Chú Nhỏ

Chương 31



Sau đó anh lại bật cười, chính xác là tiếng cười tự chế giễu bản thân mình:” Ha bây giờ thì sao? Cả em cũng chẳng còn chịu nghe anh giải thích. Còn đám người kia anh vẫn chưa giải quyết xong. Em nghĩ anh tệ lắm đúng không?”

Nam Hoài Cẩn đứng dậy bước đến bên cạnh cô, anh nhìn xuống gương mặt xinh đẹp rồi cúi người đặt một nụ hôn lên trán cô, giọng anh khàn khàn khẽ lên tiếng:” Sơ Nguyệt, xin lỗi em”. Nói xong anh xoay người rời đi ra khỏi phòng

Tiếng cửa phòng mở ra rồi đóng lại lần lượt vang lên. Cô gái nằm trên giường từ từ mở mắt ra, ánh mắt của cô nhìn ra phía cửa, hai hốc mắt đỏ hoe. Trong đầu cô hiện lên bao nhiêu ý nghĩ, cuối cùng vẫn chưa được ai giải đáp. Quan Sơ Nguyệt vươn tay sờ lên trán của mình, nơi mà anh vừa đặt lên đó một nụ hôn dịu dàng

Cứ ngồi thẫn thờ như vậy cho đến sáng, mãi đến lúc mẹ Quan vào viện:” Sơ Nguyệt nghĩ gì vậy con”



Thấy mẹ Quan bước vào, cô giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mơ hồ. Quan Sơ Nguyệt nhìn sang mẹ mình khẽ lên tiếng:” Cha mẹ có chuyện gì giấu con không?”

Nghe cô hỏi như vậy, Chân Khanh chợt nhíu mày rồi khẽ cười:” Sao lại hỏi như vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

- Mẹ trả lời con đi. Có phải cha mẹ có chuyện giấu con đúng không?

Gương mặt của Sơ Nguyệt hiện lên rõ vẻ sốt sắn. Chắc chắn là cha mẹ có chuyện giấu cô, nếu không mẹ sẽ không nói như vậy. Chuyện đó có phải là chuyện anh nói tối qua không?

- Phải



Mẹ Quan cũng không giấu diếm mà nói thẳng ra, bà nhìn thẳng vào mắt cô mỉm cười dịu dàng:” Bé cưng à, sao lại hỏi như vậy”. Thấy mẹ nói thẳng ra như vậy, cô có hơi bất ngờ, Sơ Nguyệt nhíu mày:” Có phải là chuyện của Lý Chi Nghi nằm trong kế hoạch của mọi người không? Hoài Cẩn, anh ấy…”

- Con gái à, con nghĩ đúng đó. Nhưng đây cũng là thử thách dành cho Nam Hoài Cẩn. Nếu cậu ấy đủ năng lực làm cho con tin tưởng cậu ấy một lần nữa thì cũng có thể khiến cha mẹ yên tâm mà giao con cho cậu ấy

Ngưng một chút, Chân Khanh ngồi xuống ghế thở dài nói tiếp:” Tiểu Nguyệt, đây chỉ là một thử thách thôi. Sau này sẽ con có rất nhiều chuyện, nếu cậu ấy không đủ năng lực làm sao bảo vệ, làm sao để cho con có cảm giác an toàn đây. Đúng là cha mẹ có hơi ích kỷ nhưng mà người làm cha làm mẹ sao nỡ giao con gái của mình cho người không tin cậy chứ”

Thấy bà nói như vậy, Quan Sơ Nguyệt cũng không nói gì. Thật ra trong lòng cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, có lẽ không phải là anh không tin tưởng vào cô, có lẽ là anh bất đắc dĩ. Nghĩ như vậy làm cho tản đá lớn trong lòng cô có thể rơi xuống. Nhưng cô vẫn rất giận, tại sao anh không chịu nói cho cô biết chứ? Còn chuyện người phụ nữ kia là thế nào?

Ngày qua ngày, sức khỏe của Quan Sơ Nguyệt dần hồi phục trở lại. Cũng đến lúc cô có thể xuất viện, nhưng kể từ ngày hôm đó đến nay anh chưa từng xuất hiện tại phòng bệnh của cô lần nào cả. Quan Sơ Nguyệt dù có giận thể nào cũng cảm thấy lo lắng, không biết anh có xảy ra chuyện gì không

Không lâu sau, cánh cửa lại được đẩy ra. Người bước vào là một phụ nữ trung niên cùng với một người phụ nữ cỡ 30 mấy. Quan Sơ Nguyệt nhìn hai người họ có chút bất ngờ. Chẳng phải người kia là mẹ của Nam Hoài Cẩn sao? Đến đây để thăm cô sao?

Mẹ Nam thấy cô liền mỉm cười dịu dàng:" Quan tiểu thư, nghe Hoài Cẩn nói cháu nằm viện nên dì có đem một ít trái cây đến thăm cháu"

- Dì à, cháu không sao đâu