Bắp Nướng Tiên Sinh, Mua Một Tặng Ba

Chương 3



"Bán ngô nướng, cậu bỏ nghề rồi à?". Bùi túc chụm tay làm loa, hét lớn.

Bùi mẫu đi ngang nhịn không được cho hắn một cái tát lên vai.

"Tối qua thằng bé về trễ, để nó nghỉ một chút."

Không nghe được tiếng đáp trả, hắn mỉm cười, khoanh hai tay trước ngực ra vẻ khinh khỉnh.

"Tôi nói có sai đâu, một Omega như cậu làm mấy chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ mệt chết."

Tiếng của Ngô Gia Ý từ trong phòng vọng ra.

"Ồn muốn chết, tôi muốn ngủ."

Bùi Túc bị quát hơi giật mình, "ha" một tiếng, nhếch khoé miệng châm chọc.

"Hôm nay còn dám quát tôi cơ đấy?"

Nhưng hình như giọng nói của cậu ta có chút khàn khàn, giống như vừa mới khóc xong vậy?

Mình nghe lầm?

"A Túc, mau ra ăn sáng còn đi học."

Bùi Túc buông tay, vội vàng chạy ra, nhìn đồ ăn phong phú trên bàn không khỏi xoa tay.

"Không gọi Bán ngô nướng sao?"

Bùi mẫu lườm hắn một cái.

"Mẹ có chừa cho tiểu Ý rồi, lát nữa nó thức dậy có thể ăn sau, thằng bé đang mệt, con đừng có quấy."

Bùi Túc gật gật đầu, đẩy ghế ra ngồi xuống, bưng lên bát cơm lại bị mẹ ruột tiếp tục giáo huấn.

"Tiểu Ý có tên họ, không được gọi như thế."

Làm sao?

Đáng yêu mà.

Bùi Túc bĩu môi, thồn một họng cơm, ồm ồm nói.

"Con không thích cậu ta đi làm vào ban đêm. Mẹ nói nhà chúng ta gia cảnh cũng không tệ, tại sao cậu ta cứ nhất quyết đi làm chứ?"

Bùi mẫu thở dài.

"Khi rảnh rỗi mẹ sẽ khuyên nó. Con đừng nhìn tiểu Ý khờ khạo mà khinh thường thằng bé, nó cũng có lòng tự trọng, không muốn ăn không ngồi rồi nên mới đi kiếm việc làm." Nói đoạn, bà lại với tay nắm lấy lỗ tai con trai mà dùng sức nhéo.

"Không như con, ăn bám bố mẹ không biết ngượng."

Bùi Túc la oai oái xin tha.

Bên trong phòng, Ngô Gia Ý khóc đến hai mắt đỏ hoe, thấp giọng nức nở.

"Tại sao lại cứ chảy ra vậy chứ?"

Đêm qua cậu đã cố gắng tắm sạch mấy lần, bây giờ nơi đó lại tiếp tục rỉ ra rất nhiều dịch trắng nhầy nhụa. Khiến cậu đã dùng hết nửa hộp khăn giấy vẫn chưa lau xong.

Ngô Gia Ý không biết đây là đặc thù đáng sợ của Alpha trong kỳ phát tình, thể tích ti*nh d*ịch có thể lên đến 350ml, để đảm bảo xác xuất mang thai của bạn tình lên đến 100%.

Cậu cũng không hề biết rằng,trong bụng cậu... đã có "một" sinh mệnh lặng lẽ được hình thành từ đêm qua.

....

Bệnh viện thần kinh trung ương.

"Kiện, phải kiện chứ, tại sao lại không kiện?". Alpha nữ cao lớn nổi giận đùng đùng, mặt mày cau có. Trước ngực lại đang địu một em bé, đứa nhỏ mở to mắt nhìn cô, cũng không có cảm thấy sợ hãi.

Bộp.

Inga bị một mớ cải xanh đập lên đầu. Vợ của cô - Tôn Nhiên, gương mặt xinh đẹp bực bội, mở giọng rầy la.

"Hét to để làm gì vậy? Không sợ Innessa giật mình sao?"

Inga vội vàng hạ giọng.

"Bà xã, có chút việc."

Tôn Nhiên hừ một tiếng, đem bé con ôm lấy, nhẹ giọng thầm thì.

"Qua đây với mommy, đừng có học theo mama nhé."

Inga: ...

Cô gái dịu dàng năm đó đã đi đâu rồi?

Cô nói chuyện một hồi mới gác máy.

Inga xoa xoa máy tóc bạch kim, ngón tay thon dài đưa lên xoa hai hàng chân mày sắc bén, ngữ khí không vui.

"Nhiên Nhiên, Stanislav bị người ta hạ thuốc kích thích phải vào bệnh viện."

Tôn nhiên ôm con gái, sửng sốt hỏi lại.

"Chú hai, cậu ấy vào viện sao?"

Inga gật gật đầu, giọng nói tràn đầy vẻ tức giận.

"Là đứa con gái ngu ngốc của Kiều gia, lén mua thuốc kích thích ở chợ đen, lén bỏ vào rượu của thằng bé. Thư ký Hà quay lại liền thấy nó nằm trên ghế, điên cuồng giãy dụa, không ngừng nôn ra máu."

Tôn Nhiên sợ đến mức mặt mày trắng bệch, vội vàng hỏi thăm.

"Nghiêm trọng vậy sao? Chú hai, bây giờ làm sao rồi?"

Cô thở dài. " May mà đưa vào cấp cứu kịp lúc, giữ được mạng sống nhưng phải cần điều trị tin tức tố rối loạn trong vòng 4 tháng."

"Nếu không..."

"Nếu không thì sao...?"

"Thì nó sẽ mãi mãi không ngửi được tin tức tố của Omega nữa."

Tôn Nhiên trầm mặc, tay vỗ lưng bé con cũng ngưng lại.

"Bốn tháng này... Công ti chị tính như thế nào?"

Inga lại thở dài.

"Còn như thế nào, phải tiếp nó một tay thôi. Chị là chị gái của nó, tạm thời sẽ giúp nó ổn định Gravex."

"Loại thuốc đó là gì mà lại đáng sợ như vậy?"

"Nghe nói là thuốc cấm. Vì alpha SSS không dễ dàng bị tin tức tố của Omega khác quyến rũ, nên có người rắp tăm dùng loại thuốc đó đem đi dẫn dụ Alpha cao cấp."

Tôn Nhiên sốt ruột.

"Vậy ngoài chú hai ra có người từng bị trúng kế?"

Inga gật đầu.

"Từng có, đối phương là Alpha SS, là một hạ tướng trẻ tuổi, ngài ấy bị một Omega dùng thuốc đó, nên mất đi lý trí cùng Omega đó giao hợp. Không ngờ, tác dụng phụ quá lớn, khiến hai người đều tử vong."

Tôn Nhiên thắc mắc : "Omega đó không dùng thuốc, tại sao lại chết?"

Inga thản nhiên trả lời: "Cậu ta bị hạ tướng đó chịch đến chết."

Tôn Nhiên: ...

Đáng đời quân gian ác.

Tôn Nhiên bỗng nhiên lo lắng.

"Công dụng ghê gớm như vậy, liệu chú ấy có ...?"

Inga lắc đầu.

"Thư ký Hà đến nơi thì không thấy ai bị liên lụy. Có lẽ thằng bé đã cố gắng chiến thắng bản năng, đau đớn vượt qua."

Em trai cô... Thiện lương biết mấy.

Nghĩ nghĩ, cô lại hung hăng mài mài hàm răng.

Dám động đến em trai của Inga Ivanov này, tôi sẽ cho các người đẹp mặt

...

Đến ngày thứ năm, cảm giác căng trướng trong bụng của Ngô Gia Ý mới giảm bớt được tám, chín phần. Cơ thể lại sinh ra mệt mỏi và ủ rũ chưa từng có, đến đi bán cũng chỉ tầm sáu giờ tối đã quay về Bùi gia.

Bùi Túc thấy cậu về sớm chơi với mình thì rất vui mừng, như chó husky thấy chủ, vội vàng vây xung quanh, luôn mồm hỏi.

"Tại sao lại về sớm?"

"Cậu tính bỏ nghề rồi phải không?"

"Có tính chuyển sang làm phục vụ ở quán ăn không?"



Ngô Gia Ý tức giận đến muốn đánh người, đẩy hắn ra.

"Mấy chỗ đó không thuê Omega."

Họ cảm thấy năng suất làm việc của Omega còn thấp hơn Beta, không bằng về nhà lấy chồng sinh con.

Ngô Gia Ý cũng từng cố chứng tỏ bản thân mình khoẻ mạnh ra sao nhưng vẫn bị từ chối, với lý do là sợ vi phạm điều luật 999: không thể bắt ép Omega làm việc nặng.

Cậu tức muốn chết, bản thân là Omega lặn, cũng đâu có kém gì Beta, cũng không thể bị tin tức tố Alpha tấn công,...

Ngoại trừ đêm đó,...

Ngô Gia Ý càng nghĩ càng không hiểu. Rốt cuộc là vấn đề xảy ra ở đâu.

Tại sao đêm đó mình lại không thể kháng cự mạnh mẽ, còn nữa...

Tên kia phun ra bên trong cậu mấy lần, không phải sẽ mang thai đó chứ?

Ngô gia Ý càng nghĩ càng sợ, cảm thấy cánh tay đang gác trên vai mình rất cách ứng, vội vàng gỡ xuống.

"Ôm ấp còn ra cái thể thống gì. Cậu nên giữ ý tứ đi chứ, tôi là Omega đấy "

Bùi Túc nhướng mày nhếch môi.

"Chậc. Hôm nay còn biết giữ khoảng cách với Alpha cơ đấy,chẳng phải lúc trước cậu nói Omega lặn không khác gì Beta sao?"

Bây giờ thì khác.

Tôi biết Alpha đáng sợ chỗ nào rồi.

Ngô Gia Ý không trả lời vấn đề của y, chỉ hậm hực nói.

"Cậu chỉ cần biết sao này tôi sẽ giữ khoảng cách với tất cả Alpha là được."

Ngay cả Alpha C cấp như cậu cũng không được.

Bùi Túc: " Ngô Gia Ý... Cậu ăn nhầm thuốc nổ à?"

Ngô Gia Ý liếc sâu hắn một cái.

Cậu thử bị một trái ngô thọc vào mông đi rồi biết.

Không hiểu sao, Bùi Túc lại cảm thấy ớn lạnh.

....

Bùi Gia chuyển nhà, với lý do nhà mới đã được xây xong với lại Bùi phụ cũng có công việc mới ở thành phố B nên sẽ đổi chỗ ở cho tiện bề công tác.

Bùi phụ là Beta, đi đến vị trí này không hề dễ dàng nên càng trân trọng, muốn ưu tiên sự nghiệp một chút. Bùi mẫu vốn là hậu phương của ông nên không tỏ ra phản đối.

Bùi Túc thì sao cũng được, còn Ngô Gia Ý...

Hắn mắt lé nhìn thiếu niên và xe ngô nướng không ngừng quyến luyến liền cảm thấy không còn lời nào để nói.

"Mang theo xe ngô nướng đi."

Ngô Gia Ý nước mắt rưng rưng nhìn hắn. "To như vậy, mang đi như thế nào a?"

Hắn nhìn thiếu niên hai mắt long lanh, con ngươi sáng trong mang theo hơi nước bỗng nhiên cảm thấy tim đập nhanh muốn chết.

"Thì... Thì thuê xe vận chuyển."

Ngu ngốc.

Ngô Gia Ý xót tiền: " Gần 1 nghìn mấy"

Bán mười mấy trái ngô mới đủ tiền trả.

Bùi Túc bật cười." Cậu có thể vác xe ngô nướng đi từ đây sang thành phố khác sao?

Ngô Gia Ý: ...

Không, tôi không thể.

"Tôi cho cậu tiền."

Thấy Ngô Gia Ý lại xoắn xít, hắn học khôn mà sửa lời. "Là cho mượn".

Ngô Gia Ý gật đầu. "Vậy được rồi."

Bùi Túc: ...

Cho không muốn lại muốn mượn.

Đúng là không thể hiểu nổi mạch não của thiểu năng trí tuệ.

...

Đồ đạc trong nhà cũng khá nhiều, mọi người trong Bùi gia phải mất hơn hai tuần mới có thể tống xong đống đồ cuối cùng lên xe.

Ngô Gia Ý mệt đến thành cẩu, trong bụng lại thấy đau nhói một trận phải đứng thở dốc một hồi cơn đau mới lắng xuống.

Cậu cảm thấy quái lạ.

Từ trước đến giờ bản thân luôn ăn uống đúng giờ, sao lại bị đau dạ dày.

"Tiểu Ý."

Ngô Gia Ý bị kêu tên liền ngẩng đầu nhìn người vừa mới gọi mình. Sau đó hai mắt cong thành hình trăng non, tươi cười ngọt ngào. " Trương tỷ."

Trương tỷ là một Beta, đã lập gia đình, có hai nhóc con, bé lớn nhất đã học lớp ba, nhỏ nhất còn đang bế trên tay.

Ngô Gia Ý như chó con, tung tăng chạy lại chỗ Trương tỷ.

Người phụ nữ mỉm cười ôn nhu, đưa cho cậu một chiếc hộp lớn . " Lão Trương đi du lịch với đồng nghiệp về có mua một ít hải sản, em đem qua cho dì Bùi hộ chị."

Ngô Gia Ý gật đầu, ngoan ngoãn cảm ơn.

Sau đó lại cúi xuống trêu chọc em bé trong xe nôi.

Bé con mới sinh là Beta nam, trông vô cùng giống Trương ca, mắt một mí nhưng không nhỏ, mũi nhỏ xinh xắn.

Trương tỷ đã làm mẹ lần thứ hai, khí chất trên người ngày càng dịu dàng, nhìn thiếu niên hoạt bát, thậm chí so với em bé càng dễ nhìn hơn không khỏi nảy sinh xúc động muốn sinh thêm một Omega.

Nhưng cũng thật khó, vợ chồng cô đều là Beta, tỷ lệ sinh ra Omega chỉ có 1,5%.

"Bân Bân thật đáng yêu." Ngô Gia Ý nhẹ nhàng chọc hai má phúng phính của bé con, tim đều mềm nhũn.

Trẻ con sao lại đáng yêu như vậy chứ?

Trương tỷ mỉm cười.

"Sau này tiểu Ý cũng sẽ có một bé con đáng yêu giống như vậy."

Ngô Gia Ý sửng sốt, hơi lắc đầu.

"Em không có ý định kết hôn."

Cũng không có ý định sinh con.

Cậu thật ngốc, sợ bé con sinh ra sẽ giống mình, cũng sợ không biết cách chăm sóc em bé tử tế.

Nên vẫn là thôi đi.

Trương tỷ khụ khụ mấy tiếng.

"Không kết hôn cũng có thể tự mình nuôi dưỡng con cái mà."

"Tiểu Ý, nhiều Omega bây giờ cũng có khả năng tự nuôi sống mình, có mấy người sau khi li hôn liền dắt theo con cái, tự mình nuôi dưỡng."

Ngô Gia Ý đột nhiên nghĩ tới cái đêm đó, trong lòng bỗng nảy sinh bồn chồn, do dự hỏi Trương tỷ.

"Trương tỷ, chị nói... Omega lặn có phải sẽ khó có con phải không ạ?"

Trương tỷ hơi sửng sốt một chút, không hiểu sao Ngô Gia Ý đột ngột đổi đề tài nhưng cũng trả lời.

"Chỉ là thấp hơn Omega bình thường thôi, vẫn thế có mà."

Ngô Gia Ý lại e dè.

"Nếu... Nếu là làm... Làm một lần thì sao?"

Trương tỷ đã kết hôn, đối với mấy vấn đề này không thấy ngại, xem như giáo dục giới tính cho đứa nhỏ, cũng không giấu diếm.

"Khoang sinh sản của Omega lặn thường khó khai mở hơn Omega bình thường nên lần đầu tiên sẽ rất khó có thai."

Ngô Gia Ý thở phào một hơi.

Trương tỷ thêm vào. "Trừ khi đối phương là alpha SSS."

Ngô Gia Ý lại run lên : Alpha SSS?

Người phụ nữ lại cười xoà.

"Alpha SSS rất hiếm, quốc gia của chúng ta chỉ có 20 vị thôi. Nên khả năng có thai lần đầu tiên của Omega lặn là 0,01%."



Ngô Gia Ý lại nhẹ nhõm.

Thật may...

Cậu cũng không xui xẻo đến nổi gặp phải một trong hai mươi tên của tổng số 105.000.000 Alpha cả nước đó chứ?

Nghĩ vậy, tâm tình cũng thoải mái hơn, vui vẻ vẫy tay với Trương tỷ rồi trở về nhà.

....

Sống đến từng tuổi này, Kiều lão gia chưa bao giờ nhận được thư mời từ toà án gửi đến, đây là lần đầu tiên.

Ông tức giận đến cánh mũi đều phải phồng lên.

Đặc biệt, sau khi nhìn đến tên của người thụ hại là ai liền thất sắc, gương mặt trắng bệch, cao giọng quát.

"Mạn Tuyết."

Kêu đến lần thứ tư, Kiều Mạn Tuyết mới từ trên cầu thang chậm rãi bước xuống, trên mặt là một mảng xanh rờn, cô ta vỗ vỗ hai má, chu môi nũng nịu.

"Ba gọi con có việc gì?"

Kiều Tư Niên dùng gậy chống chỉ chỉ.

"Xuống đây."

Kiều Mạn Tuyết chưa kịp hiểu ra sao, đã bị Kiều lão gia ném đơn kiện vào người.

"Mưu sát. Gia tộc Ivanov kiện mày tội mưu sát, rốt cuộc mày đã làm cái chuyện ngu ngốc gì."

Kiều Mạn Tuyết nghe mà thất kinh, vội vàng nhặt lấy án kiện, mắt nhìn tới đâu mặt liền càng trắng bệch hơn trước đó.

"Không thể... Không thể nào."

Kiều Tư Niên đanh giọng, ngữ khí lạnh như sương.

"Mày mưu sát Stanislav Ivanov bằng thuốc cấm ở chợ đen, có phải không?"

Kiều Mạn Tuyết run rẩy, giọng nói như sắp khóc.

"Không có, con chỉ là dùng thuốc kích thích, muốn cùng Stanislav "gạo nấu thành cơm."

Kiều Tư Niên đã sớm tức xỉu.

"Thuốc cấm là thứ mày có thể dùng bậy bạ hay sao?"

"Cũng may là ngài Ivanov được cứu sống, nhưng người ta cũng sẽ không bỏ qua cho mày."

Kiều Tư Niên nhắm mắt.

"Nếu án kiện thành công... Tội mưu sát...ít nhất là bị giam mười lăm năm."

Kiều Mạn Tuyết sợ đến quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy ống quần lão cha, nức nở gào.

"Con không muốn, con không muốn bị giam lại."

"Cha, bị giam mười lăm năm sau thì con đã trở thành một bà già trung niên rồi, con không muốn."

Kiều Tư Niên nhắm lại hai mắt, thở dài.

"Đành vậy."

"Mày chọc ai không chọc, lại cố tình đụng vào Stanislav."

Cũng do lão, trai già lại có ngọc, còn là Omega trội, cưng chiều vô hạn.

Không ngờ lại hại con gái bị rơi vào tình cảnh này.

...

Ngô Gia Ý hồi hộp nằm trên giường, hai mắt trợn to nhìn trần bệnh viện, tư thế giống như một con cá khô bị phơi đến trắng mắt.

Bác sĩ là một Omega nam trung niên, gương mặt phúc hậu dễ nhìn, nhẹ nhàng dùng máy siêu âm dò dò quanh vùng bụng trắng trẻo một hồi, sau đó, ông lại nở nụ cười hiền hoà.

"Chúc mừng, cậu đã có thai hai tháng."

Đoàng.

Ngô Gia Ý nghe thấy một đoàn sấm giật bên tai. Kinh sợ đến há hốc miệng.

Hoá ra mấy ngày nay bụng khó chịu không phải là đau dạ dày???

"Có... Có thai."

Bác sĩ gật gật đầu.

"Thai nhi đã được hai tháng tuổi, gần đây cậu nên hạn chế dùng rượu, bia, đồ uống có cồn, nếu có thói quen hút thuốc lá cũng phải kiêng dè."

"Nhưng tôi là Omega lặn."

Bác sĩ mỉm cười, nụ cười chứa đầy ẩn ý.

"Là Omega lặn cũng có thể có thai, mặc dù khả năng sinh sản thấp hơn Omega bình thường. Chàng trai trẻ, có phải cậu đã rất vất vả để có được đứa nhỏ này có phải không?

"Khổ tận cam lai, chúc mừng cậu."

Ngô Gia Ý muốn hét lên: Không, tôi muốn vất vả. Tôi không muốn khổ tận cam lai.

Trong đầu cậu bây giờ là một mớ hỗn độn. Hàng nghìn câu hỏi được đặt ra trong đầu.

Là cái đêm đó?

Là cái người tóc trắng đó?

Người đó là cái quỷ gì vậy?

Cậu nuôi đứa nhỏ như thế nào đây khi còn ở nhờ nhà cha mẹ nuôi?

Có nên đi phá không?

Trong lúc đại não Ngô Gia Ý đang hoạt động hết công suất, bác sĩ lại nhấc gọng kính, quăng thêm một quả bom.

"Cố gắng bổ sung chất dinh dưỡng nha, cậu còn phải ăn cho cả ba người nữa đó."

Ầm ầm.

Ngô Gia Ý run rẩy, chỉ tay vào bụng.

"Bác sĩ, bác sĩ.. ngài nói "ba người" là sao?"

Bác sĩ chỉ lên màn hình siêu âm.

"Trong bụng của cậu hiện tại đang có ba em bé. Rất hiếm đó, từ trước đến giờ tôi chỉ chẩn ra được một Omega mang thai ba thôi. Cậu là người thứ hai."

Ngô Gia Ý muốn khóc lên.

"Không cần, không cần..."

Một đứa cậu còn không biết cách giải quyết, nay lại biết không những một mà có tới ba.

Phải làm sao?

Phải làm sao đây?

Bác sĩ chú ý đến dị trạng của cậu, thu hồi lại nụ cười, nhẹ giọng hỏi thăm.

"Cậu không muốn giữ lại chúng?"

Ngô Gia Ý ngơ ngác nhìn ông.

"Có thể không giữ lại được không?"

Bác sĩ trầm mặc, lại nhìn thông tin người khám không khỏi thở dài.

Còn quá trẻ.

"Là thai đầu, phá sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng cũng sẽ để lại di chứng sau này."

"Cậu xác định muốn phá bỏ chúng sao?"

Là "chúng" chứ không phải "nó".

Từ trước đến giờ Ngô Gia Ý ngay cả con kiến còn không muốn giết, giờ lại phải quyết định có nên cướp đi ba mạng sống hay không.

Phá: Đó là sinh mệnh đang ngày ngày lớn lên trong thể cậu.

Không phá: Cậu nuôi chúng như thế nào? Đối mặt với cha nuôi và mẹ nuôi như thế nào? Nuôi dưỡng chúng ra sao?

Ngô Gia Ý nghĩ đến đầu đều đau, hai mắt đỏ hoe, gục mặt vào hai tay khóc thút thít.

Bác sĩ nhìn cậu chỉ thở dài, chậm rãi đứng dậy.

"Cậu suy nghĩ cho kĩ đi."

______