Đảo Mộng Mơ

Chương 4



CHÚA ĐẢO VÀ PHÓ CHÚA ĐẢO NGỒI BỆT trên tàu lá dừa, chìa bộ mặt bầm tím, sưng húp vào mắt nhau.

Đến bây giờ chúng mới thấy đau. Rờ tay lên chỗ nào, chỗ đấy nhức nhối, rát bỏng, các khớp xương như rời hẳn ra. Cứ như thể tụi nó vừa thoát ra khỏi một cái cối xay.

Bảy rờ rẫm hai gò má, miệng méo xệch:

- Nó đánh đau thật mày ạ!

- Thì vậy! Nắm tay nó to như quả bưởi mà. - Tin thều thào đáp, không ngừng mân mê dãy xương sườn, như đếm xem có thiếu cái nào không.

Bảy để tay rớt xuống đùi, không phải vì gò má đã bớt đau mà vì đùi nó cũng trầy xước thê thảm.

Đang xuýt xoa, mắt Bảy chợt bừng lên:

- Đau thì đau thật, nhưng hôm nay mình đã đánh cho nó chạy có cờ.

- Ờ, nó chạy vắt giò lên cổ.

Bảy hào hứng:

- Tụi mình đã không còn sợ nó.

- Ờ, không sợ.

Bảy nhìn bạn, chớp mắt trầm trồ:

- Hôm nay mày gan thật đấy. Tự nhiên lại xông ra đánh nhau với thằng Phàn.

Tin toét miệng cười:

- Tao là chúa đảo mà. Chúa đảo thì không biết sợ ai.

Bảy hơn hớn:

- Ờ, tao cũng không sợ. Tao là phó chúa đảo.

CHÚA ĐẢO VƯỢT BIỂN BƠI VÀO ĐẤT LIỀN, len lén chui ngả sau vào nhà.

Một lát, chúa đảo xuất hiện cạnh cây cọ với chai dầu trên tay.

Chúa đảo chìa chai dầu cho phó chúa đảo:

- Mày xức đi. Tao xức rồi.

Nhìn phó chúa đảo vừa xức dầu vừa hít hà, chúa đảo nhăn mặt:

- Phó chúa đảo không bao giờ rên rỉ.

- Rát quá.

- Khi nãy tao còn rát hơn mày. Nhưng tao không rên tiếng nào.

Bảy nghiến chặt răng, nhưng chỉ được một lát nó lại bật ra tiếng rên:

- Rát lắm mày ạ.

Tin bĩu môi:

- Vết trầy của mày ăn thua gì. Chỉ như kiến cắn thôi.

Tin dang tay ra:

- Cánh tay của tao bị thanh bảo đao của tên hải tặc Phàn chém suýt đứt lìa, phải loay hoay nối lại mãi mới được, thế mà tao không hề hé môi.

Bảy vén áo lên định bảo mình bị trường thương của hải tặc đâm lòi ruột nhưng nhác thấy mấy mụn ghẻ quanh lỗ rốn, nó hoảng hồn bỏ vạt áo xuống.

Nhưng chúa đảo không nhìn thấy vẻ luống cuống của tên phó tướng. Chúa đảo đang mải dõi mắt ngoài khơi xa:

- Mày nghe thấy gì không?

- Nghe gì?

- Tiếng sóng vỗ bờ.

- Thủy triều lên hở mày?

- Ờ. Và mưa bắt đầu rơi rồi đó.

Mưa rơi thật, đã vài hạt chấm lên mặt bọn trẻ những chấm lạnh. Bảy quên ngay vết trần xước trên người, quên cả vết thương tưởng tượng nơi bụng, lật đật nhảy xuống khỏi đống cát:

- Tao về nhé.

Tin hét giật:

- Ê, cẩn thận kẻo rơi xuống nước. Vùng biển này cá mập nhiều lắm đó.

CHÚA ĐẢO LẠI VÀO ĐẤT LIỀN.

Lần này, Tin chạm trán chị Hai ngay cửa bếp.

- Lại chuyện gì đây! Bỏ tay xuống coi! - Chị Hai nhìn Tin chằm chằm, ánh mắt rọi quanh mặt Tin lúc này đang bị hai bàn tay che kín.

Tin vẫn không buông tay, như thể nếu nó thả tay ra cái mặt sẽ rớt luôn xuống đất.

Chị Hai giằng lấy tay Tin, kéo mạnh:

- Gì thế? Chị xem thử nào!

- Ối, đau em! - Tin thụt lui một bước, kêu lên.

Chị Hai thận trọng gỡ từng ngón tay đứa em, và khi gò má sưng vù của Tin hiện ra trong ánh sáng của ngọn đèn nê-ông trong nhà bếp, chị há hốc miệng:

- Ối! Đánh nhau với đứa nào phải không?

Tin định nói là mình té nhưng nó kịp nhớ ra té trên đống cát thì mặt mày không thể ra hình thù như vậy, đành riu ríu:

- Dạ.

Rồi nói thêm:

- Tại nó đánh em trước.

- Nó là ai?

- Nó là hải tặc. À quên, nó là thằng Phàn.

Nhưng chị Hai đã kịp nghe thấy:

- Hừ, hải tặc. Em suốt ngày cứ…

Chị Hai định mắng thằng em tinh nghịch vài câu cho hả nhưng chị bỗng ngưng bặt khi nghe Tin xuýt xoa.

- Đau lắm hả em? - Chị hỏi, lo lắng, bước tới gần đứa em thêm một chút.

- Đau muốn chết luôn! - Tin rên rỉ, tất nhiên là nó có đau nhưng không đến mức như nó trình diễn.

Tin lại bụm mặt, lần này không phải vì đau mà để lén quan sát phản ứng của người chị qua kẽ tay. Và nó như mở cờ trong bụng khi thấy chị Hai quýnh quíu:

- Em đợi chị một chút. Để chị đi lấy muối đắp cho em.

Nhưng nó sung sướng nhất là khi chị Hai quay lại với nhúm muối trên tay và câu nói trên môi:

- Em đừng để cho ba mẹ biết là em vừa đánh nhau đấy nhé. Em cứ bảo là em bị té ngã, nghe chưa?

TRẺ CON ĐỨA NÀO MÀ CHẲNG CÓ LẦN té ngã.

Vì vậy mẹ chẳng nói gì đến vết bầm trên mặt Tin. Nhưng mẹ kêu lên trong bữa ăn:

- Sao con suốt ngày nghịch cát thế hả Tin?

- Con không nghịch cát. - Tin chưa kịp nuốt thức ăn, lúng búng đáp.

- Chẳng phải con lăn lê bò toài trên đống cát suốt từ trưa đến chiều sao?

Tin gân cổ:

- Đó không phải là đống cát. Đó là một hòn đảo. Một hòn đảo hoang.

Mẹ múc canh vào chén Tin, thờ ơ:

- Ăn đi con. Chẳng có hòn đảo nào trong nhà ta cả. Con chỉ nghịch cho lắm vào.

Tin rất muốn nói với mẹ đó đích thị là một hòn đảo. Và nó đang cai quản hòn đảo đó. Nhưng nó biết mẹ sẽ không tin.

Tin cũng không thể kể với mẹ chính vì danh dự của chúa đảo bị xúc phạm mà nó đã làm một chuyện nó không bao giờ nghĩ nó sẽ làm là xông vào đánh nhau với thằng Phàn. Kể chuyện đó ra khác nào tự tố cáo những vết bầm trên mặt nó không hề do té ngã.

Tin ấm ức lắm. Nhưng nó chẳng nghĩ ra một ý tưởng nào hay hơn là đưa mắt nhìn chị Hai.

Nhưng chị Hai đang nhìn đi chỗ khác.

Chị không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Tin. Cũng có thể chị vờ quay mặt đi vì chị thực sự không biết đống cát của tin có đúng là một hòn đảo như nó rêu rao hay không.

SINH RA TIN, NGOÀI MẸ CÒN CÓ BA. ĐIỀU đó thật là may.

Ba tặc lưỡi:

- Một hòn đảo hoang à?

Ba rờ rẫm mấy cọng râu lún phún trên cằm, chớp chớp mắt:

- Ờ, có thể là có đấy. Ba có nhìn thấy một hòn đảo như vậy trong vườn.

Mắt Tin sáng lên:

- Đúng là một hòn đảo mà, phải không ba?

Ba gật đầu:

- Đúng rồi. Và trên hòn đảo có mấy cây cọ.

Tin sung sướng:

- Con đã đi lạc vào hòn đảo đó.

Ba gật đầu:

- Ba đã nhìn thấy con trên hòn đảo.

- Ba nhìn bằng ống dòm hả ba?

- Tất nhiên rồi. Không có ống dòm thì không thể nhìn xa như thế.

Ba chép miệng:

- Nhưng không có thuyền bè nào tới vùng biển đó nên ba không thể lên đảo được.

Tin đồng tình:

- Đó là vùng biển dữ, ba à. Sóng rất lớn. Và rất nhiều cá mập.

Ba như không nhìn thấy cái nhún vai của mẹ, hào hứng phụ họa:

- Ờ, cá mập luôn nguy hiểm với người đi biển. Nhất là loại cá mập trắng.

Ba và Tin say sưa nói về hòn đảo, như thể đang bàn về một cuốn phim phiêu lưu hấp dẫn.

Trong khi mẹ nhăn mặt thì chị Hai tủm tỉm cười. Trán mẹ chỉ giãn ra khi cuối cùng ba dặn Tin:

- Nhưng dù sao thì cũng không nên phơi mình trên hòn đảo khi trời nắng gắt. Con sẽ bị cảm đấy.

TIN KHOE VỚI BẢY, KHI HAI ĐỨA SÁNH vai dọc đường đến lớp sáng hôm sau:

- Hôm qua mẹ tao bảo chỗ tụi mình chơi đùa chỉ là một đống cát, nhưng ba tao thì tin đó là một hòn đảo.

- Ba mày nói thế à?

- Ờ. Ba tao bảo nhờ chiếc ống dòm mà ba tao đã nhìn thấy tao trên đảo.

Bảy liếm môi:

- Thế ba mày có nhìn thấy tao không?

- Tao không nghe ba tao nói.

- Thế sao mày không hỏi?

- Tao quên khuất mất. Tối nay tao sẽ hỏi.

Bảy nhìn vết bầm đã bợt đi trên mặt bạn:

- Thế ba mẹ mày không hỏi tại sao mặt mày xây xát như thế à?

- Tao bảo tao bị té ngã. Thế là chẳng ai thắc mắc gì.

Bảy buồn rầu:

- Mẹ tao thì khác. Mẹ tao bảo: Mày lại đi đánh nhau với ai hả con?

Bảy mồ côi ba. Nó chỉ còn có mẹ. Mẹ nó rất thương nó, nhưng mẹ nó cũng rất hay la rầy nó.

Tin động lòng:

- Thế sao mày không nói như tao?

- Nói té ngã ư? - Bảy nuốt nước bọt. Nó đưa tay chà lên chóp mũi, thở dài - Tao có nói. Nhưng mẹ tao không tin.

Tự nhiên Tin nói:

- Tại ba mày mất sớm. Nếu ba mày còn sống thế nào ba mày cũng bênh mày.

CON THẮM ĐANG CHƠI NHẢY DÂY Ở GÓC sân, thấy Bảy và Tin, liền chạy xô lại, miệng reo lên:

- Hôm qua mình thấy hai bạn đánh nhau nè. Lát nữa mình méc cô cho coi.

Tin chột dạ:

- Bịa đi mày! Mày ở đâu mà thấy?

- Gần đó chứ đâu. Lúc đó mình đang đi chợ với mẹ mình.

Nhà con Thắm ở phía sau lưng nhà Bảy, không xa nhà Tin lắm. Nghe nó nói, Tin và Bảy tin ngay.

Bảy sầm mặt:

- Mày không được méc cô. Mày méc cô là tụi tao nghỉ chơi với mày luôn.

- Mình cứ méc. - Con Thắm bướng bỉnh - Cô giáo đã dặn học trò không được đánh nhau ngoài đường, ai bảo mấy bạn không nghe.

- Tại mày không biết đó thôi. - Tin phân trần - Cái thằng đánh nhau với tụi tao ấy, nó hung hãn lắm. Nó cứ bắt nạt tụi tao hoài.

- Mình không tin. - Con Thắm chun mũi - Hôm qua mình thấy hai bạn rượt nó chạy vắt giò lên cổ rõ ràng.

Tin liếm môi:

- Tại vì hôm qua tao là chúa đảo. Chúa đảo thì không sợ ai hết.

- Chúa đảo gì cơ? - Con Thắm tròn xoe mắt.

Bảy ưỡn ngực ra phía trước, kiêu hãnh:

- Tụi tao có một hòn đảo. Tin là chúa đảo, còn tao là phó chúa đảo. Phó chúa đảo cũng không sợ ai hết.