Em Là Ngoại Lệ Duy Nhất Của Anh

Chương 62: Chương 62




Chỉ vài ngày nữa là Bác Văn xách vali sang Pháp công tác, những ngày này anh như kẹo cao su bám dính không chịu rời khỏi Quân Dao nửa bước khiến Quân Dao cảm thấy vô cùng phiền não.

Đã đèo bòng bụng lớn lại còn thêm đứa trẻ 31 tuổi to xác nữa.
Một buổi trưa se se lạnh, Quân Dao nhận được cuộc điện thoại từ Tô Trục Lâm báo rằng chút nữa anh ấy cùng Bác Thanh với Tô Tử Đằng sẽ kéo bè kéo lũ tới nhà cô ăn cơm trưa tiện thể có chuyện hệ trọng muốn thông báo.
Đúng 11 giờ, cơm nước đã dọn hết lên bàn thì vừa hay ba người kia cũng vừa tới.

Quân Dao đón họ vào nhà, Bác Văn vẫn đeo tạp dề đứng dựa vào cửa bếp, tay cầm muỗng múc canh lườm nguýt ba người kia.
"Này, lâu lâu mới đến thăm vợ chồng hai người mà đón chào tôi bằng ánh mắt kiểu gì đấy?"
"Thế à? Thăm hay ăn trực? Cũng trùng hợp nhỉ, bảo giúp mà lúc tới vừa hay cơm nước xong xuôi hết rồi, chỉ còn thiếu mấy cái mồm tới ăn thôi?"
Tô Trục Lâm không thèm nói lai với Bác Văn, anh quay ra nhìn Quân Dao than vãn: "Anh vẫn không hiểu sao em chung sống vui vẻ được với cậu ta đấy? Thôi được rồi, anh đây không thèm chấp, anh tới chơi với em với cháu nhỏ của anh là chính.

Sao rồi, lâu rồi không gặp cháu anh đã lớn như vậy rồi cơ đấy?!"
"Chứ sao nữa, nhờ bạn anh chăm mà cả mẹ cả con béo đều luôn."
"Béo cái gì mà béo, vẫn đẹp chán.

Vậy là mấy tháng rồi?"
"Được hơn 7 tháng rồi anh ạ.

Cũng chẳng bao lâu nữa là sinh.

Thôi thôi, mọi người ra ăn thôi kẻo đồ ăn nguội mất, hôm nay chồng em làm nhiều món lắm ạ."
Tất cả kéo nhau ra bàn ăn.

Bấy giờ Quân Dao mới nhớ ra ban nãy qua điện thoại Tô Trục Lâm nói có chuyện hệ trọng muốn nói với mọi người.
"A, ban nãy anh Trục Lâm bảo có chuyện quan trọng cần thông báo, là chuyện gì thế ạ?"
"Quân Dao, đừng hỏi nữa, cậu ta sẽ được nước..." Tô Tử Đằng day day thái dương ngăn cản Quân Dao trong sự bất lực.
"Sao lại thế?"
Sau một quãng thời gian xích mích trong suy nghĩ cũng như giữ khoảng cách lớn, sau dần dưới lời khuyên của Bác Văn, Quân Dao cũng không còn bài xích Tô Tử Đằng nữa.

Cô coi anh giống như Tô Trục Lâm – một người bạn, dĩ nhiên mối quan hệ trước đây của hai người họ không thể khiến Quân Dao quá thân thiết được, nhưng ít nhất đã đỡ hơn rất nhiều.
"Hứ, đúng là không có thì ghen tị.

Tính khí của cậu với Bác Văn như anh em cùng một mẹ mà ra nhỉ? Đều hãm như nhau.


Thiết nghĩ người con gái nào mới có thể thuần hóa được con quỷ như cậu nhỉ?"
"Thôi nào, tóm lại là có chuyện gì? Thanh Thanh, em biết không thì nói luôn đi.

Mà sao nãy giờ em im lặng thế?"
"Em...!Thôi, để Trục Lâm nói đi ạ..."
"Đây, anh nói luôn đây em chớ tò mò...!Tèn ten! Anh đã chính thức cầu hôn Bác Thanh thành công, sao nào thấy anh thấy tôi giỏi không? Anh đây sắp là người đàn ông có gia đình rồi đấy, vợ đẹp lại còn làm diễn viên."
Tô Trục Lâm kéo bàn tay của Bác Thanh đang đặt trên đùi mình giơ lên cho tất cả mọi người cùng xem.

Ở ngón giữa của bàn tay trắng trẻo thon dài ấy là chiếc nhẫn kim cương vừa xinh sáng rực cả lên.

Một bên Tô Trục Lâm đắc ý nhìn mọi người xung quanh, một bên Bác Thanh ngượng ngùng cúi mặt xuống.
"Vậy chẳng phải quá tốt rồi sao?! Chúc mừng, chúc mừng hai người nha!"
"Công nhận vợ cậu thì xinh thật, nhưng không xinh bằng vợ tôi."
"Cái gì? Vợ tôi là em gái cậu mà cậu nói thế nghe được à?!! Cô ấy là diễn viên nổi tiếng tài năng vạn người mê đấy!"
"Thì sao? Phim vợ cậu đóng kịch bản do vợ tôi viết đấy? Hơn nữa...!Chuẩn bị tâm lý gọi ông đây một tiếng anh vợ đi?"
"..."
Ba người còn lại nhìn hai người đàn ông to đầu tranh cãi mà thấy mệt thay.

Lần nào gặp nhau cũng chỉ có Tô Trục Lâm với Bác Văn đôi co với nhau, Tô Tử Đằng tính cách chẳng khác Bác Văn là bao nên không có nhu cầu tham gia hỗn chiến cho lắm.
Bữa cơm nhanh chóng được càn quét không còn chút gì, Bác Thanh đỡ Quân Dao ra ngoài phòng khách hai chị em cùng tám chuyện.

Từ sau tang lễ của Bác lão gia đã hơn một tháng, Bác Thanh liên tục đi quay Show truyền hình nên chị dâu em chồng bọn họ chưa có cơ hội gặp lại nhau.

Cả hai ngồi ngoài nói đủ thứ chuyện trên đời, từ việc em bé trong bụng cho tới chuyện Bác Thanh được cầu hôn ra sao, ....
Ba người đàn ông đứng trong bếp đeo tạp dề, hai người rửa bát một người dọn dẹp.

Xong xuôi thì Bác Văn ngó nhìn hai chị em bên ngoài vẫn nói chuyện quên cả trời đất, anh cùng hai người bạn của mình không làm phiền liền xoay bước lên thư phòng riêng của anh nói chuyện, dù sao cũng có việc cần nhờ vả.
Đóng cửa thư phòng lại, Tô Tử Đằng trực tiếp lên tiếng luôn.
"Có chuyện gì cần chúng tôi giúp đỡ đúng không, nói đi?"
"Sắp tới tôi phải sang Pháp công tác, ít nhất là hai tuần, lần bàn hợp đồng này sẽ mang tính quyết định rất lớn cho tầm ảnh hưởng của Bác Thị.

Tôi tính mang Quân Dao đi cùng nhưng cô ấy bụng lớn đi lại nhiều mệt mỏi nên thôi nhưng để cô ấy ở nhà một mình cũng không an tâm.


Khi tôi đi Quân Dao sẽ sang nhà ba mẹ vợ ở, tôi muốn nhờ các cậu để ý cô ấy một chút."
Tô Trục Lâm cười xòa, anh ấy huých mạnh vai Bác Văn cười lớn: "Trời ạ, tưởng gì nghiêm trọng.

Chỉ là Quân Dao xa cậu có hai tuần thôi sao? Bám vợ thật đấy nhưng cậu quên là vợ cậu là người trưởng thành rồi à, đừng coi cô ấy là con nít vậy chứ?"
"Có biến phải không?"
"Hả, biến gì? Tử Đằng, cậu bị quan trọng hóa vấn đề giống Bác Văn đấy à?"
"Ừ.

Có biến...!khá lớn.

Hôm trước Bác Trí Viễn đến nhà gặp tôi, thằng nhóc đã nói hết cho tôi nghe mọi vấn đề liên quan đến Bác Thành Trung..."
Tô Trục Lâm lần này không còn ngả ngớn cười cợt nữa, mặt anh lập tức nghiêm túc hẳn khi nhắc tới Bác Thành Trung.

Chơi cùng một hội từ nhỏ, mọi chuyện trong gia đình của Bác Văn hai đại gia họ Tô đều rất rõ, Bác Thành Trung là một mối nguy hiểm, mối đe dọa tới cuộc sống của Bác Văn.
"Ông ta lại giở trò gì? Chắc chắn có liên quan tới chuyện cậu được Bác lão gia nhất quyết đưa cậu lên làm chủ tịch Bác Thị phải không?"
Bác Văn mở cửa sổ thư phòng, tự mình châm một điếu thuốc lấy ra từ trong ngăn kéo.

Anh nhả ra một ngụm khói trắng, một tay đút túi quần trầm giọng kể lại toàn bộ những gì Bác Trí Viễn đã nói với mình ngày hôm đó.
Hai người kia nghe xong, mỗi người một phản ứng riêng.

Tô Tử Đằng thì trầm ngâm nhưng trong ánh mắt không giấu được cơn bực tức.

Còn Tô Trục Lâm thì dễ nổi nóng hơn, chuyện vừa kể xong là không tiếc lời chửi bới điên cuồng.
"Mẹ kiếp cái loại chó chết đấy.

Lão ta tưởng lão ta là ba cậu mà tôi không dám chửi à? Có cái loại ba nào mà như lão già khốn kiếp đấy không? Sẵn sàng tìm cách hãm hại thậm chí là gi3t chết con trai ruột của mình để có được Bác Thị? Có phải bị ăn bùa mê thuốc lú gì rồi lên cơn điên loạn động kinh hay không? Mẹ nó cái loại vô nhân tính, vô đạo đức!"
"Bình tĩnh đi Trục Lâm."
"Tử Đằng, cậu có bị ngáo không? Bạn cậu bị đe dọa tới tính mạng cậu còn nói câu bình tĩnh được? Cái lão già chết tiệt này, tôi không xay lão ta ra bã tôi không phải là người mất!"
"Chính chủ còn chưa sôi máu, cậu cứ bình tĩnh đã.

Nếu Bác Văn đã gọi riêng tôi với cậu để nói chuyện, chắc chắn đã có nước đi riêng của mình rồi.

Thử nghe cậu ta nói xem sao?"
Bấy giờ Tô Trục Lâm quan sát nét mặt của Bác Văn, xét thấy mình là người có phản ứng mạnh mẽ nhất nên mới kiềm chế lại.

Quyết định nghe theo lời Tô Tử Đằng ngồi xuống nghe ý kiến của Bác Văn.
"Với địa vị hiện tại của tôi, Bác Thành Trung chưa chắc đã ngu tới mức đụng tới tôi, mà nếu có đụng tới tôi cũng sẽ không sao..."
"Thần kinh à? Tại sao lại không sao? Mạng người đấy có biết không?"
"...!Bởi vì rất có thể, người ông ấy nhắm tới sẽ là Quân Dao.

Ông ta thừa hiểu Quân Dao đối với tôi có tầm quan trọng như nào, hiện tại cô ấy còn đang mang thai nên tôi thực sự rất sợ ông ta sẽ đụng tới Quân Dao để uy hiếp tôi.

Không chỉ có tôi, các cậu cũng hiểu rõ Bác Thành Trung chính là kiểu người dám nghĩ dám làm mà."
"Vậy cậu đã tính tới bước nào rồi?" Tô Tử Đằng xoa xoa cằm nhìn lấy Bác Văn đầy thắc mắc.
"Tôi đã tìm người đi theo Quân Dao rồi.

Nhưng nếu nói cho cô ấy sự việc cô ấy sẽ sống trong lo sợ, chỉ nhờ các cậu cùng Bác Thanh bớt chút thời gian để ý cô ấy một chút.

Nếu cô ấy có muốn đi dạo hay gì có thể thì hãy đưa cô ấy đi vì cho dù có tìm người bảo vệ cũng không có gì đảm bảo được 100% hết."
"Cậu yên tâm, cậu đã nhờ chắc chắn chúng tôi sẽ làm.

Huống chi đây lại liên quan đến an toàn của em dâu với cháu chúng tôi, chúng tôi sẽ cố gắng đảm bảo an toàn cho em dâu."
"Cảm ơn!"
Lúc ba người từ trên tầng xuống, hai chị em nhà kia vẫn buôn chuyện quên trời quên đất, Bác Thanh vừa bóp chân cho Quân Dao vừa cười há há.
"Tôi thực sự không hiểu, cậu nhìn trúng em gái tôi ở chỗ nào?"
"...!Kệ ông!"
"Hai người thôi đi, thật ấu trĩ!"
Rõ ràng là tiếng bước chân của ba người đàn ông rất lớn nhưng hai chị em vẫn không hề nhận ra.

Bác Văn từ phía sau lách qua ngồi kế bên Quân Dao.
"Bà xã, quá trưa rồi, phải đi nghỉ một chút không sẽ mệt đấy.

Em mà mệt là con cũng mệt."
"Nhưng em..."
Tô Trục Lâm đương nhiên hiểu ý Bác Văn, cũng thuận thế kéo Bác Thanh đứng dậy: "Về thôi về thôi, làm phiền vợ chồng anh trai em thế là đủ rồi.

Về nghỉ ngơi, khi nào Bác Văn đi công tác anh sẽ thường xuyên đưa em sang chơi với Quân Dao."
Hai người phụ nữ bị hai người đàn ông song kiếm hợp bích không cho họ có cơ hội nói chuyện.

Tô Trục Lâm làm việc rất nhanh, dứt lời là kéo Bác Thanh ra ngoài luôn không để cô nàng có nói lời tạm biệt.


Tô Tử Đằng cầm áo khoác của hai người kia theo sau ra ngoài, trước khi đi còn không quên ngoái cổ lại nói với Quân Dao một vài câu.
"Bác Văn sắp đi công tác, em quay trở về nhà chú dì.

Nhưng cậu ta vẫn không yên tâm quá đi nên nhờ anh khi nào em muốn đi dạo đâu thì cứ gọi anh, anh sẽ qua đón em đi, dù sao làm ông chủ quán bar cũng rất rảnh rỗi.

Có gì cần cứ nhắn hoặc gọi cho anh, anhh sẽ lập tức qua."
"Haiz, Bác Văn đã làm phiền anh rồi."
"Không sao, em nhớ gì anh vừa nói là được.

Dù sao bảo vệ cháu của mình cũng là chuyện nên làm."
"Vâng, cảm ơn anh.

Có gì em sẽ gọi.

Anh đưa mọi người về cẩn thận!"
Đợi mọi người về hết, Bác Văn mới đỡ Quân Dao lên phòng ngủ nghỉ trưa.

Từ khi bụng dần lớn, những bước đi của cô đều rất nặng nề, chỉ cần có Bác Văn ở bên là anh luôn đỡ cô dù cho chỉ đơn giản là đi vệ sinh.

Khi lên phòng ngủ, Quân Dao cầm tạp chí đọc một lúc cho dễ vào giấc, Bác Văn một bên xoa bóp chân rồi đấm lưng cho Quân Dao.

Cũng kể từ lúc có bầu là dễ đau lưng hơn, chân tay cũng sưng phù hết cả lên nhưng anh luôn ở bên động viên cô, giúp cô suy nghĩ tích cực hơn.
"Bao giờ anh đi?"
"Hai ngày nữa anh đi rồi, em ở nhà cẩn thận một chút.

Có việc gì thì cứ nhớ chứ đừng tự làm, em đang có thai đấy."
"Biết rồi, anh dặn em nhiều lắm ấy."
"Với lại còn một điều nữa mà anh quên chưa dặn em..."
"Điều gì?"
"Ở nhà, lúc nào cũng phải nhớ anh, một giây cũng không được quên." "Anh hâm thật ấy, anh chỉ đi có hai tuần thôi đấy ông xã, đâu có cần dặn dò như đi cả năm đâu.

Chậc, từ ngày anh lấy vợ xong là mất hết sự lạnh lùng cao ngạo vốn có rồi, Bác Văn ngày trước mà em biết đâu rồi nhỉ?"
"Anh chỉ như này với duy nhất bà xã của nhà anh thôi, chẳng ai có đặc quyền như vậy đâu!"
Quân Dao cười, đập quyển tạp chí vào người anh.

Bác Văn thay cô cất nó rồi cùng đắp chăn cho cả hai, hai vợ chồng ôm nhau nằm ngủ rất ngon..