Cung Nữ Đấu Tranh Hàng Ngày

Chương 7: 7




Chạng vạng tối mấy người Lăng Hoan đang ở trong phòng thêu thùa thì Diệp Lan tới.

Nhìn thấy Diệp Lan, Hà Châu Nhi cùng Mộc Trân mượn cớ rời đi để cho hai người lưu lại trong phòng nói chuyện.

" A Hoan, nhận được lời của người ta liền tới đây, thế nào, ngươi có khỏe không?" Diệp Lan nhìn khuôn mặt có chút tái nhợt của Lăng Hoan không khỏi lộ ra vẻ lo lắng.

Lăng Hoan cười cười, nàng bảo Diệp Lan ngồi xuống lúc này mới nhẹ giọng nói:" Ta có thể có chuyện gì được? Ở đây còn tốt hơn ở chỗ kia! ta đi, bên kia có làm khó cô không?"" Bên kia đang phát điên! Cũng không biết tại sao lại đắc tội với Hoàng Thượng bị giáng xuống làm Mỹ Nhân, lúc này trốn ở trong phòng, ngay cả cánh cửa cũng không dám ra.

" Diệp Lan vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa:" Nghe nói tháng này đồ sứ của Thúy Ly Cung tổn thất không ít, đều là nói người phía dưới tay chân bất cẩn làm vỡ!"Lăng Hoan thấy nàng nói thẳng liền khuyên nhủ:" Ngươi ở bên kia làm việc vẫn nên là cẩn thận một chút đi, đó cũng không phải là chủ nhân dễ hầu hạ.

" - " Ta không sao, chỉ là cung nữ quét dọn còn chưa có đủ tư cách đi trước mặt chủ tử đâu!" Diệp Lan hướng bên ngoài miệng hỏi:" Vậy hai người kia là sao? "" Là Dương tổng quản đưa tới, nói là hầu hạ ta.


" Lăng Hoan cười cười :" Nhìn hai người cũng được nhưng không biết sau lưng có chủ tử hay không.

""Dương tổng quản? Nhưng mà! " Diệp Lan chỉ lên trên.

Lăng Hoan gật đầu, Diệp Lan kinh ngạc mở to hai mắt, ở trong cung ai mà không biết Dương Cửu là Đại tổng quản bên người Thánh Thượng, người là Dương Cửu đưa tới, đât có phải là nói! " A Hoan, ngươi! Có phải đã! " Diệp Lan quá kinh ngạc, ngay cả lời nói cũng lắp bắp.

"Ukm".

Lăng Hoan thần sắc như thường, nàng lấy tay đặt lên bụng, nhẹ giọng nói:" Lan nhi, chuyện đã thành, ta muốn ngươi giúp ta một việc.

""Cái này! " Diệp Lan nhìn chằm chằm bụng Lăng Hoan ngẩn người một lát, một hồi lâu mới nuốt một ngụm nước bọt, trên mặt lộ ra một tia vui mừng, hạ thấp giọng nói:" Ngươi mang thai sao?""Tám chín phần mười.

" Nghe Lăng Hoan nói xong Diệp Lan vui mừng đến không biết làm thế nào cho phải, Thánh Thượng con nối dõi gian nan, đăng cơ mười năm bất quá dưới gối mới có được hai cô công chúa, hiện tại cũng không có phi tần mang thai, Lăng Hoan lại mang Long thai, tuy nói không phải một bước lên trời nhưng mẫu dựa vào quý tử vẫn có, nếu ngày sau sinh hạ hoàng tử vậy ở trong cung chính là đầu tiên.


"Hai người kia có biết hay không?" Diệp Lan vui mừng qua đi lại lo lắng.

Lăng Hoan nói:" Mấy ngày nay ta không ngửi được mùi thịt, may mà không có tính là nghiêm trọng, cũng không biết là các nàng có nhìn ra hay không, chuyện này không kéo dài được, trong cung này ngày ngày có người theo dõi, ta là một cung nữ có địa vị thấp kém, tùy tiện đưa ngón tay ra cũng có người đè chết ta.

"" Vậy cô định làm gì? Dù sao cũng phải nghĩ ra một cách để Hoàng Thượng biết mới được, A Hoan, ngươi như vậy là quá mạo hiểm.

""Ta biết.

" Lăng Hoan thở dài nói:" Ta cũng không có cách nào, đêm đó chính là ngoài ý muốn, sự tình cách nhiều ngày như vậy Hoàng Thượng phỏng chừng cũng quên ta.

Ở trong cung này ta cô độc vô viện lại có thể tìm ai hỗ trợ đây? Cuối cùng chỉ có thể làm phiền cô.

""A Hoan, nếu không đi tìm Điêu Quý Nhân? Dù sao cũng là tỷ tỷ của ngươi, có lẽ nể tình tỷ muội sẽ hỗ trợ ngươi?"" Cô ấy? Nếu nàng thật sự muốn giúp ta, ta hôm nay cũng không phải là cung nữ.

" Trong mắt Lăng Hoan hiện lên một tia lãnh ý:" Lúc trước ta trở thành cung nữ cũng không thể thiếu một phần của nàng ta!".