Dưới Ánh Hoa Đăng

Chương 6



Đảo mắt đã gần đến cuối năm, Tạ Yên Nhiên sức khỏe ngày một tốt lên, tuy rằng vẫn không nhớ lại chút gì, nhưng cũng không đến mức luôn té xỉu. Với mọi người mà nói, đều là chuyện tốt.

Lạc Phi Phi thường xuyên tới thăm Tạ Yên Nhiên, Tạ Yên Nhiên cảm thấy Lạc Phi Phi hoạt bát thú vị, cho nên luôn khoan dung hơn với Lạc Pi Phi trong việc nhắc về quá khứ.

Nhưng Lạc Phi Phi mỗi lần đi thăm Tạ Yên Nhiên, Bắc Đường Dịch luôn đi theo bên cạnh. Con gái người ta nói chuyện phiếm, hắn lại chen vào, một người ngồi ở trong viện pha trà uống trà, rước lấy một đống nhìn xem thường của Lạc Phi Phi. Nhưng bất kể Lạc Phi Phi tỏ vẻ về sau không cần đi theo, Bắc Đường Dịch vẫn kiên trì dính lấy.

Mọi người có khi trêu ghẹo Bắc Đường Dịch thích chiếm hữu, nhưng chỉ có Bắc Đường Dịch trong lòng biết, hắn lo lắng nhất, là Lạc Phi Phi sẽ cùng Tạ Yên Nhiên kéo rắc rối phiền toái đến.

Chỉ nói khi Tạ Yên Nhiên còn là tiểu thư khuê các, trong đầu có một đống khuôn sáo cũng có thể bị Lạc Phi Phi kéo theo uống rượu, kéo bè kéo lũ đánh nhau, hiện tại Tạ Yên Nhiên tựa như một trang giấy trắng càng không cần phải nói, sợ là Lạc Phi Phi nói mấy câu là có thể đem nàng ta náo loạn.

Cho nên chẳng sợ nhận lại một đống xem thường, Bắc Đường Dịch trước sau kiên trì ở cạnh nàng, cái gọi là gánh thì nặng mà đường thì xa. Nhưng mà, cho dù là Bắc Đường Dịch, cẩn thận mấy cũng có lúc sai sót.

Hôm nay Bắc Đường Dịch vội vàng xử lý chính sự, mà Lạc Phi Phi lại nhận được thư của Sở Thắng Nam từ ngàn dặm gửi tới, trong thư nói nàng ta và Bạch Vô Trần ít ngày nữa sẽ về Hoàng Đạo Quốc, còn mang về không ít đặc sản cho mọi người. Lạc Phi Phi quả thực vui vẻ muốn tại chỗ nhảy lên ba thước, vừa vặn Hạ Băng tiến cung, Lạc Phi Phi liền nhân lúc rảnh rỗi đưa theo Hạ Băng đến Thần Vương phủ.

Thần Vương phủ, Tạ Yên Nhiên vẫn như cũ ở trong sân ăn không ngồi rồi mà nhìn trời phát ngốc. Bắc Đường Mặc Nhiễm ban ngày phái người nói với nàng, hôm nay muốn ở hoàng cung nghị sự, sẽ về muộn, không kiểm tra chữ của nàng.

Tạ Yên Nhiên duỗi cái eo lười: “Khó có ngày rảnh rỗi.”

“Yên Nhiên!”

Tạ Yên Nhiên hướng đến nơi phát ra thanh âm, tâm trạng càng cao hứng phấn chấn khi thấy phía sau Lạc Phi Phi đang phất tay còn có lúm đồng tiền như hoa Hạ Băng.

“Phi Phi, Băng Băng!” Tạ Yên Nhiên phủi phủi váy, đứng lên đón người. “Sao hai người lại đến đây?”

“Mau, đừng nói nữa,” Lạc Phi Phi vung tay lên, “Ta rất vất vả trốn Long Đản chạy ra.”

Hạ Băng tiến về phía trước một bước, bám lấy cánh tay Tạ Yên Nhiên: “Yên Nhiên, cô biết không? Thắng Nam bọn họ sắp về tới.”

Lạc Phi Phi theo sát tiếp một câu: “Hơn nữa Thắng Nam còn đem cho chúng ta rất nhiều đặc sản! Không chừng sẽ rất quý nha ~”

Tạ Yên Nhiên cười ra tiếng: “Phi Phi, trong đầu cô toàn là tiền à?”

“Nghe cô nói kìa, đầu óc không nghĩ tiền còn có thể nghĩ gì?” Lạc Phi Phi ra vẻ cao thâm, “Nào nào nào, vào nhà nói, vào nhà nói.”

“Yên Nhiên,” Lạc Phi Phi một bên cắn hạt dưa một bên nói chuyện, “Nghe nói gần đây Vương gia vẫn luôn ở giúp cô học bù à?”

“Học bù?”

“Chính là dạy học.”

“À,” Tạ Yên Nhiên hiểu được, “Đúng vậy, ngài ấy mỗi ngày sẽ bố trí bài tập cho ta, sau đó buổi tối tới kiểm tra.”

“Thật đúng là tốt quá, Yên Nhiên.” Hạ Băng cũng bắt một phen hạt dưa, “Ta nghe nói thần vương tài cao bát đẩu, có ngài ấy làm tiên sinh dạy học nhất định là rất tuyệt?”

Tạ Yên Nhiên dừng động tác cắn hạt dưa, chậm rãi ngẩng đầu nhìn hai người, trầm trọng lắc lắc đầu: “Việc ta hối hận nhất chính là nhờ ngài ấy tới dạy ta.”

Lạc Phi Phi cùng Hạ Băng liếc nhau, vẻ mặt nghi hoặc: “Tại sao thế?”

“Ngài ấy thật khủng khiếp.” Tạ Yên Nhiên một phen ném hạt dưa, “Mỗi ngày bố trí cả đống bài tập. Ta mỗi ngày, từ buổi sáng mở mắt ra bắt đầu liền phải đọc thơ cổ, đọc đến giữa trưa, cái này cũng chưa tính, buổi chiều còn muốn luyện chữ cùng luyện vẽ. Luyện chữ hai canh giờ, luyện vẽ ba canh giờ. Chờ đến khi luyện xong, ngài ấy đã trở lại, dùng cơm tối xong, ngài ấy bắt đầu kiểm tra bài tập của ta.”

Tạ Yên Nhiên đứng lên, càng thêm kích động: “Một cái đọc sai, ngài ấy liền ――”

“Ngài ấy liền đánh cô?” Lạc Phi Phi cũng một phen ném hạt dưa.

Tạ Yên Nhiên lắc đầu, ủy khuất ngồi xuống: “Ngài ấy không đánh ta. Nhưng sẽ xụ mặt, nhìn người như thế, trong ánh mắt ấp ủ vô số phẫn nộ, thất vọng, đặc biệt dọa người.”

“Ta rốt cuộc cũng hiểu,” Tạ Yên Nhiên quả thực muốn khóc ra tới, “Thượng Vũ vì sao muốn đi theo Bạch Vô Trần học……”

“Không thể nào,” Hạ Băng nhíu mày, “Ta nghe Đường Đường nói, thần vương tính cách rất ôn nhu.”

“Đó đều là biểu hiện giả dối!” Tạ Yên Nhiên đập bàn một cái, “Bên trong ngài ấy chính là ma quỷ hung tàn vừa quy cũ vừa nghiêm khắc lại hay bắt bẻ!”

“Chậc chậc chậc,” Lạc Phi Phi vẻ mặt cảm thán, “Xem Yên Nhiên của ta bị bức ép này, ủy khuất đến thế, thật là thảm!”

Ba người nhất thời đều là không nói chuyện, trong phòng an tĩnh lại, một lát sau, Lạc Phỉ Phi mới nhìn về phía Hạ Băng: “A, Băng Băng, cô và Đường Đường vẫn tốt chứ?”

Hạ Băng ngẩn người, đối diện ánh mắt tò mò của hai người, chua xót mà cười cười: “Không có. Đó đều là lời huynh ấy nói trước đây. Ta gần đây tuy đều ở trong Đường Vương phủ, nhưng vẫn không gặp được huynh ấy. Ta nghĩ, huynh ấy là cố ý tránh ta.”

“Chỉ là,” Tạ Yên Nhiên lại nắm lên một tay hạt dưa, “Hôn ước của hai người không phải định rồi sao? Hai người vẫn là phải thành thân đó thôi.”

“Hôn ước có ích gì, nếu Đường Đường không muốn, ta có thể làm gì chứ.”

Lạc Phi Phi cầm tay Hạ Băng: “Băng Băng, ta cảm thấy cô không cần quá bi quan, theo ta thấy, Đường Đường đối với cô tuyệt đối vẫn là có cảm tình, bằng không trốn cô làm gì.”

Hạ Băng đối với ánh mắt an ủi của Lạc Phi Phi, cũng tươi cười, ý bảo các nàng không cần lo lắng.

“Ai nha!” Lạc Phi Phi đứng lên, “Xem hai người đi, một vì tình yêu lo lắng, một bị học tập tra tấn. Một chút đều không có bộ dáng thiếu nữ thời đại mới. Hiếm khi không có Long Đản ở bên cạnh quản ta, chúng ta cứ vui vẻ một bữa đi.”

Tạ Yên Nhiên phun rớt hạt dưa: “Nhạc a a là sao?”

Lạc Phi Phi cười xấu xa: “Cô không cần phải quản. Tin Phi tỷ nhan sinh sẽ mỹ mãn.”

Chính sự trong hoàng cung vừa mới kết thúc, không ít đại thần đã rời đi, chỉ còn lại ba chú cháu Bắc Đường Gia, Mai đại nhân và Trương đại nhân.

Bắc Đường Đường hướng ngoài cửa sổ nhìn: “Trời nhanh như vậy đã tối.”

Trương đại nhân nở nụ cười: “Sao vậy, Đường vương sốt ruột hồi phủ?”

Bắc Đường Đường cũng cười cười: “Ta gấp làm gì, vẫn là hoàng thúc càng sốt ruột đi.”

Mọi người đều nhìn về phía Bắc Đường Mặc Nhiễm đang thu dọn đồ, Bắc Đường Mặc Nhiễm ngẩn người, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói gì. Lúc này Đức Hải vọt vào: “Hoàng Thượng, đã, đã xảy ra chuyện……”

Bắc Đường Dịch nhíu mày: “Xảy ra chuyện gì?”

“Hoàng Hậu, Hoàng Hậu nương nương ――”

“Phi Phi?” Bắc Đường Dịch bối rối, “Phi Phi làm sao?”

Đức Hải rốt cuộc thở đều: “Tô đại nhân phái người đến nói, nói là Hoàng Hậu nương nương, Đường ―― không phải, Hạ Băng công chúa, còn có Tạ Tinh Chủ, ở trong viện Hồng Loan cùng vài người đánh nhau rồi!”

Mai đại nhân kêu ra tiếng: “Đánh nhau rồi?”

“Vâng, hình như là có mấy nam tử hiểu lầm, đối với Hạ Băng công chúa động tay động chân, sau đó Hoàng Hậu nương nương không nhịn được, liền động thủ.”

Bắc Đường Đường chưa nghe xong lời nói liền xông ra ngoài, Đức Hải vội vàng theo sát mọi người nói chuyện: “Có điều ba vị đều không sao, không có bị thương. Trước khi sự tình nghiêm trọng, Tô đại nhân kịp thời đến khống chế. Ngược lại là mấy nam tử kia, hình như bị đánh không nhẹ.”

Mọi người bình tĩnh lại, Bắc Đường Dịch thở dài: “Quả nhiên chuyện gì muốn đến rồi cũng sẽ đến.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm nghe vậy quay đầu lại nhìn Bắc Đường Dịch liếc mắt một cái. Bắc Đường Dịch nhún vai, mặt than đối với Bắc Đường Mặc Nhiễm tỏ vẻ chính mình cũng hết cách, Bắc Đường Mặc Nhiễm lắc lắc đầu, phất tay áo bỏ đi.

Trong viện Hồng Loan, Tô Tầm Tiên nhẹ lay động quạt xếp xem náo nhiệt, Bắc Đường Đường vẻ mặt bất lực nhìn Hạ Băng đã say ôm cái bình rượu không buông tay. Tạ Yên Nhiên đứng ở một bên vì đang dạy bảo Lạc Phi Phi vỗ tay, mà Lạc Phi Phi say khướt còn dùng sức giáo huấn mấy nam tử bị đánh, kết quả không đứng vững, sắp phải ngã xuống, cũng may Bắc Đường Dịch đã đuổi đến, đem nàng ôm ở trong lòng ngực.

“Ui, Long Đản!”

Bắc Đường Dịch vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nàng chính là không thể an phận đúng không?”

Lạc Phi Phi cười hắc hắc, ôm lấy eo Bắc Đường Dịch, ở trong lòng ngực hắn dụi dụi.

Bắc Đường Mặc Nhiễm bên cạnh nhìn một màn này, trong lòng đột nhiên có chút may mắn, cũng may Yên Nhiên không náo loạn như Lạc Phi Phi. Quay đầu nhìn mấy nam tử ngồi xổm trên mặt đất: “Hoàng Hậu vẫn là trước sau như một có thể lấy một địch mười.”

Một bên Tô Tầm Tiên cười ra tiếng: “Ngài nói cũng có phần đúng. Hạ Băng là say nên không sức đánh người không sai, Tạ Yên Nhiên tuy cũng say nhưng sức lực thì không kém. Lúc ta đến, nàng ta đang cào người cào đến hăng say .”

“Yên Nhiên! Tuyệt vời!” Lạc Phi Phi trong lòng Bắc Đường Dịch phụ họa.

Mà sau khi Bắc Đường Mặc Nhiễm xuất hiện, Tạ Yên Nhiên vẫn an an tĩnh tĩnh mà đứng ở một bên không biết nên hỏi gì nói gì.

Bắc Đường Mặc Nhiễm trừng mắt nhìn Tô Tầm Tiên một cái, sau đó vươn tay kéo Tạ Yên Nhiên đi. Không ngờ rằng Tạ Yên Nhiên lắc mình một cái trốn đến sau lưng Bắc Đường Đường.

Bắc Đường Mặc Nhiễm nhíu mày: “Yên Nhiên, nàng trốn cái gì?”

Tạ Yên Nhiên từ sau lưng Bắc Đường Đường nhô đầu ra: “Vương gia, ngài muốn làm gì?”

“Ta không làm gì.” Bắc Đường Mặc Nhiễm xụ mặt, “Qua đây, Yên Nhiên, chúng ta về phủ.”

“Cùng lắm ta đi,” Yên Nhiên rụt về sau lưng Bắc Đường Đường, “Ngài tức giận, ta không qua đâu.”

Tô Tầm Tiên một bên xem náo nhiệt cười: “Tạ cô nương, vẫn là nhanh qua đó đi. Mặc Nhiễm sắp bốc hỏa rồi, chính là muốn hù chết người.”

“Đúng vậy, Yên Nhiên.” Lạc Phi Phi ở trong lòng Bắc Đường Dịch cầm bình rượu “Thẳng thắn từ khoan, kháng cự từ nghiêm đó.”

Bắc Đường Dịch liếc nhìn nữ tử say khướt trong lòng ngực một cái: “Nàng im miệng.”

Lạc Phi Phi bĩu môi, ủy khuất trầm mặc.

“Tạ Yên Nhiên,” Bắc Đường Mặc Nhiễm ngữ khí đã tăng thêm, “Qua đây.”

Tạ Yên Nhiên vẫn không ý thức được Bắc Đường Mặc Nhiễm có chút tức giận, dựa vào phía sau Bắc Đường Đường chống cự.

“Ta mới không qua, ta qua ngài lại muốn mắng ta.” Tạ Yên Nhiên hướng về phía Bắc Đường Đường cười, “Đường Đường thật tốt, lớn lên đẹp trai, tính tình cũng tốt, mỗi lần nhìn ta đều cười hì hì. Không giống ngài, mỗi ngày đều bày ra một khuôn mặt.”

“Ta nào có mỗi ngày bày ra một khuôn mặt.” Bắc Đường Mặc Nhiễm nắm thật chặt quạt trong tay, “Nàng qua đây, ta sẽ không mắng nàng.”

“Cùng lắm thì ta đi.” Tạ Yên Nhiên tránh ở sau Bắc Đường Đường kêu gào với Bắc Đường Mặc Nhiễm, “Ta muốn đến nhà Đường Đường chơi.”

“Không được!”

Bắc Đường Mặc Nhiễm thật sự tức giận, còn đến nhà hắn chơi, sau khi chơi còn tính làm gì?

Bắc Đường Mặc Nhiễm tiến một bước, một phen đem Tạ Yên Nhiên từ sau Bắc Đường Đường kéo ra, giây tiếp theo, cây quạt liền không lưu tình chút nào đánh vào trên đầu Tạ Yên Nhiên.

“Ai u!”

Tạ Yên Nhiên che lại đầu, không thể tin được mà giương mắt nhìn Bắc Đường Mặc Nhiễm, còn chưa kịp nói chuyện, đã bị Bắc Đường Mặc Nhiễm một câu hù tại chỗ.

“Tạ Yên Nhiên, nàng bị cấm túc!”