Dậy Đi, Đừng Mơ Nữa

Chương 46



[46] – Trời tối rồi, mau nhắm mắt (5)

Tác giả: Bạo Vũ Thành

Editor: Hoa Lạc Thiên Tế

.

Tạ Hào cong khoé miệng lên, nhìn cậu hỏi: “Sao vậy ?”

Tả Ngôn nhìn biểu tượng size trêи quần, số đo này hắn mặc không chật à ?

Tô Tử đứng bên cạnh bỏ đồ vào bao, sau đó đưa cho nam nhân trước mặt, ngón tay vô ý tiếp xúc, cô mém khống chế không nổi sự kϊƈɦ động của mình.

Lúc này, chỉ thấy nam nhân trước mặt đặt bao đồ trước mặt Hứa Dương.

“Chuyện hôm qua, thật sự rất xin lỗi cậu, là do tôi suy xét không chu toàn, vậy nên, mấy món này là quà xin lỗi cậu.”

Tạ Hào nói xong, trêи mặt lộ ra một vẻ hối lỗi thản nhiên, khiến Tô Tử đứng bên cạnh có chút ngạc nhiên, ngày hôm qua hai người bọn họ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Tả Ngôn nghẹn lời nhìn một bao qυầи ɭót trước mặt mình, anh đưa qυầи ɭót cho tôi trước mặt công chúng là có ý gì hả !

Tạ Hào thấy cậu cúi đầu, lại nói thêm một câu, “Yên tâm, đây là số đo của cậu.”

Tả Ngôn: Anh nói như vậy tôi càng không yên đó được không, em gái, đừng dùng loại ánh mắt này nhìn anh, hai người bọn anh rất trong sạch.

Tô Tử mở to hai mắt nhìn qua, cô vừa rồi mới nghe được cái gì ?

Ánh mắt nghi ngờ đảo tới đảo lui trêи người hai người.

Tạ Hào nhìn cô cười cười, sau khi trả tiền xong, trước khi đi còn nói thêm một câu: “Quần áo của cậu tôi đã giặt sạch rồi, chừng nào có thời gian thì đến phòng vẽ tranh tìm tôi lấy, mấy ngày này tôi đều sẽ ở đó.”

Tả Ngôn gật đầu, “Được, phiền anh quá rồi.”

Tạ Hào lắc lắc đầu, “Khách sáo với tôi như vậy làm gì.”

Tả Ngôn nhìn theo bóng lưng rời đi của hắn, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy có chút vấn đề.

Vừa quat đầu, chỉ thấy Tô Tử đang ôm cánh tay dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu.

“Anh cùng Tạ tiên sinh, quen biết nhau lúc nào vậy ?”

Tả Ngôn nói: “Ừm, mới hôm qua.”

Tô Tử chỉ chỉ vào bao qυầи ɭót, “Mới hôm qua ? Mà tiến triển nhanh vậy à ?”

Tả Ngôn nhìn vẻ mặt nghi ngờ của cô, nghĩ nghĩ đến mấy lời Tạ Hào vừa nói, mặt liền đen, bắt đầu bổ não.

Tô Tử im lặng trong chốc lát, sau đó vỗ vỗ bả vai của cậu, “Con người của Tạ tiên sinh cũng không tệ, nắm chắc cơ hội này đi.”

Tả Ngôn: “Có ý gì ?”

Tô Tử dùng vẻ mặt phức tạp nhìn cậu, “Mỗi lần Tạ tiên sinh đến anh liền hận không thể chôn đầu xuống dưới quầy, đừng cho là tôi không nhìn ra anh có ý với anh ta.”

Thuận tiện mà nói, Tô Tử cũng là người duy nhất biết được tính hướng của Hứa Dương.

Tả Ngôn tỏ vẻ cậu rất oan uổng, nhưng cô bé trước mặt vẫn không tin, nói liên miên cằn nhằn cho tới trưa tỏ vẻ cô tuyệt không ghen tị.

Tả Ngôn nhìn thoáng qua một mặt khuông đang bị bóp méo cực rõ ràng, yên lặng mà cách xa cô một chút.

Buổi tối sau khi tan làm, Tả Ngôn trêи đường đi về nhà, bắt đầu suy nghĩ miên man.

Tả Ngôn: “Hệ thống, ta sao lại cảm thấy như vầy có chút không thích hợp chứ.”

Trước kia đều là tự cậu lao lực mà đi tiếp cận mục tiêu, nhưng khi gặp Tạ Hào, như thế nào đâu đâu cũng đều có cơ hội vật ?

Hệ thống: “Có cơ hội còn không tốt à ?”

Tốt thì tốt thật, nhưng cậu thật trống rỗng a.

Hệ thống: “Đừng nghĩ nhiều, cứ giữ vậy đi !”

Tả Ngôn thầm ha hả, “Ngươi nói chuyện không biết đau thắt lưng.”

Hệ thống: “Ta không có thắt lưng.”

Tả Ngôn: Có được một tên hệ thống như vậy, lo gì không bị bắn chết.

Có câu, rèn sắt phải rèn khi còn nóng, thừa dịp hiện tại mục tiêu đang có chút hứng thú với cậu, tối ngày hôm sau sau khi tan làm Tả Ngôn liền đến phòng vẽ tranh.

Vì muốn để dành chút tiền để gọi xe, đầu tiên Tả Ngôn ngồi xe buýt, sau đó đi bộ đến.

Trêи bầu trời, hình ảnh buổi chạng vạng có chút đẹp, mang lại cảm giác ʍôиɠ ʍôиɠ lung lung, toà nhà cao tầng che lại ánh sáng, Tả Ngôn nghe theo sự chỉ huy của hệ thống, đi trong một con hẻm nhỏ hơi tối tăm.

Tả Ngôn: “Ngươi xác định đây là con đường gần nhất à ?”

Hệ thống: “Ta xác định.”

Tả Ngôn nhìn hai bên tường vẽ vài hình ảnh khá khoa trường, tại nơi âm u như vầy mang lại cảm giác có chút khủng bố, vội vàng đi nhanh thêm hai bước.

Khi bước nhanh hơn, Tả Ngôn chợt nghe thấy một tiếng bước chân khác.

Chỉ vang lên trong nháy mắt, sau đó liền lập tức biến mất.

Sắc mặt của Tả Ngôn cứng đờ, cước bộ cũng không dừng mà tiếp tục đi nhanh về phía trước, tiếng bước chân trong hẻm nhỏ được phản âm lại cũng không nhỏ.

Tiếng có chút trầm, nếu nghe cẩn thận, có thể nghe loáng thoáng ra một tiết tấu không giống nhau.

Tả Ngôn nuốt nước bọt, “Ở đằng sau ta… có người đúng không ?”

Hệ thống: “Ách, này, hình như…”

Tả Ngôn: “Ngươi run cái gì.”

Hệ thống: “Này, hắn hình như mang theo dao.”

Tả Ngôn: …

Ngay sau đó, chỉ thấy trong hẻm nhỏ âm u truyền ra tiếng bước chân dồn dập, thanh âm lạch bạch lạch bạch vang lên trong không khí truyền ra khá xa.

Tả Ngôn vừa chạy vừa thở hồng hộc, cước bộ một giây cũng chưa từng dừng lại.

Tả Ngôn: “Hắn còn ở phía sau không !”

Hệ thống: “Còn…”

Tả Ngôn điều chỉnh cước bộ nhanh hơn, gió mang sợi tóc của cậu thổi vù vù về sau, sau một lúc, “Còn không !”

Hệ thống: “Còn…”

Vừa chạy ra khỏi hẻm nhỏ, đèn đường phía trước sáng lên, Tả Ngôn vội vàng chạy đến dưới ngọn đèn đường, lúc này trêи đường cũng có vài người đi qua lại.”

Tả Ngôn dừng bước, hai tay chống lên đầu gối, “Tên kia, hô… đi chưa ?”

Hệ thống: “Hắn không theo kịp.”

Tả Ngôn rốt cuộc yên tâm, nhưng cũng không dám ở gần cái hẻm nhỏ kia lâu.

Tả Ngôn: “Hắn là tên từng công kϊƈɦ Hứa Dương à ?”

Tả Ngôn chỉ có thể suy đoán ra điều này, nếu không vậy một cái hẻm nhỏ hẻo lánh như vầy, tại sao lại có người cầm dao đi theo phía sau cậu.

Hệ thống: “Không thể xác định.”

Tả Ngôn suyến khí, vừa ngẩng đầu liền phát hiện đã đến trước cửa phòng vẽ tranh của Tạ Hào.

Tả Ngôn muốn gõ cửa, nhưng lại ngoài ý muốn phát hiện cửa không khoá.

Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa, ở bên trong tối đen một mảnh.

Tả Ngôn hít sâu vào một hơi, cậu hối hận, cậu tại sao lại muốn đến vào buổi tối chứ ?

Hệ thống: “Bởi vì ông chủ của ngươi không cho ngươi nghỉ.”

Tả Ngôn đẩy cửa ra bước vào, nương theo ánh sáng bên ngoài mới thấy rõ đại khái cách bài trí bên trong.

Cậu lúc này mới phát hiện, bất tri bất giác, đã sắp đến nửa đêm.

“Tạ tiên sinh ?”

Không có ai trả lời, trong nhà chủ có thể nghe được một loại thanh âm của bản hoà âm.

Hiện tại nếu muốn Tả Ngôn đi theo đường cũ để về, đánh chết cậu cũng không đi.

Tạ Hào chẳng qua là có khuynh hướng giết người, nhưng ngoài bên ngoài kia mới là kẻ mang theo dao mà mỗi phút mỗi giây đều làm chuẩn bị.

Trong hai lựa chọn này, Tả Ngôn không chút do dự mà bước lên lầu.

Bước qua phòng tắm cậu từng tắm hôm trước, Tả Ngôn dừng lại trước một cánh cửa phòng.

Từ dưới đáy khe cửa, có ánh sáng lộ ra, thanh âm cũng truyền ra từ bên trong.

Gõ cửa.

Không có ai trả lời.

“Tạ tiên sinh ? Tôi là Hứa Dương, tôi đến trả quần áo.”

Trả lời cậu chỉ có tiếng nhạc.

Tả Ngôn thử nắm lấy nắm cửa, không nghĩ đến, cửa vậy mà không khoá.

Ánh sáng từ khe cửa dần dần chiếu lên người của cậu.

Chỉ thấy trong phòng, có một người nam nhân đang ngồi đưa lưng về phía cậu…

.

HLTT: Biện pháp trị thứ mang lại cảm giác nguy cơ của anh Tạ bá quá =3= Vài câu ẩn ý đã đoạt được chủ quyền :)) Cơ mà đoạn cuối cứ ghê ghê sao á :V