Cáo Sa Mạc

Chương 40



Lúc 9 giờ 30, nhân viên FBI gọi ông Hugh Taylor đang ở tại nhà của Steve:

- Chúng tôi có tìm ra được một ít manh mối, ông Hugh à.

- Manh mối gì thế?

- Thằng Arty - Thằng thợ máy Arty Taggert.

- Như thế nào?

- Có một thằng tên là Taggert cách nay đã 12 năm thường thấy lởn vởn quanh nhà ga thành phố. Hắn bị tình nghi là thủ phạm của vụ mất tích một cô gái 16 tuổi, cô này bỏ nhà trốn ra thành phố. Chúng ta không có bằng chứng để buộc tội hắn, nhưng nhiều anh em cho rằng hắn có nhúng tay vào việc này. Chúng ta còn thẩm vấn hắn nhiều vụ mất tích của các cô khác nữa. Chúng tôi thấy hắn giống diện mạo mà ông đã miêu tả cho chúng tôi biết.

- Thế là tốt. Các anh có tin gì về hắn?

- Chúng tôi sẽ tìm xem hắn ở đâu. Hắn làm nhiều việc ở New York, bán xăng ở tả ngạn, phục vụ trong một hộp đêm ở Đại lộ 8, rửa bát đĩa ở quán Oyster Bar...

- Tập trung tìm kiếm nơi hắn cư ngụ, tìm xem hắn có gia đình không.

Ông Hugh gác máy, ông thận trọng nói với Steve:

- Ông Peterson này, có lẽ chúng ta đang có một manh mối mới. Một thằng thợ máy sửa xe hơi thường đến quán rượu Mill Tavern. Hắn đã bị tình nghi có dính líu đến nhiều cô gái bị mất tích cách đây đã 12 năm. Hắn tên là Arty Taggert.

- Một thằng thợ sửa xe hơi à? - Giọng Steve cất cao từ sửa xe hơi.

- Đúng thế, tôi biết ông nghĩ gì rồi. Hy vọng mong manh thật đấy, nhưng hôm ấy chắc có kẻ nào đã sửa xe cho vợ ông. Có thể bà ấy trả tiền cho hắn bằng chi phiếu chứ? Ông còn giữ giấy tờ lưu và cùi chi phiếu của tháng Giêng hai năm trước không?

- Được rồi, để tôi xem thử.

- Xin ông nhớ cho là chúng tôi chỉ xem xét tất cả những manh mối mà thôi. Chúng tôi không có bằng chứng gì về thằng Arty này, ngoài chuyện người ta có thẩm vấn hắn một lần đã lâu năm rồi.

- Tôi hiểu. - Steve đi về bàn làm việc.

Chuông điện thoại reo, ông Roger Perry gọi. Ông ra hét lớn trong máy rằng bà Glenda xác nhận Cáo là tên thợ sửa xe hơi có tên Arty Taggert.

Ông Hugh gác mạnh máy và định gọi New York, thì bỗng chuông lại reo. Ông hét lớn:

- Tôi nghe đây. - Nét mặt ông thay đổi, trông đăm chiêu - Sao? Xin đừng cúp máy, hãy nói lại đi.

Steve thấy mắt ông Hugh nheo lại, khi ông Hugh lấy bút ra, anh liền đưa xấp giấy cho ông ta. Bất cần ý đồ muốn che giấu những điều ông ta đang viết, Steve cầm nhanh lấy và đọc từng chữ ông ta viết:

"Cám ơn ông về số tiền, nó đầy đủ. Ông đã giữ đúng lời hứa và tôi cũng giữ đúng lời hứa của tôi. Neil và Sharon còn sống. Đúng 11 giờ 30, chúng sẽ bị hành quyết bằng quả bom nổ trong bang New York. Anh có thể tìm thấy xác của chúng trong đống đổ nát sau khi bom nổ".

"-CÁO-"

Ông Hugh nói:

- Anh lặp lại lần nữa đi, để tôi biết chắc không viết lầm.

Một lát sau, ông ta nói thêm:

- Cám ơn, chúng tôi sẽ tiếp xúc làm việc với ông sau - Ông gác máy.

- Ai nhận lời nhắn thế? - Steve hỏi. Anh sững sờ và lo sợ đến độ tê liệt cả trí óc, không suy nghĩ được.

Ông Hugh đợi một hồi mới trả lời, giọng của ông mệt mỏi chán chường tột độ:

- Lão điều hành tang lễ ở Carley, người đã lo việc chôn cất vợ ông.

Lúc ấy chín giờ 35 phút.