Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn

Chương 18: Chương 18




Bà cụ Dư lạnh lùng hừ một tiếng: “Đồng ý thì cũng đồng ý, nhưng chỉ riêng sính lễ đã cần năm mươi lượng, còn muốn phải có nhà ở trên trấn.

Quả thật là được voi đòi tiên mà.”Bà cụ Dư là người nắm giữ tiền của trong gia đình.

Đừng thấy trong nhà có mười lăm mẫu đất, nhưng mỗi năm tối đa chỉ có thể mua thêm một vài quyển sách đã như trứng chọi đá.Càng huống hồ, hôn sự của Dư Đào cũng sắp được tổ chức.

Ngay sau đó, những cô con gái đều đã lớn, không thể tay không xuất giá được!Lý thị suýt nữa ngất đi.

Nhà họ Tiền mở một tiệm tơ lụa ở trên trấn.


Mặc dù không kiếm được nhiều tiền, nhưng họ cũng làm ăn rất phát đạt.Đặc biệt là nhà họ Tiền chỉ có hai người con gái, cho nên của hồi môn cũng rất phong phú.Lý thị nghĩ đến con trai nhà mình, vẻ ngoài tuấn tú lịch sự, còn trẻ tuổi đã là đồng sinh.

Nhà họ Tiền không bám víu lấy thì thôi lại còn dám đối xử với con trai bà ta như vậy.Trương thị cười nhạo trong lòng.

Điền thị ôm lấy Dư Bội, tiến lên trước mặt bà cụ Dư, khuyên nhủ: “Ắt sẽ có lúc bọn họ hối hận.

Nương, mấy ngày nay Bội Bội xa người nên nhớ người lắm đó.”Bà cụ Dư gọi cục cưng.


Dư Dung nhìn về phía Dư Bội.

Cô nhóc mới bảy tuổi, đôi môi đỏ, răng trắng, nhìn chẳng giống như một đứa trẻ ở dưới quê cả.

Hơn nữa, giày cô bé còn là giày vải, vừa nhìn là biết đã bỏ ra rất nhiều công sức.Đừng thấy cô nhóc này nhỏ tuổi, nhưng quần áo cô bé mặc trên người còn tốt hơn Dư Mai nhiều.Bà cụ Dư có rất nhiều cháu trai cháu gái.

Bà ta không quan tâm gì đến người của chi thứ ba, nhìn thấy Trương thị thì chẳng thèm ngó ngàng.Trương thị cũng không nói gì, kéo theo Dư Dung quay về phòng.

Bà âm thầm thề rằng, nhất định sẽ khiến con cái của bà trở nên vượt trội....Bà cụ Dư ôm Dư Bội vào lòng, sau đó lấy ra một gói điểm tâm từ trong lòng, đưa cho Dư Bội: “Nhanh ăn nào Bội nha đầu, con sống ở nhà tổ của con thế nào?”Dư Bội lấy điểm tâm đẩy vào miệng bà cụ Dư trước: “Bà, bà ăn đi.”Bà cụ Dư cảm thán với Điền thị: “Nhiều cháu trai cháu gái như thế, chỉ có Bội nha đầu còn nhớ đến bà già này.”Điền thị đứng cạnh cũng được thơm lây: “Nương nói phải, nha đầu này lúc nào cũng nhớ đến nương, ở bên nhà tổ đã quấy đòi về.

Cuối cùng con đoán nương sắp trở về rồi nên lúc này mới đưa cháu về.”.