Cự Long Thức Tỉnh

Chương 48: 48




Mục Duy Trân từ đầu chí cuối vẫn luôn nghĩ rằng Lục Hi chẳng qua chỉ là một thằng lừa đảo, chồng mình đã quá căng thẳng thôi.

Mấy người trong nội các không phải là sự tồn tại mà một ông chủ tiệm tạp hóa như Lục Hi có thể quen được.

Thế nên, bà ta không thông báo tới nhà họ Hoàng và Dương Quân.

Thế nhưng, Hoàng Chân vừa thất bại, bà ta đã nhận được tin tức ngay.

Sau đó, Dương Quân báo với bà ta là hắn ta bị quân đội triệu tập khẩn cấp, phải quay về thủ đô ngay trong đêm.

Hai chuyện này xảy ra cùng một lúc cuối cùng cũng giúp Mục Duy Trân nhận thức được rằng những điều chồng bà đã phân tích là đúng, chuyện này tuyệt đối không hề trùng hợp, Lục Hi là một sự tồn tại với năng lượng cực lớn, bà ta đã nhìn nhầm rồi.

Nhận được tin, biết sự việc không thể chậm trễ thêm, vậy nên bà ta đánh thức Vân Thắng Quốc đang ngủ, hai người bàn bạc với nhau.

Tuy rất phẫn nộ, nhưng Vân Thắng Quốc biết bây giờ mà tức giận cũng chẳng được tích sự gì, vì vậy ông ta im lặng hồi lâu rồi nói.

“Ngày mai, bảo Khả Thiên hẹn cậu Lục ra ngoài ăn cơm, hai chúng ta ra mặt xin lỗi cậu Lục”.

Mục Duy Trân biểu cảm đờ đẫn, tuy bà ta không muốn cúi đầu trước Lục Hi, nhưng chuyện này đã uy hiếp tới tiền đồ của chồng, bà ta cũng chỉ có thể nín nhịn.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, hai người cảm thấy kỳ lạ.

Giờ này còn ai đến được nhỉ?

Thế nhưng nơi này là đại viện của tỉnh ủy, cảnh giới nghiêm ngặt, họ không sợ người ngoài xông vào.

Người giúp việc đã ngủ nên Mục Duy Trân đích thân ra mở cửa.

“Khả Thiên, anh trai, sao anh lại đến đây?”
Nhìn thấy Vân Hiện Diệp, Mục Duy Trân có vẻ bất ngờ.

“Anh, qua đây ngồi đã”, Vân Thắng Quốc thấy anh trai bèn gọi.

Vân Hiện Diệp cũng không khách sáo, bước tới sofa và ngồi xuống.

Vân Khả Thiên ngoan ngoãn đi pha trà.

“Muộn thế này rồi, anh đến có chuyện gì sao?”, Vân Thắng Quốc hỏi.

Vân Hiện Diệp chậm rãi nói: “Anh đưa Khả Thiên về chỗ hai đứa, nó lớn vậy rồi, suốt ngày nhốt ở chỗ anh cũng không ra làm sao”.

Vân Thắng Quốc gật đầu.

“Chuyện này, chắc hẳn nên kết thúc rồi nhỉ?”, Vân Hiện Diệp nói.

Thần sắc Mục Duy Trân không được tự nhiên, bà ta hỏi: “Anh nói là chuyện gì thế?”
“Ôi! Còn chuyện gì vào đây được nữa, chẳng lẽ đến bây giờ hai đứa vẫn chưa phát hiện ra sự bất thường của Lục Hi à?”, Vân Hiện Diệp nói rất thâm sâu.

Vân Thắng Quốc và Mục Duy Trân đều thấy lúng túng.

“Hóa ra anh cũng biết chuyện này rồi, chúng em tính ngày mai đích thân đi xin lỗi cậu Lục”.

Vân Thắng Quốc khẳng định.

Vân Hiện Diệp gật gật đầu và đáp.

“Chú nghĩ được như thế thì tốt, một tông sư mới tấn cấp, bất kể thế nào cũng xứng đáng được tôn trọng.

Chú ở trong thể chế nên cũng biết, một khi trở thành tông sư sẽ được quốc gia quan tâm, vừa giám sát bọn họ vừa để bọn họ trở thành một sức mạnh bên ngoài lực lượng quân sự để đối phó với các sự kiện khẩn cấp và đặc thù.

Vả lại, người ta còn cứu mạng chú, chú cũng nên mời người ta ăn một bước cơm”.

Vân Thắng Quốc lập tức biến sắc, hỏi lại: “Ý của anh là, chai nước đầu nguồn kia, là hàng thật ư?”
Vân Hiện Diệp lắc đầu, đáp.

“Hai đứa này, sao đến bây giờ vẫn còn hồ đồ như thế? Y thuật của Diệp Phùng Xuân có thần kỳ đến mức nào cũng không chữa nổi bệnh ung thư, nếu không, làm sao có nhiều người chết như thế được”.


Mặt mũi Mục Duy Trân trắng bệch, bà ta và Vân Thắng Quốc đưa mắt nhìn nhau.

Họ vẫn luôn là người trong cuộc mờ mịt, coi Lục Hi như một kẻ lừa đảo, đến tận bây giờ, mọi thứ chất chồng lên nhau, cộng thêm sự chỉ dẫn từ anh trai, họ mới bỗng dưng hiểu ra.

Thuốc của Diệp Phùng Xuân, ông ta chỉ dùng một ngày đã thấy triệu chứng bệnh hết hẳn, đã vậy còn trẻ ra rất nhiều, đồng thời, Khả Thiên cũng nói, gần như cùng với lúc ông ta uống thuốc, con trai cũng lén cho ông ta uống nước đầu nguồn.

Nghĩ đến đây, Vân Thắng Quốc vỗ đầu, ảo não nói: “Sao em lại ngu xuẩn đến thế, coi ân nhân cứu mạng như kẻ thù”.

Mục Duy Trân càng thêm sượng sùng, bà ta vẫn luôn là hung thủ đứng sau chuyện này.

Đến bây giờ, khi đã hiểu ra hoàn toàn, bà ta cảm thấy mặt mình nóng phừng phừng.

“Hai đứa cũng không cần phải sầu não, ngày mai xin lỗi người ta cho đàng hoàng tử tế.

Một tông sư, thế nào cũng có chút rộng lượng”, Vân Hiện Diệp điềm tĩnh nói.

Lúc này đây, Mục Duy Trân vội vàng nói: “Anh cứ yên tâm, ngày mai em với Thắng Quốc nhất định sẽ đi xin lỗi”.

Vốn dĩ Mục Duy Trân thấy không cam tâm tình nguyện lắm khi phải đi xin lỗi, lòng cứ thấy buồn bực, bây giờ thì cam lòng hẳn rồi.

Người ta là ân nhân cứu mạng của chồng mình, thế mà mình năm lần bảy lượt muốn đối phó với người ta, nghĩ đến đây, Mục Duy Trân cảm thấy mặt mũi nóng bừng.

Thấy thái độ này của hai người, Vân Hiện Diệp gật gật đầu: “Được rồi, cũng khuya rồi, hai đứa nghỉ ngơi đi, anh cũng phải về nhà đi ngủ đây”.

“Anh, hay là anh cứ ở đây đi, hai ta lâu lắm rồi chưa nói chuyện, tối nay hãy trò chuyện nhé”, Vân Thắng Quốc cố níu.

Vân Hiện Diệp lắc đầu: “Thôi, anh sống ở nhà cũ quen rồi, lạ chỗ không ngủ nổi.

Ngày mai chú còn có việc, anh không làm phiền đâu”.


Vân Hiện Diệp quay người rời đi.

Tiễn Vân Hiện diệp đi rồi, Mục Duy Trân quay về phòng khách, bà ta nói: “Từ trước đến nay, hình như không có chuyện gì mà anh cả không biết, ông thấy thế nào”.

Vân Thắng Quốc mỉm cười: “Chuyện của anh cả, có kể ba ngày ba đêm cũng không hết đâu, hôm nào rảnh rỗi, tôi kể tường tận cho bà nghe”.


Ngày hôm sau.

Lục Hi tỉnh dậy, ngáp ngắn ngáp dài đi lên tầng, thấy Hoắc Tư Duệ đang nhíu mày, ôm chăn nằm trên giường mà ngẩn ngơ.

“Hi, thế nào rồi”, Lục Hi hỏi.

Bấy giờ Hoắc Tư Duệ mới phát hiện ra Lục Hi lên đây, cô đỏ mặt, ngọ nguậy với vẻ bất an, lắp bắp hỏi.

“Tối qua, không xảy ra chuyện gì chứ?”
Lục Hi chẹp chẹp miệng, ra vẻ ngẫm về chuyện cũ.

“Nhắc đến tối qua thì đúng là một đêm đặc sắc lắm đấy, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi cứu được cô trong ma trảo của một tên sắc lang ở khách sạn, đưa cô về nhà, cô quá cảm kích, cứ đòi lấy thân báo đáp nên đẩy tôi ngã lên giường.

Tôi gắng gượng thoát được, tranh thủ chút thời gian chạy tới Nam Hồ, đại chiến ba trăm hiệp cùng một cao thủ võ lâm, giành chiến thắng trở về, cô lại tỏ ra thèm thuồng đến rỏ dãi…”.