Dưới Ánh Hoa Đăng

Chương 8



Hoàng Đạo Quốc gần đây rất náo nhiệt, nguyên nhân vì Bạch đại nhân và Sở tướng quân đi chơi xa cuối cùng đã về nước, hơn nữa còn bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ náo nhiệt.

Trên dưới Hoàng Đạo Quốc nhớ đến Bạch đại nhân mặt dày mày dạn quấn lấy Sở tướng quân nhiều năm như vậy, trước đó còn sợ không thành, cuối cùng vẫn có được kết cục đại đoàn viên, thật sự làm người khác ngưỡng mộ. Cho nên trong những ngày này mọi người đều cao hứng phấn chấn, Tạ Yên Nhiên cũng không ngoại lệ.

Tuy rằng Tạ Yên Nhiên không nhớ rõ quá khứ, nói chuyện với Bạch Vô Trần và Sở Thắng Nam chỉ có thể lễ phép mỉm cười, nhưng lần đầu giúp giăng đèn kết hoa, Tạ Yên Nhiên bề ngoài bình tĩnh vẫn là cất dấu chút hân hoan nho nhỏ.Tạ Yên Nhiên che giấu rất tốt, chỉ lộ ra chút ít hưng phấn không dễ làm người ta phát hiện, ngược lại người đem tất cả đều tùy tiện biểu lộ ra ngoài, chính là Lạc Phi Phi.

Từ sau khi Sở Thắng Nam và Bạch Vô Trần trở lại Hoàng Đạo Quốc, còn tuyên bố quyết định tổ chức lễ thành thân, Lạc Phi Phi phảng phất càng thêm hưng phấn, hơn nữa tự chủ bản thân phải vì buổi thành thân này mà lên kế hoạch, từ việc nhỏ đến hết thảy việc lớn. Mà Yên Nhiên cũng bị Lạc Phi Phi ảnh hưởng, kích động tỏ vẻ chính mình cũng muốn vì hôn lễ góp một phần lực.

Nhưng Lạc Phi Phi có chút do dự, ngượng ngùng lén dò hỏi Tạ Yên Nhiên.

“Yên Nhiên, cô đến giúp đỡ cho hôn lễ thì không thành vấn đề, nhưng Vương gia có biết không?”

“Cô nói Bắc Đường Mặc Nhiễm? Ngài ấy đương nhiên biết.”

Tạ Yên Nhiên lôi kéo Lạc Phi Phi ngồi xuống:

“Phi Phi, cô không cần lo, ngài ấy không có ý kiến.”

“Vậy là tốt rồi.” Lạc Phi Phi yên tâm, sau đó lại phát hiện có chút không đúng, “Khoan đã, Yên Nhiên, cô vừa gọi Vương gia là gì?”

“Bắc Đường Mặc Nhiễm đó.”

“Sao cô không gọi ngài ấy là Vương gia?”

“À,’ Tạ Yên Nhiên cầm lấy điểm tâm trên bàn, ăn một miếng, “Hôm nọ bọn ta nói chuyện, cảm thấy gọi lão Vương gia có vẻ hạ thấp dáng vẻ nhất đẳng, có chút không tốt. Cho nên, sau này ta đã gọi tên ngài ấy, cho tiện ở chung.”

Lạc Phi Phi cười rộ lên, vui mừng vỗ vai Tạ Yên Nhiên: “Được đó, Yên Nhiên, nông nô xoay người đem ca xướng. Với tốc độ này của cô, nhanh thôi sẽ thành Vương phi.”

Tạ Yên Nhiên ngừng ăn, nghi hoặc nhìn Lạc Phi Phi: “Cô nói gì? Trở thành gì?”

Lạc Phi Phi ngẩn người: “Ách, không có gì, không có gì.”

Tạ Yên Nhiên nhíu mày muốn hỏi tiếp, Lạc Phi Phi vội vàng chuyển đề tài: “Nào nào nào, ta giới thiệu cho cô một chút về hôn lễ. Đừng ăn, nghe ta nói.”

Tạ Yên Nhiên bị bắt bỏ điểm tâm xuống, tuy vẫn còn nghi hoặc, nhưng vẫn tập trung chú ý nghe Lạc Phi Phi giới thiệu hôn lễ.

Tạ Yên Nhiên hạ quyết tâm nhất định phải làm tốt, nhất định phải làm tốt nhiệm vụ được giao, để mọi người biết tuy rằng Tạ Yên Nhiên mất trí nhớ, nhưng là nàng vẫn rất có năng lực.

Nhưng sự thật luôn khiến ta không thể toại nguyện.

Tạ Yên Nhiên cùng lắm giúp đỡ ba ngày, cũng đã trở thành hố đen. Lúc chuẩn bị món ăn cho hôn lễ, ở tửu lầu không cẩn thận làm đổ quầy rượu người ta, khắp mặt đất rối tinh rối mù không chỉ có rượu, còn có trái tim của ổng chủ tửu lầu; vì vậy đổi nhiệm vụ thành chuẩn bị hoa tươi, không biết vì sao lại đem dưỡng dương của người đổ đi, một mảnh hoa điền đang yên đang lành bị gặm hỏng; vì thế lại đổi nhiệm vụ, đi bố trí hiện trường, kết quả móc phải dải lụa hồng, đem dải lụa đẹp đẽ tất cả đều kéo rơi xuống dưới.

Theo miêu tả của người ở hiện trường, lúc ấy mọi người đều dừng việc đang làm, cùng nhau ngốc ngốc, ngơ ngác nhìn những dải lụa hồng từ trên rơi xuống dưới, không chỉ dải lụa hồng, mọi người cũng muốn hỏng theo.

“Ta nói Tạ Tinh Chủ à” Mai đại nhân ôm ngực sắp khóc ra tới, “Rốt cuộc ngài đến giúp hay đi quấy rối thế, rượu và hoa kia, ngài biết bồi thường bao nhiêu không? Quốc khố hư không, sao ngài lại đối xử với ta như thế?”

“Mai Mai!” Lạc Phi Phi ném lên tay Mai đại nhân một cái tát, “Ngài có ý gì? Yên Nhiên không phải cố ý. Chẳng qua không thuần thục thôi mà.”

Mai đại nhân đánh lên cánh tay Lạc Phi Phi: “Chờ ngài ấy thuần thục, ta cũng phá sản!”

Lạc Phi Phi trừng mắt: “Chỉ ngươi có miệng, cả ngày lảm nhảm!”

“Phi Phi.” Tạ Yên Nhiên cắt ngang hai người, “Kỳ thật Mai đại nhân nói có lý, ta không cần gây thêm phiền phức mọi người.”

“Không có, Yên Nhiên,” Lạc Phi Phi đau lòng bám tay Tạ Yên Nhiên, “Cô đừng nghe hắn nói bừa ――”

“Phi Phi, ta không sao.” Tạ Yên Nhiên cười vỗ tay Lạc Phi Phi, “Ta cổ vũ mặt tinh thần cho mọi người, cố lên, ta về trước.”

Hôm nay Bắc Đường Mặc Nhiễm giải quyết xong chính sự cũng đã khuya, nhìn ánh trắng ngoài cửa sổ, nhất thời hứng khởi, liền muốn ra ngoài dạo một chút. Lúc đến hoa viên, nhìn thấy Tạ Yên Nhiên lẻ loi một mình ngồi ngắm trăng phát ngốc.

Bắc Đường Mặc Nhiễm dừng bước, đứng xa nhìn Tạ Yên Nhiên ngơ ngác nhìn trăng, nàng hình như có tâm sự, thỉnh thoảng lại thở dài. Bắc Đường Mặc Nhiễm gõ gõ quạt xếp trong tay, đi đến gần.

“Nếu không phải bên cạnh ngài có ánh đèn, ta còn tưởng rằng Thần Vương phủ có quỷ.”

Tạ Yên Nhiên uể oải ỉu xìu quay đầu nhìn Bắc Đường Mặc Nhiễm: “Ma quỷ trong phủ ngài cũng vô dụng giống như ta sao?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm ngồi xuống bên cạnh nàng, trên mặt không giảm ý cười: “Vô dụng hay không ta không biết, cùng lắm, bọn chúng sẽ không giống nàng, có thể khiến Mai đại nhân tức đến dậm chân.”

Tạ Yên Nhiên thu hồi tầm mắt: “Ngài cũng chê cười ta.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm cười thành tiếng: “Ta nào có chê cười nàng, ta là khâm phục nàng. Sự tích ba ngày của nàng đã truyền khắp thành. À, không những trong thành, người của Xà Phu Thôn ngoài thành đều đã biết.”

“Ai nha!” Tạ Yên Nhiên đứng dậy trừng mắt nhìn Bắc Đường Mặc Nhiễm, “Bắc Đường Mặc Nhiễm, ngài thật phiền phức!”

Bắc Đường Mặc Nhiễm chỉ cười không nói, phe phẩy quạt xếp nhìn Tạ Yên Nhiên. Tạ Yên Nhiên thở dài, lại nằm bò trên bàn.

“Mặc Nhiễm.”

“Ừ?”

“Ta trước kia cũng vô dụng như vậy sao?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm dừng tay , Tạ Yên Nhiên của trước đây, là một Tạ Yên Nhiên hào phóng khéo léo, mang theo ý cười dịu dàng, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều suy xét kỹ càng, là một Tạ Yên Nhiên vô cùng hoàn mỹ……

Nhưng thật lâu trước đây, nàng rõ ràng không phải như vậy. Khi đó nàng cột hai búi tóc, lúc đến hoàng cung sẽ chạy theo bọn họ, bị Bắc Đường Đường trêu cợt sẽ giận dỗi, nhìn thấy điểm tâm đôi mắt sẽ cong thành trăng non, Tạ Yên Nhiên khi đó và Tạ Yên Nhiên hiện tại không có gì khác nhau. Những tưởng nàng sẽ thay đổi theo thời gian, nhưng có lẽ, nàng chưa bao giờ thay đổi, nàng chỉ là khoác thêm một lớp áo ngoài, mà bản thân cũng nhìn không rõ.

“Nàng của trước đây và hiện tại không có khác biệt gì lớn.”

Tạ Yên Nhiên giương mắt nhìn chàng: “Thật không?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm ôn hòa cười, vươn tay nhẹ nhàng giúp Tạ Yên Nhiên vén sợi tóc rối ra sau đầu: “Đúng vậy. Chỉ là so với hiện tại sẽ thông minh hơn một chút, ôn nhu hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút, giỏi hơn một chút ――”

“Được được được.” Tạ Yên Nhiên bịt hai tai, “Lẽ ra ta không nên hỏi ngài, càng chịu thêm đả kích.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm cười thu tay, tiếp tục phe phẩy quạt xếp: “Yên Nhiên, nàng hiện tại cũng rất tốt, không phải sao?”

Tạ Yên Nhiên buông hai tay xuống, rầu rĩ nói: “Ta không cảm thấy hiện tại không tốt, chỉ là cảm thấy…… Có chút khó khăn.”

“Ta thật thảm….. Việc trước kia đều quên sạch thì thôi, việc trước kia có thể làm cũng không làm được. Các người nói ta là Tinh Chủ tinh Cự Giải, nhưng dị năng của ta cũng không dùng được…… Thật vô dụng……”

Bắc Đường Mặc Nhiễm suy nghĩ hỗn loạn, nhịn không được muốn mở miệng hỏi một vấn đề chàng vẫn luôn thắc mắc: “Yên Nhiên”

“Ừ?”

“Nàng có thích ai không?”

Tạ Yên Nhiên liếc mắt nhìn Bắc Đường Mặc Nhiễm một cái: “Ngài nghiêm túc sao? Ngài rõ ràng biết ta mất trí nhớ.”

“Ý ta là, nếu, chỉ là nếu, nàng quá thích một người, thích rất lâu rất lâu, nhưng hắn không thích nàng, cũng không thể nói không thích, chỉ là, hắn chưa thể đáp lại, nàng….. có hận hắn không?”

Tạ Yên Nhiên nhíu nhíu mày: “Vì sao lại hận hắn? Hắn không làm gì sai cả, hắn chỉ là không thích ta thôi.”

“Vậy nếu hắn thích người khác làm tổn thương nàng?”

“Ta cũng sẽ không hận hắn. Ta thích ai là lựa chọn của ta, hắn thích ai là lựa chọn của hắn, không thể vì ta chọn thích hắn mà trách cứ ta, cũng không thể vì hắn không thích ta mà đi trách hắn. Tình cảm vốn dĩ không dễ khống chế, không phải sao?”

“Cùng lắm,” Tạ Yên Nhiên như đang suy tư, “Nếu vì hắn thích người khác mà khiến ta đau khổ, có khả năng ta vĩnh viễn cũng không muốn gặp lại hắn.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm ngẩn người: “Nếu hắn không còn thích người kia nữa thì sao?”

“Vậy hắn sẽ thích ta sao?” Tạ Yên Nhiên nhìn về phía Bắc Đường Mặc Nhiễm.

“…… Không biết.”

Tạ Yên Nhiên nở nụ cười: “Mặc Nhiễm, ngài hôm nay thật kì quái, hỏi toàn chuyện quái quái, biểu tình cũng quái quái. Ngài sao thế? Bị bệnh à?”

Bắc Đường Mặc Nhiễm cúi đầu, xả ra một mạt cười khổ. Tạ Yên Nhiên không chú ý tới, duỗi cái eo lười: “Bất quá nói với ngài nhiều như vậy, ta cảm thấy tâm tình cũng không quá tệ. Ta về đây, ngài cũng nghỉ ngơi sớm đi.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm nhìn Tạ Yên Nhiên nhấc đèn lồng bên cạnh rời khỏi đình, sau đó bỗng nhiên xoay người lại.

“Mặc Nhiễm, ta là người rất kiên nhẫn, ta có thể đợi từ khi mặt trời mới mọc đến khi trăng lên cao, cũng có thể từ thảo trường oanh phi chờ đến tuyết mùa đông tan mất. Cho nên ta nghĩ, nếu ta thật sự thích ai đó, ta nguyện ý chờ hắn, chờ bao lâu cũng được, đến khi ta không còn thích hắn nữa mới thôi.”