Bắp Nướng Tiên Sinh, Mua Một Tặng Ba

Chương 12



Bùi Túc hay tin Ngô Gia Ý sắp chuyển đi thì hốt hoảng từ ký túc xá chạy một mạch về nhà, đúng lúc nhân viên khuân vác đang di chuyển giường của thiếu niên lên xe vận chuyển.

Hắn tức giận đến mức chửi thề, vội vàng túm Ngô Gia Ý đang héo rũ đứng nhìn sang một bên để hỏi tội.

"Đang yên đang lành cậu muốn đi làm gì."

Ngô Gia Ý bị nắm có chút đau, muốn lấy tay ra lại không thành, cũng đang không vui vì bị bắt rời khỏi nhà, hơi sinh khí nhìn hắn.

"Bảo bảo không khoẻ, tôi đi dưỡng thai, sinh xong sẽ trở về nhà."

Bùi Túc thầm mắng."Biết ngay là thứ nghiệt chủng này tác quái."

"Cậu không được đi đâu hết, cái kỳ chết tiện gì đó cứ nhịn đau một chút là được. Cũng không phải có một mình cậu trải qua, không cần kiều khí như vậy."

Ngô Gia Ý mở to mắt nhìn hắn.

"Nhưng rất đau nha, tôi chịu không được."

Hắn gầm lên."Chịu không được cũng phải chịu, cậu một Omega, đi đến nhà của một Alpha ở mà xem được sao?"

"Ngay từ đầu tôi đã không thích cậu giữ lại chúng, cậu xem, bây giờ xảy ra biết bao nhiêu rắc rối, sớm biết đã không phải là thứ gì tốt lành."

Thiếu niên dựng lên lông mày, mắt đã ẩn ẩn vài tia tức giận." Bùi Túc, sao cậu lại nói chuyện khó nghe như vậy?"

Chẳng phải mọi người đều đã đồng ý cho cậu giữ lại đứa nhỏ, bây giờ hắn nói như vậy là có ý gì.

Bùi Túc hít sâu một hơi, lại nắm lấy tay thiếu niên, ngữ khí cố gắng làm cho nhẹ nhàng hơn một chút.

"Tóm lại là tôi sẽ không cho cậu đi đâu hết, tạm thời cũng không được. Nếu cậu chịu không nổi..."

"...tôi đưa cậu đi phá thai."

Ngô Gia Ý kinh ngạc đến há hốc miệng nhỏ.

Bùi Túc lại thấy đối phương nhìn hắn bằng ánh mắt chán ghét không khỏi cảm thấy trong lòng rét lạnh.

"Cậu vẫn muốn đi cùng tên đó có phải không?"

" Ngô Gia Ý, tôi bắt đầu nghi ngờ cậu không phải bị cưỡng ép mà là do cậu...đồng ý thông gian với thằng đàn ông khác mới mang dã loại".

"Có phải cậu thấy tên đó là Alpha ưu tú nên mới nổi lòng tham, cố ý câu dẫn hắn không?"

"Cậu chê nhà chúng tôi không nuôi nổi cậu?"

"Ngô Gia Ý, khi nào thì cậu lại trở nên đê tiện như vậy?"

"Chát."

Bùi Túc hơi ngẩn ra, chậm rãi đưa tay sờ mặt, nhìn thiếu niên trước mắt đang phẫn hận nhìn hắn. Ngô Gia ý cắn răng, rơi nước mắt nhìn hắn, hơi nghiến răng hô.

"Cậu biết tôi không phải là người như vậy."

"Cậu biết rõ tôi và tiên sinh đều là người bị hại nhưng cậu thích vẫn sỉ nhục người khác."

"Bùi Túc, tôi ngu thật, nhưng không vì thế mà cậu muốn nói gì thì nói."

Ngô Gia Ý xoay người muốn đi, liền bị hắn nắm tay lại.

Bùi Túc hơi sửng sốt, từ trước đến giờ hắn có mắng Ngô Gia Ý như thế nào thì người này cũng cười hì hì rồi bỏ qua. Hôm nay, sao lại...

"Gia Ý, đừng đi...là tôi lỡ lời."

Ngô Gia Ý lung tung lau đi nước mắt, nhìn thẳng hắn. "Đây đã là lần thứ hai cậu lỡ lời rồi, Bùi Túc. Không phải cứ mỗi lần nói bậy, xin lỗi thì người khác sẽ hết buồn."

"Buông tay."

Bùi Túc càng nắm chặt tay cậu hơn, mắt đỏ ngầu." Tôi. Không. Buông."

"Ngô Gia Ý, từ khi cậu tiếp xúc với tên kia, cậu đã thay đổi. Lúc trước, cậu sẽ không vì vài chuyện nhỏ nhặt như thế này mà giận tôi."

"Đây không phải là chuyện nhỏ nhặt." Stanislav lạnh lùng bước đến, đánh bay cánh tay đang giữ chặt Ngô Gia Ý ra.

Trong nháy mắt, tin tức tố Alpha siêu trội toả ra, cường thế đến mức muốn đè hắn quỳ xuống.

Bùi Túc không thể cử động, trơ mắt nhìn Stanislav hơi ôm vai Ngô Gia Ý, liếc mắt nhìn hắn rồi lại ôn nhu nói với thiếu niên."Chúng ta đi."

Ngô Gia Ý hít hít mũi, nghẹn ngào nói." Tôi muốn lấy quần áo."

Stanislav nhẹ giọng hống cậu:" Không cần, chỗ ở mới sẽ có mua quần áo mới. Cậu về sau sẽ quay trở về đây ở nên không cần mang theo."

Cũng gián tiếp giải thích cho tên cứng đầu kia hiểu.

Hắn thân sĩ mở cửa xe, tay lại đặt lên trần xe tránh để thiếu niên bị đụng đầu.

Rất nhanh chóng, họ đã đi mất, chỉ để lại khói bụi phía sau như muốn cười nhạo hắn.

....

Khác hẳn so với thường ngày Ngô Gia Ý bộ dáng nghiêm túc quy củ ngồi trên xe, thậm chí rất có phong phạm tổng tài mà vắt chéo chân nếu không tính đến cái miệng nhỏ đang mếu.

Stanislav nhìn biểu cảm vừa đáng thương vừa buồn cười của thiếu niên không khỏi muốn bật cười nhưng nhịn lại được, hắn hỏi.

"Em trai của cậu...miệng lúc nào cũng tiện như vậy à?"

Không hỏi còn tốt, hỏi rồi như bị chọc trúng chỗ đau. Trong nháy mắt, Ngô Gia Ý nước mắt vỡ đê mà bù lu bù loa lên.

"Rõ ràng bình thường rất tốt...ô ô...sao mỗi lần tức giận lại nói chuyện khó nghe đến thế kia chứ..."

"Hức...tôi...tôi nghe cũng biết buồn chứ bộ?"

"Ô...ô...còn có cách nào đâu? Tôi cũng muốn về nhà ở."

Không hiểu sao khi thấy người kia khóc thút thít, hai tay lung tung xoa mặt liền cảm thấy trái tim hơi căng chặt một chút, tâm trạng cũng trở nên không vui. Stanislav nhíu mày.

"Như vậy cậu ta không chỉ một lần ăn nói thất lễ như thế?"

Ngô Gia Uý gật đầu, có chút ủy khuất nhớ lại.

"Mỗi lần đều là như thế. Khi xảy ra chuyện, Túc Túc sẽ giúp tôi giải quyết vấn đề, nhưng mỗi khi giải quyết không được, cậu ấy sẽ quay ra mắng tôi."

"Mắng đều rất khó nghe."

"Tôi...tôi không giận đâu...nhưng mỗi lần nhớ lại đều rất khó chịu."

Vì cái gì Bùi Túc luôn làm người khác buồn vì lời nói vô tình trong lúc nóng giận như vậy?

Thật khó hiểu.

Ngô Gia Ý nghĩ nghĩ lại không thể tìm ra câu trả lời, càng nghĩ sẽ càng bực bội, càng bực bội sẽ bắt đầu cào cào tóc.

Stanislav sợ cậu đem đầu tóc cào trọc liền đánh lạc hướng." Gia Ý tiên sinh, cậu có thích mèo không?"



Ngô Gia Ý dừng lại động tác, ngây ngốc nhìn hắn. Vẻ mặt không hiểu vì sao hắn lại hỏi thế.

"Nhà của tôi có nuôi mèo, nếu cậu không thích tôi có thể mang nó đi."

Thiếu niên xua xua tay."Không cần, mèo con rất đáng yêu, tôi thích."

"Bất quá, tôi càng thích chó hơn một chút." Ngô Gia Ý vui vẻ bổ sung."Chó có thể giúp giữ nhà. Lúc trước mẹ nuôi muốn nuôi một con nhưng Bùi Túc bị dị ứng với lông chó nên đem cho rồi." Nói đến đây, thiếu niên có chút tiếc nuối chép miệng.

"Ra vậy." Hắn lặng lẽ ghi nhớ trong lòng.

...

Nhà riêng của Stanislav có rất nhiều, mỗi khi đi công tác dài hạn hắn đều mua một căn ở điểm công tác để thuận tiện cho việc di chuyển và nghỉ dưỡng.

Hôm nay lại có công dụng khác là trở thành nơi nghỉ dưỡng của Ngô Gia Ý.

Xe vừa đến cổng thì đã có người chạy ra đón. Người mở cửa là một Beta nữ, gương mặt phúc hậu mỉm cười nhìn hai người bước xuống xe.

"Tiên sinh, Thiếu phu nhân."

Ngô Gia Ý: ...

Stanislav nhắc nhở." Gọi cậu ấy là Ngô tiên sinh là được rồi."

Beta nữ vội xin lỗi rồi dẫn hai người xem căn nhà đã được quét tước sạch sẽ.

Mặc dù căn nhà này so với một số căn biệt thự khác đã được xem là giản dị nhưng vẫn làm Ngô Gia Ý kinh ngạc không thôi.

Cậu biết tóc trắng tiên sinh có tiền, nhưng không nghĩ là giàu đến mức này.

Ngô Gia Ý hỏi hắn."Tiên sinh anh làm nghề gì?"

Stanislav đơn giản mà trả lời:" Bán thuốc."

Chính xác mà nói chính là tập đoàn phân phối dược phẩm lớn nhất cả nước.

Ngô Gia Ý gật gật đầu.

Thảo nào mẹ nuôi và ba nuôi đều muốn Bùi Túc trở thành bác sĩ. Quả nhiên, chỉ cần liên quan đến thuốc liền sẽ trở nên giàu có.

Stanislav dẫn Ngô Gia Ý đi xem phòng ngủ mới của cậu, có chút thấp thỏm hỏi ý thiếu niên.

"Nếu thấy trang trí không phù hợp, cậu có thể chỉnh sửa theo ý thích, dì Lý có thể giúp."

Cả căn phòng lấy màu xanh dương cùng vàng nhạt làm chủ đạo. Giấy dán tường là hoạ tiết cỏ cây xanh mát, động vật đáng yêu, trông còn đẹp và rộng hơn phòng cũ của cậu gấp mấy lần.

Ngô Gia Ý không thấy có gì cần thay đổi, chỉ hỏi.

"Giường của tôi đâu?"

"Lát nữa, nhân viên vận chuyển sẽ đem đến."

Thiếu biên nghĩ đến chiếc giường nhỏ xinh có hình Shinosuke liền cảm thấy mong đợi, có lẽ màu sắc cũng rất hợp.

Lúc này, Bùi mẫu lại gọi điện đến.

"Tiểu Ý , con đến nơi rồi à?"

Ngay lập tức, Ngô Gia Ý cười đến híp mắt, khoe phòng mới với bà, Stanislav bị lãng quên bất đắc dĩ phải ra ngoài trả lại không gian riêng cho hai mẹ con.

Bất quá, vừa bước ra khỏi cửa, hắn lại nghe Bùi mẫu nói nhỏ.

"Ngủ nhớ khoá trong nghe chưa?"

Ngô Gia Ý che miệng, gật gật đầu, đè thấp giọng."Dạ."

Stanislav : ...

Trong hắn giống kẻ đến tối sẽ mò vào phòng người khác đến thế sao?

...

Ngô Gia Ý đã ở nhà mới gần một tuần. Khi rảnh rỗi đều trở về Bùi gia chơi một lát.

Việc cậu thường làm nhất chính là call video với Bùi mẫu.

Hai mẹ con nói chuyện đến quên trời quên đất, lúc Ngô Gia Ý ra khỏi phòng đã hơn nửa giờ đồng hồ trôi qua.

Cậu lại ra phòng khách, xem tivi một lát thì dì Lưu nhỏ giọng gọi thiếu niên.

" Ngô tiên sinh, cơm đã nấu xong rồi."

Ngô Gia Ý vặn vẹo cơ thể muốn đứng dậy bỗng thấy một trận đau đớn từ eo truyền đến không khỏi la oai oái.

Lưu dì hoảng sợ không biết phải làm thế nào. Vừa hay Stanislav lại đi ra, nhìn cậu kêu la liền nhíu mày.

"Cậu ấy làm sao vậy?"

Cũng không đợi dì Lưu trả lời, Ngô Gia Ý đã làm mạng." Tôi xoay eo...không được...rất đau...cứu."

Stanislav:" Chắc bị chuột rút rồi."

"Dì lấy dầu nóng, xoa bóp cho cậu ấy một lát."

Dì Lưu nhanh nhẹn chạy đi, một lát sau lại trở về với chai dầu đầy ắp, bà xoắn tay áo lên, hầm hè ra trận.

Bất quá, vừa đưa tay xoa có một cái, Ngô Gia Ý đã hét thảm." Đau."

Stanislav:"..."

"Thôi để tôi làm cho."

Dì Lưu xuất thân từ nông dân, cơ tay khoẻ mạnh, con khỉ nhỏ như Ngô Gia Ý vào tay bà chỉ có nước gãy xương.

Stanislav đổ ra một ít dầu, xoa xoa hai tay, đặt lên vùng eo trắng nõn vì mang thai mà có độ cung bắt mắt. Hắn hơi híp mắt, tập trung lực đạo phần cơ bắp bị co rút.

Ngô Gia Ý: "Á~~~~"

Hắn run lên, suýt thì bẻ gãy luôn eo của Ngô Gia Ý, cổ họng có chút phát khô, nghiêm khắc giáo huấn. "Nghiêm chỉnh."

Ngô Gia Ý:"..."

Kêu đau cũng phải nghiêm chỉnh? Anh nói tiếng người chút đi.

Một lát sau, Ngô Gia Ý đã bớt đau, tuy nhiên vẫn chưa thể đi đường được, nằm rũ rượi trên sofa rên rĩ. "Tôi đói quá."

Bất đắc dĩ, Stanislav nhìn cậu."Tôi bế cậu vào trong, ăn xong ngủ một giấc sẽ khỏi."

Ngô Gia Ý đói đến lả người, nào quan tâm ai làm gì. Ngoan ngoãn gật đầu, để người kia đỡ vai gáy, nhấc mình lên.

Mặc dù Ngô Gia Ý rất nhẹ, nhưng vì mang thai lại tăng thêm không ít thể trọng, thế mà Stanislav bế lên có vẻ thực dễ dàng, thiếu niên ôm bụng to sợ nó lại bị xề ra một bên.



Stanislav hơi giương khoé miệng:" Cậu nặng quá."

Ngô Gia Ý: ...

Tôi không có, đó là do con anh quá béo.

Stanislav cẩn thận mang người vào bàn ăn, lại tận tình gắp thức ăn cho cậu, như thế Ngô Gia Ý sẽ không cần cử động nhiều.

Ngô Gia Ý chuyên tâm ăn cơm, không ngẩng đầu lên.

Bộ dạng của Stanislav lại rất tao nhã, ăn cơm ở nhà so với ăn cơm ở nhà hàng cũng không khác nhau mấy, ăn chậm nhai kỹ, chú ý dưỡng sinh.

"Ăn ngon sao?"

Ngô Gia Ý chép miệng." Ngon." Ánh mắt sáng quắc nhìn sang đùi gà ở dĩa bên cạnh Stanislav.

Đi ăn vài lần, hắn cũng xem như hiểu sở thích ăn uống của Ngô Gia Ý, dùng đũa kẹp đùi gà, đặt vào bát cậu.

"Cho."

Ngô Gia Ý hí hửng nói "cảm ơn."

Ăn xong rồi, Ngô Gia Ý lại ôm bụng xoa xoa một lát. Stanislav lại ôm cậu ra ngoài tránh chỗ cho Dì Lưu thu dọn bát đĩa. Ngô Gia Ý cảm thấy không đúng, nhìn hắn.

"Anh mang tôi đến phòng ngủ để làm gì?"

"Đi ngủ, đi ngủ một giấc sẽ hết đau."

Ngô Gia Ý kháng cự." Tôi muốn xem phim, anh ném tôi ở ghế sofa là được.".

Stanislav:" Cậu nên nghỉ ngơi một chút, eo của cậu..."

Thiếu niên mở to hai mắt nhìn hắn, hơi chớp chớp." Đã đỡ đau nhiều rồi, anh có muốn xem chung với tôi không?"

Stanislav:" Không..."

Một lát sau, Ngô Gia Ý vui vẻ ngồi trên sofa xem Shaun and Sheep, Stanislav ngồi bên cạnh, lạch cạch gõ bàn phím laptop.

Hắn đã đặt báo thức, đúng chín giờ tối sẽ lôi Ngô Gia Ý lên phòng, không cho thương lượng.

Bất quá chưa đến chín giờ, mi dài đã bắt đầu chớp chớp, Ngô Gia Ý dựa vào sofa êm ái ngủ quên mất. Stanislav làm việc một hồi mới phát hiện cậu đã ngủ từ lâu, không khỏi cười nhẹ một tiếng.

Hắn đem người nâng dậy, ôm lên phòng ngủ.

Ngô Gia Ý được nằm trên chiếc giường quen thuộc, chân mày thanh tú liền giãn ra, Stanislav ém lại góc chăn cho cậu, lại lấy chân sờ sờ thảm cỏ dưới sàn, cảm thấy độ êm ái an toàn mới trở dậy nhìn người nằm trên giường một cái.

Bộ dạng tinh xảo lại ngoan ngoãn chọc người thương yêu, Stanislav đưa tay lên mái tóc mềm mại của thiếu niên, ngập ngừng một hồi vẫn nhịn không được mà xoa xoa.

Nhẹ nói với cậu một câu:" Ngủ ngon.".

Ngô Gia Ý hơi nhếch miệng nhỏ, như mơ thấy gì đó vui vẻ, gương mặt tú dật sáng bừng bừng.

Stanislav bất giác hơi mỉm

cười theo.

Lại nghĩ đến gì đó, đáy mắt hắn ẩn hiện vài tia thâm trầm.

Bốn tháng nữa, người này sẽ rời khỏi đây, bắt đầu cuộc sống của riêng mình, trong lòng hắn hiện cực kỳ không thoải mái.

Hắn phải làm gì để không có cái cảm giác quẫn bách đó?

Hiện tại, Stanislav đang rất cần một câu trả lời.

Hắn phải làm gì?

....

Quả nhiên đúng như lời Stanislav nói. Buổi sáng, Ngô Gia Ý đã hết đau, đồng hồ sinh học rất đúng giờ mà thức dậy. Vì đang mang thai nên phòng ngủ của Ngô Gia Ý nằm ở tầng trệt, Stanislav còn kỹ đến mức lót thảm khắp căn nhà để tránh trường hợp người này hậu đậu té ngã.

Chỉ trừ nhà bếp, phòng ăn. Thức ăn rơi vãi xuống thảm sẽ rất khó lau dọn.

Ngô Gia Ý chậm rì rì đi ra ngoài, dì Lưu thấy cậu liền mỉm cười.

"Ngô tiên sinh dậy rồi à? Ông chủ cũng vừa mới ngồi vào bàn ăn, để tôi lấy thêm cho cậu bát đũa."

...

Stanislav dẹp tờ báo sang một bên, nhìn người ngồi đối diện đang dụi mắt, bộ dáng còn chưa tỉnh ngủ, quan tâm hỏi.

"Eo của cậu đã hết đau chưa?"

Ngô Gia Ý gật gật, lại che miệng nhỏ ngáp một cái.

"Hôm nay tôi muốn về nhà."

Stanislav không phản đối." Khi nào đi cứ nói với tài xế Vương lái xe đưa cậu đi. Đừng đi quá khuya là được."

Ngô Gia Ý ngoan ngoãn gật gật đầu, nhận lấy bát đũa bắt đầu ăn sáng.

Stanislav có thể nhìn ra người này không thích ăn sáng cho lắm, ăn một miếng lại ngáp một cái.

Ăn sáng xong xuôi, hắn lại dặn dò.

"Mấy ngày tới tôi đi công tác, sẽ về trễ một chút. Nếu cậu thấy khác thường trong người cứ gọi cho tôi, tôi sẽ về ngay."

Dạo gần đây họ tiếp xúc cũng khá nhiều, lượng hormone xem như cũng đủ nên Ngô Gia Ý không mấy lo lắng, chỉ là trong lòng có chút không quen khi Stanislav vắng nhà, mấy ngày qua đều là hắn kè kè bên cạnh cậu, cùng xem phim hoạt hình, cùng ra vườn trồng ngô.

Bất quá cũng không tỏ vẻ gì, vẫy vẫy tay."Tạm biệt."

Stanislav:" ..."

Cư nhiên lại không thấy luyến tiếc hắn.

Vật nhỏ vô lương tâm, nuôi không thân.

...

Hà Duật đã trở lại làm việc sau mấy ngày xin nghỉ. Bất quá, khi nhìn thấy bộ dạng khô quắt của y, Stanislav có chút vô ngữ, ánh mắt ý vị thâm sâu liếc dấu hôn trên cổ của y.

"Sức khoẻ quan trọng, sắc dục chỉ là ham mê thế tục tầm thường."

Hà Duật." ..."

Y không có trầm mê sắc dục.

Nhưng cũng không thể gào lên:" Tôi mới là người bị đè."

Chỉ vâng dạ rồi quay đầu tiếp tục lái xe, cảm thấy cuộc đời của y xem như đã xong rồi.

_____