Cách Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Chương 18: Chương 18




Edit+Beta: Đặc Lôi Tây
Nhan Thời Oanh vô cớ cảm thấy có chút sởn tóc gáy, nhưng lại tiếp tục điều tra cũng không tra được gì, hỏi hệ thống cũng không có thu hoạch, Nhan Thời Oanh chỉ có thể tạm thời gác chuyện này lại.
Hôm nay chính là thứ bảy, nửa đêm hôm qua trời bỗng nhiên giảm nhiệt độ, buổi sáng lại mưa một trận, Nhan Thời Oanh lúc ra ngoài tuy đã tạnh mưa, nhưng vẫn bị gió lạnh thổi cho nổi cả da gà.
Hôm nay cô cố ý chọn một bộ váy liền áo dài, đường may tinh tế, vừa vặn thể hiện mọi đường cong trên cơ thể cô, khiến vòng eo nhỏ nhắn và đôi chân dài miên man càng thêm bắt mắt, cực kì xinh đẹp, cũng cực kì quyến rũ.
Cô liên tục gửi tin nhắn cho Việt Tu Ninh nhưng đều như đá chìm đáy biển.
Chớp mắt sẽ đến thời gian gặp mặt, Nhan Thời Oanh trên đường đi lại gửi một tin nữa cho Việt Tu Ninh, nhưng vẫn như cũ không thấy hắn hồi âm.
Hôm nay bộ dáng được tỉ mỉ trang điểm của cô thật sự rất nổi bật, suốt cả quãng đường có không ít người đưa mắt nhìn cô, nhưng cô chỉ cầm di động, đứng trước cửa công viên Cảnh Thịnh, im lặng chờ đợi.
Việt Tu Ninh tâm tình vui sướng đứng tại nơi hẹn kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn hôm nay cũng tỉ mỉ sửa soạng một phen, mặc vào chiếc áo sơ mi đen hắn thích nhất.

Dung mạo hắn vốn xuất chúng, nét phong lưu cùng phóng khoáng của hắn sau khi kết hợp với áo sơ mi đen càng tô đậm vẻ cấm dục, lạnh lùng.
Trước khi ra khỏi nhà, Việt Tu Ninh đứng trước gương ngắm nhìn mình từ trên xuống dưới một phen, hắn cực kì hài lòng với trang phục hôm nay.

Hắn xuất phát sớm hơn 10 phút so với thời gian dự định, nhưng nơi đến không phải công viên Cảnh Thịnh, mà là thư viện Phụng An.
Hắn không giống Hạ Phồn Dịch, phải thông qua bạn thân của Tần Thư Dao mới có được số điện thoại của nàng.

Sau khi hỏi được chuyên ngành của Tần Thư Dao, hắn giả vờ tình cờ gặp được nàng trên đường, chỉ cùng nàng hàn huyên vài câu đã có thể khiến nàng chủ động cho mình số điện thoại.
Hôm đó, không bao lâu sau khi định ra cuộc hẹn với Nhan Thời Oanh, Tần Thư Dao liền gửi tin nhắn cho hắn, hẹn hắn cùng đến thư viện.

Do đó hắn lập tức đem cuộc hẹn với Nhan Thời Oanh vứt sau đầu.
Trước đây hắn từng cố ý thử mời Tần Thư Dao ra ngoài, nhưng bị nàng quanh co từ chối, nên hắn cũng không hỏi nữa.


Không ngờ lần này nàng thế nhưng chủ động hẹn gặp hắn, Việt Tu Ninh làm gì còn tâm tư nghĩ đến Nhan Thời Oanh.
Khi thay quần áo, di động không ngừng thông báo có tin nhắn, hắn ngại phiền, trực tiếp chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Lúc bước ra cửa, thấy thời tiết có chút lạnh, hắn nghĩ một chút, lại cầm theo một máy sưởi ấm tay cỡ nhỏ cho Tần Thư Dao.
Lúc đến nơi hẹn, Việt Tu Ninh cũng lập tức gửi tin cho Tần Thư Dao, sau đó kiên nhẫn chờ đợi, lười biếng thưởng thức phong cảnh xung quanh thư viện, cảm nhận tầm mắt chiếu thẳng vào hắn của các nữ sinh đi ngang qua.
Nghĩ đến hôm nay hắn sẽ cùng Tần Thư Dao hẹn hò, tâm trạng Việt Tu Ninh không khỏi có chút phấn khởi.
Không ngờ lần chờ đợi này lại kéo dài hơn một tiếng đồng hồ.
Khi thấy thời gian gửi tin nhắn đầu tiên cho Tần Thư Dao đã qua khá lâu nhưng lại chẳng thấy bóng dáng nàng đâu, Việt Tu Ninh nhẫn nại cự tuyệt một nữ sinh không biết đã là người thứ mấy đến hỏi xin số điện thoại của hắn mà mở di động ra.
Những thông báo có tin nhắn bên trên hắn không thèm liếc mắt một cái, trực tiếp vuốt qua, nhấn vào avatar của Tần Thư Dao.
"Em đang ở đâu vậy? Vẫn chưa đến sao?"
"Tôi đứng đây lâu lắm rồi, có rất nhiều nữ sinh đến hỏi xin số điện thoại, mau đến cứu tôi với", phía sau còn gửi kèm một emoji tội nghiệp.
Không bao lâu, Tần Thư Dao trả lời hắn.
"Xin lỗi"
Việt Tu Ninh hai mày dựng ngược, sắc mặt hơi trầm xuống.
Có ý gì?
Hắn nhanh chóng gọi điện thoại cho Tần Thư Dao.
Tiếng chờ điện thoại vang lên rất lâu, nhưng không ai bắt máy.

Việt Tu Ninh lập tức cúp máy, đợi trong chốc lát lại gọi lần nữa.

Đến tận khi điện thoại tự động chuyển sang âm báo máy bận, hắn mới cúp máy, đứng trước thư viện, Việt Tu Ninh lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác bị người khác cho leo cây.
Tần Thư Dao.

Hắn trong lòng nghiến răng nghiến lợi nói ra cái tên này, một sự bức bối chiếm đầy trái tim hắn.

Với gia thế cùng tính cách như hắn, bên cạnh hắn có thể nói chưa từng thiếu bóng hình phụ nữ, muốn ai chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là có thể có được.

Không hề xem trọng hắn, chủ động hẹn hắn lại cho hắn leo cây, Tần Thư Dao chính là người đầu tiên.
Nhưng càng như vậy, Việt Tu Ninh ngược lại càng trào dâng dục vọng có được nàng.
Hắn cũng không muốn tốn thời gian ở thư viện nữa, Việt Tu Ninh vừa đứng lên, lại có một nữ sinh đi tới đỏ mặt hỏi tên hắn.
Việt Tu Ninh mặt không cảm xúc đi lướt qua nàng, không thèm nhìn nữ sinh kia một cái.
Vừa ra khỏi thư viện, phía sau hắn liền truyền đến một tiếng khóc thút thít, Việt Tu Ninh cũng không thèm quay đầu lại, hờ hững đi thẳng ra ngoài.
Lúc về đến nhà, Việt Tu Ninh tắm rửa, thay quần áo xong mới nhìn thấy Tần Thư Dao vừa gửi tin cho hắn,
"Thật sự xin lỗi, hôm nay tôi không đến được, mong anh hãy tìm người khác nha, thật ngại quá"
Việt Tu Ninh cười lạnh một tiếng, ném điện thoại xuống giường.
Mới vừa đứng lên, dư quang liền thấy màn hình sáng lên thông báo cuộc gọi đến.

Nhan Thời Oanh.
Việt Tu Ninh do dự một chút, vẫn chọn bắt máy.
Nói thật hắn chỉ lo chuyện hẹn hò với Tần Thư Dao, sớm đã quên sạch cuộc hẹn với cô.

Tần Thư Dao nói thế nào hắn cũng rep lại hai tin nhắn, nhưng hắn lại chẳng thèm nhắn lại một tin của Nhan Thời Oanh.
Khi Việt Tu Ninh bắt máy, trong lòng đã sớm có chuẩn bị mình sẽ bị Nhan Thời Oanh mắng đến té tát.
Không ngờ vừa bắt máy, âm thanh truyền đến lại là giọng nói mềm nhẹ đầy nghi vấn, "Việt Tu Ninh, chừng nào anh mới đến nha?", thanh âm khàn khàn, tựa hồ đã đợi hắn hồi lâu.

Việt Tu Ninh nhất thời sửng sốt, không dám tin đứng phắt dậy, nhìn chiếc đồng hồ trước mắt.
Đã qua 6 giờ.
Bọn họ hẹn gặp nhau lúc 2 giờ, ban nãy trên đường về trời còn đổ một cơn mưa nhỏ.

Không thể nào...
Việt Tu Ninh thanh âm có chút khô khốc, "Em...!chắc không phải vẫn còn ở cổng công viên đợi tôi đó chứ?"
"Ừm"
Bên kia điện thoại truyền đến âm thanh nhẹ nhàng, không mang theo chút oán trách nào của Nhan Thời Oanh.
"Em vẫn luôn đợi anh nha, Việt Tu Ninh"
Nhan Thời Oanh vắt tréo chân ngồi trên sô pha, đè thấp giọng nói xong liền lặng lẽ hút một ngụm trà ô lông lạnh.
Từ bên kia điện thoại, cô nghe thấy Việt Tu Ninh trầm mặc trong chốc lát, sau đó truyền đến tiếng mặc quần áo sột soạt, cuối cùng là âm thanh nóng nảy của hắn, "Hiện tại em đứng ở cổng nào? Tôi đến đón em"
Nhan Thời Oanh lười biếng liếc mắt nhìn bên ngoài cửa kính, đè thấp giọng nói, "Em ở cổng phía nam", nghĩ một chốc, cô lại dè dặt, cẩn thận hỏi, "Anh...!muốn đến đây đón em sao?"
Việt Tu Ninh phát ra một tiếng thở dài ngắn ngủi, trầm mặc trong chốc lát mới đáp, "Đừng đi đâu cả, mười phút nữa tôi đến ngay"
Trước khi cúp máy, Nhan Thời Oanh còn nghe thấy hắn cực nhỏ nói, "Xin lỗi"
Nhan Thời Oanh cúp máy, khẽ cười một tiếng, nhìn thời gian trên di động.
Hiện tại là 6 giờ 08.
Với khoảng cách từ nhà hắn đến đây, mười phút thật sự là hết cót.
Nhan Thời Oanh click mở màn hình, tắt đồng hồ báo thức đặt sẵn, lại click mở lịch sử trò chuyện với Tần Thư Dao ban chiều.

Trên cùng là tin cô gửi Tần Thư Dao.
"Dao Dao, ban nãy tớ nhìn thấy tọa đàm học thuật cậu từng nhắc đến, tớ có thể có được vé mời, nhưng hôm nay cậu đi được không?"
"Thật hả?!! Oanh Oanh cậu thật sự quá tốt! Tớ có thể đi, có thể đi!"
"Sao cậu đột nhiên lại muốn đi nghe mấy buổi tọa đàm thâm sâu này? Không phải là muốn đi gặp ai đó chứ?"
"Khì khì, không nói cho cậu biết đâu~"
Nhan Thời Oanh không cần đoán cũng biết tọa đàm nhất định có Quý Lạc Thanh.


Ngay cả thời gian cô chọn để tìm Tần Thư Dao cũng như hẹn Việt Tu Ninh hôm nay đều nằm sẵn trong kế hoạch của cô.
Không cần nghĩ cũng biết, giữa Quý Lạc Thanh cùng Việt Tu Ninh, Tần Thư Dao sẽ chọn ai, cốt truyện vừa bắt đầu, nàng vẫn cực kỳ thích Quý Lạc Thanh.

Hiện tại chẳng qua xem hai người kia làm lốp xe dự phòng mà thôi.
Cô cũng sẽ không ngốc đến độ trực tiếp đối kháng hào quang nữ chính cùng cốt truyện, cô từng điều tra qua tình sử của Việt Tu Ninh, biết hắn cực kì không có cảm giác an toàn.

Tình nhân tuy rằng nhiều, nhưng đổi cũng nhanh, trên cơ bản không kéo dài quá một tháng, thông thường đều là hắn cảm thấy đối phương có người khác, hoặc không đủ chung tình, rất nhanh sẽ tìm đối tượng tiếp theo.

Điều Nhan Thời Oanh cần làm, chính là phá hủy cảm giác an toàn của hắn.
Trước tiên, cô cần khiến hắn ỷ lại vào mình, cho nên cô sẽ chủ động chế tạo vết thương cho Việt Tu Ninh, khiến hắn sa vào càng sâu càng tốt.

Sự thất vọng hôm nay chỉ mới là mở màn thôi, sau này cô sẽ khiến hắn càng ngày càng đau, sau đó vào khoảnh khắc hắn đau đớn, cô sẽ chữa lành hắn, khiến hắn mỗi lần thấy đau liền sẽ nhớ đến cô.
Đợi đến khi hắn quen với cảm giác an toàn cô mang đến, cô sẽ không chút lưu tình hủy hoại hắn...
Không có gì khắc sâu hơn cảm giác yêu hận đan xen, tình yêu thuần túy đối với loại người như Việt Tu Ninh mà nói, có lẽ chỉ cần qua một khoảng thời gian sẽ nhanh chóng bị quên lãng.

Cho nên cô sẽ cho hắn những sự đau đớn khắc sâu hơn gấp nhiều lần so với Tần Thư Dao, cho dù đó là căm hận đi nữa.
Đến lúc đó, hắn còn tâm tình đâu mà lo cho Tần Thư Dao.

Nhan Thời Oanh xóa xong hết lịch sử trò chuyện, vẻ mặt hờ hững tắt di động.
Quay đầu nhìn lại, Nhan Thời Oanh mới phát hiện, bên ngoài không biết từ bao giờ lại đổ mưa.

Màn mưa nhỏ li ti như lông vũ rơi xuống, khiến cửa kính sát đất của quán nước dần dần nhòe đi.
17/5/2022.