Bạch Nguyệt Quang Trở Về Thế Thân Rời Đi

Chương 31



Anh ta ôm lấy thiếu niên kia mà hôn một cái: “A, cậu ta là vợ của một người bạn.”

Bạch Việt nhìn Lâm Du, không khỏi cười nói: “Ngày hôm đó tôi thấy cậu vừa ôm Phó Thời vVăn vừa khóc rất thê thảm đến tôi cũng không đành lòng nhìn cậu bị lừa như vậy. Chà, vẫn là anh Phó quá lợi hại, diễn xuất thật đỉnh.”

Nữ ca sĩ trong quán đang hát một bản tình ca lãng mạn.

Nhưng đầu óc Lâm Du hiện tại hoàn toàn trống rỗng.

Bạch Việt nhấp một ngụm rượu, vòng tay ôm eo thiếu niên bên cạnh: “Mà này, cậu đến tìm tôi có việc gì? Tôi đang rất bận.”

Lâm Du nhìn Bạch Việt, nói: “Cám ơn.”

“Cảm ơn tôi vì cái gì?” Bạch Việt không hiểu, anh ta nhướng mày: “Tại sao, cậu thích tôi? Muốn đối tốt với tôi sao?”

Bạch Việt nghiêng người: “Chúng ta cũng không phải là không thể, nhưng không thể để cho Anh Phó biết, tôi không muốn ăn thêm trận đòn nữa.”
Lần trước còn nói rõ ràng chỉ là diễn kịch, nhưng Bạch Việt lại bị đánh đến mức thừa sống thiếu chết.

Phó Thời Văn đánh thật sự rất tàn nhẫn, làm gãy sống mũi khiến mặt anh ta gần như biến dạng.

Một đám mây đen lóe lên dưới mắt Bạch Việt, anh ta nhìn chằm chằm Lâm Du càng ngày càng thích thú, nếu có thể khiến Phó thời văn đội mũ xanh*, chỉ nghĩ đến điều đó quả thực rất tuyệt.

*đội mũ xanh: mọc sừng.

Lâm Du đứng dậy và bước ra ngoài.

Bạch Việt muốn đuổi theo, nhưng lại bị thiếu niên trong lòng giữ lại, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Lâm Du.

Bạch Việt đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, lấy điện thoại di động ra gọi điện.



Lâm Du vô định bước đi trên phố.

Nơi này là khu sầm uất nhất của trung tâm thành phố, hai bên đường rực rỡ ánh đèn.

Ngay từ sáng sớm, chỗ này đã luôn ồn ào như vậy.
Trên đường, có những người say rượu say xỉn, có dăm ba tốp người nói chuyện vui vẻ, thi thoảng lại có những người tan làm với vẻ mặt mệt mỏi.

Lâm Du đi dọc theo con đường này. Cũng không biết đã đi được bao lâu, hai chân bây giờ đã bước lên cầu.

Bên cầu có một người bán đồ ăn vặt. Chủ quán đang dọn hàng, ngước lên hỏi Lâm Du có muốn mua một phần với giá rẻ hơn không?

Cậu lắc đầu, tiếp tục bước đi.

Đèn hai bên eo biển sáng rực, mặt nước nhuộm màu huyền ảo, Lâm Du dừng lại giữa cầu.

Có làn gió mát thổi vào mặt, đằng sau xe cộ tấp nập.

Lâm Du đứng bên cầu hồi lâu, ngơ ngác nhìn mặt nước phía dưới.

Không biết nước mắt chảy ra từ lúc nào, bị gió thổi bay làm cho ướt đẫm một mảng.

Chỉ cần tiến lên một bước, vượt qua lan can, vậy là kết thúc, mọi thứ đều có thể kết thúc.
Lâm Du chậm rãi đi về phía trước, nhưng khi chạm vào lan can, bụng cậu đột nhiên đau nhói.

Lâm Du dường như bị đánh tỉnh khỏi ảo giác, cậu vẫn còn đứa con.

Biển báo được đặt trên cây cầu: “Lùi một bước, trời cao biển rộng.”

“Thật xin lỗi.”

Lâm Du từ từ đặt tay lên bụng và nhẹ nhàng xin lỗi.

Ngay cả khi tất cả mọi thứ đều là giả, không có ý nghĩa gì, nhưng ít nhất, cậu vẫn còn đứa trẻ này.

Khi Lâm Du không chú ý, một chiếc xe ba bánh dừng sau lưng cậu.

Một người đàn ông cao lớn từ trên xe bước xuống, người đàn ông đội mũ đen, đeo khẩu trang, che kín cả khuôn mặt.

“Lâm Du.”

Người đàn ông đi phía sau Lâm Du gọi tên cậu, hiển nhiên là hắn ta biết Lâm Du.

Lâm Du quay đầu, cảnh giác nhìn người đàn ông rồi lùi lại một bước: “Là anh!”

“Đã lâu không gặp.” Một nụ cười hiện lên từ khóe miệng người đàn ông.

….

Phó Thời Văn thức dậy đã là buổi sáng buổi sáng, xoa lông mày của mình.

“Tại sao đêm qua tôi lại ngủ ở đây?” Phó Thời Văn hơi khó hiểu.

An Trừng đeo tạp dề đi ra, trong mắt hiện lên một tia ranh mãnh: “Có lẽ gần đây anh buồn ngủ quá nên ngủ quên mất.”

Phó Thời Văn cau mày, anh nhớ anh đã hứa với Lâm Du là tối qua sẽ về.

Lâm Du chắc đã đợi ở nhà một mình rất lâu rồi.

An Trừng hỏi: “Thời Văn, anh có muốn dùng bữa sáng luôn không? Em đã tự tay làm trứng rán.”

“Không.”

Phó Thời Văn nhanh chóng mặc quần áo vào, ở nhà vẫn có người đợi anh.

An Trừng mím môi, nắm lấy tay anh: “Đây là em tự tay làm. Thời văn, anh có thể rời đi sau khi ăn xong không?”

“Được rồi.” Anh miễn cưỡng gật đầu.

An Trừng mỉm cười, bưng ra đĩa trứng rán vàng đều hai mặt.

“Nào, nếm thử đi.”

Phó Thời Văn cắn một miếng, mở miệng khen: “Ừm, ngon lắm.”

“Đương nhiên rồi, em đã phải học rất lâu đó a.” An Trừng có chút tự đắc.

Phó Thời Văn nhanh chóng ăn xong rồi đặt đũa xuống: “Tôi phải đi ngay.”

“Sao đã vội đi rồi, không ở lại thêm chút nữa sao?”

“Buổi chiều lại tới, ngoan nhé.”

Phó Thời Văn ra khỏi căn hộ của An Trừng, lấy điện thoại di động ra.

Điều kỳ lạ là đêm qua thỏ con không hề gửi cho anh một tin nhắn nào.

Anh nhấn nút gọi, nhưng bên kia không có dấu hiệu trả lời.

“Chẳng lẽ là giận rồi?” Phó Thời Văn suy đoán.

Phó Thời Văn đi nhanh về nhà, lúc mở cửa ra chỉ thấy con thỏ đang nhảy nhảy trong nhà, lúc nó nhìn thấy anh còn mau chóng chạy đi.

“A Du, tôi về rồi.” Phó Thời Văn lên tiếng gọi

Cả căn nhà vẫn im ắng, Lâm Du không trả lời lại anh.

Anh mau chóng đi vào, tìm xung quanh nhà, đầu tiên là bếp, không có người. Căn phòng tiếp theo là phòng ngủ, nhưng ga giường vẫn rất gọn gàng, sạch sẽ, hiển nhiên là không có người ngủ.

Chẳng lẽ ra ngoài rồi? Phó Thời Văn nghĩ vậy, mau chóng rút điện thoại ra gọi.

Nhưng máy thì đã gọi, nhưng,,,vẫn không thấy bên kia nhấc máy.

Lúc Phó Thời Văn còn đang bối rối, ánh mắt của anh nhìn đến cánh cửa làm việc vẫn còn đang khép hờ kia.

Lâm Du rất ít khi đi vào phòng làm việc của anh, nhiều nhất chỉ là dọn dẹp, sau khi đi vào cũng sẽ đóng cửa lại.

Phó Thời Văn bước đến phòng làm việc, căn phòng rất bừa bộn. giấy tờ rơi lả tả trên sàn, trong đống giấy tờ đó, còn có đơn ly hôn của anh và Lâm Du.

Phó Thời Văn cầm tờ đơn ly hôn lên, nhìn chữ ký của anh ở trên đó, có lẽ Lâm Du đã hiểu lầm rồi.

Anh bình tĩnh đặt tờ giấy lên bàn, rút điện thoại gọi cho Hứa Thuần.

Phó Thời Văn hỏi: “Có phải anh dâu đang ở chỗ em không?”

Hứa Thuần còn đang ngủ nướng, cậu ấy dụi mắt thở dốc: “Không có.”

Nhưng một giây tiếp theo, Hứa Thuần mạnh mẽ phản ứng lại: “Anh, anh lại làm cái gì bắt nạt anh dâu? Anh dâu đi đâu rồi?”

Phó Thời Văn trực tiếp tắt điện thoại.

Anh nhìn tờ giấy ly hôn trên bàn, cũng không định gọi thêm nữa.

Mặc dù đúng là anh đã ký vào thỏa thuận ly hôn, nhưng nó không được giao cho tòa án, đó là sự thật.

“Có gì mà tức giận về điều này? Tính tình sao lại thay đổi như thế ?”

Phó Thời Văn cau mày.

Đột nhiên nhìn thấy con thỏ nhỏ đang nhìn chằm chằm anh trên ghế sofa.

Thỏ con vẫn ở đó, quần áo vẫn còn đó, không có gì bị mang đi.

Dù tính khí có nóng nảy, tức giận đến đâu cũng sẽ tự mình trở về thôi.

Khóe môi Phó Thời Văn hơi cười, gửi một tin nhắn: “A Du, nhớ về nhà sớm.”



Lúc này, Lâm Du bị trói trong một tòa nhà đang được xây, tay chân bị trói bằng dây thừng, miệng bị băng dính chặt.

Tất cả những gì cậu có thể cảm nhận được là sự chuyển động lên xuống của đôi mắt.

Ngoài cửa là hai người đàn ông với khuôn mặt dữ tợn, một người có làn da nâu, tuổi thì có vẻ đã trung niên rồi, người còn lại nhìn giống khoảng ba mươi tuổi.

Tóc của họ được cạo rất ngắn, như thể vừa mới ra tù.

Nhìn thấy Lâm Du đang nhìn lén bọn họ, người đàn ông trung niên dữ tợn nhìn chằm chằm cậu: “Mày nhìn cái gì?”

Lâm Du nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Người đàn ông giống khỉ gầy gò chăm chú nhìn Lâm Du: “Anh Vương, đứa nhỏ này thật xinh đẹp da mỏng thịt mềm.”

Người đàn ông trung niên đá hắn một cách phẫn nộ: “Chúng ta là cướp tiền chứ không phải cướp sắc. Khi lấy được tiền, mày muốn giở trò gì cũng không vấn đề.”

Người đàn ông giống con khỉ hen bị đá, nhưng hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Du không rời mắt.

Người đàn ông trung niên được gọi là anh Vương kia đứng dậy, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài: “Thằng nhóc Tôn Bằng kia sao chưa về? Đi mua cơm mà lâu như vậy sao?”

“Khỉ hen, mau đi xem thử.”

Khỉ hen rời đi, cảnh tượng nhớp nháp cuối cùng cũng biến mất.

Vương đại ca liếc nhìn Lâm Du: “Thành thật với cậu, thứ tôi muốn chỉ là tiền.”

Lâm Du gật đầu, tim đập rất nhanh, hắn ta chỉ cần tiền là được rồi.



Nửa đêm, Lâm Du tỉnh dậy vì đói.

Khỉ hen cùng Tôn Bằng cũng đã trở về.

Hơn nữa, trên lưng tên khỉ hen còn cõng một người khác.

Lâm Du mở mắt trộm nhìn, không ngờ trên lưng tên khỉ hen kia lại chính là An Trừng.

Tôn Bằng đặt An Trừng bên cạnh, dùng dây thừng buộc chặt tay chân, sau đó rút một miếng băng keo để dán lại, giống y như Lâm Du vậy.