Du Hành Đến Truyện Tận Thế Nóng Bỏng

Chương 15: 15





Editor: Tiểu Mạn
Không biết cô bảo mẫu bỏ vào trong canh nhiều ít đồ vật, Diệp Minh Xuyên xuất tinh không bao lâu lại sẽ cứng, cuối cùng rõ ràng bắn tới run chân.

Cố Vân Tu chính mình thoải mái xong rồi, liền không để người khác thoải mái, nhất là không thích em gái nhìn côn th*t của người khác.

Vì vậy hắn gọi một cú điện thoại, thông tri Diệp gia đến lĩnh người, thuận tiện nói chuyện hủy hôn.

Diệp gia hoả tốc chạy đến, nhìn thấy đúng là con trai mình cưỡi tại trên người một nữ nhân, như loài dã thú không ngừng nhún nhún eo.

Mà dưới người hắn Sở Liên sớm bị đào đến tinh quang, loạn cắm làm bầu ngực lắc loạn, không ngừng gọi bậy bạ, nơi cửa huyệt d*m thủy và tinh dịch hòa hợp, rối tinh rối mù.

Diệp phụ tên là Diệp Trường Khánh, nhìn thấy thân thể Sở Liên bị tinh dịch bao phủ, trong lúc nhất thời hô hấp dồn dập, sắc mặt đỏ lên.

Diệp mẫu Kiều Tâm Di lại hận chết kẻ đầu sỏ dụ dỗ con trai của nàng, làm hại Cố gia cùng bọn hắn huỷ hôn, tiến lên liền một cái tát đánh vào trên mặt Sở Liên.

"Bé dâm đãng, em có biết xấu hổ là gì không? Ban ngày ban mặt ân ái với đàn ông trong bệnh viện, thích dương v*t đàn ông như thế thì đi làm gái luôn cho rồi.

"
Sở Liên bị đánh cho hồ đồ, hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, vừa ríu rít khóc, vừa nhanh chóng nhặt lên bộ váy đã bị xé rách.


Diệp Minh Xuyên dược hiệu vẫn còn chưa qua đi, nâng dương v*t còn đang sưng, gắt gao nắm lấy eo Sở Liên, còn đang không ngừng run run.

"Xuyên ca ca, anh mau thả em ra.

"
Sở Liên không ngừng giãy dụa, nhiều người nhìn như vậy, bên trong thế giới trói buộc về đạo đức nàng tự nhiên không còn mặt mũi lại ở lại.

Nàng kẹp chặt tiểu huyệt xoắn một phát, thừa dịp Diệp Minh Xuyên thất thần, đem dương v*t rút ra.

Bên trong tiểu huyệt, thịt mềm giống như là không bỏ, phát ra tiếng Ba rất nhỏ, lại nhanh chóng khép lại.

Không có côn th*t chặn lấy, d*m thủy cùng tinh dịch thuận đùi chảy đến mặt đất.

Hình ảnh dâm mỹ như vậy, hai mắt Diệp Trường Khánh phát đỏ, chỉ muốn móc ra dương v*t cắm đi vào.

Diệp Minh Xuyên nâng lên dương v*t đã bị d*m thủy nhuộm đến tỏa sáng đuổi theo, lại bị mẹ hắn- Kiều Tâm Di gắt gao kéo lại.

Sở Liên nhanh chóng mặc xong một thân váy trắng đại biểu cho thanh thuần,quần lót ren đen bị xé toang, không có cách nào mặc lại, nàng liền cởi truồng lấy váy che, chạy ra phòng bệnh.

Diệp Minh Xuyên trong đầu chỉ muốn chơi nàng, Sở Liên rời đi, hắn ôm mẹ hắn cũng bắt đầu động thủ động cước, dọa đến Kiều Tâm Di rít lên một tiếng.

Diệp Trường Khánh cuối cùng lấy lại tinh thần, mặc lung tung quần áo cho con trai, mang đến tìm bác sĩ.

Phòng yên lặng lại, Kiều Tâm Di đi đến bên giường Cố Tư Tư, lúng túng nói: "Tư Tư à, đây là lỗi của Minh Xuyên nhà bác.

Tất nhiên tại con nhỏ kia dụ dỗ nó, bác sẽ quản lý nó chặt chẽ, cháu tha thứ cho nó đi.

"
"Không được, cháu phải hủy hôn.

" Cố Tư Tư buông thõng tầm mắt, "Cháu không thể chấp nhận nửa còn lại của mình lại có vô số phụ nữ, bẩn như xe công cộng.

"

"Có đàn ông nào không trăng hoa, ba cháu cũng có đầy đàn bà còn gì?" Kiều Tâm Di một bộ tư thái người từng trải khuyên nhủ, "Chỉ cần nó vẫn chịu về nhà thì cháu vẫn là vợ nó.

"
Cố Tư Tư không phục phản bác: "Nhưng không bao giờ bên cạnh anh ta thiếu những loại hàng bẩn mắt.

"
Đây cũng là nàng nguyện ý thỏa hiệp nguyên nhân, tối thiểu nhất Cố Vân Tu là sạch sẽ.

"Anh cháu cũng có khác gì.

" Kiều Tâm Di nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, "Đàn ông có tiền nào chẳng chơi gái?"
"Bác nói sao?" Cố Tư Tư đầy rẫy kinh ngạc.

Cố Vân Tu không khác? người ngoài là nhìn hắn những năm này không gần nữ sắc hay sao?
Nghĩ đến vừa rồi, côn th*t vừa lớn vừa cứng, thiếu chút nữa đâm chết nàng, nàng liền nhếch miệng, truyền ngôn quả nhiên không thể tin.

Kiều Tâm Di thấy nàng đem lời trong lòng nói ra, trên mặt hiện lên một vệt xấu hổ: "Không, không có gì, cháu cứ nghĩ lại đi.

Bác không khoe nhưng Minh Xuyên nhà bác vừa đẹp trai lại trẻ khoẻ, thông minh, bỏ nó cháu sẽ hối hận.

"
Nếu như là nguyên chủ, chắc thật đúng là tha thứ.

Đổi một linh hồn khác- Cố Tư Tư lại kinh thường nói: "Người tốt như thế để cho các chị em khác hưởng thụ, cháu không có phúc hưởng.


"
Kiều Tâm Di sắc mặt cứng đờ, nha đầu này không phải vẫn đối với con trai của nàng yêu chết đi sống lại a, hôm nay sao chuyển biến lớn như vậy?
Mà lúc này, Cố Vân Tu tắm rửa xong, bước ra từ trong phòng tắm, trầm giọng nói: "Chủ ý huỷ hôn giữa hai nhà Diệp Cố xuất phát từ cháu, cháu sẽ nhờ luật sư gửi giấy tờ đến Diệp gia.

"
"Diệp phu nhân có việc có thể tìm tôi, Tư Tư là bệnh nhân, không nên quấy rầy em ấy.

"
Kiều Tâm Di bị dỗi vẻ mặt xấu hổ: "Vậy Tư Tư nghỉ ngơi đi, hôm nào bác lại đến thăm cháu.

"
Đợi trong phòng chỉ còn lại có hai người, Cố Tư Tư miễn cưỡng hỏi: "Anh ơi em còn phải nằm bệnh bao lâu nữa?"
Nàng đều nằm hơn một tuần lễ, cả người nhàn đến lông cũng sắp dài, đầu cũng không thế nào choáng luôn.

Quan trọng nhất là, tận thế còn có hơn hai mươi ngày liền muốn tới, hiện tại không đi ra mua mua mua, chẳng phải lãng phí không gian không giới hạn dung lượng kia?
Cố Vân Tu thấy vẻ mặt bị nhàn hỏng của tiểu nha đầu, trầm ngâm một chút, thấp giọng nói: "Ăn cơm đi đã, chiều ra ngoài với anh, nếu không có vấn đề thì chúng ta xuất viện.

".