Cổ Đại Ơi, Ta Tới Đây

Chương 26



“gần tới giờ thân rồi, ta e tiểu tiện nhân nhà ngươi chuẩn bị tâm lí đi” – Phong Hoa tay cầm con dao nhỏ gõ nhẹ vào má của Nhan Nhược Bình.

“ngươi muốn làm gì?”

“nếu hắn không tới kịp tức có lẽ hắn đã vong mạng, ta sẽ dùng lăng trì hảo hảo đối đãi người, còn nếu hắn tới kịp thì sau khi hắn chết, ta sẽ cho ngươi ngày ngày đau đớn, sống không được, chết không xong, âm dương chia cắt” – Phong Hoa rộ một tràng cười độc địa, rùng rợn. Nhan Nhược Bình không nói gì chỉ khuyến mãi cho ả một tràng amilaza đáp thẳng ngay mặt.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

“ngươi không phải Độc Lãnh, ngươi là Lãnh Thiên, nhớ lại đi, mau nhớ lại đi” – cáo tinh thổi bùng một ngọn lửa nhỏ để cản trở hướng kiếm của Độc Lãnh

“không có tác dụng đâu cáo đệ, ngoài Mai lão tiền bối, không ai đẩy được Độc Lãnh ra khỏi Lãnh Thiên, Mai lão tiền bối đã hạ thổ lâu rồi, vô ích thôi” – Độc Kiêu vốn chẳng xem nặng sinh tử, y sống là vì chủ nhân, nay cái mạng của y là do chủ nhân muốn lấy y không còn gì luyến tiếc

“câm cái miệng bậy bạ của ngươi đi, ta còn muốn sống” – cáo tinh đương cơn bực bội, vừa tung lửa, vừa chật vật né

Độc Lãnh vẫn lao vào như điên, một kiếm vung lên, chuẩn bị tước đi 2 cái đầu

“NHAN NHƯỢC BÌNH, ngươi còn nhớ không hả” – cáo tinh thét dài ra từng chữ thật to thật rõ thật lớn

Có tác dụng không, sao sao, có tác dụng chứ. Ôi thật là có tác dụng kìa, động tác của Độc Lãnh đã chậm lại rồi. Cáo tinh mừng như điên, tiếp tục lập thành một tràng khúc với 3 chữ Nhan Nhược Bình.


“sao, ngươi quên Nhan Nhược Bình rồi sao? Nhan Nhược Bình rất yêu quí những người thân bên cạnh, ngươi giết bọn ta, ngươi sẽ có lỗi với Nhan Nhược Bình, Nhan Nhược Bình sẽ hận ngươi, không tha thứ cho ngươi, ngươi thật quên rồi sao? – cáo tinh phân trần tất cả, hi vọng Độc Lãnh à không Lãnh Thiên sẽ nhớ lại, sẽ lấy lại linh hồn, sẽ đuổi đi tên Độc Lãnh ma quỉ. Nếu vẫn không thể cáo tinh đành thiêu chết Độc Lãnh. Vốn nó là tiểu tiên mà. Những lời cáo tinh nói quả không sai, trong tâm Độc Nhẫn, Độc Kiêu và Hoạ Tâm đều biết nàng bề ngoài tuy độc ác, tuy tàn bạo nhưng trong lòng rất quí họ, tuyệt nhiên không một ai được đụng vào ngươi của nàng. Đó chính là bản chất thật sự của nàng. Ác với kẻ thù, thiện với người thân. Đây chính là châm ngôn sống của nàng.

“đau quá, đầu ta đau quá” – Độc Lãnh ôm chặt đầu, gì mạnh mái tóc của mình, như có cái gì cần phải nhớ ra

“nhớ lại đi, ngươi có một người nương tử đang gặp nguy hiểm, cần phải cứu ngay, đó là Nhan Nhược Bình” – cáo tinh dồn dập thúc đẩy vào đầu y cái trí nhớ bị thiếu trong giây lát

“nư…ơ……n…g….nư………ơ…………..g ……nương……tử” – Giọng nói của Độc Lãnh có đôi chút thay đổi, làn môi bạc mỏng đã dần dần chuyển từ xám đen sang đỏ, con ngươi đã đồng qui hình tròn, huyết quang đã lu mờ hẳn.

“chủ nhân” – Độc Kiêu vô cùng sung sướng vui mừng

“Độc Kiêu, cáo tinh, là hai ngươi à” – Lãnh Thiên giờ đã trở lại, cuối cùng cũng đẩy được Độc Lãnh ra, thật đáng mừng. Bất quá nếu bây giờ họ không nhanh lên thì sẽ chờ mà hốt xác Nhan Nhược Bình.

“không phải bọn ta chớ là ai, hỏi lạ, gần tới giờ thân rồi, mau đi ngay” – cáo tinh hối hả thúc giục. Thời gian đã kề cận rồi. Không mau thì sẽ không kịp mất.

Họ băng hết qua cánh rừng um tùm phía Nam một rừng thưa với những đoá hoa sữa thơm dịu nhẹ. Phong cảnh nơi đây thật tĩnh lặng, nhẹ lòng. Bất quả không ai có tâm trạng mà để ý tới phong cảnh mát nhẹ, mọi người lướt nhanh qua, một hang động sừng sững hiện ra. Phía trước có một đám hắc y nhân, trên tảng đá rộng to có 3 người đang đứng đợi sẵn. 2 bóng dáng đầy sát khí và một bóng dáng bê bết máu, khuôn mặt tái nhợt, nhưng ánh nhìn vẫn thập phần kiên định.

“hảo phu quân, cuối cùng ngươi cũng đến để đón ta, giết sạch lũ chúng nó cho ta” – Nhan Nhược Bình lạnh giọng nói


CHÁT!!!!

“im miệng đi” – Phong Hoa quát

Nhín thấy Nhan Nhược Bình quần áo rách tả tơi, lộ ra trên làn da tuyết chằng chịt dấu roi, vết thương sưng tấy, khuôn miệng bầm tím, đôi má bị tát tới sưng đỏ, lòng của Lãnh Thiên như đau nỗi đau chung với nàng, hàng ngàn vết dao cứa vào tim y, nàng đau một, y đau hàng trăm, hàng ngàn lần. Kẻ đối xử tàn bạo với nàng, kẻ đó phải chết trong thống khổ gấp vạn lần.

“Độc Lãnh, ngươi còn nhớ ta chứ” – Phong Hoa đau lòng nhìn lại người mà ả đã trao trọn trái tim, bất nghĩ tới thù phụ mẫu. Nhưng cuối cùng cái mà ả nhận được chỉ là vết sẹo dài và giờ đây cái mà ả nghe được lại là câu nói vô tâm của Lãnh Thiên

“không”

“hahahahahahahahahahahahaha, cho tới cuối cùng ta vẫn là thất bại” – Phong Hoa cười trong bi ai, trong đai khổ, tình yêu không được đáp trả, tình yêu ấy thật là cay đắng làm sao.

“Độc Lãnh, ta có gì không bằng con tiện nhân này, tại sao người lại không chọn ta, tại sao, rốt cục là tại sao” – Phong Hoa hét thốc lên trong nước mắt.

“chủ nhân, cách đây 3 năm…………….” – Độc Kiêu vừa nhìn đã rất đỗi ngạc nhiên, chủ nhân hắn vô tâm chứ hắn thì nhớ rất rõ

“ra là ngươi, ừ giờ thì nhớ, đúng là chai lì, dù có hay không có nương tử ta vẫn chẳng đặt ngươi vào mắt, ngoài Nhan Nhược Bình tuyệt không ai có tư cách là nương tử của ta, ta là người của nàng, tuỵêt mãi mãi như thế, ngươi mau thả nương tử ta ra” – Lãnh Thiên cười khẩy nhìn Phong Hoa


“nếu ngươi đã tuyệt tình đừng trách ta ác độc, dùng tim của ngươi đổi lấy ả, không thì ta xẻo thịt ả từng miếng từng miếng một” – Phong Hoa lau cạn nước mắt, trút hết nỗi bi ai cuối cùng, phẫn uất đanh giọng ra lệnh. Lãnh Thiên khuôn mặt trầm lãnh, băng hãn ngập trời. sát khí nồng đượm, một cỗ nguy hiểm đan xen, nhưng y không cách nào ra tay, nương tử y đang nằm trong tay ả. Lãnh Thiên lấy thanh trường kiếm trên lưng của Độc Kiêu (NNB: *đá đít* hey sao hắn không lấy kiếm hắn ~ fox: ngu ngốc, moi ra cho giang hồ biết hả ~ NNB: ừ *đá đít* XÉO ĐI ~ fox: tức giận) vì nàng – Nhan Nhược Bình, kêu y chết y cũng không hối tiếc, chỉ cần nàng sống, y nguyện dâng trọn kiếp sống cho nàng, đâm thẳng vào tim. Lãnh Thiên cầm chặt trường kiếm vung lên không hề do dự,ra tay dứt khoát nhắm hướng tim đâm xuống.

“nếu ngươi đã tuyệt tình đừng trách ta ác độc, dùng tim của ngươi đổi lấy ả, không thì ta xẻo thịt ả từng miếng từng miếng một” – Phong Hoa lau cạn nước mắt, trút hết nỗi bi ai cuối cùng, phẫn uất đanh giọng ra lệnh. Lãnh Thiên khuôn mặt trầm lãnh, băng hãn ngập trời. sát khí nồng đượm, một cỗ nguy hiểm đan xen, nhưng y không cách nào ra tay, nương tử y đang nằm trong tay ả. Lãnh Thiên lấy thanh trường kiếm trên lưng của Độc Kiêu (NNB: *đá một cước* hey sao hắn không lấy kiếm hắn ~ fox: ngu ngốc, moi ra cho giang hồ biết hả ~ NNB: ừ *đá thêm một cước nữa* XÉO ĐI ~ fox: tức giận) dùng trường kiếm đâm thẳng vào tim.

Trong lòng Nhan Nhược Bình thập phần lo sợ. Một khoảng tối đen trong đầu trùng xuống, chợt loé lên một thứ ánh sáng hắt hiu. Từ khoé miệng một dòng máu tươi chảy ra. Cái đầu từ từ rũ xuống, thân mình bổ nhào vào người Hương Hồn.

“Nhan Nhược Bình ngươi làm sao vậy?” – cáo tinh là người đầu tiên phát hiện ra ánh mắt có phần hơi kì lạ của Nhan Nhược Bình. Vốn là tất cả mọi người đang chăm chú vào Lãnh Thiên

Nghe tới đây tất cả mọi người ai làm việc gì cũng đột ngột dừng tất, hướng trọn ánh mắt về Nhan Nhược Bình. Hương Hồn vội vén mớ tóc hỗn độn của Nhan Nhược Bình lên, tay bóp nhẹ miệng, rồi nhẹ di chuyển xuống cổ, sau đó mặt ả đại biến, im bặt không dám lên tiếng tránh phá hỏng đại sự của muội muội. Lãnh Thiên hoảng hốt khi thấy đang đứng yên lành, nương tử y ngã rũ rượi, y gầm lên từng tiếng, thanh âm lạnh lẽo, tràn đầy sát khí như ma lực bắn thẳng vào đại não Hương Hồn: “NƯƠNG TỬ TA BỊ SAO?” làm Hương Hồn thất kinh giật mình, mê loạn sảng khím thanh âm có phần hơi run rẩy, buột miệng không tự chủ nói ra: “cắn lưỡi, chết rồi”.

Nghe tới đây kẻ xám mặt đầu tiên không phải Lãnh Thiên mà chính là Phong Hoa. Con át chủ bài để khống chế và hành hạ Lãnh Thiên chính là Nhan Nhược Bình. Nay Nhan Nhược Bình lại chết đi trứơc mặt Lãnh Thiên. Cái loại sự tình này đã chuyển từ có lợi sang vô cùng bất lợi cho ả. Phong Hoa rơi vào khối suy nghĩ rủa mắng Nhan Nhược Bình: “con ả chết tiệt sao lại chết lúc này, ả ta thật biết dẫn ả cùng theo xuống địa ngục, tịên nhân chết tiệt”

Hương Hồn thấy biểu cảm trên khuôn mặt muội muội mình là đang dùng ánh mắt căm ghét quét vào cái xác đang rủ mục, hai tay nắm chặt lại khẽ run, lại bất động. Gìơ này mà đứng như tượng thì không phải tự dâng mạng cho Độc Lãnh sao. Hương Hồn hốt hoảng buông vội xác Nhan Nhược Bình ra, phóng tới bên cạnh Phong Hoa lay nhẹ ả, miệng thúc giục: “muội muội, mau chạy thôi”. Tới lúc này mới nghe Hương Hồn nói mới giật mình, mặt mày co rúm cộng với vệt sẹo dài nhìn như một con quỉ xấu xí, Hương Hồn thét lớn: “giết sạnh bọn chúng”. Hạ lệnh xong cả hai cùng dựa vào hỗn loạn phi thân thật xa rời đi.

Độc Kiêu thì lấy vội thanh trường kiếm đang rơi ở dưới đất xuống, xông thẳng lên. Có hơn 30 hắc y nam tử, võ công cũng không phải hạng xoàng, nếu như bình thường là phải cùng Độc Nhẫn hạ sát bọn chúng cũng có phần chật vật, chư không dễ dàng gì. Nhưng nay hắn cùng móng hồ đang vung ra của cáo tinh nhắm thẳng yết hầu bọn chúng, như điên loạn, chém tới, nhìn thấy Nhan Nhược Bình chết, nộ khí trong người bọn chúng dâng lên tối đa, ánh mắt căm phẫn khiến sức mạnh tiềm ẩn như trút sạch ra bên ngoài. Cả bọn hắc y nhân chết sạch không còn một tên.

Nói về Lãnh Thiên hiện giờ, ánh mắt hỗn loạn, một cỗ bi thương tuyệt vọng tê tâm liệt phế trùng trùng giăng kín khuôn mặt y, y chạy tới bên, nâng xác Nhan Nhược Bình, ghì chặt trong lòng. Khi y càng siết chặt xác của nàng thì y lại thổ ra một ngụm máu, cứ thế mà hết ngụm máu này tới ngụm máu khác tuôn ra từ khuôn miệng y. Máu y hoà vào những vệt máu khô trên làn da tuyết có phần xanh xao, hèo hặt cuả Nhan Nhược Bình. Ai nói nam nhi lệ không thể rơi, từng giọt lệ vô thanh vô thức như sóng nước dâng trào trải dài trên khuôn mặt y. Tại sao mười ba năm trước nương đã rời bỏ y, mười ba năm sau lại thêm một người mà y đặt cả tâm can vào trong đó lại rời bỏ y, bỏ y ra đi vĩnh viễn. Rốt cục ông trời muốn cướp đoạt của y cái gì nữa. Lấy đi từng chút từng chút của y, cả người y thương nhất cũng cướp đi. Ông trời ông đang đùa bợt với tình cảm của y sao. Sao không giết chết y, để y sống trên cõi đời này, âm dương cách biệt với nàng. Một mình sống còn nghĩa lý gì. Ông trời thật tàn nhẫn với y. Tim y như ngừng đập, tâm y co thắt lại đến cùng cực. Y nhấch bổng thân xác rũ rượi của Nhan Nhược Bình đến bên cạnh gốc hoa sữa ôm thật chặt cái thân xác bé nhỏ để sưởi ấm cho thân xác đang lạnh đi lạnh đi từng khắc một. Y hoà vào thân xác nàng ngồi đó bất động suốt một ngày một đêm. Tình chết, tâm cũng chết, tất cả đều là một mảng đen tăm tối, không lối thoát và y thì đang chìm ngập, không hội vùng vẫy, chỉ biết thả lỏng để lòng mình rơi thật sâu vào mảnh tối tăm bạt ngàn ấy, không còn một hội cảm xúc nào nữa. Đó chính là không đau vì quá đau.

Nước mắt có chút mặn, lại có chút ngọt 

Lòng anh ôm lấy gương mặt của em 


Quay đầu nhìn lại những vùng đất tuyết đã đi qua 

Cứ từ từ biến thành đồng cỏ 

Nhưng anh giống như em, mỗi phút đều chưa từng hối hận.

Tình yêu dai dẳng như vậy, gắn kết như vậy 

Cho dù vận mệnh có muốn ai phải ra đi 

Đường bờ biển lại càng khiến người ta lưu luyến 

Gió đẹp đến mức ngày càng uyển chuyển

Nếu không phải biển xanh đều biến thành bể dâu 

Tình yêu thực sự làm sao có thể hiện diện 

Tình yêu vượt qua mưa gió lạnh lẽo khắc nghiệt 

Mùa xuân ấm áp sẽ ở trước mắt sao