Bắp Nướng Tiên Sinh, Mua Một Tặng Ba

Chương 2: H



Người giàu đi mua ngô nướng.

Ấn tượng đầu tiên của Ngô Gia Ý về Hà Duật chính là như thế.

Bộ dạng tinh anh, sang trọng chỉ thấy xuất hiện trên phim truyền hình nay lại đang đứng trước mặt cậu.

Hà Duật nhìn thiếu niên nhìn mình đến miệng nhỏ há hốc liền cảm thấy buồn cười, lại nhẹ giọng nhắc nhở.

"Ông chủ, tôi muốn mua ngô nướng."

Ngô Gia Ý hồi thần, hơi xấu hổ lắp bắp nói.

"Có, có ngay..."

"Anh chờ một lát."

Hà Duật nhìn thiếu niên cầm quạt, phành phạch mà quạt vỉ nướng đỏ rực trông hơi giống Tôn Ngô Không dùng Quạt Ba Tiêu dập tắt Hoả Diệm Sơn không khỏi cảm thấy hơi buồn cười.

Ngô Gia Ý:"Anh muốn mua ngô non hay ngô già?"

Hà Duật bỗng nảy sinh tâm trêu chọc: Ngô non, nướng 7 phần chín, 3 phần sống.

Quả nhiên, gương mặt non nớt của Ngô Gia Ý hiện đầy dấu chấm hỏi, ánh mắt kỳ quái nhìn y như muốn hỏi: Anh nói cái quái gì vậy?

Hà Duật "phụt" một tiếng bật cười, sau đó lại hắng giọng, bộ dạng lại trở nên nghiêm trang.

"Ngô non, đừng nướng quá khét."

Ngô Gia Ý gật gật đầu.

Ngô Gia Ý lớn lên dễ nhìn, lại ngoan ngoãn khiến người khác sinh lòng thương yêu trong vô thức.

Hà Duật ngửi thấy hương đào nhè nhẹ vờn quanh chớp mũi liền nheo lại mắt.

"Ông chủ, cậu là Omega?"

Ngô Gia Ý quạt than mệt đến thở hồng hộc. Tuy nhiên vẫn lễ phép gật đầu đáp trả.

Hà Duật nhíu mày, ngữ khí có chút nghiêm khắc.

"Cậu là Omega, ban đêm lại ra ngoài buôn bán như vậy không sợ gặp nguy hiểm sao?"

Độ nóng vừa đủ, Ngô Gia Ý cất đi quạt tay, sau đó vén lên tay áo khoe một chút.

"Tôi có võ, tôi không sợ lưu manh."

Hà Duật nhìn cánh tay trắng nõn hơi gồng lên, bắp tay cũng chỉ cố lấy một chút liền phát sầu.

"Có võ cũng không nên đi đêm như vậy, tin tức tố của Alpha rất đáng sợ, khi ngửi phải cậu sẽ bị cưỡng chế phát tình, mất đi lý trí."

Ngô Gia Ý buông xuống tay áo, ngữ khí hồn nhiên.

"Không sao tôi là Omega lặn, ngửi không ra mùi của bọn họ."

Hà Duật lặng lẽ thở ra một hơi.

Là Omega lặn cũng không nên ở bên ngoài lâu như vậy. Y thấy mà sốt ruột thay cho cha mẹ của Ngô Gia Ý.

Omega không phải nên được cưng chiều, ngồi ở trong nhà hưởng thụ cơm bưng nước rót sao?

Thêm nữa, y không tin Ngô Gia Ý giỏi võ tới mức có thể hạ gục Alpha cường tráng.

"Lại trật khớp nữa rồi." Ngô Gia Ý vừa lẩm bẩm vừa lay lay cánh cửa nhỏ dưới xe, thử mấy lần vẫn không đóng lại được liền bực bội tung một cước.

"Rầm" một tiếng, cánh cửa bằng sắt nặng nề rớt xuống.

Hà Duật:...

Xin lỗi, bây giờ thì y tin rồi.

"Ngài muốn mua bao nhiêu trái?". Ngô Gia Ý xoa xoa tay, hướng Hà Duật cười tươi như hoa.

Hà Duật cảm thấy tim mình hình như hơi nhũn ra, bỗng nhiên nhìn mấy trái ngô đen xanh xen kẽ cũng cảm thấy rất ngon mắt. Thế là vội vuột miệng.

"Hai trái."

Ngô Gia Ý vui vẻ, mang bao tay vào, lại dùng cây gắp, gắp lấy hai trái to nhất cho vào trong bao giấy.

"Của ngài đây, tổng cộng là 100 tệ."

Hà Duật cảm thán.

Rẻ quá, như vậy làm sao đủ tiền mua thức ăn. Chẳng trách Ngô Gia Ý vừa gầy lại nho nhỏ.

Y đưa cho Ngô Gia Ý một xấp tiền mặt, thiếu niên vui vẻ nhận lấy. Sau đó lại cảm thấy có gì đó không đúng, 100 tệ khi nào lại dày như vậy?

Thế là lại lấy ra đếm đếm.

Ngô Gia Ý hoảng hốt, mắt mở to.

5 nghìn... 5 nghìn tệ.

Cậu ngẩng đầu muốn trả lại thì phát hiện người đã đi mất rồi.

Ngô Gia Ý xót tiền thay cho Hà Duật, hơi thương cảm nghĩ.

Trả tiền thế nào lại có thể dư nhiều đến vậy?

So với cậu còn muốn ngốc.

Không được, dù người ta có ngốc mình cũng không được lấy tiền của người khác như vậy. Huống hồ, vị tiên sinh đó trông cũng rất tốt bụng.

...

"Giám đốc,xin lỗi vì chậm trễ. Chỗ cũ không thấy mở cửa. Tôi tìm một chỗ khác."

Stanislav nhận lấy túi giấy nóng hổi, mùi mỡ hành thơm ngào ngạt lan tràn trong xe khiến hắn thoả mãn híp cả mắt.

"Không sao, đợi không lâu lắm."

Stanislav mang vào bao tay, cẩn thận lấy ra trái ngô nướng, dè dặt cắn một miếng.

Trong nháy mắt, vị giác bùng nổ.

Ngô non ngon ngọt thêm với mỡ hành mặn mặn thanh thanh, ngon đến mức Stanislav cảm thấy bao nhiêu bực bội đều phải tan biến.

Hà Duật nhìn kính chiếu hậu, thấy giám đốc nhà mình vừa híp mắt vừa cắn một ngụm ngô nướng không khỏi cười nhẹ.

"Chỗ mới, vừa miệng sao giám đốc?"

Stanislav không keo kiệt bình luận.

"Ngon."

Không, phải nói là rất ngon. Thậm chí còn ngon hơn gấp mấy lần chỗ cũ mà hắn mua.

Có thể thấy tay nghề của người bán rất tuyệt.

Hà Duật hơi ngạc nhiên một chút. Ngài Ivanov lúc nào cũng che che giấu giấu thứ mình yêu thích, lúc khen ngợi ai cũng chỉ bày ra chút tán thưởng. Ít khi nào lại thẳng thừng như vậy, nghĩ đến gương mặt sáng bừng của Ngô Gia Ý, không khỏi nhẹ giọng.

"Ông chủ bán ngô cũng rất dễ thương."

Stanislav nhanh chóng giải quyết xong 1 trái ngô, vừa thò tay muốn trộm lấy một trái trên móc treo liền ngưng lại nhìn Hà Duật.



"A?"

Hà Duật vờ như không nhìn thấy hành động ấu trĩ của giám đốc.

"Cậu ấy là một Omega nam, trông rất trẻ, nhìn rất ngoan ngoãn."

Stanislav ăn đến hăng say nhưng cũng nghi hoặc đưa ra thắc mắc.

"Omega lại có thể ra ngoài ban đêm sao?"

Hà Duật gật gật đầu.

"Cậu ấy nói bản thân là Omega lặn, lại có võ nên không sợ."

"Chắc là gia cảnh khó khăn, muốn kiếm chút tiền trang trải sinh hoạt."

Như thế nào lại vất vả vậy?

Stanislav nhíu mày, bỗng thấy ngô trong tay giảm mất 3 phần ngon, ăn xong liền ném vào thùng rác.

"Tôi có đưa cho cậu ta thêm một ít tiền, xem như là tiền boa."

Stanislav tán thành, thư ký Hà làm rất đúng.

Ngô nướng ăn rất ngon, không thể bạc đãi người bán.

Hà Duật ngưng mi, bắt lấy điện thoại không ngừng reo trong túi áo vest, cúi đầu nói với Stanislav.

"Giám đốc, tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút."

Stanislav gật gật đầu.

Thanh niên liền cầm lấy điện thoại, mở cửa xe, bước ra ngoài. Bộ dạng có chút gấp gáp.

Một lát sau, y mở cửa xe, ngữ khí thấp thấp nói với Stanislav.

"Giám đốc, tôi có việc đột xuất, phải ở lại đây, rất xin lỗi ngài."

Nói rồi, y cúi đầu càng thấp.

Y biết hành động của mình với cương vị là một thư ký là rất vô lễ, nhưng y cũng bất đắc dĩ...

Bàn tay nắm điện thoại càng bóp chặt hơn.

Stanislav đối với Hà Duật rất vừa lòng, hơn nữa hắn lại cùng y lớn lên nên tình cảm không giống đôi chủ tớ khác, khá dung túng y nên cảm thấy không có gì, phất phất tay.

"Làm việc của cậu đi, tôi tự lái xe về được."

Hà Duật cúi người càng sâu. "Thật sự xin lỗi ngài."

Stanislav bỗng cảm thấy trong xe hơi nóng, không khỏi đem cà vạt nới lỏng.

....

Hà Duật vừa rời đi không lâu thì Ngô Gia Ý lại chạy đến.

Thiếu niên mệt đến tay chống đầu gối, thở phì phì.

Cậu thấy một chiếc xe đỗ trước mắt nhưng cũng không biết có phải là xe của tiên sinh kỳ quái hay không.

Có chút thăm dò đến gần.

Ngô Gia Ý ngửi thấy mùi mỡ hành liền nâng mũi hít hít, đi theo hương vị không xa lạ.

Quả nhiên, liền thấy bao giấy quen thuộc nằm trong thùng rác gần chiếc xe đó.

Tìm được rồi.

Ngô Gia Ý dựng thẳng lưng, đến bên cạnh chiếc xe, hơi gõ gõ lên mặt kính.

"Tiên sinh, tiên sinh, tôi đến trả lại tiền dư."

Gọi đến lần thứ ba, cửa kính mới hạ xuống.

Theo ánh đèn đường, Ngô Gia Ý có thể thấy rõ gương mặt của người trong xe.

Quá đẹp trai.

Cậu đã suýt thốt lên như vậy.

Thiếu niên không có vốn từ vựng hoa mỹ, chỉ biết người này rất đẹp, nhưng cũng không phải tiên sinh kỳ quái.

Là người nước ngoài.

Chẳng lẽ là bạn của tiên sinh kỳ quái?

Ngô Gia Ý thấy bạn của tiên sinh kỳ quái mặt đỏ rần rần, hơi thở nặng nề, có chút lo lắng, gọi với vào trong.

"Xin lỗi...à ờ...Hello."

"Hello... Trả cho ngài money... Bạn của ngài đưa dư tiền rồi... "

"How is you?"

Ngô Gia Ý cố gắng dùng vài từ tiếng Anh ít ỏi học lỏm được từ Bùi Túc, nhiệt tình hỏi thăm.

Stanislav thì đã nóng đến muốn bốc cháy, đũng quần đội lên một gò núi lớn, thậm chí phần đỉnh đã bắt đầu ướt át.

Hắn ngửa đầu thở dốc, bên tai là thanh âm thanh mát của thiếu niên, chóp mũi lại bị hương đào ngọt ngào vờn quanh.

Trong nháy mắt, hai mắt hắn trở nên đỏ ngầu.

Tin tố alpha SSS được phóng xuất trong vô thức.

"Bắt lấy con mồi."

Trong đầu hắn giờ chỉ còn suy nghĩ như vậy.

Ngô Gia Ý ngửi đến một vị đạo kì lạ, tay chân bỗng nhiên mềm ra, tim ngày càng đập nhanh, cơ thể bị tin tức tố Alpha cường áp, chịu không nổi, đổ gục xuống đất.

Chưa kịp ngã xuống đã bị một bàn tay to lớn tóm lấy cổ tay, kéo vào trong xe.

____

Ngô Gia Ý hơi giãy dụa, miệng nhỏ kêu la.

"Tiên sinh...ngài làm gì vậy?"

"Tôi đến để trả lại tiền...Hello?"

Stanislav nào nghe cậu nói gì, thân hình cao lớn đè thiếu niên xuống ghế xe mềm mại, một tay giữ chặt cổ tay Ngô Gia Ý đặt ở phía trước, gương mặt tuấn mỹ đỏ bừng bừng, mũi cao hết rà soát tóc tai của cậu, lại chôn đầu vào hõm vai tinh tế, điên cuồng hít lấy vị đào non.

Ngô Gia Ý có xem qua phim truyền hình với Bùi Túc, mặc dù không được thông minh nhưng cũng biết người đang đè trên người cậu đang muốn làm gì. Hốt hoảng liền muốn đưa chân lên đá người, nhưng vì tư thế nằm sấp, nên ngón chân lại như có như không lại chạm vào quy đầu to lớn cách một lớp quần âu.

Stanislav rên lên một tiếng, hô hấp càng trở nệ dồn dập hơn, hắn mặc kệ Ngô Gia Ý vừa khóc lóc vừa đá chân, chậm rãi tháo dỡ thắt lưng, kéo quần lót xuống.

Tức thì, cự vật thô trướng tựa như dã thú sổ lồng bật ra ngoài, hướng cái mông của Ngô Gia Ý đánh một phát.

"Á." Thiếu niên kêu lên một tiếng. Cả người giãy dụa đến mệt lử nhưng người phía trên lại không mảy may bị di chuyển.

Hắn tựa như một tảng núi vây lấy con khỉ nhỏ là cậu đây.



Tin tức tố Alpha mùi rượu vang ngập tràn trong xe, xông thẳng đến đại não Ngô Gia Ý khiến cậu choáng váng.

Nếu là Omega trội, không chừng đều sẽ bị mùi vị này làm cho phát điên, tự động cởi ra quần, chu mông chờ bị chơi.

Ngô Gia Ý chỉ bị bủn rủn, tinh thần lại rất tỉnh táo, sợ hãi không ngừng kêu xin.

"Ô ô... Đừng lấy ngô đâm mông tôi... Tôi đến để trả tiền mà....Hello...ô ô...đừng...đừng...đừng cởi..."

Stanislav đem quần jean của cậu tụt xuống. Sau đó, hai mắt bổng trở nên đỏ tươi khi thấy cánh mông trắng hồng lộ ra ngoài, tựa như quả đào căng tròn mọng nước, hắn như điên rồi úp mặt vào đó, say mê liếm mút.

Ngô Gia Ý bị liếm đến cơ thể giật bắn, khoé mắt ướt át, ngẩng cổ kêu rên.

"Đừng liếm...Hello....Sorry... Đừng liếm."

Đâu chỉ liếm, Stanislav một tay vò lấy một bên mông đào, một tay lại ôm trọn một bên khác, lại mút, lại cắn. Quy đầu thô to ham muốn đến mức rỉ dịch liên tục, tin tức tố phóng ngập bầu không khí chật hẹp khiến người điên cuồng.

Dưới tác động mãnh liệt của hắn, dương căn nho nhỏ ẩn ẩn phía dưới quần lót của Ngô Gia Ý cũng bắt đầu hơi cương lên.

Thiếu niên vừa thẹn vừa sợ khóc nức nở, muốn đưa tay kéo quần lên nhưng cơ thể đã sớm mềm nhũn, mặc dù được Stanislav thả cổ tay ra nhưng đã không động đậy nổi.

"Á.". Ngô Gia Ý lại hét lên một tiếng, đầu lắc như trống bỏi.

"Đừng thọc...đừng cho vào... Tiên sinh....Quá kì quái...Hô..."

Stanislav cho vào hai ngón tay, chậm rãi khuấy động nội bích mềm mại hồng hào chưa từng được khai phá của thiếu niên. Hắn thèm muốn đến nỗi nước bọt không ngừng tiết ra, hầu kết không ngừng trượt lên trượt xuống, đem nước nọt nuốt xuống.

"Nước chảy thật nhiều."

" Ưm......" Ngô Gia Ý ý thức mê ly hừ thành tiếng.

Ở cậu không hề phòng bị thời điểm, thô dài dương vật chống kẽ mông của cậu, phụt một tiếng, đi vào hơn phân nửa.

"A!! --"

Ngô Gia Ý thất thanh khóc kêu, bị hắn đâm cho nhoài về phía trước một chút, cậu còn không kịp phản ứng lại đây thì bão tố thọc vào rút ra liền bắt đầu.

Hạ thể bạch bạch bạch va chạm, lại chuẩn lại tàn nhẫn, cơ hồ hắn muốn đem hai cái tinh hoàn đều nhét vào trong thân thể cậu, quy đầu đâm cho huyệt tâm bủn rủn đến cực điểm.

Ngô Gia Ý hai chân hoàn toàn mất đi sức lực, mặc người phía trên điên cuồng va chạm.

Đại khai đại hợp va chạm, bạch bạch rung động, hậu huyệt rào rạt trút xuống dịch thể nhớp nháp.

Omega lặn bị hắn bức đến mức cưỡng chế phát tình.

Nơi đó theo động tác thọc vào rút ra phun tung toé, phun hạ thân hai người ướt nhẹp, dịch nhầy chảy đầy đất.

"A!...... A...... Tiên sinh...... Tiên sinh...... Tha...... A...... Tha ta đi...... Trả...... Money...... Ô ô......"

Ngô Gia Ý cuồng loạn cầu tha, trước mắt tràn đầy thủy quang, cùng sao đêm giống nhau.

" Thoải mái... Thoải mái quá." Stanislav mê say lẩm bẩm vuốt ve nơi hai người tiếp giáp.

Hắn đem cậu bụng nhỏ, ác liệt nhấn một cái --

"A!! --"

Tràng đạo run rẩy, mãnh liệt bài tiết cảm cùng bị thọc vào rút ra khoái cảm đan chéo ở bên nhau, cơ hồ muốn đem Ngô Gia Ý bức điên.

Phía trước đột nhiên không kịp phòng ngừa bị cắm bắn, một cổ bạch trọc bắn tới.

Ở cậu cao trào mẫn cảm nhất khó nhịn thời điểm, liều mạng mà thao cậu.

" Tiên sinh...... Tiểu Ý...... Muốn chết...... A...... Không được...... Ô ô......"

Sợi tóc dính ướt mồ hôi dính bên má cậu, nụ hôn dừng ở vai cậu, trên cổ, Stanislav đem cằm cậu xoay qua, bắt được hồng nộn môi, cuồng nhiệt mút hôn.

Tình yêu như chạc cây sinh trưởng tốt ở rừng cây, nhiệt liệt mà chưa từng bị ngăn chặn.

"Ân...... Ô......"

Phụt thọc vào rút ra tiếng nước quanh quẩn ở trong trời đêm, cả người Ngô Gia Ý đổ mồ hôi đầm đìa, bụng nhỏ theo va chạm động tác đong đưa, tựa hồ xông vào ngũ tạng lục phủ.

Cực nóng, choáng váng men say lan khắp toàn thân.

Không biết qua bao lâu, trăng sáng đã qua nửa ngày, Ngô Gia Ý bị ấn ở ghế xe,bị nam nhân treo như thú bông không có linh hồn, chỉ có giữa môi tràn ra nhỏ bé yếu ớt nức nở.

......Thật sự...... Phải bị đâm sắp chết rồi.

Liền ở mất đi ý thức trước một giây, Stanislav đột nhiên nâng lên cằm của cậu, phảng phất hùng báo đang giao phối, cắn thiếu niên cổ, cường thế chiếm hữu dục bùng nổ mở ra --

Hung hăng đảo lộng làm huyệt tâm toan đến mức tận cùng, cơ hồ muốn đem cậu phá đi.

"A --"

Thiếu niên khàn khàn rên rỉ quanh quẩn ở vô biên trong bóng đêm, mê người tâm hồn.

Cuối cùng một chút loãng tinh dịch cũng bắn ra tới, thưa thớt nhỏ giọt trên sàn ghế xe, tiểu ngọc hành đáng thương hề hề run rẩy hai hạ.

Ngô Gia Ý nhịn không được khóc ra tới, khống chế không được liền nức nở.

Thật quá đáng......

Ô ô......

Cậu chịu không nổi......

Stanislav cả người căng thẳng, dùng sức ôm lấy thiếu niên trong lồng ngực, tựa như muốn cùng cậu hòa hợp nhất thể dường như, hôn mặt cậu, nhẹ giọng dỗ dành:

" Đừng khóc."

Đột nhiên quy đầu đâm thẳng vào khoang sinh sản, cưỡng ép nó mở ra. Ngô Gia Ý đau đến quặn thắt bụng nhỏ, thét lớn.

"Tiên sinh...đừng...đừng thọc vào đó. Tiểu Ý sẽ chết."

Chết mất.

Cậu chết mất.

Quy đầu bổ thẳng vào khoang sinh sản, bắt đầu quá trình cưỡng ép bắn tinh. Đỉnh chóp thô to bắt đầu phình ra, đem bụng nhỏ của Ngô Gia Ý phồng lên như thai phụ 3 tháng, nặng nề phun ra từng đợt nóng bỏng.

" Ô...nóng chết tiểu Ý... Nóng chết tiểu Ý rồi."

"Đừng phun ra nữa, quá đầy rồi."

Dương vật gắt gao không rời khoang sinh sản, đến khi quá trình bài tinh kết thúc, cậu chỉ có thể thoi thóp nằm đó, chậm rãi thở dốc.

Nóng bỏng tinh dịch thật sâu rót vào chỗ sâu nhất trong cậu......

Ngô Gia Ý thân thể như hấp hối co rút hai lần, huyệt đạo theo phản xạ liều mạng cắn, sảng đến Stanislav xương sống tê dại, hận không thể chết ở trên người cậu.

Sau một lúc lâu, hắn chậm rãi rút ra dương vật bán cương, lôi ra vài đạo dâm mĩ chỉ bạc.

Sưng đỏ tiểu nộn huyệt thảm hề hề, bị làm được khép không được, huyệt khẩu dính điểm điểm trắng đục, kẽ mông một mảnh dính nhớp.

Stanislav thở hổn hển, nâng lên trong tay no đủ mông đào, bẻ ra mông thịt, nhìn chằm chằm một chút co rút tiểu huyệt.

Tầng tầng lớp lớp huyết hồng huyệt thịt mấp máy, như hoa hồng đỏ.

Hắn liếm liếm môi, cảm giác máu lại sôi trào lên, hắn đối Ngô Gia Ý dục vọng tựa hồ vĩnh viễn không có dừng thời điểm.

Bỗng nhiên, thần kinh hắn trở nên căng chặt, cao nhức kịch liệt. Chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi đổ gục trên người Ngô Gia Ý.

_____