CHUYỆN XƯA TRƯỚC KHI NGỦ

Chương 7: Quả quýt thứ bảy



Thời học sinh, việc tôi ghét nhất chính là chen lấn để lên xe buýt.

Khoảng cách giữa người và người hầu như là không có, lại không thể thích ứng với cảm giác chỉ cần nhích một chút là sẽ làm người cảm thấy không ổn.

Ngày đó tôi có chút nóng nảy, nhìn đồng hồ đeo tay đã báo sáu giờ một phút, thỉnh thoảng sẽ nhón chân nhìn xe thử một lần. Cuối cùng, thật vất vả mới có một chiếc xe đến, nhưng không ngờ rằng đám người ùa nhanh về phía cửa xe, bỗng chốc không gian trước cửa xe đã trở nên đông đúc.

Mà tôi lại bị đẩy ra phía sau.

Tôi tưởng rằng sẽ không lên được, thì lúc đó thấy trên xe vẫn còn một chỗ có thể đứng. Khi vừa chuẩn bị bước lên bậc thang tôi lại bị một bác gái có sức lực mạnh hơn tôi chiếm chỗ đó.

Cho đến khi tiếng còi xe buýt muốn rời khỏi vang lên, trong phút chốc tôi thầm nghĩ không ổn rồi.

Bởi vì lúc này tôi đã đặt một chân lên bậc thang, một tay nắm chặt tay vịn, còn nửa người cứ như muốn ngã xuống đất. Không tìm được điểm tựa nên tôi như muốn nhũn ra, bàn tay ra nhiều mồ hôi làm cho tay muốn trượt khỏi tay vịn.

Tôi dùng hết sức để lấy lại cân bằng, lấy hết sức bình sinh để nắm chặt tay cầm.

Nhưng đầu óc của tôi lại trở nên mơ hồ, không thể nào suy nghĩ được, chỉ có trống rỗng và hoảng sợ chạy từ sống lưng lên đại não, nhìn cửa xe sắp đóng rồi mà lại không biết cách xử lý thế nào.

“Thôi xong.” Đây là suy nghĩ duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra được.

Có thể là lúc đang đối mặt với nỗi sợ nên đại não không thể bắt kịp những gì mà cơ thể muốn làm. Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa sắp đóng kẹp lấy tay tôi, lúc bàn tay không còn sức lực nào nữa, cả người tôi như ngã không phanh về phía sau.

Tôi không khỏi nhắm chặt đôi mắt, giống như là có chút tuyệt vọng khi nghĩ đến dáng vẻ chật vật của mình trong chốc nữa.

Nhưng sau gáy tôi chỉ có cảm giác đau nhẹ.

Tôi nghe thấy tiếng than khẽ của một người đàn ông.

Có một đôi tay ôm lấy eo tôi, rồi cứ thế rơi vào cái ôm vừa kiên cố vừa mạnh mẽ ấy. Cảm giác trên người của anh ấy như xua tan đi hết nỗi hoảng sợ, mùi bột giặt quần áo dễ ngửi đã trấn an sự bất an của tôi.

Chung quanh rất ồn ào nhưng tai tôi lại bất giác không nghe được bất kỳ âm thanh nào ở bên ngoài. Tôi như không biết đang ở nào, chỉ biết bên cạnh mình có anh ấy.

“Cẩn thận.” Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng và mềm mại, làm cho người ta có được cảm giác an yên.

Đợi đến lúc tôi quay đầu lại để nhìn rõ mặt anh ấy thì đèn đường không hẹn nhau lại cùng sáng lên.

Cho dù ngược sáng nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được đường viền mặt cực phẩm của anh ấy, lời cảm ơn cứ thế bị nghẹn ở yết hầu không thể nói thành lời, chỉ có thể sững sờ nhìn người ta.

Sau đó tôi liền nghe thấy người đàn ông cười khẽ một tiếng

“Nhìn đến choáng váng rồi hả?”

“Vâng?”

– Chuyện thật soạn lại