[Bhtt] Đế Sư

Chương 34: 34




Ngay tức khắc trái tim của phu nhân Hoa Xà quặn thắt lại.

Nàng đưa tay che trái tim nhỏ, giọng run rẩy: "Ngươi thật là độc ác!"
"Không độc ác không phải bậc trượng phu!" Lý Quý Hâm quay mặt về phía cửa bày tỏ sự kiên định.
Phu nhân Hoa Xà chụp tay nàng lại: "Ngươi thật là ác độc!"
"Không bỏ được gạo thì làm sao bẫy được sư phụ!" Lý Quý Hâm buông thõng hai tay: "Làm sao có thể so sánh được với sư phụ về sự độc ác, ngay cả Diệt Thế tổ truyền mà còn bán đi được."
Phu nhân Hoa Xà xiết chặt nắm tay, chỉ còn thiếu nước khóc lên: "Không thể lấy gạo đi được!"
"Vậy thì ngài nói ra đi!" Lý Quý Hâm ngồi xuống: "Lần này ta trở lại Hoa Xà sơn, chính là để hỏi sư phụ cái vấn đề này mà thôi.".

Tìm truyện hay tại _ trumtru yen.V Л _
"Cái người đồ đệ này là do tay ta nuôi hay là do Đồng Tiệp nuôi đây?" Phu nhân Hoa Xà úp mặt vào trong chiếc khăn lụa khóc hu hu: "Không nói!"
Thật không nói sao? Lý Quý Hâm cũng không còn cách nào nữa! Nàng hướng về phía bên ngoài kêu một tiếng: "Thanh Thư!"
Ngay tức khắc, phu nhân Hoa Xà lấy thế sét đánh không kịp bịt tai, ngay vào cái lúc Lý Quý Hâm há miệng kêu lên chữ "Thanh" nàng đã kịp bụm miệng người này lại: "Gạo không thể lấy đi, mệnh có thể!"
Sư phụ cùng đệ tử động thủ, thì thân là đệ tử ngay cả trả đũa cũng khó mà làm được.
Trải qua mười sáu mười bảy năm rồi phu nhân Hoa Xà không một lần xuống núi, chỉ chuyên tâm luyện võ và dạy đồ đệ, vậy nên thân thủ đứng đầu giang hồ!
Lý Quý Hâm cũng không nóng nảy: "Ta níu giữ sư phụ, Thanh Thư níu giữ Tấn Nhất, bọn thị vệ đem gạo chở đi, đó hẳn không phải là việc gì quá khó đi."
Phu nhân Hoa Xà thiếu chút nữa thì cho nàng một cái quỳ: "A Hâm a, ngay từ khi còn nhỏ sư phụ đối với ngươi không tệ có đúng không?"
"Cũng chỉ là cách dăm ngày bảy bữa lại để cho ta đói bụng một bữa, ba ngày hai đầu lại mắng ta không tiến bộ mà thôi." Lý Quý Hâm nhàn nhạt trả lời.

Thật ra thì phu nhân Hoa Xà đối xử với hai tên học trò của mình không tệ, nếu không phải nhờ có nàng, Lý Quý Hâm cùng Lý Tấn Nhất đều đã bị chết rét đến xương cốt cũng không còn.
Phu nhân Hoa Xà buông tay ra, nàng bi thương mà thở dài: "Đồ phản nghịch này không chịu hiểu cho lòng ta mà."
Lý Quý Hâm thấy nét mặt phu nhân đột nhiên trở nên âm trầm lại nghĩ tại thờ điểm này có nên để cho sư phụ trả lời mình hay không? Nhưng phu nhân Hoa Xà lại ngồi xuống, một tay chống một bên má, mắt nhìn về phía xa, nơi công chúa ngốc cùng Lý Tấn Nhất vẫn đang đùa giỡn.
Sau khi trầm mặc mất một lúc nàng mới nói tiếp: "Sư phụ ta có tiếng tăm lừng lẫy ở trong chốn giang hồ, năm đó Đồng Tiệp là được cha mẹ nàng đưa tới Hoa Xà sơn để tránh nạn."
"Tránh nạn?" Nhận thấy Hoa Xà phu nhân dường như đã nguyện ý nói ra, Lý Quý Hâm liền ngồi xuống: "Tránh cái nạn gì vậy?"
"Mẫu thân của Đồng Tiệp là Văn Lan Tông gia tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Châu, cho nên Đồng gia cùng Bắc Châu có chút lui tới.

Lúc bấy giờ bởi vì chuyện tranh chấp Hổ Phách sơn mà giữa Đông Châu cùng Bắc Châu thiếu chút nữa đã xảy ra một cuộc đại chiến.

Các bậc trên cực kỳ để ý đến chuyện này, bởi một khi khai chiến, mặc kệ Đồng gia có cấu kết với thù ngoài hay không thì bọn họ cũng không thể tránh khỏi kiếp nạn.

Trước khi cuộc chiến nổ ra, phụ thân Đồng Tiệp đích thân đem Đồng Tiệp tới Hoa Xà sơn, hy vọng sư phụ ta có thể bảo vệ Đồng Tiệp."
Hoa Xà sơn là cái nơi cực kỳ hẻo lánh, ở phạm vi từ xa tới gần đều rất ít có người lui tới, khắp cả một vùng rộng lớn bao la đều là núi non điệp trùng vây quanh, muốn bắt được người ở nơi này là một việc rất khó, huống chi võ công của Hoa Xà phái đã thành một phái không ái sánh được với, những năm đó rất có uy vọng đối với giang hồ.
"Tại sao sau đó lại còn quay trở về?" Lý Quý Hâm không hiểu nổi.
"Lúc Đồng Tiệp trở về cũng là lúc nàng mười sáu tuổi, mẫu thân của nàng gặp phải bệnh tình nguy kịch, nên nàng phải hồi kinh để gặp mẫu thân của mình một lần cuối.

Sau đó thì nàng đã không một lần trở lại, nhưng lại vẫn không ngừng viết thư cho ta." Hoa Xà phu nhân từ từ thở dài một tiếng.
Lý Quý Hâm bỗng chợt nhớ ra: "Là chồng thư khi ta còn bé vẫn thấy sư phụ thường xuyên lấy ra đọc đi đọc lại kia hay sao?"
Ngay lập tức, phu nhân Hoa Xà lại cầm cái khăn tay lên che kín mặt: "Ngươi không thể làm bộ không thấy được hay sao?"
Lý Quý Hâm đầy mặt cái vẻ không còn gì để nói.
Nàng cảm thấy bây giờ trên Hoa Xà sơn này, một mình nàng phải mang theo ba cái người bạn nhỏ, còn nàng là vú em.
Còn việc phu nhân Hoa Xà sử dụng phương pháp giáo dục không đâu vào đâu mà vẫn biến nàng thành một người cao lãnh, thì tuyệt đối là bởi gien di truyền của Lý Quý Hâm nhà mình quá tốt.

Nếu không, nói không chừng nàng cũng đã biến thành cái người thích cầm một nhánh cây che mặt mỗi khi xấu hổ rồi.
"Vậy còn Đức Phi thì sao?" Lý Quý Hâm lại hỏi.
Đến lúc này thì phu nhân Hoa Xà đã không còn cái vẻ chế nhạo như trước đó nữa: "Thích Vân nhi sao? Cha và anh của nàng đều là những tướng lĩnh chủ chốt trong cuộc đối kháng với Bắc Châu.

Đồng gia may mắn được Thích gia đưa tay hỗ trợ, mặc dù sau đó không bị đánh động đến thì cũng là nhờ có Thích lão tướng quân đứng ra bảo đảm, vậy nên mới tránh khỏi việc bị hoàng đế hoài nghi.

Vài năm sau đó Vân nhi có tới vùng gần Hoa Xà sơn này, lại trùng hợp cứu được Đồng Tiệp, cho nên kể từ đó vẫn luôn cùng Đồng Tiệp có quan hệ rất tốt.

Ta cũng là rất cảm ơn nàng."

Phu nhân Hoa Xà không đem chuyện tình chàng ý thiếp giữa bản thân mình và hoàng hậu nói ra, nhưng mà Lý Quý Hâm chỉ cần đối chiếu cái vẻ mặt phấn hồng của hoàng hậu mỗi khi nhắc tới phu nhân Hoa Xà cùng với vẻ mặt hết sức ngượng ngùng của phu nhân Hoa Xà mỗi khi nhắc tới hoàng hậu, cũng đã đoán ra được không mười thì cũng tám, chín phần rồi.
Sau khi đã đem những chuyện trước đây cùng hiện tại xâu chuỗi lại với nhau, nàng đưa ra được một cái nhìn thật rõ ràng, mạch lạc: "Giữa sư phụ cùng hoàng hậu sợ rằng không chỉ là tình hữu nghị sư tỷ sư muội đi, mà đó có thể còn là chuyện cảm tình."
Phu nhân Hoa Xà cầm khăn bụm mặt: "A Hâm a, loại chuyện này ngượng ngùng như vậy làm sao có thể nói ra được đây?"
Trên mặt Lý Quý Hâm đầy mồ hôi lạnh: "Hoàng hậu là bởi vì sứ mệnh của gia tộc, vì để cho Đồng gia không bị hoàng tộc hãm hại cho nên mới vào cung? Sợ rằng chuyện không đơn giản chỉ có như vậy! Chẳng trách hoàng hậu một mực ra tay bảo vệ mẹ con Đức Phi, điều này cũng đã giải thích được vì cái gì A Dao bị biến thành một kẻ ngốc, vậy mà nàng không hề trách cứ Đức Phi."
Nói đến đây, đột nhiên nàng im bặt.
Lí do hoàng hậu tiến cung chẳng qua là nàng phỏng đoán, chưa chắc là đã đoán trúng mục tiêu, nhưng ít ra thì cũng đúng được phân nửa.

Nếu là như vậy...! Nàng nghiêng đầu liếc nhìn về phía công chúa ngốc.
Phu nhân Hoa Xà cũng nhìn về phía công chúa ngốc.
Nàng tức khắc thể hồ quán đỉnh*!
Phu nhân Hoa Xà nhìn nàng mặt đầy chợt hiểu biểu tình, đỡ trán: "Bây giờ ngươi mới phát hiện ra?"
* Thể hồ quán đỉnh: (醍醐灌頂) Đề hồ rưới lên đỉnh đầu.

Từ ngữ này được dùng để ví dụ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể trừ phiền não vô minh, được thanh tịnh sáng suốt.

Bởi thế nó còn có nghĩa là giúp cho người học khai ngộ một cách mau chóng.

(Theo Liên Phật hội)
Điều nàng nói đến đương nhiên là phát hiện ra vấn đề công chúa ngốc thực ra lại không hề ngốc.
Lý Quý Hâm lắc đầu một cái: "Trước đó từng có hoài nghi, một kẻ ngu mà lại linh hoạt như vậy thật sự là trước nay chưa từng nhìn thấy.

Nhưng sau khi cân nhắc đến chuyện một người được cưng chiều đến như vậy rồi mà còn phải giả bộ ngốc thì thật không hợp lý, cho nên con vẫn không có xác định."
Phu nhân Hoa Xà như có điều suy nghĩ: "Não của ngươi là não cá hay sao?"
Xa tận ngoài biển rộng, con cá nào đó đột nhiên cõng trên lưng một cái chảo.
Lý Quý Hâm: "?"
Phu nhân Hoa Xà mặt đầy ghét bỏ: "Đúng là cái đầu óc chỉ biết nghĩ thẳng thì không biết nghĩ cong mà! Con gái của Thích Vân nhi bởi vì ghen tị cho nên mới đẩy con gái Đồng Tiệp khiến cho Trầm Dao Quân biến thành kẻ ngu, chỉ có kẻ ngu mới tin vào loại chuyện này mà.

Thật không ngờ được ta đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức, bao nhiêu vất vả vậy mà lại đào tạo ra được một đại đồ đệ ngốc đến như vậy chứ! Thật là quá ném đi mặt mũi vi sư này rồi! Ôi! Quả nhiên là chất lượng gạo của Hoa Xà sơn vẫn tốt hơn cả, người ở kinh thành chỉ toàn những kẻ ham ăn biếng làm, làm lây đến cả đồ đệ của ta rồi!"
Lý Quý Hâm không còn lời nào để mà chống đỡ.
Bây giờ ngồi đếm lại các kiểu thói quen ăn đậu hủ của công chúa ngốc đối với mình mà hai mắt nàng không khỏi rưng rưng lệ.

Vì mười lượng vàng, mà nàng dễ dàng bán đi máu của mình, lệ của mình lại còn cả thân xác của mình nữa a.
Nhưng nàng lại không muốn đi vạch trần bí mật này của Trầm Dao Quân.

Dựa theo sự giải thích của phu nhân Hoa Xà, hoàng hậu là một người thông minh lại rất nguyên tắc, vì gia tộc mà vào cung, vì báo ân mà bảo vệ mẹ con Đức Phi, nếu chuyện này mà bị lộ ra thì trong cung sẽ xảy ra chuyện long trời lỡ đất, dù đó có là bất đắc dĩ.

Sở dĩ để cho Trầm Dao Quân giả bộ ngốc, nhất định là có lý do của nàng.
"Đại đồ đệ não cá! Ngươi định sẽ vạch trần nàng hay sao?" Phu nhân Hoa Xà vừa dùng khăn lau bàn tay vừa hỏi.
"Không đâu!" Lý Quý Hâm khẽ cười một tiếng.

Nhất định là phu nhân Hoa Xà còn có điều cất giấu không chịu nói ra.

Vậy nên đây vẫn chưa phải là toàn bộ chân tướng.

Nếu như nàng lại đi đâm thủng bí mật này của công chúa ngốc, nhất định là hoàng hậu sẽ có chút phòng bị: "Những khi nàng giả bộ ngu lại trông khả ái đến như vậy, tại sao ta phải vạch trần nàng đây? Bây giờ ta đã là sư phụ của A Dao rồi, nhiệm vụ chính của ta là dạy dỗ cùng bảo vệ nàng."
Đến lúc này phu nhân Hoa Xà mới cười một tiếng: "Rốt cuộc cũng không phải não cá!"
Cả cuộc đời hơn hai mươi năm làm người này của mình, Lý Quý Hâm cũng chỉ bị một mình phu nhân Hoa Xà tổn hại mà thôi.
Đáng tiếc đây lại là sư phụ của mình, nếu đổi là người khác, không phải là bị mình cho một bạt tai bay đến tận cửa Nam Thiên thì không xong với mình.

Vậy nên đối mặt với sư phụ, nàng chỉ có thể trả lời: "Dạ, học trò sẽ không bao giờ để cho sư phụ bị mất thể diện trước mặt người ngoài.

Nhất là không cho sư phụ mất thể diện trước mặt hoàng hậu."

"Đồng Tiệp lại không phải là người ngoài." Phu nhân Hoa Xà uốn nắn.
"Vâng! Vậy thì ngay bây giờ đồ đệ sẽ tới trước mặt hoàng hậu làm cho ngài mất thể diện đi." Lý Quý Hâm thuận miệng tiếp lời.
Phu nhân Hoa Xà bi thương che lên trái tim nhỏ đã bị tổn hại tới mức cao nhất của mình! Ôi! Cái tên nghiệt đồ này...!Lại đâm trúng thật sâu vào chỗ đau nhất trong nội tâm của mình rồi...
Khi Lý Quý Hâm ra khỏi ngôi nhà nhỏ, Trầm Dao Quân cùng Lý Tấn Nhất vẫn đang ở đó.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy nàng, công chúa ngốc lập tức đứng lên đưa tay chùi lên cái váy rồi chạy tới dắt lấy tay nàng, sau đó hướng về phía bóng cây đi tới.
Vốn đây cũng chỉ là một hành động hết sức bình thường, nhưng kể từ sau khi Lý Quý Hâm đã biết được công chúa ngốc lại không ngốc, theo bản năng, nàng muốn rụt tay trở về.
Nhưng sau khi nghĩ lại, nàng thấy mình không thể lưu lại cho Tiểu công chúa một bóng ma trên con đường trưởng thành được.

Nhưng mà Tiểu công chúa lại vẫn luôn một mực ăn nàng đậu hủ chứ đâu.

Khi còn xem nàng là một kẻ ngốc thì không cảm thấy hành động ấy không bình thường, nhưng giờ biết nàng không phải là kẻ ngốc, vậy thì làm sao có thể nhẫn nhịn được a!
Nhất định là công chúa ngốc làm theo mẫu hậu của nàng! Nhất định là đã làm theo mẫu hậu của nàng rồi!
Trong lòng Lý Quý Hâm vừa phức tạp lại vừa rối rắm, trong khi đó Tiểu công chúa lại ngẩng đầu lên, trên mặt đầy vẻ ngây thơ vô hại mà nhìn nàng.
Vào lúc này nàng đã biết, trước đây mình cảm thấy công chúa ngốc thật đáng thương khi bị Thái tử bắt nạt, bị Trường Tề bắt nạt, nhưng thật ra việc Thái tử bị rơi xuống nước là do nàng đạp xuống.

Việc người này cùng Trường Tề đánh nhau cũng là cố ý, cuối cùng lại còn gài bẫy Trường Tề một lần nữa! Bên trong gương mặt đầy vẻ trong sáng này đang che giấu một con tiểu quái thú mặt đen.

Mặc dù nàng không biết võ công, nhưng mà sức chiến đấu của người này thì một chút cũng không yếu!
"Mỹ Nhân Nữ Phó!" Cái người không hề hay biết gì là Trầm Dao Quân lại vẫn giả bộ ngốc như cũ: "Tấn Nhất nói dưới chân núi Hoa Xà sơn có rất nhiều, rất nhiều rắn độc, chúng ta có thể mang mấy con trở về hay không?"
Lý Quý Hâm cố nén xuống nội tâm đang sóng ngầm mãnh liệt, trên mặt vẫn là cái vẻ lạnh tanh như cũ: "Tại sao phải mang rắn độc trở về?"
"Lần sau nếu cái tên bại hoại Lương Phi kia lại đem rắn tới hại Mỹ Nhân Nữ Phó lần nữa, chúng ta sẽ cho thả rắn độc trả về!" Trầm Dao Quân nắm tay thành quả đấm nhỏ, ở trên người Lý Quý Hâm cọ a cọ a.
Lý Tấn Nhất đứng lên chạy phăm phăm lại đây, nàng cũng đứng ở bên cạnh Lý Quý Hâm, ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn nàng: "Sư tỷ! Sư tỷ! Ta vừa nghe nói trong hoàng cung có người muốn hại ngươi, ngươi hãy nói cho Tấn Nhất biết kẻ đó là ai.

Tối hôm nay Tấn Nhất đi ngay kinh thành đánh nàng một trận cho biết tay! Cái kẻ dám đả thương sư tỷ này nhất định là đã không đem Hoa Xà sơn coi ra gì!" Nàng xắn tay áo lên thật cao: "Chỉ cần sư tỷ nói ra, ta một khi đánh lên trên người của kẻ đó thì tuyệt đối không đánh lên đầu! Đánh thành một thân tàn phế thì tuyệt đối không đánh thành kẻ ngu!"
Lý Quý Hâm mỉm cười nhìn hai đứa trẻ, sau đó mới nói với Lý Tấn Nhất: "Trong hoàng cung chỉ có một người dám khi dễ ta."
"Ai?" Lý Tấn Nhất cắn răng nghiến lợi!
Lý Quý Hâm sờ cái đầu của kẻ đang tỏ ra hết sức ngoan ngoãn là Tiểu công chúa: "Trường Ninh công chúa ngày nào cũng khi dễ ta chứ đâu."
Trên mặt Tiểu công chúa đầy vẻ mộng bức.

Cái gì? Bản thân cái gì cũng không làm, tại sao Mỹ Nhân Nữ Phó lại phải giựt dây cho tiểu sư muội tới đánh mình đây? Hu hu hu...!Đánh cho toàn thân trở thành tàn phế! Nghe mà thấy đáng sợ làm sao!
Nhưng rồi Lý Tấn Nhấtlại trở nên do dự: "Sư tỷ a, không phải Tấn Nhất không muốn giúp ngươi trảthù, nhưng hiện tại cái tên quỷ nhát gan công chúa này lại là kim chủ của HoaXà sơn chúng ta chứ đâu! Mới được mấy bao gạo lớn mà sư phụ đã mừng như điênlên được, nếu như ta giúp ngươi đánh cái tên quỷ nhát gan công chúa này, nàng sẽkhóc nháo không đem gạo cho Hoa Xà sơn chúng ta nữa, đến lúc đó không phải tađánh nàng mà là sư phụ đánh ta nha! Cho nên sư tỷ, ngươi chịu khó nhịn một chútha.

Chuyện này cũng không quan trọng, nàng không biết võ công như vậy, đánh hẳnlà không đau đi!"Ngay tức khắc trái tim của phu nhân Hoa Xà quặn thắt lại.

Nàng đưa tay che trái tim nhỏ, giọng run rẩy: "Ngươi thật là độc ác!"
"Không độc ác không phải bậc trượng phu!" Lý Quý Hâm quay mặt về phía cửa bày tỏ sự kiên định.
Phu nhân Hoa Xà chụp tay nàng lại: "Ngươi thật là ác độc!"
"Không bỏ được gạo thì làm sao bẫy được sư phụ!" Lý Quý Hâm buông thõng hai tay: "Làm sao có thể so sánh được với sư phụ về sự độc ác, ngay cả Diệt Thế tổ truyền mà còn bán đi được."
Phu nhân Hoa Xà xiết chặt nắm tay, chỉ còn thiếu nước khóc lên: "Không thể lấy gạo đi được!"
"Vậy thì ngài nói ra đi!" Lý Quý Hâm ngồi xuống: "Lần này ta trở lại Hoa Xà sơn, chính là để hỏi sư phụ cái vấn đề này mà thôi."
"Cái người đồ đệ này là do tay ta nuôi hay là do Đồng Tiệp nuôi đây?" Phu nhân Hoa Xà úp mặt vào trong chiếc khăn lụa khóc hu hu: "Không nói!"
Thật không nói sao? Lý Quý Hâm cũng không còn cách nào nữa! Nàng hướng về phía bên ngoài kêu một tiếng: "Thanh Thư!"
Ngay tức khắc, phu nhân Hoa Xà lấy thế sét đánh không kịp bịt tai, ngay vào cái lúc Lý Quý Hâm há miệng kêu lên chữ "Thanh" nàng đã kịp bụm miệng người này lại: "Gạo không thể lấy đi, mệnh có thể!"
Sư phụ cùng đệ tử động thủ, thì thân là đệ tử ngay cả trả đũa cũng khó mà làm được.
Trải qua mười sáu mười bảy năm rồi phu nhân Hoa Xà không một lần xuống núi, chỉ chuyên tâm luyện võ và dạy đồ đệ, vậy nên thân thủ đứng đầu giang hồ!
Lý Quý Hâm cũng không nóng nảy: "Ta níu giữ sư phụ, Thanh Thư níu giữ Tấn Nhất, bọn thị vệ đem gạo chở đi, đó hẳn không phải là việc gì quá khó đi."
Phu nhân Hoa Xà thiếu chút nữa thì cho nàng một cái quỳ: "A Hâm a, ngay từ khi còn nhỏ sư phụ đối với ngươi không tệ có đúng không?"
"Cũng chỉ là cách dăm ngày bảy bữa lại để cho ta đói bụng một bữa, ba ngày hai đầu lại mắng ta không tiến bộ mà thôi." Lý Quý Hâm nhàn nhạt trả lời.


Thật ra thì phu nhân Hoa Xà đối xử với hai tên học trò của mình không tệ, nếu không phải nhờ có nàng, Lý Quý Hâm cùng Lý Tấn Nhất đều đã bị chết rét đến xương cốt cũng không còn.
Phu nhân Hoa Xà buông tay ra, nàng bi thương mà thở dài: "Đồ phản nghịch này không chịu hiểu cho lòng ta mà."
Lý Quý Hâm thấy nét mặt phu nhân đột nhiên trở nên âm trầm lại nghĩ tại thờ điểm này có nên để cho sư phụ trả lời mình hay không? Nhưng phu nhân Hoa Xà lại ngồi xuống, một tay chống một bên má, mắt nhìn về phía xa, nơi công chúa ngốc cùng Lý Tấn Nhất vẫn đang đùa giỡn.
Sau khi trầm mặc mất một lúc nàng mới nói tiếp: "Sư phụ ta có tiếng tăm lừng lẫy ở trong chốn giang hồ, năm đó Đồng Tiệp là được cha mẹ nàng đưa tới Hoa Xà sơn để tránh nạn."
"Tránh nạn?" Nhận thấy Hoa Xà phu nhân dường như đã nguyện ý nói ra, Lý Quý Hâm liền ngồi xuống: "Tránh cái nạn gì vậy?"
"Mẫu thân của Đồng Tiệp là Văn Lan Tông gia tiếng tăm lừng lẫy ở Bắc Châu, cho nên Đồng gia cùng Bắc Châu có chút lui tới.

Lúc bấy giờ bởi vì chuyện tranh chấp Hổ Phách sơn mà giữa Đông Châu cùng Bắc Châu thiếu chút nữa đã xảy ra một cuộc đại chiến.

Các bậc trên cực kỳ để ý đến chuyện này, bởi một khi khai chiến, mặc kệ Đồng gia có cấu kết với thù ngoài hay không thì bọn họ cũng không thể tránh khỏi kiếp nạn.

Trước khi cuộc chiến nổ ra, phụ thân Đồng Tiệp đích thân đem Đồng Tiệp tới Hoa Xà sơn, hy vọng sư phụ ta có thể bảo vệ Đồng Tiệp."
Hoa Xà sơn là cái nơi cực kỳ hẻo lánh, ở phạm vi từ xa tới gần đều rất ít có người lui tới, khắp cả một vùng rộng lớn bao la đều là núi non điệp trùng vây quanh, muốn bắt được người ở nơi này là một việc rất khó, huống chi võ công của Hoa Xà phái đã thành một phái không ái sánh được với, những năm đó rất có uy vọng đối với giang hồ.
"Tại sao sau đó lại còn quay trở về?" Lý Quý Hâm không hiểu nổi.
"Lúc Đồng Tiệp trở về cũng là lúc nàng mười sáu tuổi, mẫu thân của nàng gặp phải bệnh tình nguy kịch, nên nàng phải hồi kinh để gặp mẫu thân của mình một lần cuối.

Sau đó thì nàng đã không một lần trở lại, nhưng lại vẫn không ngừng viết thư cho ta." Hoa Xà phu nhân từ từ thở dài một tiếng.
Lý Quý Hâm bỗng chợt nhớ ra: "Là chồng thư khi ta còn bé vẫn thấy sư phụ thường xuyên lấy ra đọc đi đọc lại kia hay sao?"
Ngay lập tức, phu nhân Hoa Xà lại cầm cái khăn tay lên che kín mặt: "Ngươi không thể làm bộ không thấy được hay sao?"
Lý Quý Hâm đầy mặt cái vẻ không còn gì để nói.
Nàng cảm thấy bây giờ trên Hoa Xà sơn này, một mình nàng phải mang theo ba cái người bạn nhỏ, còn nàng là vú em.
Còn việc phu nhân Hoa Xà sử dụng phương pháp giáo dục không đâu vào đâu mà vẫn biến nàng thành một người cao lãnh, thì tuyệt đối là bởi gien di truyền của Lý Quý Hâm nhà mình quá tốt.

Nếu không, nói không chừng nàng cũng đã biến thành cái người thích cầm một nhánh cây che mặt mỗi khi xấu hổ rồi.
"Vậy còn Đức Phi thì sao?" Lý Quý Hâm lại hỏi.
Đến lúc này thì phu nhân Hoa Xà đã không còn cái vẻ chế nhạo như trước đó nữa: "Thích Vân nhi sao? Cha và anh của nàng đều là những tướng lĩnh chủ chốt trong cuộc đối kháng với Bắc Châu.

Đồng gia may mắn được Thích gia đưa tay hỗ trợ, mặc dù sau đó không bị đánh động đến thì cũng là nhờ có Thích lão tướng quân đứng ra bảo đảm, vậy nên mới tránh khỏi việc bị hoàng đế hoài nghi.

Vài năm sau đó Vân nhi có tới vùng gần Hoa Xà sơn này, lại trùng hợp cứu được Đồng Tiệp, cho nên kể từ đó vẫn luôn cùng Đồng Tiệp có quan hệ rất tốt.

Ta cũng là rất cảm ơn nàng."
Phu nhân Hoa Xà không đem chuyện tình chàng ý thiếp giữa bản thân mình và hoàng hậu nói ra, nhưng mà Lý Quý Hâm chỉ cần đối chiếu cái vẻ mặt phấn hồng của hoàng hậu mỗi khi nhắc tới phu nhân Hoa Xà cùng với vẻ mặt hết sức ngượng ngùng của phu nhân Hoa Xà mỗi khi nhắc tới hoàng hậu, cũng đã đoán ra được không mười thì cũng tám, chín phần rồi.
Sau khi đã đem những chuyện trước đây cùng hiện tại xâu chuỗi lại với nhau, nàng đưa ra được một cái nhìn thật rõ ràng, mạch lạc: "Giữa sư phụ cùng hoàng hậu sợ rằng không chỉ là tình hữu nghị sư tỷ sư muội đi, mà đó có thể còn là chuyện cảm tình."
Phu nhân Hoa Xà cầm khăn bụm mặt: "A Hâm a, loại chuyện này ngượng ngùng như vậy làm sao có thể nói ra được đây?"
Trên mặt Lý Quý Hâm đầy mồ hôi lạnh: "Hoàng hậu là bởi vì sứ mệnh của gia tộc, vì để cho Đồng gia không bị hoàng tộc hãm hại cho nên mới vào cung? Sợ rằng chuyện không đơn giản chỉ có như vậy! Chẳng trách hoàng hậu một mực ra tay bảo vệ mẹ con Đức Phi, điều này cũng đã giải thích được vì cái gì A Dao bị biến thành một kẻ ngốc, vậy mà nàng không hề trách cứ Đức Phi."
Nói đến đây, đột nhiên nàng im bặt.
Lí do hoàng hậu tiến cung chẳng qua là nàng phỏng đoán, chưa chắc là đã đoán trúng mục tiêu, nhưng ít ra thì cũng đúng được phân nửa.

Nếu là như vậy...! Nàng nghiêng đầu liếc nhìn về phía công chúa ngốc.
Phu nhân Hoa Xà cũng nhìn về phía công chúa ngốc.
Nàng tức khắc thể hồ quán đỉnh*!
Phu nhân Hoa Xà nhìn nàng mặt đầy chợt hiểu biểu tình, đỡ trán: "Bây giờ ngươi mới phát hiện ra?"
* Thể hồ quán đỉnh: (醍醐灌頂) Đề hồ rưới lên đỉnh đầu.

Từ ngữ này được dùng để ví dụ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể trừ phiền não vô minh, được thanh tịnh sáng suốt.

Bởi thế nó còn có nghĩa là giúp cho người học khai ngộ một cách mau chóng.

(Theo Liên Phật hội)
Điều nàng nói đến đương nhiên là phát hiện ra vấn đề công chúa ngốc thực ra lại không hề ngốc.
Lý Quý Hâm lắc đầu một cái: "Trước đó từng có hoài nghi, một kẻ ngu mà lại linh hoạt như vậy thật sự là trước nay chưa từng nhìn thấy.

Nhưng sau khi cân nhắc đến chuyện một người được cưng chiều đến như vậy rồi mà còn phải giả bộ ngốc thì thật không hợp lý, cho nên con vẫn không có xác định."
Phu nhân Hoa Xà như có điều suy nghĩ: "Não của ngươi là não cá hay sao?"
Xa tận ngoài biển rộng, con cá nào đó đột nhiên cõng trên lưng một cái chảo.
Lý Quý Hâm: "?"
Phu nhân Hoa Xà mặt đầy ghét bỏ: "Đúng là cái đầu óc chỉ biết nghĩ thẳng thì không biết nghĩ cong mà! Con gái của Thích Vân nhi bởi vì ghen tị cho nên mới đẩy con gái Đồng Tiệp khiến cho Trầm Dao Quân biến thành kẻ ngu, chỉ có kẻ ngu mới tin vào loại chuyện này mà.


Thật không ngờ được ta đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức, bao nhiêu vất vả vậy mà lại đào tạo ra được một đại đồ đệ ngốc đến như vậy chứ! Thật là quá ném đi mặt mũi vi sư này rồi! Ôi! Quả nhiên là chất lượng gạo của Hoa Xà sơn vẫn tốt hơn cả, người ở kinh thành chỉ toàn những kẻ ham ăn biếng làm, làm lây đến cả đồ đệ của ta rồi!"
Lý Quý Hâm không còn lời nào để mà chống đỡ.
Bây giờ ngồi đếm lại các kiểu thói quen ăn đậu hủ của công chúa ngốc đối với mình mà hai mắt nàng không khỏi rưng rưng lệ.

Vì mười lượng vàng, mà nàng dễ dàng bán đi máu của mình, lệ của mình lại còn cả thân xác của mình nữa a.
Nhưng nàng lại không muốn đi vạch trần bí mật này của Trầm Dao Quân.

Dựa theo sự giải thích của phu nhân Hoa Xà, hoàng hậu là một người thông minh lại rất nguyên tắc, vì gia tộc mà vào cung, vì báo ân mà bảo vệ mẹ con Đức Phi, nếu chuyện này mà bị lộ ra thì trong cung sẽ xảy ra chuyện long trời lỡ đất, dù đó có là bất đắc dĩ.

Sở dĩ để cho Trầm Dao Quân giả bộ ngốc, nhất định là có lý do của nàng.
"Đại đồ đệ não cá! Ngươi định sẽ vạch trần nàng hay sao?" Phu nhân Hoa Xà vừa dùng khăn lau bàn tay vừa hỏi.
"Không đâu!" Lý Quý Hâm khẽ cười một tiếng.

Nhất định là phu nhân Hoa Xà còn có điều cất giấu không chịu nói ra.

Vậy nên đây vẫn chưa phải là toàn bộ chân tướng.

Nếu như nàng lại đi đâm thủng bí mật này của công chúa ngốc, nhất định là hoàng hậu sẽ có chút phòng bị: "Những khi nàng giả bộ ngu lại trông khả ái đến như vậy, tại sao ta phải vạch trần nàng đây? Bây giờ ta đã là sư phụ của A Dao rồi, nhiệm vụ chính của ta là dạy dỗ cùng bảo vệ nàng."
Đến lúc này phu nhân Hoa Xà mới cười một tiếng: "Rốt cuộc cũng không phải não cá!"
Cả cuộc đời hơn hai mươi năm làm người này của mình, Lý Quý Hâm cũng chỉ bị một mình phu nhân Hoa Xà tổn hại mà thôi.
Đáng tiếc đây lại là sư phụ của mình, nếu đổi là người khác, không phải là bị mình cho một bạt tai bay đến tận cửa Nam Thiên thì không xong với mình.

Vậy nên đối mặt với sư phụ, nàng chỉ có thể trả lời: "Dạ, học trò sẽ không bao giờ để cho sư phụ bị mất thể diện trước mặt người ngoài.

Nhất là không cho sư phụ mất thể diện trước mặt hoàng hậu."
"Đồng Tiệp lại không phải là người ngoài." Phu nhân Hoa Xà uốn nắn.
"Vâng! Vậy thì ngay bây giờ đồ đệ sẽ tới trước mặt hoàng hậu làm cho ngài mất thể diện đi." Lý Quý Hâm thuận miệng tiếp lời.
Phu nhân Hoa Xà bi thương che lên trái tim nhỏ đã bị tổn hại tới mức cao nhất của mình! Ôi! Cái tên nghiệt đồ này...!Lại đâm trúng thật sâu vào chỗ đau nhất trong nội tâm của mình rồi...
Khi Lý Quý Hâm ra khỏi ngôi nhà nhỏ, Trầm Dao Quân cùng Lý Tấn Nhất vẫn đang ở đó.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy nàng, công chúa ngốc lập tức đứng lên đưa tay chùi lên cái váy rồi chạy tới dắt lấy tay nàng, sau đó hướng về phía bóng cây đi tới.
Vốn đây cũng chỉ là một hành động hết sức bình thường, nhưng kể từ sau khi Lý Quý Hâm đã biết được công chúa ngốc lại không ngốc, theo bản năng, nàng muốn rụt tay trở về.
Nhưng sau khi nghĩ lại, nàng thấy mình không thể lưu lại cho Tiểu công chúa một bóng ma trên con đường trưởng thành được.

Nhưng mà Tiểu công chúa lại vẫn luôn một mực ăn nàng đậu hủ chứ đâu.

Khi còn xem nàng là một kẻ ngốc thì không cảm thấy hành động ấy không bình thường, nhưng giờ biết nàng không phải là kẻ ngốc, vậy thì làm sao có thể nhẫn nhịn được a!
Nhất định là công chúa ngốc làm theo mẫu hậu của nàng! Nhất định là đã làm theo mẫu hậu của nàng rồi!
Trong lòng Lý Quý Hâm vừa phức tạp lại vừa rối rắm, trong khi đó Tiểu công chúa lại ngẩng đầu lên, trên mặt đầy vẻ ngây thơ vô hại mà nhìn nàng.
Vào lúc này nàng đã biết, trước đây mình cảm thấy công chúa ngốc thật đáng thương khi bị Thái tử bắt nạt, bị Trường Tề bắt nạt, nhưng thật ra việc Thái tử bị rơi xuống nước là do nàng đạp xuống.

Việc người này cùng Trường Tề đánh nhau cũng là cố ý, cuối cùng lại còn gài bẫy Trường Tề một lần nữa! Bên trong gương mặt đầy vẻ trong sáng này đang che giấu một con tiểu quái thú mặt đen.

Mặc dù nàng không biết võ công, nhưng mà sức chiến đấu của người này thì một chút cũng không yếu!
"Mỹ Nhân Nữ Phó!" Cái người không hề hay biết gì là Trầm Dao Quân lại vẫn giả bộ ngốc như cũ: "Tấn Nhất nói dưới chân núi Hoa Xà sơn có rất nhiều, rất nhiều rắn độc, chúng ta có thể mang mấy con trở về hay không?"
Lý Quý Hâm cố nén xuống nội tâm đang sóng ngầm mãnh liệt, trên mặt vẫn là cái vẻ lạnh tanh như cũ: "Tại sao phải mang rắn độc trở về?"
"Lần sau nếu cái tên bại hoại Lương Phi kia lại đem rắn tới hại Mỹ Nhân Nữ Phó lần nữa, chúng ta sẽ cho thả rắn độc trả về!" Trầm Dao Quân nắm tay thành quả đấm nhỏ, ở trên người Lý Quý Hâm cọ a cọ a.
Lý Tấn Nhất đứng lên chạy phăm phăm lại đây, nàng cũng đứng ở bên cạnh Lý Quý Hâm, ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn nàng: "Sư tỷ! Sư tỷ! Ta vừa nghe nói trong hoàng cung có người muốn hại ngươi, ngươi hãy nói cho Tấn Nhất biết kẻ đó là ai.

Tối hôm nay Tấn Nhất đi ngay kinh thành đánh nàng một trận cho biết tay! Cái kẻ dám đả thương sư tỷ này nhất định là đã không đem Hoa Xà sơn coi ra gì!" Nàng xắn tay áo lên thật cao: "Chỉ cần sư tỷ nói ra, ta một khi đánh lên trên người của kẻ đó thì tuyệt đối không đánh lên đầu! Đánh thành một thân tàn phế thì tuyệt đối không đánh thành kẻ ngu!"
Lý Quý Hâm mỉm cười nhìn hai đứa trẻ, sau đó mới nói với Lý Tấn Nhất: "Trong hoàng cung chỉ có một người dám khi dễ ta."
"Ai?" Lý Tấn Nhất cắn răng nghiến lợi!
Lý Quý Hâm sờ cái đầu của kẻ đang tỏ ra hết sức ngoan ngoãn là Tiểu công chúa: "Trường Ninh công chúa ngày nào cũng khi dễ ta chứ đâu."
Trên mặt Tiểu công chúa đầy vẻ mộng bức.

Cái gì? Bản thân cái gì cũng không làm, tại sao Mỹ Nhân Nữ Phó lại phải giựt dây cho tiểu sư muội tới đánh mình đây? Hu hu hu...!Đánh cho toàn thân trở thành tàn phế! Nghe mà thấy đáng sợ làm sao!
Nhưng rồi Lý Tấn Nhấtlại trở nên do dự: "Sư tỷ a, không phải Tấn Nhất không muốn giúp ngươi trảthù, nhưng hiện tại cái tên quỷ nhát gan công chúa này lại là kim chủ của HoaXà sơn chúng ta chứ đâu! Mới được mấy bao gạo lớn mà sư phụ đã mừng như điênlên được, nếu như ta giúp ngươi đánh cái tên quỷ nhát gan công chúa này, nàng sẽkhóc nháo không đem gạo cho Hoa Xà sơn chúng ta nữa, đến lúc đó không phải tađánh nàng mà là sư phụ đánh ta nha! Cho nên sư tỷ, ngươi chịu khó nhịn một chútha.

Chuyện này cũng không quan trọng, nàng không biết võ công như vậy, đánh hẳnlà không đau đi!".