Đại Phụng Đả Canh Nhân

Chương 25: Cứu Binh



Dịch: Sunsh1ne

""Tương đương trao đổi...."" Khi Tống Khanh đọc đến đây, trong đầu dường như có dòng điện chạy qua, linh hồn cảm giác như bị cái gì đó đánh trúng.

Cảm giác chấn động này, giống như …người đọc sách làm được một bài thơ để đời vậy.

"Tương đương trao đổi" là nguyên tắc bất biến của thuật luyện kim!

"Đúng như vậy, không sai...." Tống Khanh thì thầm.

Thời điểm mỗi khi y luyện chế thành công ra cái gì đó, nguyên vật liệu tương ứng sẽ biến mất, hoặc chuyển hóa thành những vật khác.

Những hiện tượng này liên tục xảy ra, thế nhưng rất ít người chú ý tới, hoặc có chú ý tới cũng không quá để tâm hay suy nghĩ nhiều về vấn đề này.

"Năm đó khi mới học nghề, lão sư dạy chúng ta đã từng nói, kỹ thuật luyện kim bản chất không phải "Biến đổi", mà là "Thay đổi!"

"Tương đương trao đổi, ý nghĩa vốn dĩ là như vậy...."

Một câu nêu rõ nội dung cốt lõi của vấn đề, làm cho kẻ ham mê yêu thích thuật luyện kim như y kích động đến phát run.

Tống Khanh sau khi đè xuống nội tâm kích động, bắt đầu suy nghĩ "Edward Elric" mấy chữ này ý nghĩa là gì?

Là tên chăng?

Sao lại có cái tên kỳ cục như vậy.

Là mật mã ư b ach ngo c sac h? Hay là mật hiệu thuật luyện kim của một khu vực nào đó?

Y nghĩ mãi không ra, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Tống Khanh hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc, nóng lòng lật sang trang tiếp theo. Những hàng chữ viết xấu xí rất khó đọc, y phải rất chuyên tâm và kiên nhẫn mới có thể đọc được những kiểu chữ méo mó vặn vẹo này.

Lời mở đầu có câu đầu tiên là: Đi vào thế giới của thuật luyện kim!

Đây là đang dạy người bước vào lĩnh vực của thuật luyện kim sao?

Trong lòng Tống Khanh tự nhủ: "Thật là một kẻ kiêu ngạo!"

Cho tới bây giờ thuật luyện kim luôn được dạy qua làm việc và truyền miệng. Người thông minh có thể bắt đầu sau nửa năm hoặc một năm, kẻ ngu dốt học ba mươi, năm mươi năm đều chẳng làm nên trò trống gì.

Hiện nay, Ty Thiên Giám cũng không có một bộ sách giáo khoa nghiêm chỉnh nào về thuật luyện kim.

Thế nhưng, lời mở đầu của cuốn sách kia làm cho Tống Khanh có đầy đủ kiên nhẫn để đọc tiếp.

"Phần 1: Những thay đổi và thuộc tính của vật chất, có rất nhiều ví dụ tồn tại trong tự nhiên nhưng bằng mắt thường chúng ta không thấy được. Những ví dụ này hình thành vật chất, giữa các vật chất luôn tương tác với nhau và không phải lúc nào cũng tạo ra sự thay đổi..."

"Ta đem phân loại nó thành: Sự thay đổi hóa học và thay đổi vật lý..."

Tống Khanh nhìn đến đây, thì chìm vào trầm tư.

Hóa học là cái gì?

Nguyên tử là cái gì?

Ta đang nhìn cái gì?

Những chữ này ta đều biết, nhưng vì sao khi chúng tổ hợp lại với nhau, ta đọc lại không hiểu gì hết?

Các tác phẩm kinh điển của thánh nhân còn có ghi chú, tại sao trong cuốn sách này lại không có gì cả?!

Thế nhưng, Tống Khanh không phải không thu hoạch được gì, y biết, đây là một quyển sách có một không hai trên đời.

Nó trình bày bản chất thật sự của thế giới, và chỉ ra kết cấu của mọi sự vật trên thế giới.

Thân thể của Tống Khanh khẽ run, trong nháy mắt y có suy nghĩ muốn xé quyển sách này. Đây là những bí ẩn chỉ có thần thánh mới có thể biết được, phàm nhân không nên dòm ngó.

Nhưng ở tận sâu trong lòng, lại có một thế lực khác đang ủng hộ y, đó chính là sự tò mò, khao khát tri thức nguyên thủy nhất của nhân loại.

Trong phòng luyện kim bây giờ hoàn toàn yên tĩnh.

Đám người mặc trang phục màu trắng hai mặt nhìn nhau, không dám lên tiếng quấy rầy, trong lòng vô cùng lo lắng khi nhìn thấy sắc mặt biến hóa thất thường của sư huynh Tống Khanh.

"Sư huynh lại đang suy nghĩ đến những vấn đề về luyện kim thuật mà người khác không tin rồi ư."

"Chắc là vậy, năm ngoái huynh ấy còn định đem máu thịt của mèo luyện thành một cái cây để có thể mọc lại đầu ngay cả khi bị chặt đi, nhưng bị lão sư Giám Chính phát hiện ra, nhốt lại một tháng."

Tống Khanh đắm chìm ở trong thế giới riêng của mình, vừa sợ hãi vừa thích thú. Y xem đi xem lại, ánh mắt càng sáng ngời vì nhìn thấy được lời giải thích cặn kẽ về cách luyện chế bạc thuế.

Bước 1: Cách đầu tiên là lọc nước muối, chiết xuất ra muối tinh.

Bước 2: Làm nước muối bay hơi, kết tinh thể, nung chảy ở nhiệt độ 800*C.

Bước 3: Chú ý! Bước này là mấu chốt của việc luyện bạc thuế, thành công hay thất bại, ngay tại bước này.

Tống Khanh nhanh chóng đọc hết cả hai mặt giấy, cuối cùng cũng sắp giải quyết được vấn đề đã vây khốn y và các huynh đệ bấy lâu nay.

Đây thực sự là một cuốn sách thần thánh.

Tống Khanh phát hiện đã đến cuối trang, y lấy đầu ngón tay nhấp nước miếng, không thể chờ đợi được nóng lòng muốn lật đến trang tiếp theo.

Không có!

Tống Khanh: "???"

Không còn nữa?!

Mặt sau cũng không có?

Tại sao nó không được ghi lại, rút cuộc bước thứ ba là gì? Là ai đã viết ra cuốn sách này? Kiểu viết đứt chương như thế này thực muốn đâm cho ngàn nhát dao...

Tống Khanh tức muốn ói máu ra, há hốc miệng. Y dường như quên mất mọi thứ, trầm giọng hỏi: "Cuốn sách này là ai đưa tới đây bạch ngọc sách?"

"Không để ý."

"Không có nghe."

"Quên rồi."

Câu trả lời của các sư đệ rất chân thật.

Tống Khanh lập tức xuống lầu, tìm đến tên đệ tử đã tiếp đón Vương bộ đầu, kỹ càng hỏi chi tiết việc trước đó.

Sau khi phân tích, Tống Thanh đã kết luận: ""Đây là một kiện hàng hóa được trao đổi "".

Đám sư đệ trang phục màu trắng đuổi theo xuống lầu: "Sư huynh, huynh có chuyện gì vậy?

"Sách này có vấn đề gì sao?"

Sắc mặt Tống Khanh nghiêm túc vô cùng, đảo mắt nhìn qua khuôn mặt mọi người xung quanh một lượt "Các sư đệ, hãy nghe ta nói. Đây là một chuyện để Ty Thiên Giám có cơ hội nhanh chóng vùng lên, là cơ hội ngàn năm một thuở, nhờ nó thuật luyện kim của chúng ta có thể mở ra vinh quang chưa từng có từ trước đến nay."

.....

Miên Dương Đình.

Hai chiếc xe ngựa chậm rãi chạy trên đường cái, ngồi ở hai bên là hai vị Đại Học Sĩ vừa nói chuyện.

Hứa Tân Niên cùng đám đồng môn cưỡi ngựa đi ở phía đằng sau xe.

Hiện giờ hắn có chút hối hận "Mình vừa rồi có lẽ không nên nói nói thật."

Chẳng qua ban nãy hai vị Đại Học Sĩ cãi nhau ồn ào, nước miếng văng tung tóe, thấy tình hình sắp xảy ra đánh nhau, Hứa Tân Niên nói thẳng: Thật ra Lão Sư và Mộ Bạch tiên sinh chỉ vì một bài thơ truyền thế mà thôi.

Tình huống hiện tại có chút khó xử.

Tuy là ngăn cản được hai vị Đại Học Sĩ ẩu đả, nhưng hắn cũng ý thức được nói thật là không đúng.

"Mẫu thân nói đúng, từ trước đến nay ta ăn nói đều không được, nhất định phải thay đổi!" Trong nội tâm Hứa Tân Niên thực hiện lần thứ N trong đời tự xét lại bản thân.

Hứa Tân Niên đưa tay vào trong ngực sờ sờ vào mặt ngọc bội bằng ngọc bích, trong lòng vui vẻ nhìn về phía xa. Bản thân hắn còn đang cao hứng, thì trong tầm mắt một bóng người bỗng chạy nhanh đến.

Một lúc sau, hình dáng người kia hiện rõ ra, chính là phụ thân của hắn Hứa Bình Chí.

Hứa Tân Niên hơi ngẩn người, thúc vào bụng ngựa chạy vượt lên trước xe ngựa nghênh đón.

"Phụ thân, tại sao người lại tới đây...." Nói xong, nội tâm Hứa Tân Niên chùng xuống khi thấy sắc mặt của cha mình. Hắn biết rằng đã có chuyện vô cùng tồi tệ đã xảy ra, mặc dù không biết là chuyện gì.

Hứa Bình Chí lấy tốc độ nhanh nhất nói với Hứa Tân Niên về những chuyện đã xảy ra.

Lang công tử của Chu Thị trên đường phố trêu ghẹo muội muội..... Suýt chút nữa phóng ngựa dẫm chết Linh Âm.... Đại ca bị bắt, giải đến Hình bộ.....sau khi Hứa Tân Niên nghe xong mặt đỏ bừng lên, tức muốn phun ra máu.

"Niên Nhi, đại ca của ngươi sống chết đều nhờ vào ngươi."

Trong đầu Hứa Tân Niên có rất nhiều ý tưởng hiện lên, rất nhanh đã có chủ ý.

"Phụ thân, người đừng lo." Sau đó hắn quay đầu ngựa, ép ngừng xe ngựa, lớn giọng nói: "Lão Sư, Mộ Bạch tiên sinh, học trò có việc thỉnh cầu."

Rèm xe được vén lên, Trương Thận và Lý Mộ Bạch thò đầu ra ngoài, "Có chuyện gì vậy?"

"Huynh trưởng của học trò gặp nạn, xin Lão Sư và Mộ Bạch tiên sinh ra tay cứu giúp." Hứa Tân Niên thuật lại một lần chuyện mà phụ thân vừa nói với mình.

Trương Thận nhìn hắn chằm chằm, trầm giọng nói: "Là người đã viết ra bài thơ "Chớ lo con đường phía trước không tri kỷ, thiên hạ người nào không biết vua" sao?"

Giọng nói của y nghiêm túc, như thể điều này rất quan trọng.

"Đúng vậy!" Hứa Tân Niên gật đầu.

Trương Thận vừa định nói, Lý Mộ Bạch ở trong xe ngựa bên cạnh lão đã mở miệng cắt ngang: "Từ Cựu, chuyện của huynh trưởng ngươi cứ giao cho ta, ngươi và lão sư của ngươi về học viện trước đi."

"Hừ!" Trương Thận hừ lạnh một tiếng: "Không có phận sự của ngươi, đừng nhiều chuyện. Ta sẽ giải quyết chuyện của học trò ta."

Ở bên cạnh Hứa Bình Chí nhìn một màn này vui mừng quá đỗi, không ngờ mặt mũi con trai của mình lại lớn như vậy.

Thấy tình hình lại sắp xảy ra một trận "khẩu chiến" Hứa Tân Niên lo lắng nói: "Thưa Lão Sư, Mộ Bạch tiên sinh, huynh trưởng của học trò đã bị mang đến Hình Bộ xin hai người hãy đi nhanh lên, đến chậm sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn."

Trong lòng hắn thầm than" Cũng đừng đấu võ mồm vào lúc này chứ."