Đào Mềm

Chương 13



by cao_duyen123

Share

Nguyễn Đào nhỏ giọng gọi: "Hàn – Mạc."

Không phải Dũng, cũng không phải Mạnh, mà là Mạc sao?

Không phải là lạnh nhạt, mà là nhiệt tình như sa mạc.

Suy nghĩ của Nguyễn Đào bay loạn, ngón tay không tự giác chạm vào cái tên phía trên, màn hình thay đổi, Nguyễn Đào chậm rì rì copy ID Wechat của mình vào khung tin nhắn, sau đó đánh chữ: Tiên sinh, đây là số Wechat của em.

Cậu cũng không mong chờ được trả lời ngay lập tức, Nguyễn Đào thậm chí muốn nhắm mắt lại ngủ tiếp một giấc, làm một cơn mộng xuân đẹp đẽ.

Mặc kệ tên là gì thì cái tên "Hàn người tốt" này vẫn là danh xứng với thực.

Tuy nói không mong chờ nhưng Nguyễn Đào vẫn ôm di động mỏi mắt chờ trông, tựa như ngày đó cuộn tròn nằm trong phía sau cốp xe, đếm từng giây chờ đợi bị phát hiện, được để ý, được yêu thương.

Đáng tiếc từng giây từng phút trôi đi, mưa đã tạnh, bụng cũng đã đói đến xẹp lép nhưng vẫn không chờ được bất kì tin nhắn nào.

Nguyễn Đào bò dậy, một bên mặc áo tắm, một bên tự mình an ủi: "Kim chủ đang bận, kim chủ đang bận, đừng vội đừng vội."

Tủ lạnh vẫn còn dư lại nguyên liệu nấu ăn ngày hôm qua, Nguyễn Đào nấu một chén mì trưng, bưng đến ghế bập bênh ở ban công ngồi ăn.

Cái bồn hứng nước vẫn còn đặt trên mặt đất, đã không còn giọt nước nào rơi xuống nữa, Nguyễn Đào ngẩng đầu nghĩ rằng thời tiết còn ẩm ướt, quần áo chắc chắn vẫn còn ẩm, cứ phơi thêm hai ngày vậy.

Buổi chiều, Nguyễn Đào ăn không ngồi rồi nằm trên ghế sô pha chơi di động, kim chủ vẫn không có động tĩnh gì, nhưng lại có một người xa lạ đi vào cửa.

Nguyễn Đào sợ hãi ôm gối ôm đứng lên, cái thảm rớt xuống bên chân cũng không kịp để ý, cậu nhìn chằm chằm bác gái mập mạp khoảng chừng 50 tuổi, nói lắp: "Dì, dì là ai? Sao dì lại vào đây?"

Bác gái nọ cũng rất ngạc nhiên: "Dì tới để dọn dẹp vệ sinh, cứ mỗi tuần sẽ đến một lần, đây là lần đầu tiên dì thấy trong nhà có người đấy."

"...Vâng, là phục vụ tại nhà ạ?"

"Đúng thế, cháu là ai?"

Nguyễn Đào mím môi, ánh mắt dời đi, cười nói: "Tạm thời cháu sẽ ở lại đây, hôm nay sẽ không cần phiền đến dì đâu ạ, cháu sẽ tự mình làm vệ sinh."

Nói chuyện một phen, bác gái nọ ngay cả giày còn chưa đổi đã rời đi, không làm việc vẫn được lấy tiền, mừng rỡ cất một khúc hát ngoài quảng trường.

Nguyễn Đào tự giác báo cho kim chủ: Tiên sinh, em đã tự động nhận việc quét tước vệ sinh rồi, em đã bảo bác gái đi về.

Vẫn không có động tĩnh gì như cũ.

Nguyễn Đào ủ rũ trong chớp mắt, lại vỗ vỗ mặt mình: "Đã quên là mày được học cái gì rồi hay sao? Mày nhiều lắm cũng chỉ là một món đồ chơi để tiết dục, đừng tự xem nặng mình, cũng đừng hy vọng quá nhiều!"hút.

Mây đen kéo tới, rõ ràng đang là chạng vạng nhưng sắc trời đã đen kịt, màn đêm buông xuống.

Nguyễn Đào mệt đến thở hổn hển, cậu cẩn thận dọn dẹp từ chỗ nhỏ nhất đến chỗ lớn nhất trong nhà, trong lòng bàn tay và ngón tay đều biến thành đỏ bừng do cọ xát quá nhiều.

Cậu vào phòng tắm rửa mặt, đang dội nước lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, thần kinh cậu lập tức nhảy dựng.

Giọng nói Hàn Mạc truyền đến từ ống nghe, đốt cháy lỗ tai cậu: "Đang làm gì vậy?"

"Mới vừa dọn vệ sinh xong ạ." Nguyễn Đào ngồi bên cạnh bồn tắm, nhìn mũi chân đang quơ lên quơ xuống của mình: "Ra mồ hôi nên em chuẩn bị tắm rửa một lát."

Cậu muốn hỏi thêm một câu "Ngài đang ở đâu?", nhưng lại chỉ có thể nghĩ, không thể hỏi.

Hàn Mạc cười khẽ: "Dọn suốt một buổi trưa sao?"

Nguyễn Đào không biết rằng hắn đang trêu chọc, ngoan ngoãn "dạ" một tiếng.

"Có mệt hay không?"

"Không mệt lắm, vẫn còn tốt ạ."

Hàn Mạc càng muốn cười: "Vậy lần sau chúng ta cũng làm suốt một buổi trưa xem sao?"

Cuối cùng Nguyễn Đào cũng rõ ràng, không cho hắn đùa mình thì hắn vẫn sẽ đùa đến cùng, cậu trừ bỏ thuận theo thì còn có thể nói gì? Thế là "vâng vâng" hai tiếng: "Nghe theo ngài."

Có tiếng nói của hắn làm bạn, ngay cả tiếng mưa rơi cũng bắt đầu trở nên triền miên.

Hàn Mạc nói đến chuyện chính: "Tôi đi công tác, bận suốt một ngày, mới vừa quay lại khách sạn, lát nữa còn phải đi ra ngoài."

"A! Vậy, vậy ngài..." Thì ra là đi công tác: "Vậy ngài nghỉ ngơi sớm một chút, buổi tối nếu có tiệc rượu thì ngài uống ít một chút nhé."

"Có quá nhiều tin nhắn nên bây giờ mới nhìn thấy tin nhắn của em."

"Không sao ạ."

"Lát nữa sẽ add Wechat em."

"Vâng, được ạ!"

Giải thích xong, Hàn Mạc ngã xuống sô pha, giống như mệt mỏi mà cười thở dài: "Phải đi công tác tận ba ngày."

Sau khi nghe xong, phản ứng đầu tiên của Nguyễn Đào là ngài đừng đi chơi gái được không? Đừng tìm người phục vụ đặc biệt! Đừng bắn cho người khác, để hết lại cho em!4

Đáng tiếc, trừ phi cậu muốn quay lại hội sợ nằm trong phòng tối, bằng không có cho cậu ăn gan hùm mật gấu thì cậu cũng không dám lỗ mãng như vậy.

Nguyễn Đào châm chước nói: "Ngài... nghỉ ngơi nhiều một chút."

Hàn Mạc cười nhạo: "Chỉ có vậy thôi sao?"

"Em... em sẽ ở nhà chờ ngài trở về, vừa chờ vừa học tập mát xa, đến lúc đó sẽ giúp ngài thư giãn."

"Ừ, còn gì nữa?"