Chuyện Xứ Lang Biang (Tập 3: Chủ Nhân Núi Lưng Chừng)

Chương 16: Chương 10 - Phần 2



THÊM MỘT RẮC RỐI CHO N'TRANG LONG

Theo tin bản báo vừa nhận được, ngày hôm qua Tam phù thủy Hắc tinh tinh lẫn sứ giả thứ năm của phe Hắc Ám Buriăk đồng loạt xuất hiện ở khu vực lâu đài K'Rahlan. Sau khi Hắc tinh tinh đột ngột rút lui không rõ lý do, Buriăk đã có một cuộc chạm trán nảy lửa với các thành viên của lâu đài K'Rahlan ở thung lũng phía sau ngọn đồi. Sau nửa tiếng giao tranh ác liệt, cuối cùng Buriăk đã bị bắt. Người phát ngôn của Cục an ninh cho biết, căn cứ vào lời khai của Buriăk thì nguyên nhân thảm bại của hắn lạ lùng đến khó tin, hiện nay Cục chưa thể đưa ra kết luận cuối cùng vì nội vụ đang trong quá trình điều tra. Cũng theo sự khai báo của Buriăk, dường như có một giáo viên của trường Đămri hiện diện tại cuộc giao tranh - điều hoàn toàn bất thường so với nội quy nghiêm ngặt của nhà trường trong việc quản lý giáo viên. Trong những ngày tới, chắc chắn hiệu trưởng N'Trang Long sẽ được triệu tập đến Cục an ninh để giải trình. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sự vụ để kịp thời thông tin đến quý độc giả.

Tin tức nhanh nhạy của Polona và Chor khiến bọn Kăply xanh mặt. Nhưng rồi tụi nó nhanh chóng hiểu ra hai tay phóng viên này khai thác mọi thứ từ thám tử Eakar - người trực tiếp tham gia cuộc xét hỏi Buriăk chiều hôm qua.

Êmê ngước mắt lên khỏi tờ báo để ném cho ông K'Tul một cái nhìn bất mãn:

- Ama Đliê thiệt đáng ghét. Thay vì khẩn cấp báo động cho cư dân xứ Lang Biang về sự xuất hiện ồ ạt trở lại của phe Hắc Ám, hắn làm như đây là chuyện riêng giữa trùm Bastu và lâu đài K'Rahlan.

K'Tub phụ họa một cách hào hứng:

- Ama Đliê là con người tiểu nhân hết chỗ nói. Rõ ràng hắn quan tâm đến việc hất văng thầy N'Trang Long ra khỏi chiếc ghế hiệu trưởng hơn mọi thứ trên đời.

Kăply cũng ngứa miệng không kém gì hai đứa bạn nó:

- Cái cách đặt tít cho thấy Ama Đliê không biết điều gì là chính, điều gì là phụ. Nói chung là lẫn lộn hết ráo.

- Im đi! - Ông K'Tul quát lớn, sự phản kích dồn dập của bọn trẻ làm mặt ông nóng ran. - Ta nghĩ là tụi con chẳng biết tụi con đang nói cái quái gì đâu!

Ông ngừng lại một chút để hít hơi đầy lồng ngực và hổn hển tiếp:

- Chắc chắn Ama Đliê đã nhìn ra điểm mấu chốt trong chuyện này. Không phải ngẫu nhiên mà lão N'Trang Long thả cho giáo viên của mình đi long nhong như thế. - Ông lừ lừ quét mắt dọc bàn, giọng thách đố. - Làm sao tụi con dám khẳng định N'Trang Long không tìm cách bắt liên lạc với trùm Bastu để thực hiện một âm mưu khủng khiếp nào đó.

Lối suy diễn của ông K'Tul làm Nguyên, Kăply và Êmê trợn mắt ngó nhau. Còn thằng K'Tub thì đứng bật lên khỏi ghế, trừng trừng nhìn ba nó bằng ánh mắt nảy lửa như sẵn sàng nhảy xổ vào ông. Nhưng nó chưa kịp nói hay làm một điều gì đó bậy bạ thì bà Êmô đã ra tới.

- Ngồi xuống đi, K'Tub. - Bà vẫy tay về phía thằng oắt, dịu dàng nói, rồi quay sang phía ông K'Tul, bà khẽ lắc đầu. - Anh đã đẩy trí tưởng tượng đi quá xa rồi, anh K'Tul. Thiệt tình mà nói, tôi chẳng thấy có mối liên hệ nào giữa N'Trang Long với trùm Bastu hết.

Bà nhăn mặt, điều hiếm thấy ở một phụ nữ lịch lãm và hòa nhã như bà:

- Không khí hiện nay đang rất ngột ngạt, anh đừng làm cho mọi chuyện rối lên chứ, anh K'Tul!

Lần đầu tiên, bọn trẻ nghe bà Êmô trách cứ ông K'Tul, thậm chí còn hơn một lời trách cứ thông thường, Kăply nghĩ có thể coi đó là lời phê phán và nó hết sức sửng sốt về điều đó. Xưa nay, mỗi khi không bằng lòng ông K'Tul điều gì, bà Êmô ít khi nào nói thẳng. Bà thích chọn lối nói lòng vòng để tránh làm tổn thương ông.

Bữa nay giọng bà vẫn rất nhẹ nhàng nhưng lời lẽ của bà cứng rắn đến mức chính ông K'Tul cũng ngạc nhiên, và rõ ràng là ông không biết phải phản ứng như thế nào.

Mặt xệ xuống, ông đưa tay kéo chiếc khăn rằn trên cổ nhưng không để làm gì hết, miệng thở phì phì, nói như phân bua:

- Tôi cần phải đề cao cảnh giác, dì à. Nhất là chiều nay lão N'Trang Long bắt bọn trẻ nhà ta vô trường làm sổ sách cái con khỉ gì đó.

Vừa nói ông vừa đẩy lá thư trước mặt về phía bà Êmô trong khi tay kia vẫn nắm cứng chiếc khăn như sợ buông ra nó sẽ bay đi mất.

* * *

Ngả lưng chút xíu rồi phải vô trường nên Nguyên và Kăply lật đật thay đồ ngay sau khi trở về phòng rồi để nguyên áo chùng như thế, chúng nằm bò ra giường.

Nhưng Kăply vừa nằm xuống đã bật ngay dậy. Nó đang khoái trá đến mức không thể nào nằm yên.

- Hà hà, - Kăply vỗ tay lên tấm nệm lông chim - lần đầu tiên tao thấy ông K'Tul có vẻ ngán bà Êmô. Nhìn ổng nhũn như con chi chi, nói thiệt là tao sướng kinh khủng!

Nguyên thản nhiên:

- Chẳng có gì lạ hết. Mày đừng quên bà Êmô là cấp trên của ông K'Tul.

- Cấp trên á? - Kăply thô lố mắt nhìn bạn, nhưng rồi nó sực nhớ ra. - À, tao nhớ rồi. Ông K'Tul hiện nay đang làm việc cho giáo chủ Ama Êban...

- Thì mày cũng biết rồi đó. Bà Êmô là người tâm phúc của Ama Êban và cũng là người trực tiếp truyền lệnh cho ông K'Tul.

Kăply nhíu mày nghĩ ngợi, rồi có lẽ không muốn làm khổ đầu óc mình hơn nữa, nó vọt miệng hỏi:

- Nhưng tao không hiểu tại sao bà Êmô lại bênh thầy N'Trang Long.

- Bà Êmô không bênh ai hết, Kăply. - Nguyên chép miệng. - Bả chỉ quan tâm đến sứ mạng của ông K'Tul thôi. Theo tao thì lúc này bả đang băn khoăn không biết Hắc tinh tinh và Buriăk đến đây với mục đích gì.

- Thì Hắc tinh tinh vì rượt theo Mustafa...

- Trừ bọn mình, không ai nhìn thấy Mustafa. - Nguyên cắt ngang. - Hôm qua Mustafa đã chuồn từ rất sớm. Bà Êmô và ông K'Tul cũng không biết tụi mình sắp đi tìm núi Lưng Chừng. Do đó, bả nghi ngờ sự xuất hiện của Hắc tinh tinh và Buriăk ở lâu đài K'Rahlan có liên quan đến nhiệm vụ bí mật của giáo phái Madagui. Đó là lý do bả không muốn ông K'Tul suy diễn tá lả rồi đối phó lung tung.

Kăply nhìn Nguyên bằng ánh mắt thán phục, và sung sướng củng cố cái quan niệm hết sức lười biếng là suy nghĩ bằng cái đầu của bạn nó dù sao cũng tốt hơn là suy nghĩ bằng cái đầu của chính nó.

Một lần nữa Kăply thấy mình đặt trọn niềm tin vào sự thông minh của bạn, nhưng chưa kịp mở miệng nịnh nọt đã nghe K'Tub dộng cửa rầm rầm:

- Lẹ lên nha! Trễ giờ rồi!



Thầy N'Trang Long đón bọn Kăply ngay tại bậc thềm dẫn vô phòng y tế. Thầy đứng đó với thầy Haifai và thầy Akô Nô, cả ba như sốt ruột chờ bọn trẻ trong khi mặt trời đang không ngừng thả từng bựng nóng xuống sân trường.

- Chào thầy ạ. - Cả đống cái miệng cùng rống lên và cùng há hốc ra khi nhác thấy Păng Ting, Suku cùng con khỉ Chacha đang đứng lấp ló sau lưng thầy N'Trang Long.

Thầy N'Trang Long khẽ gật đầu:

- Chào các con.

K'Tub láu táu:

- Sổ sách gì vậy thầy? Tụi con đâu có biết làm ba thứ rối rắm đó.

- Sổ sách là nói chơi thôi. - Thầy N'Trang Long mỉm cười. - Ta cũng biết các con dốt đặc về chuyện đó mà.

Đôi mắt to cồ cộ của thầy thình lình xoáy vào mặt Nguyên và Kăply:

- Ta đoán là tụi con đã biết được manh mối có thể giúp tìm ra núi Lưng Chừng, có đúng vậy không hả tụi con?

- Dạ, đúng ạ. - Nguyên lí nhí đáp và đưa mắt nhìn Păng Ting, đoán là con nhỏ này đã xì ra mọi chuyện.

- Vậy thì tụi con phải lên đường ngay. - Thầy N'Trang Long xoắn một lọn râu cằm. - Thời gian dành cho tụi con không còn nhiều nhặn gì nữa.

- Đi ngay bây giờ hả thầy? - Kăply ngơ ngác.

- Ngay bây giờ! - Thầy N'Trang Long nghiêm giọng. - Tụi con phải hái cho được hai quả táo vàng ở núi Lưng Chừng trước khi trùm Hắc Ám kịp quay lại.

Kăply định nói là trùm Bastu đã quay lại rồi nhưng sau khi liếc thầy Akô Nô, nó nghĩ chắc là thầy đã báo cho thầy hiệu trưởng biết rồi.

- Suku và Păng Ting sẽ đi cùng tụi con...

K'Tub ngắt lời:

- Cả con và chị Êmê cũng được đi, phải không thầy?

Thầy N'Trang Long dễ dãi:

- Ờ, nếu hai đứa con tự nhận là mình không biết cái con khỉ gì về chuyện sổ sách thì tụi con cũng tếch đi luôn cho rồi.

Êmê chợt ngần ngại:

- Thầy ơi, chuyến đi này kéo dài bao lâu hở thầy?

- Lâu hay mau là tùy vào nỗ lực và vận may của tụi con. - Thầy N'Trang Long cúi vầng trán thông thái xuống thật thấp như để cho Êmê nghe rõ câu trả lời. - Nhưng K'Brăk và K'Brêt chỉ có khoảng thời gian tối đa là sáu ngày thôi. Bốn ngày vừa qua, hai con rùa lề mề đó đã tiêu phí thời gian vô những chuyện vô bổ mất rồi còn đâu!

- Tới sáu ngày lận hả thầy? - Êmê tròn mắt kêu lên, rồi nó lắc đầu quầy quậy. - Không được! Dứt khoát là không được rồi, thầy ơi. Tụi con vắng mặt lâu như thế, chắc chắn mẹ con và cậu K'Tul sẽ đi tìm và sẽ làm ầm lên...

- Trò yên tâm đi, Êmê. - Thầy Haifai nóng nảy vọt miệng đáp thay thầy hiệu trưởng, đôi mắt tối om om của thầy lóe lên. - Chuyện đó bọn ta đã lo liệu cả rồi. Sẽ chẳng có rắc rối gì xảy ra đâu.

Như không muốn Êmê hỏi thêm, thầy N'Trang Long phất tay áo chùng rộng, giống như trọng tài phất cờ hiệu trong một cuộc thi chạy, cao giọng nói:

- Thôi, đủ rồi. Ta tưởng tụi con lên đường lúc này là quá trễ rồi đó!

- Chúc đi đường bình an nhé, Păng Ting!

Thầy Akô Nô đột ngột hét lên làm Păng Ting đỏ bừng mặt. Nó đong đưa chiếc giỏ xách trên tay, vừa cảm động vừa xấu hổ vì cả đống đứa lên đường mà thầy chỉ chăm chăm chúc có một mình nó.

Theo chân Suku, bọn trẻ lục tục tiến về phía cổng phía Đông, lòng dậy lên những cảm giác khác nhau: hồi hộp, xao xuyến và phấn khích. Lúc sắp chui qua cổng, Kăply chợt nhìn thấy một hình vẽ ngoằn ngoèo giống như chiếc đồng hồ cát trên tường.

- Gì thế, Suku? - Kăply chỉ tay vào hình vẽ, ngạc nhiên hỏi.

- Bùa nén thời gian. - Suku nói.

- Bùa này có tác dụng gì hở mày? - K'Tub thắc mắc.

- Đây chính là điều mà thầy Haifai vừa khoe. Sau khi được ếm bùa, bên kia cánh cổng, thời gian sẽ thay đổi: một ngày chỉ tương đương với một tiếng đồng hồ ở thế giới bên này.

Nguyên gật gù:

- Nghĩa là chúng ta đi sáu ngày nhưng với những người ở nhà chúng ta chỉ vắng mặt có sáu giờ?

- Đúng là vậy đó. - Suku đáp, chân tiếp tục rảo bước về cánh cổng phía bắc của bức tường thành bên ngoài. - Ngay từ lúc này, thời gian đã thay đổi rồi, anh K'Brăk.

Nguyên tò mò nhìn quanh, khi đã ra tới vườn rau quen thuộc. Xa xa trước mặt nó là rừng cây thưa, nơi trước đây nó từng khoái trá chứng kiến thằng Amara mắc kẹt dưới gốc cây trong tiết thực hành môn Độn thổ. Cảnh vật chung quanh không có gì khác, các loại cây cỏ cô Cafeli Chil trồng rải rác khắp vườn như bạc hà miêu, cửu lý hương, tầm ma, cây đuôi diều, tiêu hay hành tây vẫn tươi tốt và điều đó làm nó dần dần yên tâm.

- Bây giờ mình đi đâu đây, Suku? - Êmê giương đôi mắt đen láy nhìn thằng oắt, thấp thỏm hỏi.



Suku chưa kịp đáp, Kăply đã nhanh nhẩu:

- Tới nhà Yan Dran.

Câu nói của Kăply đẩy tia nhìn của Êmê sang phía Nguyên:

- Anh K'Brăk. Trước đây, mỗi lần đi học vẽ...

- Anh K'Brăk chẳng còn nhớ gì đâu, chị Êmê. - Suku nhún vai. - Chính vì vậy mà thầy N'Trang Long mới nhờ em dẫn đường.

K'Tub nhìn bạn với vẻ nghi ngờ:

- Mày tới đó rồi à?

- Chưa. - Suku lắc khẽ những lọn tóc xanh rêu. - Nhưng tao biết hồ Ma ở đâu. Chỗ của Yan Dran nằm cạnh hồ Ma.

Kăply lạnh ngắt sống lưng khi nghe hai chữ hồ Ma. Nó đang định lên tiếng dò hỏi, bỗng nghe tiếng cả đống đứa kêu réo inh ỏi phía sau:

- Chờ tụi tao với.

Bọn Kăply quay phắt lại, mắt tròn xoe khi thấy tụi thằng Tam, Kan Tô, Bolobala và Mua đang tất tả rượt theo.

Nguyên há hốc miệng:

- Tụi mày... tụi mày...

Kăply nhìn sửng Mua, ánh mắt nó bị hai bím tóc của con nhỏ níu chặt:

- Mua... sao Mua...

- K'Brêt. - Mua nói như mếu. - Bạn thiệt là tệ quá. Bạn từng hứa với tôi điều gì bạn còn nhớ không?

Dĩ nhiên là Kăply nhớ như in những gì nó nói. Rằng nó sẽ không giấu Mua bất cứ điều gì nữa. Nhưng bây giờ Kăply làm như nó đột ngột đánh mất trí nhớ. Nó trả lời câu hỏi của Mua bằng một câu hỏi khác:

- Sao Mua biết tụi tôi ở đây?

- Làm sao mà tôi biết được khi bạn không nói gì về chuyến đi này. - Mua giận dỗi. - Nếu Tam không rủ tụi này đi theo thì có thể tôi sẽ không bao giờ gặp lại bạn rồi.

- Đừng bi quan như thế, Mua. - K'Brêt cố lấy giọng dịu dàng. - Đi tìm núi Lưng Chừng đâu có phải là đi vào chỗ chết.

Nguyên nhìn Tam:

- Ai tiết lộ cho mày về chuyến đi của tụi tao hở Tam?

- Thầy Haifai. - Tam chớp mắt đáp, khuôn mặt thanh tú của nó sáng lên như chiếc lá phản chiếu ánh mặt trời.

- Thầy Haifai? - Nguyên ngạc nhiên, nó nheo nheo mắt. - Chà, dạo này thầy cưng mày quá há!

- Đời là thế! - Kăply nhún vai. - Mọi chuyện cứ quay ngoắt 180o, chẳng biết đâu mà lường.

Tam nhe răng cười, cố tình không nghe thấy Kăply:

- Thầy bảo tụi mày sắp sửa đi đến hồ Ma, thế nào cũng đi ngang qua thung lũng Plei Mo.

Lần thứ hai trong vòng năm phút, Kăply choáng váng như vừa đâm đầu vô gốc cây. Đối với nó, thung lũng Plei Mo, sào huyệt của Basil, còn rùng rợn hơn hồ Ma nhiều, mặc dù nó không biết hồ Ma là cái quái gì.

- Tụi này hiểu rồi, Tam. - Êmê gật gù chiếc mũi hếch. - Ba của bạn đang bị sứ giả thứ hai của trùm Bastu giam cầm ở đó.

Kể từ lúc đó, bọn trẻ lê bước trong im lặng. Cho tới khi Tam xuất hiện, trừ Suku, không đứa nào trong bọn biết rằng để đến được chỗ Yan Dran, tụi nó sẽ phải đi ngang thung lũng Plei Mo khủng khiếp. Bây giờ thì tâm trí của tụi nó đang xao động dữ dội, hình ảnh khủng bố của con basilic khiến đứa nào đứa nấy thấy đôi chân thốt nhiên nặng như đeo chì và không khí chung quanh đột ngột trở nên khắc khoải, hanh khô. Ngay cả con khỉ Chacha cũng không kêu chí chóe như thường lệ. Nó lặng lẽ quăng mình trên bất cứ nhánh cây nào nó gặp phải, khoái trá một cách âm thầm.

Suku nhìn quanh, thấy mặt mày tụi bạn kỳ quái như vừa bị tọng vô họng một nùi cá pha lê, liền hắng giọng:

- Chẳng có gì phải sợ. Em đã chuẩn bị cách đối phó với con basilic rồi.

Nó cho cả hai tay vào túi áo, mỗi tay lôi ra một nắm kiếng đủ loại huơ qua huơ lại trước mặt, hào hứng quảng cáo, đã bắt đầu trông giống lão Seradion ở Cửa hiệu Thất tình:

- Thấy chưa. Đây là loại kiếng đeo mắt đặc biệt, có tác dụng vô hiệu hóa cái nhìn chết chóc của con basilic.

- Có chắc không đó mày? - K'Tub nhìn nắm kiếng trên tay bạn, giọng không chút yên tâm.

- Sao lại không chắc? - Suku phồng má. - Đây là chuyện sống chết chứ đâu phải chuyện đùa. Chính thầy N'Trang Long đã nhờ thầy Akô Nô kiểm tra các siêu sản phẩm của tao trước khi đồng ý cho tao dẫn đường...

Nghe thằng oắt đem thầy hiệu trưởng ra làm bằng chứng, bọn trẻ cảm thấy như có ai vừa nhấc tảng đá ra khỏi ngực mình. Cả đống cái miệng đồng loạt thở phào. Riêng Kăply, phải nói là nó vô cùng mừng rỡ khi thấy cơ thể thôi gào lên vì lo sợ.