Bệnh Mỹ Nhân Không Làm Thế Thân

Chương 24: Chương 24





Việt Vương vừa mới bị kích thích lại nghe thấy lời này,gân xanh trên thái dương co rút.

Dường như đã hao phí rất nhiều sức nhẫn nại không khiến mình làm ra hành động thất thố.
"Trước kia ngươi không như thế,"lý trí Việt Vương dường như đã bị bào mòn, không nhịn được buột miệng thốt ra lời trong lòng, "Có phải ngươi đang trách bổn vương hay không?Trách bổn vương, hận bổn vương không giữ được ngươi, khiến ngươi phải tiến cung......"
"Từ từ." Thẩm Úc ngăn lại lời Việt Vương định nói, thầm nghĩ năng lực của người này quả thật rất kém mà.Mới chỉ nói vài câu đã nôn hết cả gốc gác ra.
Kiếp trước,lúc Việt Vương bại lộ thân phận ở trước mặt hắn cũng chưa từng thẳng thắn thành khẩn như vậy.

Bản thân mình cũng nhờ thông qua dấu vết để lại để đoán ra thân phận thật sự của Việt Vương.

Đời này hắn ta thế nhưng lại gấp không chờ nổi tự mình nói ra?
Chuyện mình tiến cung ảnh hưởng đến hắn nhiều như vậy sao?
Đủ loại suy nghĩ loé lên trong đầu Thẩm Úc nhưng trên mặt lại y lại không lộ ra chút nào,còn cố tình làm ra bộ dạng nghi ngờ, hỏi: "Lời này của Việt Vương là có ý gì? Trong trí nhớ của ta rõ ràng chưa từng tiếp xúc với ngài lần nào? Chuyện ta có vào cung hay không đâu có liên gì đến Việt Vương điện hạ đâu đúng không?"
Hàng loạt câu hỏi liên tục hướng tới Việt Vương,dù có bị lửa giận xâm chiếm đầu óc thì cũng phải thanh tỉnh chút.Nhânn ra mình vừa lỡ miệng, sắc mặt hắn lập tức khó coi tới tận cùng.
"Bổn vương......"
"Hay là nói, Việt Vương đã từng giấu giếm thân phận tiếp xúc với ta? Để ta đoán xem, Việt Vương mới vừa rồi đã nhắc tới Triệu Việt, chẳng lẽ Việt Vương điện hạ chính là Triệu Việt?" Thẩm Úc ôm cánh tay đứng trên bậc thang,từ trên cao nhìn xuống nam nhân đang mặc một thân trang phục đại biểu cho thân phận thân vương.
Việt Vương cũng không ngờ tới,chỉ với dăm ba câu Thẩm Úc đã đoán được sự thật,vội thề thốt phủ nhận:"Đó không phải bổn vương.
"Vậy ngài là Vương công tử? Lâm công tử? Hay là Hứa công tử?"
Một cái tên mới được đọc ra,sắc mặt Việt Vương lại càng tối sầm đi một chút.Hắn cho rằng chuyện mình chỉ là thế thân đã là cực hạn cuối cùng mà hắn phải thừa nhận, nghĩ hàng triệu lần cũng không ngờ tới hắn có khả năng chỉ là thế thân......!Số một???
Thẩm Úc làm ra vẻ buồn rầu: "Người có chút nhiều, nếu không Việt Vương điện hạ trực tiếp nói cho ta, ngươi là ai trong số đó nào?"
"Thẩm Úc, ngươi đừng có quá đáng!"

"Ta quá đáng? Người nghe lén ta và thị nữ nói chuyện là ai? Người theo đuôi ta ra tới tận đây là ai? Người cố ý giấu giếm thân phận tiếp cận ta lại là ai? Việt Vương điện hạ, ta cũng rất muốn biết, đến tột cùng ngươi muốn làm cái gì?" Thẩm Úc lạnh giọng.
"Bổn vương chỉ là muốn nhắc nhở ngươi, đừng tưởng rằng có sự sủng ái của hoàng thượng là ngươi có thể không kiêng nể gì ở trong cung.Người nhìn chằm chằm vào hậu vị không ít, ngươi rêu rao như vậy thì chỉ có thể trở thành cái đinh trong mắt cái gai trong thịt bọn họ.

Sẽ chỉ làm cho bọn họ muốn diệt trừ cho sảng khoái." Việt Vương hít một hơi thật sâu, ngăn chặn cơn tức giận đang bùng lên từ đáy lòng.
"Chuyện này không nhọc Việt Vương lo lắng, ta tin tưởng bệ hạ sẽ bảo vệ ta thật tốt.Bệ hạ cũng không giống người nào đó, ngoài miệng nói không thể mất đi, đảo mắt một cái là có thể làm như không thấy khốn cảnh của người ta.

Đã thế sau khi xong việc còn làm như không biết,liều mạng tới tìm cảm giác tồn tại."
Thẩm Úc đi xuống bậc thang, đi từng bước một tới gần Việt Vương: "Việt Vương, có phải ngươi đang trách ta, trách ta không bởi vì ngươi mà nghĩ cách không tiến cung?"
"......!Bổn vương không có."Giọng nói của Việt Vương không chịu sự khống chế mà hạ xuống.Ngay từ đầu lúc hắn nghe được tin tức đúng là nghĩ như vậy.

Lời Thẩm Úc nói giống như một cơn gió to, xốc lên vẻ ngoài ngụy trang mà hắn tự mình tạo ra, chỉ còn lại bộ dạng ích kỷ không tài nào giấu nổi.
Thẩm Úc thoáng rút lui, không muốn đụng chạm đến Việt Vương dù là một chút "Hiện tại ta thật sự cảm thấy lựa chọn tiến cung là ta lựa chọn chính xác nhất ta từng đưa ra.

Mặc kệ ngươi đã từng dùng thân phận gì tiếp cận ta, mối quan hệ của chúng ta trước kia không có,sau này lại càng không liên quan đến nhau."
Từng có,chỉ là sự thù hận ấy đã kéo từ đời trước đến đời này.
Người lén đi theo phía sau Việt Vương đã trở về, vội kể rõ những chuyện đã chứng kiến cho Lệ vương.
Lệ Vương vuốt râu: "Không ngờ tới nhỉ,vị Thẩm quý quân này của chứng ta lại có mối quan hệ như thế với Việt Vương."
"Vương gia, chúng ta có nên......"
"Một nhược điểm lớn như vậy chúng ta nhất định phải nắm chắc.Thẩm Úc, Thẩm quý quân à, không phải ngươi rất càn rỡ sao.Bổn vương thật muốn biết sau khi bệ hạ biết chuyện có còn đỗi đãi với ngươi như lúc này hay không."Tâm trạng Việt Vương rất tốt, cười cười.Không ngờ tới việc âm thầm sai người đi theo Việt Vương lại có thể phát hiện được một niềm vui lớn như vậy.
Vừa nãy hắn còn sầu lo không biết nên giải quyết Thẩm Úc như thế nào, biện pháp liền đưa tới cửa tới.Xem ra, trời cũng đứng về phía mình.
"Phái người đi tra một vòng thật cẩn thận, bổn vương muốn biết tất cả mọi chuyện Thẩm Úc đã làm trước khi tiến cung."

Sau ngày tổ chức cung yến, vài đại thần dám bất kính với Thẩm Úc đã bị cách chức.

Đối với chuyện này các đại thần đã dự liệu trước,cũng không oán trách.Bệ hạ chỉ cách chức chứ không phải chém người đã coi như nhân từ.
Hơn nữa những người này chức quan cũng không cao, phẩm hạnh cũng không quá tốt đẹp.

Chuyện triều đình giảm mất mấy người cũng không gây ra quá nhiều biến động.
Thời gian đến năm mới càng ngày càng gần, Thương Quân Lẫm không còn bận rộn khoảng thời gian trước đây.

Vì vậy,thời gian ở lại Ngọc Chương Cung càng ngày càng tăng.
Bởi vì sắp đến Tết, Thương Quân Lẫm liền hạ lệnh bảo các Phiên vương ở lại kinh thành ăn Tết đã rồi lại về đất phong.
"Việt Vương điện hạ biết vì sao bệ hạ không muốn chúng ta trở về không?" Trong một gian phòng thanh nhã,Lệ Vương nâng chén rượu nhạt lên uống một ngụm.
"Chẳng lẽ hoàng thúc biết?" Việt Vương quả thực không nghĩ ra, hắn gần đây vì chuyện của Thẩm Thanh Nhiên bận đến sứt đầu mẻ trán, thật sự không rảnh tìm hiểu.
"Có thể đoán được đại khái, sợ là có người nào đó dã tâm lớn, bệ hạ muốn mượn cơ hội hỏi thăm." Lúc nói chuyện này, Lệ Vương nhìn Việt Vương với ánh mắt sâu xa.
Trong lòng Việt Vương nhảy dựng lên, nhưng sắc mặt lại không hề thay đổi: "Chuyện này......!Chất nhi(cháu) thật sự không biết,gần đây chất nhi bận một ít việc riêng, không có thời gian lo chuyện khác."
Lệ Vương cười cười,cũng không chọc thủng lời nói, câu nói tiếp theo lại thiếu chút nữa làm Việt Vương nhảy dựng lên.
"Hoàng chất có từng suy xét qua, muốn xử lý mối quan hệ với Thẩm quý quân như thế nào? Bệ hạ hiện giờ sủng ái Quý quân như vậy, nếu biết trước khi Quý quân tiến cung đã có quan hệ ái muội với ngươi, chẳng phải là......"
Lệ Vương còn chưa kịp nói xong, Việt Vương đã hiểu ý của hắn.

Chuyện của hắn và Thẩm Úc,nói lớn không lớn,nói nhỏ cũng không nhỏ.


Nếu bị người có tâm cơ lợi dụng, mấy chục năm bày ra âm mưu của hắn sẽ không còn.
"Hoàng thúc nói đùa, bổn vương cùng Quý quân xưa nay không quen không biết, sao hoàng thúc lại nói chúng ta có quan hệ?"
"Việt Vương không cần vội vã phản bác,nếu bổn vương đã dám mở miệng, đương nhiên sẽ có chứng cứ.

Hiện giờ ta và ngươi có cùng mục đích,chẳng lẽ Việt Vương tình nguyện nhìn người đã từng là ái nhân* ân ái cùng một nam nhân khác cả đời sao?"(người yêu nhưng tui thấy dùng ái nhân hợp thời đại hơn.)
Lệ Vương cũng không ngờ tới, thuộc hạ của hắn lại có thể tra được những tin tức thú vị như vậy.Hoá ra Việt Vương đã lặng lẽ tới kinh thành, còn giấu giếm thân phận kết giao cùng trưởng tử Trấn Bắc Hầu.

Cùng vào cùng ra, thái độ vô cùng thân mật.
"Việt Vương điện hạ,nếu ngươi không ngại có thể hợp tác với ta.

Ta muốn vị trí hoàng hậu kia.Nếu ngươi còn muốn Thẩm Úc,sau khi mọi chuyện hoàn thành, có thể đua hắn về đất phong."
Việt Vương biết,nếu Lệ Vương dám nói ra lời này thì tất nhiên đã biết chút gì đó.

Nhưng có một vài chuyện, điều tra ra và bản thân tự mình cảm nhận sẽ không giống nhau.
Im lặng một hồi, Việt Vương mở miệng: "Hợp tác thì có thể, nhưng hy vọng hoàng thúc hiểu rõ một chuyện: Người có tình cũ với Thẩm Úc là Triệu Việt.

Không liên quan gì tới bổn vương."
Lệ Vương cười: "Bổn vương hiểu rõ, Việt Vương điện hạ vẫn luôn ở địa phận đất phong của mình.Chưa bao giờ lén vào kinh cho đến khi hoàng thượng triệu kiến."
"Kính hoàng thúc một ly." Việt Vương bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
"Nếu hoàng chất có chuyện gì, cứ việc tới tìm bổn vương, chỉ cần bổn vương có thể giúp đỡ, tuyệt đối sẽ không từ chối."
Việt Vương nắm chặt chén rượu trong tay.
Thẩm Úc.
Hắn không chịu đựng được khi nhớ tới bộ dạng của Thẩm Úc khi ở bên Thương Quân Lẫm.Chỉ cần nhớ tới, trong lòng lại tựa như có một ngọn lửa thiêu đốt.
"Hắt xì."

"Công tử,nên nghỉ ngơi sớm một chút đi, trời đã khuya rồi." Mộ Tịch bưng nước ấm tới.
Thẩm Úc buông bút trong tay ra, đặt tay vào trong nước ấm.Sau khi cảm thấy nhiệt độ cơ thể đã ấm hơn mới lấy tay ra tới "Không có chuyện gì."
"Công tử, Việt Vương bên kia sẽ không xảy ra chuyện gì thật sao?" Sau khi B iết Triệu Việt là Việt Vương, Mộ Tịch vẫn luôn không yên lòng.Nếu lỡ Việt Vương lấy những chuyện xảy ra lúc trước ta nói bậy bạ, bệ hạ sẽ tin tưởng công tử nhà mình chứ?
Từ xưa chuyện nam tử không chịu đựng nổi nhất chính là chuyện kia(mọc sừng).

Huống chi bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, sẽ càng không thể chấp nhận.
"Ngươi cảm thấy hắn sẽ ngốc đến mức dám liều mạng cùng ta sao?"
Mộ Tịch lắc đầu, nàng chỉ là sợ Việt Vương bị công tử nhà mình chọc tức đến mức đầu óc không còn tỉnh táo,thật sự khai hết mọi chuyện ra ngoài.
"Hơn nữa,quan hệ của ta và hắn vốn dĩ không có gì hết.Nếu hắn muốn làm cái gì, cũng không có cơ hội để làm."
Thẩm Úc biết hôm nay Việt Vương đến sẽ không hữu hảo gì cho cam, chỉ là không ngờ tới hắn sẽ dùng cách này.
Nhìn hai nam nhân đang ngăn trước mặt mình, Thẩm Úc dừng chân: "Hai vị Vương gia tới đây làm gì?"
Những lúc trời đẹp, Thẩm Úc sẽ dạo quanh Ngọc Chương Cung.Hôm nay thuận đường nên định đưa quà sinh nhật muộn đến cho Thương Quân Lẫm.Không ngờ tới lại đụng phải Việt Vương và Lệ Vương.
"Chúng ta cố ý tới tìm Quý quân, có thể tìm một chỗ nói chuyện hay không?" Việt Vương trầm mặc không nói gì, Lệ Vương trông có vẻ hòa ái mở miệng.
Thẩm Úc cảm thấy bọn họ tới tìm mình thì nhất định sẽ không có chuyện gì tốt, không định lãng phí thời gian bèn nói luôn "Có việc gì cứ nói thẳng ra."
"Vậy bổn vương sẽ đi thẳng vào vấn đề," Lệ Vương híp híp mắt, hơi mang tính uy hiếp nói, "Chuyện trước khi Quý quân vào cung bổn vương đã biết được.Nếu Quý quân không muốn những người khác biết việc này, tốt nhất ngài hãy nghĩ cách khuyên bệ hạ đồng ý nạp phi."
"Ta còn cho là chuyện gì quan trọng, hoá ra là chuyện này.Lệ Vương cũng thật là có ý tứ, vì sao ngài lại nghĩ rằng ta sẽ bị ngài uy hiếp?" Thẩm Úc nhướng mày "Nếu là vì việc này, Lệ Vương liền không cần lãng phí thời gian lẫn nhau."
"Quý quân cảm thấy bệ hạ sẽ không để ý việc này sao?" Lệ Vương rất không thích nhìn bộ đang không sợ gì cả của Thẩm Úc, ngữ khí âm ngoan*"Những cái đó tạm thời có thể nói là đã xảy ra trước khi vào cung, bệ hạ sẽ không quá để ý.Nếu bổn vương nói, bổn vương còn biết sau khi Quý quân vào cung đã ngầm xuất cung hẹn gặp tình cũ thì sao?"
Sắc mặt Thẩm Úc đột nhiên có chút vi diệu.
Lệ Vương tưởng đã dẫm tới chỗ đau của Thẩm Úc, khóe miệng giương lên."Bổn vương cũng không định nói chuyện gièm pha này ra ngoài cho tất cả mọi người đều biết.Chỉ cần quý quân ấn theo lời bổn nói mà làm, bổn vương đảm bảo chuyện Quý quân lén gặp người cũ sẽ không có người thứ hai nhắc tới.Trước khi Quý quân trả lời hãy suy xét thật kỹ."
"Suy xét cái gì?" Từ bên kia truyền đến thanh âm trầm thấp của Thương Quân Lẫm, "Người các ngươi nói lén gặp Quý quân chính là trẫm.Thế nào, Lệ Vương có ý kiến đối với chuyện này sao?"
"Thần không dám."Nụ cười trên mặt Lệ Vương như ngưng đọng lại.
"Trẫm cùng Quý quân ngẫu nhiên chơi trò tình thú, chẳng lẽ còn cần sự đồng ý của các ngươi?".