình như Giang Thiêm liếc mắt qua tay cậu, không biết đã thấy tờ đề hay chưa.

6 giờ 10 phút, Thịnh Vọng bị chuông báo thức gọi hồn, vật vã bò dậy từ trên giường.

Phòng cậu có nhà vệ sinh riêng, không cần tranh giành chỗ đối diện với Giang Thiêm, nên rửa mặt thay quần áo chẳng tốn mấy phút. Tới khi cậu ăn mặc chỉnh tề xách cặp xuống tầng mới phát hiện, ấy thế mà cậu là người dậy muộn nhất….

Trước kia lúc cậu rời giường, sinh vật sống duy nhất trong nhà chỉ có cậu và cô bảo mẫu.

Hôm nay bỗng dưng có thêm người làm cậu đờ hết cả ra, rời giường rồi mà trên mặt vẫn viết một chữ “Mơ” in hoa. Mãi tới khi Giang Âu bưng bát từ phòng bếp ra, cậu mới hoàn hồn.

Lúc ấy Giang Thiêm đã đứng ở huyền quan và đang ngồi xổm trên mặt đất thay giày, thoạt nhìn dậy sớm hơn gà, có lẽ vì muốn giảm bớt những lần chạm mặt không cần thiết, tránh cho phải đến trường cùng Thịnh Vọng.

Thực ra Thịnh Vọng cũng nghĩ thế, sáng nay lúc đánh răng còn suy tính làm thế nào để tránh thời gian Giang Thiêm đến trường. Nhưng khi đối phương cũng làm thế thì cậu lại thấy khó chịu. Cậu tung hoành ngang dọc mười sáu năm nay, vì lý do hay phải chuyển nhà nên không quen thân gì nhiều, nhưng vẫn rất được mến.

Giang Thiêm là cái người đầu tiên ghét cậu đến thế.

Trong lúc ngây người, điện thoại của Giang Thiêm đặt trên tủ giày bỗng rung bần bật, hắn đứng thẳng dậy cầm lấy điện thoại nhìn lướt qua.

Tức thì, vẻ mặt của hắn có sự thay đổi nho nhỏ, hình như vừa cứng đờ vừa chần chừ.

Tiếp đó, ngón tay hắn gõ nhanh vài cái, vừa xỏ nốt đôi giày còn lại vừa nói mà chẳng ngẩng đầu lên: “Quý Hoàn Vũ gửi tiền cho con, con chuyển cho mẹ.”

Thịnh Vọng sửng sốt một lát mới nhận ra Giang Thiêm đang nói với mẹ mình.

Bàn tay đang múc cháo cho Thịnh Vọng của Giang Âu hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường rồi kinh ngạc hỏi: “Hôm nay là ngày bao nhiêu? Sao mới hơn 6 giờ ông ta đã gửi tiền cho con?”

Giang Thiêm dừng hoạt động, Thịnh Vọng nhìn thấy lông mày hắn nhăn nhó, dường như rất rất căm ghét chủ đề này.

“À không, mẹ thuận miệng hỏi chút thôi.” Giang Âu nhận thấy con trai khó chịu, bèn sửa lời ngay: “Giờ con đến trường luôn à? Sao không đợi Tiểu Vọng đi chung một thể?”

“Vâng, có việc.” Giang Thiêm nói dối không chớp mắt, chẳng quay đầu lại mà bỏ đi mất.

Thịnh Vọng bị tụt huyết áp lúc mới ngủ dậy nên phản ứng hơi chậm chạp, suy nghĩ vẫn dừng lại ở cái tên “Quý Hoàn Vũ”. Không biết vì sao cậu cứ thấy quen quen, hình như nghe thấy ở đâu rồi.

Mãi cho đến khi cậu nhận bát theo phản xạ có điều kiện, rồi bị hớp cháo nóng làm rát lưỡi thì cậu mới chợt nhớ ra. Trước đây Thịnh Minh Dương từng nói, chồng trước của Giang Âu tên là Quý Hoàn Vũ.

Đó không phải là….bố Giang Thiêm hay sao?

Nghe Thịnh Minh Dương nói, hồi đó Giang Âu và chồng trước ly hôn trong hòa bình, không có mâu thuẫn gì quá kịch liệt, cũng chẳng có chuyện níu kéo sướt mướt. Tuy con trai còn nhỏ nhưng chững chạc và lớn trước tuổi, chẳng ngăn cản hay ăn vạ gì cả.

Vì thế hai người chung sống với nhau suốt 13 năm cứ vậy chia đôi hai ngả, sau này Quý Hoàn Vũ cùng bạn ra nước ngoài lập nghiệp, Giang Âu thì nuôi con trai, không còn gặp nhau nữa.

Thịnh Vọng không rõ lắm, chí ít bây giờ Quý Hoàn Vũ vẫn nhớ phải gửi tiền định kỳ cho con trai, Giang Âu cũng chẳng oán giận hay phẫn nộ gì cả, thôi xem như may mắn trong bất hạnh. Nhưng mà nhìn phản ứng của Giang Thiêm thì hình như hắn không thích bố mình lắm? Thậm chí có hơi…..căm ghét?

Cơ mà nói đúng ra thì chả liên quan gì tới Thịnh Vọng hết, cậu chỉ ngẫm nghĩ một lúc rồi quẳng đi luôn.

Cậu vốn chẳng định nhận sự thân mật của Giang Âu, nhưng cậu không thể vả mặt người đang cười được, vì thế bữa sáng bỗng trở nên lúng túng gượng gạo, khốn khổ như bữa cơm trước khi chặt đầu.

Cậu vất vả lắm mới ăn hết cháo, vội vàng chào hỏi rồi đi ra cửa.

Đúng lúc ấy Tiểu Trần chở Thịnh Minh Dương ra sân bay đã về, vừa kịp lúc đưa Thịnh Vọng đi học. Anh ngồi ghế trước thắc mắc: “Anh Thịnh dặn chú chở cả cháu với Tiểu Giang đi học mà, cậu ấy đâu rồi?”

“Đi trước rồi ạ.” Thịnh Vọng trợn mắt khinh bỉ, giục giã: “Chú, chú đi nhanh lên, cháu còn một câu chưa làm được đang chờ để được cứu đấy.”

Tiết đầu tiên của lớp 11 trường trung học trực thuộc bắt đầu từ 7 giờ, nhưng phần lớn học sinh sẽ vào lớp trước 20 phút để bổ sung bài tập và so đáp án.

Lúc Thịnh Vọng còn học ở trường cũ toàn chuông kêu rồi mới bước vào phòng học, hôm nay là lần đầu tiên tích cực thế.

Trong phòng học ầm ầm như cái chợ vỡ, chẳng có ai chịu ngồi im một chỗ cả, không nhoài lên bàn trước ngả ra bàn sau, thì là vượt qua hẳn một cái bàn để tìm trợ giúp xa hơn, còn có đứa lố hơn cầm đề chạy khắp nơi như đi ăn buffet.

Cao Thiên Dương ngồi trước Thịnh Vọng là một trong số những tên đi ăn buffet, hiện đang chạy loạn xì ngậu. Ngồi sau Thịnh Vọng thì thôi quên đi.

Tóm lại, cậu không có đối tượng trao đổi thích hợp.

Ngay lúc cậu đang rầu rĩ cầm đề thi, cái ghế của Giang Thiêm phía sau bỗng kêu lên, tiếp đó một bóng người cao ráo đứng dậy, khi đi ngang qua bên cạnh cậu, ngón tay hắn gõ “Cộc” trên bàn.

Làm gì dợ?

Thịnh Vọng sửng sốt, mà Giang Thiêm chẳng hề dừng bước, ra ngoài cửa rồi rẽ thẳng đến văn phòng.

Tới tận khi bóng lưng đối phương biến mất khỏi hành lang, cậu mới phát hiện có một tờ giấy nhớ to bằng lòng bàn tay dán lên mặt bàn của mình, trên giấy viết một đống công thức và các bước tính toán.

Tối hôm qua Thịnh Vọng suy nghĩ suốt mấy tiếng đồng hồ nên bây giờ chỉ liếc mắt cái thôi đã nhận ra đây là lời giải câu cuối cùng trong đề vật lý.

Nhưng ngoài cái đó ra, cuối tờ giấy nhớ còn viết một câu, thể chữ Sấu kim viết ngoáy: Lần sau cảm phiền đừng có bép xép lo chuyện bao đồng nữa.