Dưới Ánh Hoa Đăng

Chương 9: Chương 9



Hôm nay là hôn lễ của Bạch Vô Trần và Sở Thắng Nam, Tạ Yên Nhiên phá lệ dậy sớm. Bắc Đường Mặc Nhiễm luôn có thói quen dậy sớm có chút kinh ngạc nhìn Tạ Yên Nhiên.

“Sao hôm nay lại dậy sớm như thế?”

“Ta muốn đến giúp đỡ.”

“Còn muốn giúp?”

“…… Ngài muốn xem náo nhiệt à?”

Tạ Yên Nhiên liếc mắt nhìn Bắc Đường Mặc Nhiễm đang cười: “Phi Phi nói, hôm nay ta và Băng Băng phụ trách thủ vệ, đây chính là nhiệm vụ lớn.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm gật gật đầu: “Vậy Yên Nhiên hôm nay gánh trọng trách lớn rồi.”

“Chứ gì nữa.” Tạ Yên Nhiên chồm qua, “Mặc Nhiễm, ngài muốn cùng ta đến Sở phủ đợi không?”

“Ta không đi.” Bắc Đường Mặc Nhiễm mở quạt xếp, “Hôm nay vẫn có công vụ. Giải quyết xong công vụ, ta sẽ đi cùng Hoàng Thượng bọn họ.”

“Vậy thôi.” Tạ Yên Nhiên lúm đồng tiền như hoa, “Mặc Nhiễm, món ăn hôm nay nhất định rất tuyệt, ngài vạn đừng bỏ lỡ, nhất định phải đến đúng giờ.”

“Ta sẽ.”

“Ta đợi ngài.”

Sở phủ, Sở Thắng Nam một thân hỉ phục ngồi ở trên giường, Lạc Phi Phi bên cạnh một bên giúp nàng sửa sang y phục một bên nói không ngừng: “Thắng Nam, tuy cô ngày thường luôn trang điểm giống nam nhân, có điều hôm nay mặc hỉ phục, vẫn rất là xinh đẹp.”

Hạ Băng cười rộ lên: “Phi Phi, cô rốt cục là khen Thắng Nam, hay là tổn thương Thắng Nam thế?”

“Đương nhiên là khen,” Tạ Yên Nhiên lưu loát tiếp lời, “Phi Phi của chúng ta, có một bộ ‘phương pháp khen người’ rất độc đáo.”

“Ai, Tạ Yên Nhiên,” Lạc Phi Phi ngừng động tác, “Ta phát hiện gần đây lá gan của cô càng lúc càng lớn. Đều là Vương gia cho cô à.”

“Có điều Phi Phi…” Hạ Băng có chút nghi hoặc, “Sao hôm nay cô không cùng chúng ta làm cái gì mà phù dâu ý?”

“Đây là tập tục ở chỗ ta, đã kết hôn không thể làm phù dâu.”

Hạ Băng suy tư gật gật đầu: “Ra là vậy.”

“Cho nên,” Lạc Phi Phi lại cười xấu xa, “Cô và Yên Nhiên phải nắm chặt, bằng không sẽ là người cuối cùng xuất giá……”

“Vậy khẳng định là ta rồi.” Tạ Yên Nhiên cầm lấy một miếng điểm tâm, “Băng Đăng và Đường Đường chuyện tốt sắp đến, mà ta cả bóng người cũng chưa có.”

Lạc Phi Phi xoay chuyển đôi mắt, ngồi xuống bên cạnh Tạ Yên Nhiên: “Yên Nhiên, ta cảm thấy cô không cần tìm đâu xa, cô có thể nhìn một người bên cạnh.”

“Bên cạnh ta?” Tạ Yên Nhiên trong miệng căng phồng, suy xét trong chốc lát, “Mai đại nhân?”

“Ta khinh!” Lạc Phi Phi trực tiếp phản ứng dọa Tạ Yên Nhiên và Hạ Băng một nhát, “Cô nghĩ gì đó! Mai Mai là hảo tỷ muội của chúng ta, sao cô lại có suy nghĩ này.”

Tạ Yên Nhiên ủy khuất: “Ta đâu có nghĩ gì, không phải cô nói làm ta nhìn người bên cạnh sao?”

“Ta nói Vương gia đó. Cô cảm thấy Vương gia thế nào?”

“Vương gia? Bắc Đường Mặc Nhiễm?”

Lạc Phi Phi tràn ngập chờ mong gật gật đầu, Tạ Yên Nhiên không nhịn cười ra tiếng, nhân tiện phun bánh quy lên mặt Lạc Phi Phi.

“Phi Phi, cô nghĩ đi đâu thế? Ta và Mặc Nhiễm sao có thể?”

Lạc Phi Phi bi tráng lau sạch vụn bánh quy trên mặt: “Sao lại không có khả năng?”

Tạ Yên Nhiên cũng vươn tay thay Lạc Phi Phi lau mặt: “Ta nghe hạ nhân trong vương phủ nói. Hoàng Đạo Quốc từ trên xuống dưới, từ nam đến nữ, từ già đến trẻ đều biết, thần vương, ngài ấy là một người con ngoan. Thân cao tám thước, trường thân ngọc lập, phong độ nhẹ nhàng, ôn tồn lễ độ, không chỉ có võ công cao cường, còn học thức uyên bác. Bỏ qua mấy tin đồn kỳ quái với Tô Tầm Tiên, đệ nhất phú thương của Hoàng Đạo Quốc, thì chỉ đơn giản với điều kiện đó, thần vương Bắc Đường Mặc Nhiễm vẫn luôn là đối tượng tốt nhất để các thiếu nữ hoài xuân mơ mộng.

“Cô nghe được cái gì thế? Chuyện này ai nói thật không đáng tin quá rồi?”

“Có thể dùng từ khoa trương, nhưng trong tư tưởng là không thay đổi được.” Tạ Yên Nhiên nhún nhún vai, “Tóm lại một câu, Hoàng Đạo Quốc có một nửa nữ tử đều thích thần vương, còn có một nửa, đều đã gả chồng.”

“Bọn họ thích cũng vô dụng,” Hạ Băng nói chuyện, “Việc này vẫn là xem bản thân Vương gia.”

“Không sai, bọn họ thích cũng vô dụng.” Lạc Phi Phi bắt lấy tay Tạ Yên Nhiên, “Trọng điểm là cô có thích không?”

“Ta ―― trọng điểm là Bắc Đường Mặc Nhiễm có thích hay không.” Tạ Yên Nhiên tránh khỏi tay Lạc Phi Phi, đứng lên, “Cô hỏi ta làm gì.”

“Cô ―― ta ――” Lạc Phi Phi nhất thời không biết nói gì, đành phải xua xua tay, “Tim ta mệt.”

Hạ Băng cười cười, nhìn Sở Thắng Nam trước sau im lặng: “Thắng Nam, cô làm sao vậy? An tĩnh như thế.”

“Ta……” Sở Thắng Nam hít sâu vài hơi, “Có chút…..”

“Khẩn trương?”

Sở Thắng Nam gật gật đầu, Lạc Phi Phi lắc đầu, vẻ mặt hận như sắt không thành thép: “Ta nói Thắng Nam, con cũng sinh rồi còn khẩn trương cái gì? Đúng rồi, con của cô đâu?”

“Ma ma bế rồi.” Sở Thắng Nam nghĩ nghĩ, đột nhiên đứng lên, “Không được, ta đi xem.”

Ba người Tạ Yên Nhiên vội vàng ngăn cản Sở Thắng Nam: “Ngồi xuống! Làm gì có tân nương tử nào ngày đại hôn đi lung tung?”

“Chỉ là ――”

“Ta đi xem!”

Tạ Yên Nhiên an ủi nói: “Ta đi xem, được không?”

“Cũng đúng, phòng thứ ba ở hướng đông.”

“Phòng thứ ba hướng đông.”

“Ừ.”

“Không thành vấn đề, yên tâm.”

Tạ Yên Nhiên khép cửa phòng, xoay người tìm phòng. Lúc vừa đến, vừa vặn ma ma đang bê thuốc đứng cạnh đứa trẻ.

“Tạ Tinh Chủ.”

“Không cần đa lễ, đây là cái gì?”

“Hồi Tạ Tinh Chủ, thiếu gia gần đây có chút ho khan, thuốc này là trị ho khan.”

“À,” Tạ Yên Nhiên gật gật đầu, “Không cần để ý ta, thuốc quan trọng.”

Ma ma hành lễ, xoay người đút thuốc cho đứa trẻ. Chỉ là đứa trẻ giống như không chịu được thuốc đắng, thuốc tới gần đã bị nó khóc nháo hất đổ.

Chén thuốc rơi trên mặt đất, phát ra tiếng vang thanh thúy, nước thuốc đen nhánh theo chén bạch xứ bị chia năm xẻ bảy chảy xuôi, vẽ ra hình ảnh đáng sợ.

Lúc Bắc Đường Mặc Nhiễm và Bắc Đường Gia huynh đệ vừa tới Bạch phủ, hỉ yến đã bắt đầu. Bọn họ vừa mới ngồi xuống, liền nhìn thấy Lạc Phi Phi vội vội vàng vàng chạy vào.

“Vương gia,” Lạc Phi Phi đem Bắc Đường Mặc Nhiễm kéo đến một góc, “Ngài thấy Yên Nhiên đâu không?”

“Ừ?”

“Là thế này. Lúc ở Sở phủ, Yên Nhiên đi thăm con của Thắng Nam, sau đó vẫn chưa trở về. Ma ma nói cô ấy đã sớm đi rồi, nhưng chúng ta vẫn luôn đợi đến khi Bạch Vô Trần tới đón tân nương cũng không thấy cô ấy.”

“Vậy……” Bắc Đường Mặc Nhiễm giương mắt nhìn nhìn bốn phía cười đùa, “A, Yên Nhiên đã hồi phủ.”

“Hồi phủ?”

“Đúng vậy, nàng ấy nói thân thể tạm thời không thoải mái, còn nhờ ta nói với các ngươi một tiếng. Đều trách ta tới quá muộn nên quên mất.”

“Ra là vậy,” Lạc Phi Phi thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Yên Nhiên không sao thì ta an tâm rồi. Vậy, Vương gia, ngài ngồi đi, ta đi đây.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm không thể an tâm, để Bạch Vô Trần tiếp khách, vội vội vàng vàng đuổi đến Sở phủ.

Đêm tối đường dài, Bắc Đường Mặc Nhiễm ở trong rừng cây sau núi Sở phủ nghiêng ngả lảo đảo bước đi, không giống lúc trước có người bên cạnh, cũng không thể nghĩ nhiều như vậy. Lúc này y vô cùng bất an, trong rừng cây tìm kiếm Tạ Yên Nhiên. Tâm tình trong chốc lát liền bực bội, trong chốc lát lo lắng, trong chốc lát nghĩ tìm được Tạ Yên Nhiên nhất định phải mắng nàng một trận, trong chốc lát nghĩ chỉ cần nàng không sao là tốt rồi.

Sau đó dưới ánh trăng, nhìn thấy Tạ Yên Nhiên thu mình ngồi dựa vào cây đại thụ.

Trên người nàng vẫn là y phục màu hồng khi nói sẽ gặp lại y lúc sáng, châu ngọc trên đầu không còn ngay ngắn, nàng dựa vào đại thụ, ôm vây lấy đầu gối, hai mắt mờ mịt nhìn chằm chằm mặt đất, thỉnh thoảng phát ra vài tiếng nức nở.

Bắc Đường Mặc Nhiễm đứng cách vài bước nhìn nàng, những phẫn nộ, nôn nóng, bất an khi nãy đều kỳ dị biến mất, chỉ có bi thương chậm rãi dâng lên trong lồng ngực đang quay cuồng.

Bắc Đường Mặc Nhiễm đến trước mặt Tạ Yên Nhiên, ngữ khí nghẹn ngào: “Nàng ở đây làm gì?”

Tạ Yên Nhiên chậm rãi ngẩng đầu nhìn y, nước mắt loang lổ ở trên mặt được ánh trăng chếu rọi rõ ràng đến mức giống như đang khắc vào trong lòng Bắc Đường Mặc Nhiễm.

“Mặc Nhiễm, ta nhìn thấy rất nhiều việc. Không đúng,” Tạ Yên Nhiên lại cúi đầu, nước mắt từng hạt lớn rơi xuống, “Là ta nhớ ra rất nhiều chuyện.”

Bắc Đường Mặc Nhiễm rũ xuống mắt, vén y phục ngồi xuống cạnh nàng: “Là chuyện gì?”

“Có một người, một người rất đáng sợ,” Tạ Yên Nhiên khóc thành tiếng, “Tiếng mưa rơi rất lớn, có chén thuốc đen nhánh, mảnh sứ vỡ vụn, còn có máu tươi, thi thể, nữ nhân bị điên…… Ta vẫn luôn gọi, vẫn luôn gọi, chỉ là, chỉ là không có người, không có ai tới cứu ta, ta rất sợ, ta rất sợ――”

“Yên Nhiên.” Bắc Đường Mặc Nhiễm cắt ngang mạch cảm xúc tồi tệ của Tạ Yên Nhiên, ngữ khí ôn nhu, “Đều đã qua rồi.”

Tạ Yên Nhiên nức nở: “Qua rồi?”

“Đúng vậy,” Bắc Đường Mặc Nhiễm vươn tay giúp Tạ Yên Nhiên lau đi nước mắt, “Đều qua rồi. Cho nên đừng khóc, không phải sợ, đều kết thúc cả rồi..”

Bắc Đường Mặc Nhiễm đem Tạ Yên Nhiên hai dòng nước mắt ôm vào trong lòng ngực: “Ta cam đoan với nàng, những chén thuốc, máu tươi, thi thể đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

Tạ Yên Nhiên dựa vào lòng ngực ở Bắc Đường Mặc Nhiễm, ngửi thấy mùi đàn hương duy nhất của y. Cái ôm này đột nhiên khiến nàng thấy quen thuộc, cùng ánh trăng sáng tỏ, tiếng gió rào rạt, đều làm nàng cảm thấy quen thuộc, giống như rất lâu trước kia nàng cũng từng vọt vào lồng ngực y mà ôm, nước mắt và gió đêm lạnh, nỗ lực hồi phục trái tim của bản thân đang cuồng loạn.