Dâm Ma

Chương 6: Đầu Đuôi Câu Chuyện cuối



Lại qua mấy tháng hai gia đình viết định , để hai người kết hôn bất quá mới 19t .

Lại một năm trôi qua Mục và Trần Ngọc Như thường cải nhau , vì từ cưới nhau Mục ở nhà rất ít một tuần ở nhà cao lắm hai ngày .

Vì Mục chủ yếu sinh hoạt ở cô gái bên kia , mà lúc này hai người đều mang thai , cô gái kia trước Trần Ngọc Như một tháng , thắm thót lại tới ngày sinh .

Cô gái kia sinh cho Mục cậu bé , nhìn cậu bé hơi gầy và dài hơn các đứa bé khác , dung mạo theo cô gái kia còn xấu hơn .

nhưng Mục vẫn rất yêu thích , nên toàn ở bên kia , lại đến Trần Ngọc Như ngày sinh .

Sinh ra cô bé lấy được cả cha mẹ dung mạo , xinh xắn dễ thương , Trần Ngọc Như tưởng sinh cho Mục bé gái như thế , thì được mục quan tâm nhiều hơn ai ngờ , Mục vẫn chủ yếu sinh hoạt bên kia nhiều hơn , nàng ôm con cảm thấy tủi thân nhưng nàng vẫn chịu đựng , vì đứa con trong ngực .

Lại đi qua 7 năm bửa nay là ngày hợp phụ huynh , lúc này Mục đi làm về , thay đồ tính đi qua cô gái kia , thấy vậy Trần Ngọc Như liền nói .

"" Ông xã mai con hợp phụ huynh chàng đi hợp lớp được không , thường ngày đi học đưa đón , toàn em nên con nó muốn chàng đi hợp "

Nghe bảo thế thì Mục im lặng một hồi , thở dài nhìn nàng nói .

"" Mai phải hợp cho con trai rồi , mà lại khác trường học nên chắc không đi được , em đi hợp cho con có gì để năm sao anh đi "

Nghe thế Trần Ngọc Như tức giận hai mặt đỏ bừng quát .

"" Con trai là con anh , mà con gái không phải con anh hả , em và con đó giờ có đòi hỏi qua gì anh chưa , một tuần anh ở nhà với mẹ con em được một hai ngày , em có nói gì không , con từ nhỏ đến lớn đều em lo từ đi mẫu giáo đên lớp "

Nghe nàng nói thế Mục củng xấu hổ , bất quá nhớ đến hai mẹ con bên kia , vì dung mạo mà tự ti nên rất ít đi ra đường , vì thế hắn cắn răng nói .

"" Quát cái gì năm nay đi không được năm sao anh đi "

Thấy mình nói thế mà hắn không cảm thấy hổ thẹn với con gái mà quát lại mình , người ta nói là tức quá mà mất khôn nên , Trần Ngọc Như quát lại .

"" Ngươi vì cái đứa thôn quê dung mạo xấu xí , thêm đứa con không ra gì mà quát chửi ta "

Khi nàng nói xong củng hối hận rồi , đang muốn nói lời xin lỗi thì .

Ba ....

Một tiếng vang lên , Mục đưa tay tát cho nàng một cái .

"" Con trai ta có xấu cũng là con ta , ta cấm ngươi tuyệt đối không được nói con ta nhưng thế "

Hắn nhìn nàng ánh mắt lạnh lùng nói , xong hắn quay người rời đi .

Mà cái tát này lại để hắn ngày sau hối hận .

Mà nàng nhìn hắn bóng lưng càng ngày càng xa , hai con mắt nàng đỏ chót , hiện ra vẽ điên cuồn , cắn răng nghiến lợi nói " ngươi sẽ hối hận "

Lúc này nàng lao đi nước mắt , lấy di động gọi cho ai nói gì đó cúp máy .

Lại đi qua 5 ngày , 5h chiều Mục chạy xung quanh kiếm bánh kem sinh nhật , bửa nay sinh nhật của Trần Ngọc Như , hắn định xin lỗi nàng dụ hôm bửa ,

Hắn nghe mẹ vợ nói bửa nay Trần Ngọc Như bận về trể , nên hắn tranh thủ về sớm trang trí chúc mừng và xin lỗi vợ .

Khi hắn trang trí xong mọi thứ thì đã 10h , bổng nhiên hắn dự cảm không lành , mà di động vang lên thấy số vợ mình hắn cười mà bắt máy .

"" alo anh nghe......."

Hắn bất máy mà sao bên kia im một hồi , thì nàng mới lên tiếng .

"" Anh chạy tới tòa tháp cao nhất gặp không thì sẽ hối hận "

Hắn nghe thế thì thấy không ổn , nên lấy chìa khóa xe chạy đi , ở chổ này có tòa tháp nổi tiêng 100 tầng .

Khi hắn chạy tới không nói gì thêm một mạch chạy lên tâng cao nhất , làm hắn sợ hết hồn đó là hai người vợ đều ở đó , không phải hắn sợ hai người đánh nhau , mà hai người đều trên người có bom .

Mà Trần Ngọc Như tuy trên người có bom , mà hoạt động bình thường , còn lại nàng kia thì trên người củng có bom mà đã hôn mê .

Hắn hết hồn quát Trần Ngọc Như .

"" Em làm gì , bị điên rồi à "

Lúc này Trần Ngọc Như nở nụ cười mà nói .

"" đúng em điên là anh ép em điên "

Bây giờ hai quả bom thời gian không nhiều , chỉ đủ gở được một quả bom mà thôi , loại bom này loại đơn giản nên gở không khó , chủ yếu là thời gian mà thôi .

"" Anh chọn đi , anh sẽ cứu ai "

Nàng nói vậy chứ nàng biết , hắn sẻ cứu cô gái kia mà không phải mình ,

Hắn đứng nhìn nàng một hồi nhìn cô gái kia một hồi , làm ra cử động làm nàng bất ngờ và vui vẽ .

Hắn vậy mà chạy tới gở bom cho nàng , làm nàng vui vẽ , lúc này hắn gở bom xong , đở nàng đến chổ thoát hiểm , nói một câu làm nàng từ thiên đường xuống địa ngục .

Hắn nhìn nàng mà nói .

"" Xin lỗi em từ lúc cưới em tới bây giờ , làm em và con chịu nhiều ấm ức , nên anh chọn cứu em "

Nói song hắn đẩy nàng vào chổ thoát hiểm , quay lại cô gái kia , mà cuối cùng nàng nghe được hắn nói , làm nàng càng đau lòng và hận thêm .

Hắn lại rần cô gái kia ôm nàng sờ lên gương mặt nàng nói .

"" Anh xin lỗi vì không cứu em , vì anh có lỗi với cô ấy quá nhiều , nhưng em yên tâm anh cứu cô ấy , nhưng anh sẽ chết cùng em "

Nói xong hắn ôm nàng vào lòng chờ đợi tử vong tới .

Mà lúc này Trần Ngọc Như đã xuống dưới đất an toàn , nàng củng không để ý mà cấm đầu chạy lên trên .

Thì nghe được một tiếng nổ vang lên , làm nàng gào lên trong tuyệt vọng ngất đi .

"" Không .........m..u..ố..n...."

Trần Ngọc Như khi tĩnh lại đã qua vài ngày , khi nàng biết được Mục và cô gái kia đều chết , thì như người mất hồn cứ ở nhà một mình nhìn lên những thứ trang trí sinh nhật , nàng lại bật khóc một hồi , bổng nhiên nàng ngẩn lẩm bẩm , đúng đều là lỗi tiện nhân kia , với đứa con rơi kia .

Nàng lấy di động gọi ai đó , nói một hồi tắt máy nàng đang đợi tin tức .

Tin tin một hồi di động vang lên .

"" Ừ ta đã biết " xong nàng tắt máy .

Nàng lại gọi cho người khác và nói .

"" Tìm đủ mọi cách khóa lại cho ta thẻ ngân hàng , mã số : 0909xxxxxxxxxx "

lại gọi thêm một cuộc nữa và nói .

"" Ta muốn các người làm đủ mọi thứ để cho gia đình nhận nuôi bé trai này , sụp đỗ và muốn có cơm ăn một bửa củng khó , ừ là khu phố xxxx đường xxxx số nhà xxxxx "

( đã song phần mỡ đầu chương sau sẽ vào cốt truyện     mẹ main là người qua đường nên sẽ không có đặt tên nên ae không cần hỏi nhé )