[Đồng Nhân][Harry Potter] Sánh Bước Cùng Người

Chương 18: Tâm tư



Lúc này, Jessica đang nhẹ nhàng quấy độc dược trong vạc. Đến khi chất lỏng trong vạc bắt đầu bốc hơi và chuyển sang màu tím, cô bỏ thêm chút cây tầm ma. Ngửi thử mùi vị, Jessica quyết định để độc dược đun thêm một chút. Hiện tại không phải thời gian tốt nhất để cho thêm ốc sên có sừng.

Lần này, giáo sư Slughorn dừng lại trước vạc của Jessica lâu hơn một chút. Ông có chút kinh ngạc với tiến độ của Jessica. Mùi và màu độc dược trong vạc của cô đã gần hoàn toàn đúng như trong sách miêu tả. Chỉ cần không xảy ra bất kì nhầm lẫn gì trong các bước cuối cùng thì lọ độc dược mà cô làm ra này sẽ rất hoàn hảo.

Lại là một thiên tài độc dược sao?

Giáo sư Slughorn âm thầm lạch cạch đặt bàn tính trong lòng. Hiên tại ông nên lập tức thiết lập tình hữu nghị, mượn sức cô bé này hay là vẫn nên quan sát thêm một chút đây nhỉ? Dù sao thì độc dược trị mụn là độc dược rất cơ bản và dễ làm.

Đợi tầm 20 phút sau, Jessica liền tắt lửa nồi vạc, chờ tỏa bớt nhiệt rồi mới cho thêm vài sợi lông nhím vào. Nhìn thấy lông nhím nhanh chóng tan trong vạc, Jessica quấy vạc lần cuối, bây giờ độc dược đã có màu sắc không sai biệt lắm so với trong sách miêu tả. Cô giơ cánh tay lên.

"Giáo sư Slughorn, con làm xong rồi ạ."

Jessica cố gắng kiềm chế nội tâm đầy kích động của bản thân, cố tỏ ra bình tĩnh như thể muốn nói cô làm ra sản phẩm nhanh như thế là một chuyện vô cùng bình thường. Cô tuyệt đối không thể để người khác nhìn ra được cô đang rất hưng phấn.

Sau khi giọng của cô vang lên, phòng học nhanh chóng trở lên yên tĩnh một chút rồi lại bắt đầu nổi lên những trận xì xào, ồn ào. Không để ý đến lời nghị luận của các họ sinh xung quanh, giáo sư Slughorn tươi cười đi về phía Jessica. Học sinh xung quanh cũng quay đầu nhìn về phía cô, dường như họ đã hoàn toàn quên đi nồi vạc đang trong quá trình pha chế của mình.

"Để ta nhìn xem..." Giáo sư Slughorn lần thứ ba đi tới bên cạnh Jessica.

Ông múc một lượng nhỏ thành phẩm của cô lên quan sát một chút. Ngửi ngửi mùi vị độc dược, ý cười trên mặt ông càng đậm.

"Thật không thể tin được! Không thể nào xuất sắc hơn! Trò Jones, đây thật sự là một phần độc dược trị mụn hoàn hảo! Thực không thể tin được rằng trước đây trò chưa từng tiếp xúc với độc dược. Ôi Merlin trên cao!"

Giáo sư Slughorn nhanh chóng quay trở về phía bàn giáo viên, lấy phần thưởng Phúc lạc dược đưa cho Jessica.

"Mau nhận lấy! Đây là phần thưởng trò đáng nhận được. Hy vọng trò sẽ sử dụng nó thật tốt, hưởng thụ cảm giác sung sướng, may mắn mà nó mang lại."

Dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, Jessica cảm ơn giáo sư Slughorn sau đó cẩn thận cất lọ Phúc lạc dược vào túi áo choàng. Điều này thật tuyệt vời! Hưởng thụ ánh mắt hâm mộ của mọi người hướng về phía mình rồi lại nhìn về phía Bulstrode đang tròn mắt, không thể tin được, Jessica cảm thấy thật cao hứng, muốn cười to. Tuy nhiên, hiển nhiên, hiện tại không phải là thời điểm phù hợp, cô cố gắng giữ dáng vẻ bình tĩnh của bản thân. Không được để mọi người nghĩ mình kiêu ngạo, tự giảm thấp giá trị của bản thân.

"Nhà Slytherin thêm năm điểm vì trò Jones là người đầu tiên hoàn thành độc dược!"

Giáo sư Slughorn cười tủm tỉm, đi về phía bàn giáo viên. Ông quyết định rồi bắt đầu từ hôm nay trở đi, ông sẽ cho cô nhóc này thêm chút ngon ngọt, dù sao thì trước đó bọn họ ở với nhau cũng khá khoái trá. Không phải sao?

Viết một chứ O tròn trịa bên cạnh tên của Jessica, giáo sư Slughorn lại tiếp tục nói: "Nhà Slytherin cộng thêm năm điểm nữa vì phần độc dược không thể hoàn hảo hơn của trò Jones."

[Scor: Để Severus làm chủ nhiệm còn được cộng nhiều điểm hơn.]

Thật tốt! Jessica vui sướng trong lòng. Tính toán một chút, vừa nãy tiết thảo dược cô đã cộng thêm cho Slytherin hai điểm, vừa nãy lại cộng thêm mười điểm trong tiết độc dược... Đây thật sự là một cái bắt đầu tốt. Cô phải tiếp tục giữ vững phong độ mới được.

————————————————–

Vào giữa trưa, Jessica cố ăn thật nhanh, cô định ăn xong sẽ đến tháp cú nhờ gửi thư về cho gia đình. Tuy nhiên, đến lúc giở bản đồ ra xem, cô có chút kinh ngạc há hốc mồm, bởi vì căn bản trên bản đồ không có đường đến tháp cú.

Chẳng lẽ Snape quên vẽ sao? Jessica ngẩng đầu, nhìn về phía học sinh năm năm ngồi. Thế mà cô lại không nhìn thấy Snape đâu. Anh ta đã đi rồi sao? Cô còn tưởng mình tốc độ ăn của mình đã nhanh lắm rồi, hóa ra anh ta ăn nhanh hơn, chưa gì đã ăn xong rồi. Phải biết là giờ ăn trưa bắt đầu còn chưa đến nửa tiếng đâu... Hay là, căn bản anh ta vẫn chưa đến nhỉ?

Nghĩ như vậy, Jessica nhìn xung quanh, ánh mắt cô dừng lại ở phía bàn dài Gryffindor, đang tụm năm tụm ba đám học sinh mặc đồ màu đỏ chói mắt. Cô cẩn thận tìm kiếm bóng dáng Lily nhưng tìm lúc lâu, cô vẫn chưa thấy đâu.

Chẳng lẽ, hai người họ đã ăn xong rồi sao? Nghĩ như vậy, Jessica có chút thất vọng thả chậm tốc độ ăn của mình. Không có Snape hay Lily ở đây cô căn bản không biết nên đi hỏi ai mới tốt. Bình thường, nếu gặp phải tình huống như thế này, những tân sinh mới tới sẽ lập tức đi hỏi Huynh trưởng. Nhưng khi nhìn đến Nữ huynh trưởng Black đang ngồi ăn từ tốn phía bên kia, Jessica liền vứt ngay suy nghĩ đó ra sau đầu. Tuy rằng chị ta có nói qua không biết chuyện gì cứ đến hỏi nhưng hẳn là không bao gồm chuyện hỏi đường đến tháp cú đi?

Hay là,... Jessica đem tầm mắt chuyển về phía bàn giáo sư. Hay cô đi hỏi giáo sư Slughorn nhỉ? Dù sao, thầy ấy không những là giáo sư dạy cô môn độc dược mà còn là chủ nhiệm nhà Slytherin mà.

Sau một hồi băn khoăn, đắn đo suy nghĩ lên làm thế nào mới được, cuối cùng Jessica quyết định bảo trì tốc độ ăn bằng giáo sư Slughorn rồi đợi lúc thầy ấy ăn xong, rời đi rồi đuổi theo. Nhưng mà sau vài lần gặp mặt, Jessica cũng ẩn ẩn đoán được ra giáo sư Slughorn là một người thích hưởng thụ sự chú ý. Ông không nhanh không chậm dùng bữa, cùng nhóm đồng nghiệp bên cạnh nói chuyện say sưa, không thèm để ý đến thời gian. Điều đó làm cho Jessica chờ đợi mà như ngồi trên đám lửa.

Tuy nhiên, dù chậm thế nào, cuối cùng giáo sư Slughorn cũng ăn xong và thỏa mãn đứng lên rời đi. Thấy vậy, Jessica cũng đứng dậy đuổi theo.

"Thưa giáo sư, giáo sư Slughorn!"

Jessica nhanh chóng chạy theo ông. Rốt cuộc đến chỗ cửa hông rời khỏi Đại sảnh đường, cô cuối cùng cũng đuổi kịp.

"À, Jones. Trò có việc gì tìm ta sao?" Giáo sư Slughorn đứng lại, xoay người nhìn về phía Jessica. Trên mặt ông vẫn treo nụ cười hòa ái.

"Ách..." Jessica đột nhiên cảm thấy thật ngượng ngùng. Gương mặt cô có chút nhăn nhó lại.

"Thưa giáo sư Slughorn, thầy có thể chỉ cho con đường đến tháp cú được không ạ?"

Nhìn nụ cười trên mặt giáo sư Slughorn có xu thế ngày càng tươi, Jessica càng đỏ mặt hơn. Hiện tại, mặt cô gần đỏ như quả cà chua rồi. Cô nhỏ giọng nói tiếp: "Thật xin lỗi thầy nhưng con vừa mới đến Hogwarts, đối với nơi này còn chưa quen lắm."

'Thật quá mất mặt mà!' Jessica cúi mặt thầm nghĩ. Từ lúc nào mà cô lại thê thảm đến mức phải hỏi đường trong trường học thế này!

"Không sao đâu! Ta rất vui khi trò đến hỏi ta, trò Jones."

Giáo sư Slughorn rất am hiểu lòng người vì thế ông cũng hiểu rõ sự ngại ngùng, quẫn bách của Jessica lúc này. Ông lập tức giải vây cho cô: "Làm chủ nghiệm Slytherin, ta rất vui khi có thể giúp đỡ học sinh nhà mình."

Trong lúc giáo sư Slughorn chỉ đường cho Jessica, cô tiểu thư Vivian Bulstrode vẫn như cũ. Cô nàng ngồi trên bàn dài, biểu tình oán hận, dùng dĩa cắm mấy hạt đậu trên đĩa. Hiển nhiên, cô nàng tóc vàng này vẫn chưa thể quên được mấy chuyện trong tiết độc dược. Cô nàng không câm tâm lọ Phúc lạc dược cứ thế bị con nhỏ Jones kia lấy đi.

Tất nhiên, một lọ Phúc lạc dược nho nhỏ không phải cái gì quá quan trọng. Chỉ cần là những thứ cô muốn, ba cô nhất định sẽ mua cho cô thôi. Cô nàng tức giận là vì tại sao, vì cái gì mà con nhỏ Jones kia lại có thể đạt được phần thưởng đó. Dù sao trong tình huống đó, điều đó không chỉ đơn giản là giành được phần thưởng mà còn đại diện cho vinh quang.

Liếc mắt nhìn Anna Brandbane đang khúm núm, cẩn thận ăn cơm bên cạnh, Vivian đột nhiên nảy ra một suy nghĩ kỳ quái. Nếu lúc đó con nhóc Brandbane này đạt được Phúc lạc dược, hoặc là con nhỏ Máu bùn kia không giành được phần thưởng kia thì cô sẽ không tức giận như bây giờ đi?

Quả nhiên, tất cả lý do đều là do nhỏ Máu bùn Jessica Jones kia. Nhưng vì sao cô lại cứ luôn nhắm vào con nhỏ đó nhỉ? Bulstrode hiển nhiên quên rằng mình đang ăn trưa mà rơi vào trầm tư. Thậm chí cô nàng còn không để ý vẫn còn một viên đậu đang nằm lẻ loi trên đĩa của mình.

Vụng trộm nhìn thần sắc của Bulstrode, Anna Brandbane không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi. Chắc là cô tiểu thư này sẽ không lấy mình ra làm bao cát trút giận đi?

Bất hạnh bị phân ở cùng ký túc xá với Bulstrode, Anna Brandbane cảm thấy rất áp lực. Vào tối hôm qua, sau khi về phòng ký túc xá, cô đã được lĩnh giáo sự ngạo mạn cùng cực và khả năng phép thuật tương đối mạnh của cô nàng. Tuy rất tức giận và không cam lòng, nhưng cô cũng không có biện pháp nào để thoát khỏi thân phận người hầu mà cô ả Bulstrode này áp đặt cho.

Slytherin tôn trọng kẻ mạnh. Nếu lúc đấy, cô có thể thắng cô ả thì cho dù vì thân phận, không thể kết bạn với cô ả tóc vàng này cô cũng có thể bình an vô sự đi xuống, không chọc phải phiền toái lớn.

Lại nói tiếp, đều là do bản thân cô vô dụng... Nghĩ đến đây, Anna cúi đầu, làm bộ tiếp tục ăn để che giấu tia phẫn nộ trong mắt. Nếu không phải do đám người bảo thủ Brandbane kia thì tại sao cô lại bị lưu lạc ở thế giới Muggle bẩn thỉu thẳng đến năm chín tuối đấy mới được nhận về, trở về thế giới Phù thủy chứ.

Nếu cô được nhận sự giáo dục của gia tộc Phù thủy thuần huyết thì làm sao cô có thể thất bại dưới tay con ả Bulstrode kia, lưu lạc đến mức trở thành người hầu của nó! Hiện tại, chỉ vì đám người ngoan cố, bảo thủ kia mà cuộc sống trường học cô luôn khát khao, tâm tâm niệm niệm đã bị phá hủy! Tất cả, tất cả đã bị hủy hết!

Nhớ lại những chuyện phát sinh trên người mình từ hôm qua đến giờ, Anna phát hiện bản thân không thể kiềm nén cảm xúc được nữa. Tay cầm dĩa của cô bỗng bị trượt ra, cùng đĩa ăn bên dưới ma sát tạo ra những âm thanh chói tai.

"Brandbane! Mày không được dạy qua lễ nghi trên bàn ăn sao?"

Âm thanh chói tai của dĩa và mặt đĩa đã kéo Bulstrode từ trầm mặc bừng tỉnh lại. Dường như để che giấu chính mình vừa thất thố, Bulstrode thấp giọng quát Brandbane: "Ở đây là Đại sảnh đường, đừng làm ra chuyện gì khiến Slytherin mất mặt."

"Mình xin lỗi."

Nhìn vẻ sợ hãi, thấp giọng nói xin lỗi của Brandbane, Bulstrode hừ lạnh một tiếng rồi nhìn chằm chằm vào đĩa ăn của mình. Thế nhưng cô nàng tóc vàng này hiện tại lại không có chút thèm ăn nào. Phiền phức đẩy đĩa ăn ra xa, cô nàng Bulstrode liền đứng lên đi về phòng sinh hoạt chung. Dù sao thời gian cũng còn sớm, cô không cần thiết phải đến phòng học sớm như vậy.

Nhìn thấy Bulstrode đứng dậy, Brandbane do dự một lúc rồi đặt dĩa trong tay xuống, cẩn thận để nó không phát ra tiếng động nào. Liếc nhìn vẻ rụt rè của Brandbane, rồi cúi đầu nhìn đĩa thức ăn vẫn còn hơn phân nửa đồ ăn, vẻ mặt không kiên nhẫn được của cô nàng lại tăng lên.

"Nếu mày chưa ăn no thì có thể ở lại ăn tiếp." Cô nàng Bulstrode ngẩng cao cằm, dần đi xa khỏi bàn dài.

"Sau khi ăn xong chắc mày biết tìm tao ở đâu rồi đấy. Nên nhớ là 'Sau khi ăn xong', tao không hy vọng có người loan tin đồn là tao ngược đãi bạn cùng phòng đâu đấy."

Sau những lời lỗ mãng đấy, cô gái tóc vàng hất tóc, mang theo vẻ ngạo mạn cao đến tòa tháp cao nhất của Hogwarts rời khỏi bàn dài, đi về phía cầu thang thông về phía nhà Slytherin. Bởi vì đi thẳng không chút do dự, quay đầu, cô nàng Bulstrode hoàn toàn không biết ở phía sau Anna Brandbane đang dùng sức nắm chặt nắm tay, cúi đầu dùng mái tóc nâu dài che đi vẻ độc địa trên gương mặt gần như đã méo xệch của cô nàng.