Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 43



Nhiệm vụ linh thạch thứ ba là liệp sát Mặc Viêm Hổ.  

Mặc Viêm Hổ là yêu thú có võ đạo tầng sáu, ở sâu trong dãy núi Hoàng Vân, có thể nói là bá đạo.  

Yêu thú cùng cảnh giới võ đạo tầng sáu cũng không phải là đối thủ của nó, thậm chí còn là thức ăn của nó.  

Tin tốt duy nhất là Mặc Viêm Hổ là loại yêu thú độc hành.  

Nhiều khi, một vài yêu thú có tính bầy đàn năng lực yếu hơn ngược lại còn khó đối phó hơn.  

Có Đại Nhạn Quyết bên người, Lâm Nhất chỉ mất hai ngày là đã đến được dãy núi Hoàng Vân.  

Advertisement

Tiết kiệm được ba ngày so với trước đây, tính quan trọng của thân pháp đã được thể hiện một cách hoàn mỹ.  

Nhưng thử thách chỉ vừa mới bắt đầu thôi.  

Với thực lực võ đạo tầng năm hiện nay của Lâm Nhất mà muốn đối phó với yêu thú có võ đạo tầng sáu bình thường đã không dễ dàng rồi.  

Đối phó với Mặc Viêm Hổ có cấp bậc tinh anh thì càng phải cẩn thận hơn nhiều.  

Advertisement

May mà nhờ vào việc ngày đêm quan sát thần hổ trong bức tranh đã giúp hắn có năng lực kháng cự rất lớn với sát khí của yêu thú.  

Đối với yêu thú họ hổ lại càng gần như không có bất cứ áp lực nào, việc này mang lại cho hắn ưu thế rất lớn.  

Sau khi tiến vào sâu trong dãy núi Hoàng Vân, Lâm Nhất bèn bắt tay vào tìm kiếm Mặc Viêm Hổ.  

Mặc Viêm Hổ vốn là loài mãnh thú luôn đi một mình, lại có sở trường ẩn áu, muốn tìm được nó cũng không phải là chuyện dễ dàng.  

Khổ cực tìm kiếm nhiều ngày mà vẫn không có thu hoạch gì.  

Giữa đường lại gặp phải không ít yêu thú cấp thấp, bị Lâm Nhất tiện tay gi3t chết rồi.  

Thực lực hiện tại của hắn mà gặp phải yêu thú võ đạo tầng năm thì cứ lấy Lưu Phong kiếm pháp đại thành để nghênh chiến thôi, nhẹ nhàng chém giết dễ như bỡn. Đụng phải yêu thú võ đạo tầng sáu thì mới có chút phiền phức.  

Nhưng cũng chỉ vỏn vẹn là có chút mà thôi.  

"Grừ!"  

Ngày hôm đó, Lâm Nhất đang tìm kiếm trong núi thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gào rống.  

Tiếng gào rống vô cùng quen tai, là tiếng hổ gầm!  

Ngay sau đó, tiếng hô hấp nặng nề và tiếng mãnh hổ chạy nhanh đập vào tai Lâm Nhất.  

Trong khi Lâm Nhất đang suy nghĩ liệu có phải là Mặc Viêm Hổ hay không, thì một con mãnh hổ hung hãn đoàn thân đen nhánh như mực, móng vuốt rực cháy giống như ngọn lửa đen xuất hiện ở cuối tầm nhìn của Lâm Nhất.  

"Vận khí tốt vậy sao?"  

Lâm Nhất thoáng chút ngạc nhiên, tìm bao nhiêu ngày trời mà không thấy bóng dáng Mặc Viêm Hổ đâu, thế mà hôm nay nó lại tự mò tới.  

Có điều con Mặc Viêm Hổ này hình như đã bị trọng thương và đang bỏ trốn.  

Có người đã nhắm vào con Mặc Viêm Hổ này rồi ư?  

Vậy thì có chút khó xử rồi, bản tính Lâm Nhất đơn thuần, không thích tranh chấp. Có những lúc thà thêm chút phiền phức chứ không muốn tranh giành với người khác.  

Nhưng đúng lúc hắn đang do dự thì con Mặc Viêm Hổ đang chạy trốn kia lại chẳng quan tâm gì nhiều.  

Hung tợn lao về phía hắn, ánh mắt hung hãn, động tác mau lẹ, trông như một đạo tia chớp màu đen.  

Sát khí yêu thú kh ủng bố cùng với tiếng gào rống đàn áp hướng tới Lâm Nhất.  

Nếu như đổi lại là người khác thì đã bị dọa cho chết đứng tại chỗ rồi.  

Nhưng Lâm Nhất thì không có cảm giác quá lớn, Táng Hoa kiếm nháy mắt ra khỏi vỏ, toàn thân nhẹ nhàng uốn lượn.  

Thi triển Lưu Phong kiếm pháp đại thành ra, cơ thể hắn nhẹ như chim yến, bay lên bay xuống, kiếm ảnh lóe lên.  

Chỉ vừa đối mặt, trên mình Mặc Viêm Hổ đã có thêm hơn mười vết kiếm chém.  

Có thể nhìn thấy rõ ràng, vết kiếm mà Lâm Nhất để lại so với những vết thương cũ của nó kh ủng bố hơn nhiều.  

Mặc Viêm Hổ thương càng thêm thương, gào rống thảm thiết không thôi.  

Tụ Kiếm Thành Phong!  

Lâm Nhất xoay người vung thêm một kiếm nữa, cơ thể như dòng suối đổ, kiếm như làn nước mùa thu. Sát chiêu thứ nhất của Lưu Phong kiếm pháp đại thành vừa được xuất ra lập tức chém chết con Mặc Viêm Hổ vốn đã bị thương này.  

Thu kiếm vào vỏ, Lâm Nhất có chút đăm chiêu.  

Xem ra con Mặc Viêm Hổ này trước đó quả thực đã bị thương không nhẹ, bằng không cũng không thể xử lý dễ dàng vậy được.  

Cộc cộc cộc!  

Trong khoảnh khắc hắn đang suy tư thì một tràng tiếng bước chân vang lên, quay đầu lại nhìn thì thấy bốn gã nam tử xuất hiện, vội vã chạy tới. Người thanh niên dẫn đầu mặc một thân hoa phục, phú quý phi phàm, thần thái kiêu căng.  

Sau khi nhìn thấy thi thể của con Mặc Viêm Hổ, gã thanh niên cười lớn nói: "Súc sinh, ta cho ngươi chạy, kết quả cuối cùng vẫn là con đường chết!"  

Trong lúc nói vậy căn bản hoàn toàn không để ý đến Lâm Nhất, coi hắn như không khí!  

Lâm Nhất thấy tình hình không ổn, tốt xấu gì cũng là do hắn bỏ công sức ra, ít nhất cũng phải có được chút vật phẩm từ yêu thú mới đúng.  

Bèn lên tiếng nhắc nhở: "Bằng hữu, con Mặc Viêm Hổ này là do ta giết!"