Các Người Nghĩ Sao

Chương 6: Chương 6




Hạ Hoài gần đây không có thời gian về nhà ăn cơm chứ đừng nói là chơi game, cậu không chỉ phải tăng ca hàng đêm mà còn thỉnh thoảng đi giao lưu với trưởng phòng, đương nhiên xã giao không thể thiếu chính là uống rượu.

Hạ Hoài vì là người mới nên vẫn luôn bị chuốc rượu trên bàn tiệc, đều là Trương tổng, Lý tổng, Vương tổng, cho dù uống không tốt cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà nuốt cạn.
Hạ Hoài khổ sở, mấy ngày liên tiếp về nhà muộn, nên trước đó gửi tin nhắn cho Lục Thời Minh, bảo anh đừng làm cơm cho cậu.

Mỗi lần như vậy Lục Thời Minh sẽ để lại một ngọn đèn trong phòng khách cho cậu về muộn, Hạ Hoài cảm thấy rằng Lục Thời Minh mặc dù trông có vẻ lạnh lùng, nhưng anh thực sự rất tinh tế, ấn tượng của cậu đối với anh tốt hơn vài phần.
Khoảng mười giờ tối, Hạ Hoài bàn bạc xong công việc trở về nhà, mở cửa bước vào, nhẹ nhàng cởi giày, đèn sàn ở trong góc phòng khách cũng tỏa ra ánh sáng ấm áp, không quá sáng, nhưng đối với cậu là đủ rồi.
Cửa phòng Lục Thời Minh đóng lại, xem ra đã đi nghỉ ngơi.

Hạ Hoài động tác càng nhẹ, nửa nằm trên sô pha, ôm bụng, vừa rồi cậu uống hơi nhiều, ăn cũng chưa ăn, mặc dù rất mệt, nhưng lại cực kì đói bụng, không thể đi tắm rồi ngủ được.


Hạ Hoài thở dài, vẫn là không nên để cho quá đói bụng, đứng dậy đi vào phòng bếp, cố gắng tìm kiếm thức ăn đông lạnh có thể ăn trong tủ đông.
"Lạch cạch."
Hạ Hoài đang tìm gì đó để ăn, đột nhiên thấy phòng bếp sáng lên.

Hạ Hoài ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Thời Minh mặc đồ ngủ tối màu đứng ở cửa phòng bếp, không đeo kính híp mắt nhìn chằm chằm cậu.

Hạ Hoài nhìn anh, "Tôi...quấy rầy anh sao?"
Lục Thời Minh lắc đầu, "Tôi ra ngoài uống nước, cậu mới về à?"
Hạ Hoài: "Ừ."
Lục Thời Minh nhìn cửa tủ lạnh mở ra, "Đói không?"
"Ừm, tôi uống hơi nhiều, không ăn sẽ đau dạ dày."
Lục Thời Minh nghĩ nghĩ, "Ăn mì có được không?"
"A...." Hạ Hoài không có phản ứng.
Lục Thời Minh: "Vừa vặn hôm nay thừa ít canh gà, nấu mì rất ngon."
Hạ Hoài ý thức được Lục Thời Minh muốn nấu ăn cho cậu, vội vàng nói: "Tôi ăn cái gì cũng được.

Buổi tối không cần phiền phức, ăn đại cho xong."
Lục Thời Minh ánh mắt chuyển động: "Còn sớm, chỉ cần mấy phút thôi, không phiền." Nói xong, anh đi vào bếp bắt đầu bận rộn.

Hạ Hoài không cản được anh, vì vậy chỉ có thể đứng bên giúp đỡ, nhưng Lục Thời Minh đã đẩy cậu sang một bên và pha cho cậu một ly nước mật ong.


Hạ Hoài cầm ly đứng cạnh anh, nhìn Lục Thời Minh hơi khom người, chắc là vì không mang kính, hơi híp mắt, đem mì thả vào nồi đun sôi.

Tay dài chân dài, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, rõ ràng rất không thống nhất, nhưng lại hài hoà không hiểu nổi.

Hạ Hoài uống một ngụm nước mật ong nóng hổi, xua tan cơn ớn lạnh trên người khi mới về nhà.

Sợi mì dần giãn ra trong canh gà, cậu không nói gì, Lục Thời Minh cũng không nói gì, nhất thời chỉ có tiếng xèo xèo và sôi sùng sục trong bếp.
Hương thơm đậm đà lan tỏa trong không khí, sương mù bốc lên tràn ngập trần nhà, quấn quanh người Hạ Hoài.

Trong đêm đông rét buốt này, an ủi trái tim lạnh giá của cậu.
25.
Hạ Hoài tim đập rất mạnh, nói không cảm động là giả, cậu sống hơn hai mươi năm, nửa đêm cũng chưa từng có người nấu cơm cho cậu.
Cậu có thể cảm thấy mặt mình đang nóng lên, tại sao nấu cơm mà cũng đẹp trai như vậy hả.

"Được rồi..." Lục Thời Minh đem mì đã chuẩn bị múc vào trong bát, "Cậu có thể ăn....!mặt cậu sao đỏ vậy?"
Lục Thời Minh đặt bát xuống, đột nhiên đi tới, "Cậu không khỏe à? Sao mặt lại đỏ vậy?"
Lục Thời Minh trong mắt tựa hồ tràn ngập hơi nước, giống như một vòng xoáy khó dò, hơn nữa khuôn mặt tuấn tú kia, còn kiếm được nhiều tiền, thật là mỹ nhân đặt trong lồng kính đem đi trưng bày.

Hạ Hoài trong đầu suy nghĩ lung tung có hơi rối loạn, cậu di dời tầm mắt, sợ bị anh nhìn thấu tâm tư của mình, "Không...không có việc gì..."
Giây tiếp theo, Hạ Hoài cảm giác mũi của mình nóng nóng, giống như có thứ gì chảy ra, cậu đưa tay lên sờ, trên tay một mảng máu đỏ tươi.

Thì ra là chảy máu mũi, Hạ Hoài cũng không có phản ứng mà ngơ ngác nghĩ.

.