Cùng ngày ly hôn với đại lão tôi biến nhỏ

Chương 9



Không gian chìm trong sự im lặng lúng túng. Khúc Kim Tích mấp máy môi, cuối cùng lại nhát gan mà gằm đầu xuống.

Kế đó lại là một tiếng hắt xì.

Đồng tử trong mắt Thẩm Thính chợt co lại, bởi vì nền đất nơi Khúc Kim Tích đang ngồi lên, trong vũng nước rỉ ra có lẫn vệt đỏ mờ nhạt.

Đầu nguồn là vai cô.

Chất vải màu vàng nhạt nơi vai trái đã bị nhuộm đỏ.

Thẩm Thính nhắm nghiền mắt, kế đó mở ra, hỏi: “Cô bị thương rồi?”

Nghe anh nói thế, Khúc Kim Tích mới cảm giác nơi vai đau rát. Khi biến thành mèo, vết thương nhỏ trên tai không mấy đau đớn. Còn khi thành người, vết thương về vai, đau đớn tăng lên gấp bội.

Cô rên lên một tiếng, giật vải áo trên vai ra, làn da trắng ngần bị rạch thành một vết thương dài, đoán là do vào nước mà bợt lên màu trắng bất bình thường, có tia máu li ti tứa ra.

Cô ngửa đầu nhìn Thẩm Thính, ánh mắt lên án chất chứa cơn đau, dường như đang nói nếu không vì anh sao tôi lại ra nỗi này?

Thẩm Thính lặng im giây lát, kế đó giơ tay mình lên, chìa ba vệt móng mèo cào tươm máu trên mu bàn tay ra.

Khúc Kim Tích: “……”

Được rồi, huề nhau.

Thẩm Thính quay gót đi khỏi phòng tắm. Khúc Kim Tích run run gượng người đứng dậy. Đầu óc cô giờ cứ lơ mơ, quần áo trên người bết sũng nước. Thời tiết thế này đáng lẽ sẽ không thấy lạnh, tuy thế dường như mỗi lỗ chân lông trên người cô đều đang thở ra sương giá, cơn lạnh khiến mình mẩy tự động run lên.

Tình huống thế này quá quen thuộc khiến cô sinh ra linh tính chẳng lành. Nếu không được thay quần áo sạch sẽ, cứ tiếp tục thế này, kiểu gì cũng cảm lạnh.

Nhưng… Thẩm Thính ghét cô như thế, hỏi anh ta đòi quần áo sạch, anh ta có cho không?

Điều an ủi duy nhất là sau khi biến thành người, cô sẽ không có một số hành vi không thể khống chế với Thẩm Thính nữa, càng sẽ không hưng phấn kích động. Tất thảy đều đã trở lại bình thường.

Kệ vậy, lúc này da mặt phải dày lên, quá lắm thì giở khổ nhục kế xin anh ta giúp.

Đương khi Khúc Kim Tích chuẩn bị xin xỏ, Thẩm Thính đã lại xuất hiện trước cửa phòng tắm, trong tay đang cầm một bộ quần áo sạch. Anh không nhìn cô, chỉ đặt bộ đồ lên kệ rồi quay gót ra khỏi phòng tắm, khép cửa phòng lại.

Khúc Kim Tích sững ra giây lát, thoáng chốc lại nhủ bụng: Chẳng lẽ tiếng gọi “bố” ban nãy kia đã có tác dụng, nên Thẩm Thính mới đâm tốt bụng như thế?

Lo ngộ nhỡ Thẩm Thính lại trở chứng sáng nắng chiều mưa mà đổi ý, Khúc Kim Tích mải mải mốt mốt tắm cho xong bằng tốc độ nhanh nhất, không dám động tới đồ của Thẩm Thính. Sau khi đổi sang bộ đồ sạch gọn, chuẩn bị tâm lý sương sương, bấy mới mở cửa ra khỏi phòng tắm.

Thẩm Thính ngồi trên sô pha, trên kỉ trà trước mặt đặt hòm y tế, vết thương trên mu bàn tay đã được sơ cứu sát trùng. Anh đang cầm điện thoại lướt lướt gì đó.

Khúc Kim Tích đợi một chốc, thấy anh không phản ứng gì, không nhịn được chủ động lên tiếng: “Ờm… cảm ơn anh.”

Thẩm Thính rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn sang cô. Không hiểu cớ gì lại khiến Khúc Kim Tích căng thẳng tê hết da đầu.

Thẩm Thính chỉ chỉ vào sô pha bên cạnh, ý là bảo cô ngồi xuống đó?

Khúc Kim Tích thử đi sang bên ấy dò ý, thấy anh không biểu hiện gì khác thường, bèn yên tâm.

Chỉ nghe Thẩm Thính nói: “Biết tự sơ cứu vết thương chứ?”

Khúc Kim Tích thật thà lắc đầu.

Thẩm Thính không hề bất ngờ trước câu trả lời này. Anh nhìn Khúc Kim Tích. Căn hộ này chưa từng có ai khác đặt chân vào ở, chỉ còn cách đưa đồ ngủ của bản thân mà anh chưa từng mặc cho cô.

Áo ngủ mặc trên người cô rộng rinh, ngồi im lìm bên đó càng trông nhỏ bé lạ thường. Anh nhớ tới lời ông cụ — “Cháu vẫn luôn tỉnh táo bình hòa, Kim Tích thì nóng nảy bộp chộp, chắc chắn con bé sẽ phải chịu thiệt.”

Ngay từ khi bắt đầu, bởi vì Khúc Kim Tích nửa đêm bò giường khiến anh sinh ghét, lại càng không thích sự tiếp cận của cô.

Nếu cô có thể mãi giữ dáng vẻ an phận và tĩnh lặng như lúc này, anh đã chẳng đến nỗi không nhẫn nhịn được.

“Giờ cho cô hai lựa chọn, một là tôi cho người tới đón cô đưa tới bệnh viện sơ cứu vết thương. Hai là, tôi sơ cứu cho cô.”

Khúc Kim Tích định chọn điều một.

Thẩm Thính lại nói tiếp: “Xét trên chuyện xảy ra với cô ngày hôm nay, dường như dù biến thành người hay thành mèo cô cũng không thể tự khống chế, bây giờ cô trở lại bình thường cũng không thể chắc chắn là một lát nữa sẽ không biến lại thành mèo. Cô là người ông nội quý mến…” Anh dừng lại một lát, “Lời ông nói trong bệnh viện cô đã nghe rồi, việc ly hôn tạm thời cứ gác lại, chờ bệnh ông thuyên giảm rồi tính tiếp.”

“Nếu cô tới bệnh viện rồi lại biến thành mèo, xảy ra bất trắc gì, tôi không thể ăn nói với ông, mà ông cũng không chịu nổi cú sốc.”

Khúc Kim Tích đã hiểu, lần này Thẩm Thính dễ chịu tốt tính như vậy, tất cả đều vì cụ Thẩm.

“Tất nhiên, quyền lựa chọn nằm cả ở cô.” Mặc cho Thẩm Thính nói cả tràng dài để giải thích vì sao lại có lựa chọn thứ hai, nhưng trông nét mặt anh, Khúc Kim Tích cảm thấy không chừng anh còn mong cô chọn lựa chọn một hơn. Để giờ cô đi luôn, cho khuất mắt anh.

Nhưng lời Thẩm Thính quả thật có lý.

Ai mà biết liệu cô có biến lại thành mèo không. Cô vẫn còn yêu quý cái mạng nhỏ của mình lắm.

“Vậy thì làm phiền… anh Thẩm rồi.” Khúc Kim Tích nói, “Tôi ngồi sang đó nhé?”

Tránh cảnh cô đột ngột xích sang, anh lại trưng ra biểu cảm chê ghét trước đó, cứ như cô muốn làm gì anh vậy.

Thứ cảm giác lạ lùng kia lại một lần ùa lên trong tim Thẩm Thính — trước kia mỗi lần nhìn thấy anh, Khúc Kim Tích luôn chỉ muốn nghĩ cách sát lại gần, đồng thời còn thể hiện ra biểu cảm khiến ruột gan người ta nhộn nhạo.

Theo như lời phê bình kín đáo của Tần Tang thì là: “Mỗi lần cô Khúc nhìn thấy tiên sinh đều như muốn ăn tươi tiên sinh luôn vậy.”

Từ mấy hôm trước khi nhìn thấy cô ở cùng Mạnh Thiên Hạo trong khách sạn, biểu hiện của cô dường như khác trước kia rất nhiều.

Không những không tiếp cận anh mà còn chủ động đề nghị ly hôn, thậm chí yêu cầu đưa ra chỉ là một vai nữ chính.

Quá là không giống tác phong làm việc của Khúc Kim Tích.

Lúc trước anh cho rằng cô đang diễn, có mục đích đằng sau. Nhưng sau một loạt tình huống mới rồi thì hình như lại không giống.

Suy nghĩ chuyển tới đây, Thẩm Thính cả kinh mình đã dành cho Khúc Kim Tích quá nhiều sự chú ý, vội vã phanh lại.

Khúc Kim Tích mở rộng lớp áo trên vai. Ban nãy tắm xong, vì lo làm dơ áo mà cô đã đắp lên vết thương hai tờ khăn ướt.

Nhìn thấy Thẩm Thính lấy cồn ra, ngón tay cô vô thức co siết.

Thẩm Thính lại gần, không thể không nói anh có một nhan sắc thần thánh đàn bà cũng phải ganh ghét. Lo Thẩm Thính không thích ánh nhìn chằm chặp của mình, Khúc Kim Tích đành lia mắt ngó đi, một mặt thầm đếm cừu để dịch chuyển sự chú ý, mặt khác lại bị cơn đau từ vết thương lan ra kéo tâm trí về.

Đúng lúc ấy, cô nhìn thấy chiếc điện thoại Thẩm Thính tiện tay quẳng một bên. Màn hình ngửa lên, còn đang phát sáng.

Nguyên chủ có cặp mắt rất tinh, nhờ vậy Khúc Kim Tích có thể trông mồn một trang web trên màn hình viết gì —

“Bị mèo cào xước da có cần tiêm vắc xin ngừa dại không?”

Bên dưới trả lời là:

“Để an toàn, tiêm đi.”

“Đương nhiên phải tiêm chứ.”

“Bất kể là mèo hay là chó, cứ bị cào là phải tiêm, đừng có ôm tâm lý may mắn.”



Dưới nữa thì không biết.

Khúc Kim Tích ngó ngó tay mình, trong não chớp lên vết thương trên mu bàn tay Thẩm Thính, thở dài não nề.

Tiếng thở dài này khiến tay Thẩm Thính thoáng chững lại, Khúc Kim Tích lại chẳng để ý.

Mấy phút sau, sơ cứu xong, lấy gạc sạch băng lại — những lúc quay phim vẫn thường xây xát, mà chính Thẩm Thính cũng từng diễn vai bác sĩ, từng cất công học tập chút ít kiến thức ngành y, các vết thương bình thường đều có thể sơ cứu được.

Thẩm Thính cất gọn hộp y tế. Khúc Kim Tích khép áo vào, không tìm được lời nào, đành nói thêm một tiếng “cảm ơn”.

Thẩm Thính liếc cô một cái, không nói gì.

Khúc Kim Tích nghĩ một hồi, sau nói: “Vết thương trên tay anh, không thì… đi tiêm vắc xin?”

Thẩm Thính đáp ngon ơ một nẻo: “Chỗ tôi không có phòng dư, cô ngủ sô pha một đêm đi, đến mai mà vẫn chưa biến thành mèo thì tức không vấn đề gì nữa.”

“Việc ly hôn là do cô đề nghị, tôi cũng đồng ý, bây giờ vì ông mới đành tạm hoãn lại. Cơ hội thử vai đã hứa, hai hôm nữa tôi sẽ bảo Tần Tang báo cô biết.”

Dứt lời, Thẩm Thính cất hòm y tế về chỗ cũ, liền đó đi lên tầng hai, hẳn trên đó là phòng ngủ của anh. Cả căn phòng khách chỉ còn mỗi Khúc Kim Tích, im phắc cứ như chốn không người.

Sô pha rất rộng, cũng rất mềm, chẳng khác giường êm là mấy, hiềm nỗi… có thể cho thêm tấm chăn không?

Khúc Kim Tích sụt sịt mũi, lại muốn hắt xì.

Yên tĩnh quá rồi, còn chẳng có điện thoại, thời gian dường trở nên chậm chạp quá đỗi. Khúc Kim Tích không thể không bắt đầu nghĩ ngợi miên man, nghĩ hoài nghĩ mãi đột nhiên thấy lạ lùng, hình như Thẩm Thính chẳng hề bất ngờ trước việc cô biến từ mèo thành người…

Ôi đệt.

Không phải từ lúc ở biệt thự tên đó đã biết cô là Khúc Kim Tích, sau đó lại vờ làm như bị cô qua mắt đấy chứ.

Còn cô thì hoàn toàn chẳng biết gì, còn tự đắc tưởng đã nắm mũi được anh ta.

Tự dưng Khúc Kim Tích lệ ròng, thương thay cho chỉ số IQ tội nghiệp của mình.

Khi Khúc Kim Tích dự định ngả lưng xuống sô pha, lấy gối ôm thay chăn, đếm cừu cho dễ ngủ, cửa căn hộ bỗng vang đing đoong, có người đi vào.

“Tiên sinh.”

Là Tần Tang.

Y cầm một cái túi trong tay, khi mắt giao vào mắt Khúc Kim Tích trong phòng khách, quý ngài trợ lý vững như kiềng đi theo bên cạnh Thẩm Thính nhiều năm này không nhịn được ngoái đầu ngó ra cửa một lượt, sau khi chắc chắn mình không vào nhầm cửa rồi, biểu cảm trên gương mặt tích tắc chuyển từ sốc nặng sang lặng tĩnh.

“Cô Khúc.” Y cất giọng lễ độ bình hòa.

Khúc Kim Tích không biết nên đối đáp thế nào, giữ nguyên biểu cảm bình tĩnh cười cười với y.

Một giờ đồng hồ trước, Tần Tang nhận được điện thoại của Thẩm Thính, yêu cầu y mang một cái chăn tới và cả tới trung tâm y tế dự phòng mua vắc xin.

Tần Tang có người thân làm ở trung tâm y tế dự phòng, có thể đẩy nhanh quy trình.

Với thân phận của Thẩm Thính, nửa đêm nửa hôm thật chẳng tiện đích thân tới trung tâm tiêm vắc xin. Giả mà bị phát hiện, không thể biết được trên mạng sẽ tuồn ra scandal chối tai cỡ nào, nên chỉ còn cách dùng biện pháp này.

Tóm lại, tự tiêm vẫn tiện hơn.

Nhưng thật không ngờ, mới vào cửa đã nhìn thấy Khúc Kim Tích mới gặp tai nạn xe mất tích kia.

Quan trọng là, tiên sinh còn dắt Khúc Kim Tích về căn hộ, hơn nữa quần áo cô nàng đang mặc rõ ràng chính là áo ngủ của tiên sinh! Việc này có mà còn khiến người ta kinh ngạc hơn cả mặt trời mọc đằng tây nữa.

Nhưng bàng hoàng thì bàng hoàng, ngoài mặt Tần Tang vẫn im lìm biển lặng, khiến Khúc Kim Tích nom mà lòng khen ngợi xuýt xoa.

Quả nhiên, có thể làm trợ lý cho Thẩm Thính, tất không phải người bình thường.

Thẩm Thính trên tầng hai đi xuống.

Tần Tang đặt đồ xuống, nói rõ cách tiêm vắc xin xong thì lập tức biết điều đi khỏi.

Thẩm Thính cầm vắc xin đem lên tầng hai, để cái túi kia lại. Khúc Kim Tích mở ra xem, khi thấy bên trong là chăn đắp, trong lòng lẫn lộn tâm trạng.

Ngày hôm sau, Khúc Kim Tích mở mắt, cảm thấy vai đã khá hơn nhiều. Cô đứng dậy, nhận ra tầng hai lặng im phăng phắc, đoán hẳn Thẩm Thính còn chưa dậy.

Cô đói rồi.

Đói tới nỗi bụng dán óp vào lưng.

Khúc Kim Tích rón ra rón rén mò vào phòng bếp. Cô nghĩ rất đơn giản: Thẩm Thính ngủ dậy cũng phải ăn sáng mà, đêm qua cô ngủ lại đây cả đêm, còn được người ta sơ cứu cho, phải chăng giờ nên báo đáp chút ít tấm lòng?

Một bữa sáng là vừa đủ.

Cô mở tủ lạnh. Ơn trời ơn đất, bên trong không rỗng không rỗng tuếch như cô lo mà có đủ mọi loại nguyên liệu nấu ăn, đa dạng đủ đầy.

Tài bếp của cô không phải quá xuất sắc, song cũng tạm đủ dùng.

Cô lấy mấy quả trứng gà và cà chua ra, định bụng làm món mì trứng gà cà chua đơn giản.

Thẩm Thính mở mắt tỉnh giấc, day day đôi mày, nhìn thời gian, đã là tám giờ. Tối qua anh ngủ muộn, thành ra nay tỉnh giấc cũng muộn hơn ngày thường.

Lúc mở cửa, anh nghe dưới tầng có âm thanh vọng lên, bấy giờ sực nhớ là ngoài bản thân, trong căn hộ còn có một người khác.

Cô ta lại muốn làm gì?

Thẩm Thính cau mày lại, quay gót xuống tầng, một mùi thức ăn thoảng tới. Khúc Kim Tích đi từ bếp ra, bất thình lình trông thấy anh đứng bên cầu thang, thấy hơi chột dạ.

“Không phải tôi cố ý động vào đồ của anh. Tôi nghĩ là anh ngủ dậy cũng phải ăn sáng nên đã nấu ít mì, coi như là lời cảm ơn.” Khúc Kim Tích chớp cặp mắt lạnh lợi, nói một cách chân thành.

Đương nhiên là nếu như bụng cô không réo lên inh ỏi thì lời này quả rất thuyết phục.

—————-

1. Trung tâm y tế dự phòng: Thực ra nó là Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Trung Quốc (tiếng Trung: 中国疾病预防控制中心), ở Việt Nam thì hình như tương đương với Trung tâm y tế dự phòng (tiêm vắc xin ở đây) và Trung tâm kiểm soát dịch bệnh. Nhưng người Trung Quốc thì hay nói tắt mấy cái từ này, tác giả viết tắt nên tớ cũng… xin phép tắt theo luôn.