Đảo Mộng Mơ

Chương 2



TRỜI XANH, NẮNG ẤM, GIÓ MÁT, TIN VÀ BẢY sung sướng đi bên nhau. Gió cù vào người buồn buồn, chả đứa nào buồn đội nón.

Bảy xốc chiếc cặp sách xệ xuống trên lưng, hỏi:

- Thế tối hôm qua ăn cơm xong thì mày làm gì?

- Chị tao bắt tao học bài.

- Thế mày không chạy ra đống cát nữa à?

- Hòn đảo! Tin chỉnh, hết sức nghiêm trang. Cứ như thể thằng Bảy vừa gọi nhầm con gà thành con chó.

- Ờ, tao quên. Nó là hòn đảo. - Bảy toét miệng cười, nó cũng thấy không nên gọi hòn đảo là đống cát.

- Tối hôm qua tao không ra đó. Không có chiếc tàu nào đi biển vào ban đêm cả.

Bảy phụ họa:

- Dĩ nhiên rồi. Tàu chạy ban đêm rất dễ đâm vào đá ngầm.

Nó năn nỉ:

Hôm nào mày dẫn tao lên hòn đảo chơi với nhé!

Tin khoát tay, rộng rãi:

- Lát trưa đi học về, tao sẽ dẫn mày lên đảo.

Nó tặc lưỡi nói thêm:

- Nhưng mày phải cẩn thận đấy. Lên đảo nguy hiểm lắm. Phải những người thật gan dạ mới lên đó được.

Cứ thế, kẻ hỏi người đáp, dọc đường đi hai đứa cứ hào hứng nói suốt về hòn đảo. Cho đến khi thằng Phàn bất ngờ xuất hiện.

PHÀN XÔNG RA TỪ CON HẺM BÊN ĐƯỜNG.

Nó lớn hơn Tin và Bảy ba, bốn tuổi và cao hơn hai đứa nhóc một cái đầu. Tóc tai bù xù, tướng tá dềnh dàng, thằng Phàn tạo cảm giác nó là một con gấu sổng ra từ sở thú.

Xưa nay Phàn vẫn tìm kiếm niềm vui trong việc bắt nạt những đứa trẻ yếu ớt và nhút nhát như Tin và Bảy - vì sở hữu những tấm lòng tử tế nên những đứa trẻ này thường yếu ớt và nhút nhát hơn mức bình thường.

Nhác thấy Phàn, Tin và Bảy bất giác bước chậm lại, xích sát vào nhau, hoàn toàn không tự chủ.

- Các công tử, lại đây tán gẫu chơi! - Thằng Phàn cười hềnh hệch, đưa tay ngoắc, bộ tịch rất đểu.

- Tụi tao phải đến lớp. Trễ giờ rồi. - Tin dè dặt nói, cố đánh một vòng thật xa chỗ thằng Phàn đang đứng.

- Mày dám cãi lời ông mày hả thằng kia? - Phàn gầm lên - Tao bảo tụi mày bước lại đây!

Tin và Bảy không làm theo lời Phàn, nhưng tụi nó cũng không dám đi thẳng. Tim đập thình thịch, cả hai đứng chôn chân tại chỗ, lấm lét nhìn nhau rồi nhìn thằng Phàn rồi lại nhìn nhau, trông mặt như thể sắp òa ra khóc.

- Nhìn cái gì!

Thằng Phàn quắc mắt bước tới. Nó tóm vai Tin, đá bem bép vào mông thằng này, mỗi một cái đá lại kèm theo tiếng quát:

- Lì này!

Đá chán, Phàn quay qua Bảy, nắm vành tai thằng này xoắn một cái mạnh đến mức nạn nhân kêu oai oái:

- Úi da! Sứt tai tao rồi!

- Thế tao nhổ nốt tai kia cho đều nhé?

Bảy chưa kịp né đầu qua một bên, thằng Phàn đã nắm được vành tai kia. Lại xoắn một cái thật lực.

Bảy khóc hu hu, cố vùng khỏi tay đối phương.

Nhưng Phàn lại nhanh tay chộp được Bảy. Lần này là cú cốc vào đầu:

- Ai cho mày chạy?

Cuộc tra tấn chỉ kết thúc khi thằng Phàn thò tay vào túi áo Tin và Bảy khoắng mỗi đứa một tờ giấy bạc năm ngàn, rồi vui vẻ tiễn hai nạn nhân của mình bằng hai cú đá vào mông:

- Đủ rồi! Xéo!

BẢY VÀ TIN VỪA ĐI VỪA KHÓC. BÂY GIỜ thì tụi nó không nhớ gì đến hòn đảo.

Bảy tay xoa xoa vành tai, mặt nó còn vương những vệt nước mắt, mếu máo:

- Nó bẹo tai tao đau quá. Giờ vẫn còn đau.

Tin đồng tình bằng cách sờ tay xuống mông:

- Tao cũng thế. Mông tao vẫn còn ê.

Tin thu nắm đấm:

- Tức quá. Khi nào lớn bằng nó, tao sẽ đi tìm nó trả thù.

Bảy thở dài:

- Vô ích thôi. Khi tụi mình lớn bằng nó thì nó đã lớn hơn nó bây giờ.

- Thế mãi mãi tụi mình không đánh lại nó à?

- Chắc thế. - Bảy tặc lưỡi - Ước gì tao có một ông anh. Nhưng tao lại chả có anh.

Tin chán chường:

- Tao cũng chả có ông anh nào! Tao chỉ có chị.

Bảy tung chân đá một vỏ bưởi bắn ra xa:

- Chị thì không ăn thua rồi. Chị thì không thích đánh nhau, mà cũng không giỏi đánh nhau.

- Ờ, chị tao chỉ giỏi đét vào mông tao thôi. - Tin nói, đầy giận dỗi.

Cuộc đối thoại thiệt là buồn rầu. Gió đột nhiên xao xác, bẻ cong những nhánh lá nhỏ hai bên đường, và lòng hai đứa bé nặng chình chịch.

Chỉ khi vào lớp, ngồi kế con Thắm và gặp chuyện rắc rối với nó thì Tin mới quên nỗi uất ức mang gương mặt thằng Phàn.

GIỜ TẬP VẼ MÀ CON THẮM LẠI QUÊN ĐEM theo bút chì màu.

- Bạn cho mình mượn cây bút chì màu đi. - Con Thắm nhìn lom lom cây bút chì trên tay Tin, gạ.

Tin gắt:

- Cho mày mượn tao lấy gì tô màu!

Đấy là Tin nói thật. Nó chỉ có một cây bút chì màu thôi. Cây bút có hai màu - nửa này màu xanh, nửa kia màu đỏ. Đưa cây bút cho con Thắm mượn, nó sẽ ngồi ngáp vặt.

Con Thắm cũng lập tức thấy ra điều đó. Nó không hỏi mượn nữa, lặng lẽ gục đầu xuống bàn.

Nhìn đôi vai rung rung của con Thắm, Tin biết nhỏ bạn đang khóc. Khóc thầm thôi, nhưng vẫn là khóc. Chắc con Thắm đang nghĩ đến con dê-rô của môn tập vẽ. Bất giác Tin thấy lòng nao nao. Nhưng nó không biết làm thế nào.

Tin nghĩ, nghĩ mãi, một tay cầm chặt cây bút, tay kia cào liên tục lên chân tóc. Đột ngột nó bặm môi kê cây bút vào cạnh bàn, dùng sức ấn mạnh. “Rắc” một cái, cây bút gãy làm đôi.

Nghe tiếng động, con Thắm giật mình ngước mặt lên.

- Ối, bạn làm gì vậy? - Nó la lên khi thấy Tin cầm mỗi tay một nửa cây bút ngắn cũn cỡn.

Tin huơ huơ nửa cây bút màu đỏ trước mặt bàn, cười hì hì:

- Cho mày mượn nè. Mày tô màu đỏ, tao tô màu xanh. Lát tao và mày đổi nhau. Mày tô màu xanh, tao tô màu đỏ.

Đôi mắt con Thắm sáng bừng lên như ngọn đèn vừa cắm vào ổ điện:

- Bạn thông minh ghê!

Nó cầm lấy nửa cây bút Tin đưa, lại nói:

- Bạn tốt bụng thật đấy!

- Mày tô đi!

Tin giục, để con Thắm khỏi khen tiếp. Con Thắm chỉ khen hai câu mà nó đã nóng ran rồi. Nó vờ cúi đầu xuống, giấu bộ mặt ửng đỏ vào giữa hai trang vở.

Ai không biết sẽ tưởng con Thắm vừa cầm cây bút màu đỏ tô lên mặt nó.

BẢY NGỒI BỆT TRÊN CÁT TÒ MÒ NHÌN TIN dùng con dao nhỏ khắc vào thân cọ.

Nó cố không hỏi, biết sớm muộn gì thằng bạn nó cũng nói cho nó biết những vết khắc đó là cái gì.

Nhưng Tin cứ cắm cúi khắc hết vạch này đến vạch khác làm Bảy sốt ruột quá.

- Mày làm gì vậy? - Cuối cùng nó không kiên nhẫn hơn được nữa, vọt miệng hỏi.

Tin quay lại, nheo mắt:

- Tụi mình đang ở trên một hòn đảo hoang, đúng không?

Bảy không để ý bạn nó trả lời câu hỏi của nó bằng cách bắt nó trả lời một câu hỏi khác. Chỉ vì câu hỏi của Tin dễ quá.

- Đúng. - Bảy gật đầu ngay.

- Trên đảo hoang thì tụi mình không thể biết được thời gian, đúng không?

Bảy lại gật đầu:

- Đúng.

Tin huơ con dao nhỏ trên tay:

- Do đó phải dùng con dao này để đánh dấu. Cứ một vết khắc là một ngày trôi qua.

- Tao hiểu rồi. - Bảy mỉm cười - Như vậy thì mình sẽ biết được mình đã ở trên đảo bao lâu.

Bảy chỉ tay vào cây cọ:

- Nhưng sao mày khắc nhiều vạch thế? Mỗi ngày khắc một vạch thôi chứ?

- À, - Tin gãi đầu - tao đã lạc vào hòn đảo này bảy ngày rồi nhưng lại quên đánh dấu. Bây giờ tao phải khắc bù.

Tin quên là đã kể cho Bảy nghe nó đánh chiếm hòn đảo này vào lúc nửa đêm vất vả như thế nào. Nhưng Bảy thì nhớ như in:

- Đảo hoang à? Mày đâu có lạc vào đảo hoang? Chính mày đã đánh chiếm hòn đảo này mà!

- Thì vậy. - Tin chà tay lên chóp mũi, lúng túng đáp - Nhưng sau khi bọn hải tặc bị đuổi khỏi hòn đảo thì nó trở thành đảo hoang. Kể như là tao đi lạc.

Tin đập tay lên ngực:

- Mày nghĩ xem. Một mình tao sống trên hòn đảo này thì chả phải lạc vào đảo hoang là gì!

Bảy vẫn thấy ngờ ngợ. Nó mơ hồ nhận thấy đánh chiếm một hòn đảo và lạc vào một hòn đảo không có cùng một ý nghĩa. Hai chuyện đó khác nhau như táo khác với nho.

Nhưng Bảy vẫn gật gù, nó nghĩ dù sao thằng bạn nó cũng đã cho phép nó đặt chân lên đảo, vậy là quá thỏa mãn rồi, và nếu như đánh chiếm một hòn đảo để sau đó nuôi nấng cảm giác đi lạc thì cũng chẳng chết ai.

- Ờ. - Bảy chép miệng - Đúng là tụi mình lạc vào một hòn đảo hoang!

DƯỚI CHIẾC DÙ CHE NẮNG MỚI XUẤT HIỆN ngày hôm nay, Tin và Bảy nằm duỗi mình trên hai tàu lá dừa khô, nhìn mây bay hờ hững trên đầu.

Bầu trời buổi trưa xanh ngắt, như cao vọt lên, sâu hun hút, tựa hồ mặt biển bị uốn cong và bị kéo mãi lên cao. Những cụm mây dong buồm trắng đang chèo thuyền trên đó, thỉnh thoảng chụm lại rồi tách ra, đong đưa như bị sóng đánh.

Tin úp uốn truyện tranh lên ngực, đầu óc lãng đi đâu đó. Có Bảy nằm bên cạnh, Tin cảm thấy cuộc sống trên hoang đảo thực là ấm áp, êm đềm, nói chung là hết sức dễ chịu.

- Bảy này. - Tin chợt nghĩ đến một chuyện - Từ nay tao sẽ đặt tên cho mày là Thứ Bảy, mày chịu không?

Tàu dừa khô kêu sột soạt khi Bảy trở mình để có thể chìa vẻ ngạc nhiên vào mặt bạn:

- Đặt tên như thế để làm gì? Nghe hay hơn à?

- Có lẽ là hay hơn! - Tin tiếp tục những ý nghĩ trong đầu bằng giọng phấn khích - Vì khi Robinson lạc vào hoang đảo, ông ta tình cờ quen với một người thổ dân…

- Tao đọc truyện này rồi. - Bảy ngắt lời - Người thổ dân đó được Robinson đặt tên là Thứ Sáu.

- Đúng rồi. Cho nên mày là Thứ Bảy.

Bảy ngần ngừ:

- Thế tao là thổ dân à?

- Thổ dân thì đã sao! Mày không nhớ sao, Thứ Sáu là một anh chàng rất tốt.

Tin cảm thấy lời khen của mình dành cho anh chàng thổ dân Thứ Sáu chưa đủ sức nặng đối với bạn, bèn thêm:

- Tao sẽ là chúa đảo, mày là phó chúa đảo chịu không?

Trên hòn đảo chỉ có hai người thì phó chúa đảo cũng chẳng khác gì thường dân. Nhưng Bảy không nghĩ đến điều đó. Ba chữ “phó chúa đảo” làm nó sướng mê:

- Ờ, tao sẽ là phó chúa đảo Thứ Bảy!