Đáng Yêu Hơn Cả Đường

Chương 6: Chương 6




Editor: Bee + Beta: Khiết Dĩ ThanhNghe vậy, chân mày Thương Ôn Hứa nhướng lên, rõ ràng là không nghĩ tới cô sẽ nói như vậy.
Anh có chút không hiểu suy nghĩ của cô gái này, còn Trần Viễn đứng bên cạnh nghe xong lại càng không thể hiểu được mạch não của cô.
Cái gì mà anh anh em em? Nhìn thế nào hắn cũng cảm thấy đây là lý do chị dâu nhỏ dùng để từ chối lão đại vậy? 
“Ha” Không hiểu sao người đàn ông trước mặt đột nhiên cười, ánh mắt quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của cô với vẻ thích thú.

Đuôi mắt dài và hẹp, khiến nụ cười đó có chút không được thiện cảm. 
Anh tiến lên một bước, khom lưng, tầm mắt ngang với Hứa Dệt, lười biếng nói một câu: “Cô bé, em muốn lợi dụng anh trai của mình à.”
Bởi vì bị cảm lạnh, giọng nói của anh lúc này thấp hơn bình thường.

Trong cổ họng như có sỏi đá cọ xát vào nhau, nhưng nó cũng không khó chịu lắm.

Hứa Dệt chỉ cảm thấy tai mình râm ran. 
Nhìn khuôn mặt tuấn tú đột nhiên gần ngay trước mắt, cô theo bản năng lùi về sau, há miệng, vẻ mặt hơi nghiêm túc. 
Hứa Dệt liếc mắt nhìn Trần Viễn một cái, rồi nghiêm mặt giải thích với cậu: “Không có, tự nhiên gọi tôi là chị dâu nhỏ, thì anh ta liền trở thành em trai của tôi rồi.”
Người tự nhiên gọi cô là chị dâu nhỏ:…..
Tôi không có, tôi không phải, tôi không thừa nhận T_T
“Ồ?” Thương Ôn Hứa đứng dậy, nghiêng đầu. 
Anh liếc nhìn Trần Viễn, Trần Viễn chỉ cảm thấy cúc hoa mình căng thẳng, sợ chết sớm. 
Có lẽ thời gian họ ở bên ngoài tương đối lâu, hoặc là vì Trần Viễn đã lặng lẽ nói với mọi người rằng: “Hôm nay chị dâu cũng đến đây”.


Nên bên trong mọi người đều tò mò, rốt cuộc người làm cho lão đại muốn kim ốc tàng kiều có diện mạo thế nào.

Cho nên mọi người đã cử Hàn Thành ra xem xét tình hình. 
Khi đến gần, Hàn Thành thấy một cô gái nhỏ đứng bên cạnh lão đại, đứng ở khoảng cách rất gần.

Trước đây anh chưa từng thấy cô gái nào có thể đứng gần lão đại như vậy, trong lòng lập tức hiểu rõ. 
Hơn nữa, lão đại còn đích thân lấy hai chai nước chanh cho cô gái nhỏ trước mặt nữa. 
Vậy chẳng phải cô ấy là bạn gái của lão đại như lời Trần Viễn nói sao?!
Hàn Thành vui vẻ bước tới nhìn Hứa Dệt, kích động nói: “Đây là chị dâu nhỏ trong truyền thuyết của….chúng ta sao?”
Trần Viễn đứng bên cạnh, giật giật tay áo hắn ta, liều mạng nháy mắt ra hiệu.  
Nhưng sự chú ý của Hàn Thành bây giờ đều tập trung vào người chị dâu nhỏ xinh đẹp, dễ thương trước mặt, không thèm quan tâm đến hắn! 
Thương Ôn Hứa đứng một bên, không nói gì, vẻ mặt không rõ vui giận, chỉ chờ Hàn Thành từ bên dưới. 
Hàn Thành cũng không biết chạm phải dây thần kinh nào, môi run lên, như tìm được người thân thất lạc nhiều năm, rên rỉ nói: “Chị dâu nhỏ, cuối cùng em cũng tìm thấy chị rồi!”
“….”
Quả nhiên. 
Sắc mặt Thương Ôn Hứa vô cảm, không biết nên có biểu cảm gì. 
Hứa Dệt còn chưa kịp nói cảm ơn Thương Ôn Hứa lần nữa, thì đã bị lời của người đó cắt ngang. 
Cầm ba chai nước chanh trên tay, cô tự hỏi tại sao những người mình gặp hôm nay đều kỳ quái như vậy chứ?!
Hàn Thành lúc này còn đang muốn tiến lên nói chuyện với Hứa Dệt, Thương Ôn Hứa đứng một bên, đột nhiên mất kiên nhẫn, tiến lên phía trước hai bước, cánh tay dứt khoát vòng qua cổ Hàn Thành đem cậu ta vào trong. 
Còn trầm giọng mắng câu “Ngu ngốc!” 
Vậy về sau anh gần gũi với nữ sinh nào, cũng có quan hệ với nữ sinh đó à?

Đầu óc mấy người này không biết nghĩ linh tinh cái gì nữa?! Dùng để trang trí sao?
Trần Viễn nhìn Thương Ôn Hứa, vỗ trán, thầm nghĩ lần này hiểu lầm lớn rồi.

Nhìn hai người họ đi xa, rồi lại nhìn sang Hứa Dệt: “Cô thật sự không phải bạn gái của lão đại à?” 
Hứa Dệt nhìn hắn vài giây, rồi mở to đôi mắt, hỏi lại câu: “Lão đại là ai? Lão đại xã hội đen, hống hách, phóng túng yêu tôi hả?”
Trần Viễn: “……”.

Truyện Truyện Teen
Dám đồn lão đại có bạn gái, hắn cảm thấy cái chết của mình tới gần rồi. 
Chương trình học năm nhất tương đối nhẹ nhàng, điều này khiến cho Hứa Dệt có thói quen xấu, đó là không bao giờ ngủ trước nửa đêm. 
Tối qua, Hứa Dệt đã hoá thân thành cú đêm, cô đọc một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, mắt thấy đã hai giờ rưỡi sáng nhưng cô vẫn kiên trì, xem xem nam chính tự luyến, kiêu ngạo, không có ưu điểm gì trên người, thì sao có thể lọt vào mắt xanh của nữ chính, khiến cô si mê hắn tới như vậy?!
Suốt khoảng thời gian cô đọc gần hai trăm chương truyện, cũng chẳng thể tìm được lý do, nam chính vẫn là thằng khốn nạn đó, nữ chính thì không thể thoát khỏi lòng bàn tay của nam chính, bị hắn giam lỏng, rồi trở thành con chim hoàng yến khao khát được tự do. 
Đọc đến hơn bốn trăm chương truyện, Hứa Dệt chỉ biết tặc lưỡi, nữ chính và nam phụ bỏ chạy, hết. 
Khi đọc đến cuối cùng dòng chữ cái to đùng “Hoàn toàn văn” đập vào mắt cô, cô đối mặt với cuốn tiểu thuyết lãng mạn này tràn ngập ác ý.  
Dưới phần bình luận từ toàn là lời mắng nhiếc. 
Cho nên, khi cô bắt đầu xem nó, tại sao cô không vào đọc bình luận trước?
“Chi Chi, mau dậy đi, chúng ta không thể đến trễ tiết của Diệt Tuyệt Sư Thái* được.” Tĩnh Tĩnh ở giường dưới, luống cuống tay chân thay quần áo, thấy Hứa Dệt còn đang ngủ, cô vội vàng kéo Hứa Dệt đang nằm, hai chân kẹp chăn ở giữa, cuộn lại thành sushi, rồi kéo xuống. 
(*Diệt Tuyệt Sư Thái là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồ long ký bà cũng nổi tiếng là một nhân vật cố chấp, nặng nề định kiến và quan điểm hắc bạch phân minh, lại quá lạnh lùng nên đến chết vẫn không chịu hợp tác với Minh Giáo và cũng không chịu nhận lấy sự giúp đỡ của Trương Vô Kỵ.

Ở đây ý chỉ giáo viên nghiêm khắc tuyệt đối không nhượng bộ.

(xem thêm link)
Hứa Dệt mơ mơ màng màng, thậm chí còn không mở mắt nổi, tiếp tục ôm chăn nằm một lúc cũng không có động tĩnh gì. 
Tiểu Bát từ phòng tắm đi ra, Tĩnh Tĩnh liền kéo Hứa Dệt vào phòng tắm. 
Một lúc sau, “Bùm” một tiếng, Hứa Dệt ngã xuống đất. 
Tiểu Bát đang kẻ eyeliner cũng vì tiếng động vừa rồi làm sợ hãi, eyeliner bị kéo ra khỏi khoé mắt, dài gần sát chân tóc. 
“Hứa Chi Chi” Tiểu Bát không nhịn nổi nữa mà hét lên “Dậy mauu!!!!!”
Cuối cùng, Tĩnh Tĩnh với Tiểu Bát đều đã tắm sạch sẽ, vệ sinh xong xuôi, còn Hứa Dệt tới giờ mới rửa mặt, nhắm hai mắt lảo đảo bước từ phòng tắm ra. 
Tĩnh Tĩnh tiến lên điên cuồng xoa nắn hai má cô: “Dọn phòng sạch sẽ đi, đừng ngủ nữa, cậu dọn xong thì trực tiếp lên phòng học, mình và Tiểu Bát sẽ cùng nhau đi nhà ăn mua bữa sáng cho cậu”. 
“Được.” Hứa Dệt gật đầu, rồi lấy tay che miệng ngáp một cái, khoé mắt lập tức ươn ướt. 
Buồn ngủ quá, buồn ngủ quá đi!
Cô cảm thấy như mình có thể ngủ hai mươi bốn tiếng nữa. 
Đều là do cuốn tiểu thuyết tối hôm qua, nội dung cốt truyện đặc biệt cẩu huyết, đoán cũng có thể đoán được tám chín phần, nhưng cô không kiềm chế được, quyết tâm muốn đọc nó. 
Tĩnh Tĩnh và Tiểu Bát đã rời khỏi ký túc xá, khi Hứa Dệt đang thu dọn đồ đạc, thì cách giờ học chỉ còn có mười phút. 
Mí mắt Hứa Dệt lúc này đang đánh nhau kịch liệt đã dừng lại trong chốc lát, cô cầm lấy túi xách, dùng hết sức lao thẳng tới phòng học. 
Nhưng chỉ còn có mười phút, cô căn bản chạy không kịp. 
Bên kia, Tĩnh Tĩnh và Tiểu Bát đã giúp Hứa Dệt giành chỗ trước, nhưng lại không thấy bóng dáng của cô đâu.

Diệt Tuyệt Sư Thái thì đã đứng trên bục giảng, chỉ chờ kim đồng hồ qua số mười hai, rồi mới bắt đầu điểm danh. 
Có rất nhiều hệ thống điểm danh tại trường đại học này, nhưng Diệt Tuyệt Sư Thái không cần tới chúng.

Từ trước đến nay vẫn luôn là cô ấy đích thân điểm danh. 
Bàn tay Tĩnh Tĩnh đặt dưới bàn điên cuồng gửi tin nhắn cho Hứa Dệt, Diệt Tuyệt Sư Thái là người như thế nào? Nghe từ các anh chị khóa trước, cô ấy ghét nhất việc người khác trốn học, đi trễ, về sớm và tìm người ký thay, nếu bị phát hiện một lần thì xác định là thảm họa. 
Tĩnh Tĩnh và Tiểu Bát thấy thời gian cô ấy điểm danh càng ngày càng gần, chỉ cảm thấy học kì mới vừa bắt đầu mà tương lai bảo bối của ký túc xá các cô -Hứa Chi Chi- cũng sắp kết thúc rồi. 
“Hứa Dệt.”

Tĩnh Tĩnh và Tiểu Bát chỉ biết tuyệt vọng úp mặt xuống bàn. 
Diệt Tuyệt Sư Thái có thể đối chiếu mặt và tên của từng học sinh trong toàn bộ lớp học này, đợi một lát không thấy cánh tay nào giơ lên, cô ấy đẩy chiếc kính trên sống mũi, hỏi: “Hứa Dệt hôm nay có đến không?”
Lớp trưởng là người thông minh, tính tình cậu ta lại thoải mái, nên nhân duyên trong trường khá tốt, thời điểm huấn luyện quân sự còn hay giúp đỡ Hứa Dệt. 
Cậu từ hàng ghế đầu quay ra sau nhìn một vòng, nhìn thấy chiếc ghế trống bên cạnh Tĩnh Tĩnh, cậu vô cùng ngạc nhiên, rồi hỏi nhỏ: “Chi Chi vẫn chưa đến sao? Cậu ấy sẽ không bị lạc đường nữa chứ?”
Tĩnh Tĩnh lấy một quyển sách để trước mặt, núp sau nó rồi nhỏ giọng trả lời lớp trưởng: “Đương nhiên là cậu ấy vẫn chưa đến rồi, nếu không thì là quỷ đang ngồi cạnh tớ à?”
Tiểu Bát thì nằm sấp xuống bàn, dùng các bạn học ở hàng ghế trước làm vỏ bọc, cũng tham gia vào cuộc trò chuyện: “Bây giờ làm sao đây? Hay là lớp trưởng cậu đổi giọng rồi nói giúp cậu ấy đi.”
Lớp trưởng: “…..”
Cậu không dám.
Diệt Tuyệt Sư Thái không phải không biết mặt cậu, cậu cũng cần mặt mũi đó!
———
Mùa thu tháng mười, mùi hương ngọt ngào của đan quế. 
Thời tiết hôm nay đặc biệt trong xanh, thỉnh thoảng còn có vài đám mây trắng nhẹ lướt qua trên bầu trời xanh thẳm. 
Trong khuôn viên trường, Hứa Dệt đang trên đường đến lớp học, không nghĩ tới lại va phải người khác, lại còn hất đổ ly coca trên tay người ta nữa!
Chất lỏng màu nâu đen của coca từ từ chảy xuống chiếc áo phông trắng như tuyết với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, giống như một bức tranh đang được vẽ lên. 
Đây là cái vận may quái quỷ gì vậy?
Đầu óc Hứa Dệt trống rỗng, cảnh tượng trước mắt làm cô mở to mắt, bàn tay nhanh chóng lấy khăn giấy từ túi ra, cố gắng lau sạch coca trên bộ quần áo trắng tinh không dính một chút bụi. 
Nhưng suy cho cùng đương nhiên thì chúng không có gì tác dụng gì, cô vội càng cúi đầu xin lỗi, luống cuống tay chân vừa lau vừa sợ, dù lau thế nào thì vết coca vẫn y như cũ. 
Mí mắt phải bất giác nhảy lên, Hứa Dệt nói: “Xin lỗi, thật xin lỗi, tôi sẽ đền cho cậu cái áo khác.”
Khi Hứa Dệt đang chìm trong sự tự trách, thì trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói mà cô đã nghe được các đây không lâu. 
Lại là duyên phận thần kỳ gì vậy chứ?  
Rõ ràng hai người chỉ nói với nhau có mấy câu, nhưng khi nghe giọng nói ấy cất lên, hình ảnh chàng trai vừa lười biếng, vừa tùy ý bỗng vụt qua đầu cô. 
Cùng một giọng nói, cùng một giọng điệu lơ đãng nhưng ý vị sâu xa.
“Cô gái nhỏ, cách tiếp cận của cô độc đáo thật đó.”.