Dậy Đi, Đừng Mơ Nữa

Chương 18



[18] – Đạo mộ chi người sống trong lăng mộ (18)

Tác giả: Bạo Vũ Thành

Editor: Hoa Lạc Thiên Tế

.

“Không phải bảo cậu uống chậm chút à !”

Tả Ngôn cũng thật uỷ khuất, tôi khống chế không được bản thân mà !

Cố Tranh đè lại thân thể cậu, một bên giúp cậu thuận khí.

Tả Ngôn đau đến thái dương đều muốn nứt ra, nâng lên một ngón đè lên cổ tay áo của hắn.

“Đừng… vỗ…”

Tả Ngôn nội tâm sợ hãi nhìn tay hắn, nếu còn vỗ nữa cậu thật sự sẽ đoạn khí. (Ý là chê anh Cố vỗ mạnh quá :v)

Cố Tranh dừng tay lại, muốn nói gì đó, lại thấy câu đau đến hút khí thì nhíu mày, lau vệt nước bên môi cậu xong thì đứng dậy rời đi.

Nhìn bóng lưng của hắn, nước mắt của Tả Ngôn như muốn rớt theo, cậu vẫn chưa uống xong mà !

Đừng đi mà ! Cho anh vỗ thêm hai cái !

Nhưng mặc kệ trong lòng cậu gọi như thế nào, Cố Tranh vẫn cứ đi không quay đầu lại.

Tả Ngôn nằm trêи giường, cảm thấy cuộc đời cậu thật bi thảm.

Tả Ngôn: “Hệ thống, ta hôn mê mấy ngày ?”

Hệ thống: “Ba ngày.”

Tả Ngôn: “Sao nghe giọng ngươi có vẻ vui vẻ vậy ?”

Hệ thống, “Ngươi nghe lầm.”

Tả Ngôn: “… Ta xác định ta không nghe lầm, trong lúc ta hôn mê rốt cuộc ngươi đã làm gì ?”

Cái thanh âm vui vẻ nhảy nhót kia, như muốn được lên trời.

Hệ thống có chút ngại ngùng, “Ta xem một bộ phim điện ảnh.”

Xem phim cũng có thể vui như vậy hả ? Lừa quỷ à !

Đợi đã, phim điện ảnh à, Tả Ngôn thăm dò nói, “Phim hành động ?”

Hệ thống ngại ngùng gật đầu.

Tả Ngôn: “… Ngươi vậy mà dám tại lúc ta sinh tử chưa rõ mà vui vẻ đi xem phim hành động.”

Hệ thống: “… Mới ra rạp.”

Tả Ngôn trầm mặc một lúc, “… Lần sau phải cho ta xem chung.”

Hệ thống: “Không thành vấn đề.”

Tả Ngôn: “Nhưng mà… hệ thống các ngươi có thể loát a loát không ?”

Hệ thống: “…”

Sau đó, một người một hệ thống liền lâm vào trầm mặc.

Mãi đến khi có người đi đến.

Tả Ngôn còn chưa thấy rõ người đến, đã khàn khàn gọi ra một cái tên, trong thanh âm mang theo tràn ngập chờ đợi.

“Cố Tranh…”

“A, cái thanh âm nhỏ nhẹ suy yếu này, khiến tôi thật đau lòng.”

Tả Ngôn nghe được thanh âm thì quay đầu qua, nhìn thấy một người xa lạ đang đi đến.

Sau khi đến bên giường, cúi người nhìn miệng vết thương của cậu, lắc đầu nói, “Tôi mới rời đi một chút thì miệng vết thương đã biến thành như vậy, Cố Tranh đúng là không biết ôn nhu.”

Tả Ngôn thật đồng ý lời của hắn ta, nhưng mà, anh là ai.

“Tiểu mỹ nhân, chờ vết thương của em chuyển biến tốt, không bằng đi theo tôi, tôi nhất định sẽ không để em bị thương.”

Tả Ngôn mặt không đổi sắc, Cố Tranh, có người đào góc tường của anh, giữa ban ngày ban mặt.

“Anh là ai ?”

Hoàng Nghiêu lộ ra một nụ cười tự xem là ôn nhu, trong tay như có ma thuật mà xuất hiện một đoá hoa hồng đỏ, nhẹ nhàng đặt trêи lồng ngực cậu, vết máu đỏ trêи băng gạc và màu sắc của hoa hồng nhìn vô cùng hoà hợp.

“Hoàng Nghiêu, nhớ kỹ tên của tôi.”

Tả Ngôn nhìn hắn ta, lại rủ mắt nhìn xuống ngực, cố sức giơ tay lên, nắm lấy một góc hoa hồng, cái tay đáng chết của anh, hoa hồng có gai !

Hoàng Nghiêu âm thầm nhếch môi, vươn tay nhẹ nhàng nâng cằm cậu, cúi người xuống, “Nói tôi biết tên của em.”

Tả Ngôn nhìn vào mắt của hắn ta, cực kì ngứa tay (Muốn tát á), nhưng trêи mặt lại mỉm cười, “Tôi họ Tổ, tên có duy nhất một chữ Tung.”

Hoàng Nghiêu bị nụ cười của cậu làm lay động tâm thần một chút, “Tổ Tung ?”

Tả Ngôn: “Ai…”

Hoàng Nghiêu có thâm ý nhìn cậu, cúi đầu đến gần, “Tiểu mỹ nhân, em có chút không ngoan nha, nhưng mà, tôi loại thích loại mèo hoang như em, khi thuần phục…”

Đâu ra một tên bệnh thần kinh này vậy, nếu không phải lúc này cả người cậu đang lực, đã sớm cho hắn ta một bàn tay.

Đúng lúc này, một thanh âm lãnh lệ vang lên ở cửa phòng.

“Hai người đang làm gì !”