Hạ Cánh Trên Trái Tim Anh

Chương 45: Hôn Một Cái



Edit: Shun An

Beta: Be Lười

Chỉ có một người là em.

Nguyễn Tư Nhàn nhìn chằm chằm những lời này nhìn thật lâu, cảm giác trong lòng có một luồng nhiệt nóng rực đang trướng lên, căng đến ngực bực bội.

Người đàn ông này nói chuyện thẳng thừng mắt cũng không nháy một cái.

Đương nhiên Nguyễn Tư Nhàn cũng không biết lúc anh nhắn tin này có phải thật sự là một chút dao động cũng không có hay không.

Cô đứng hình trong chốc lát, người của đội bay đã đi xa, chỉ còn mình cô ở lại đại sảnh.

Ngón tay ở trên màn hình nhẹ gõ trong chốc lát, Nguyễn Tư Nhàn đánh mấy chữ.

[ Nguyễn Tư Nhàn ]: Ăn cơm chiều không?

Trong nháy mắt gửi đi, Nguyễn Tư Nhàn hơi khẩn trương.

Hai ngày này cô và Phó Minh Dư không gặp nhau, cũng không nói chuyện, cô cảm thấy giữ hai người mơ hồ có loại cảm giác “Chiến tranh lạnh”.

Nhưng mà bây giờ xem như là cô chủ động đi cầu hoà đi?

Nguyễn Tư Nhàn đợi nửa phút, lại gửi qua thêm một tin nhắn khác.

[ Nguyễn Tư Nhàn ]: Tổng giám đốc Phó?

Không chờ đến Phó Minh Dư đáp lại, ngược lại là một tin nhắn của Đổng Nhàn gửi đến: Nguyễn Nguyễn, tiếp điện thoại, có việc gấp.

Sau khi nhận được tin nhắn chưa đến một phút, Đổng Nhàn liền gọi điện thoại lại.

Nhìn thấy thông báo trên màn hình không phải là Phó Minh Dư, Nguyễn Tư Nhàn có chút mất mát nho nhỏ. Lúc nhận điện thoại, giọng điệu cũng có chút bất đắc dĩ.

“Sao thế ạ?”

Đổng Nhàn: “Dì con bị bệnh, mới là phẫu thuật xong, con đến thăm đi?”

Nguyễn Tư Nhàn giơ tay nhìn thời gian: “Ở đâu ạ?”

“Bệnh viện Thị Tam.”

Dì của Nguyễn Tư Nhàn là em gái của Đổng Nhàn tên Đổng Tĩnh.

Vốn là một chủ nhiệm lo về việc tuyển sinh ở trường tiểu học. Sau đó, khi Đổng Nhàn tái hôn rồi, bà cũng xin nghỉ việc ở tiểu học, đi đến khách sạn tập đoàn nhà họTrịnh làm việc.

Trước kia Đổng Tĩnh ở chỗ tuyển sinh làm đến đâu vào đó. Nhưng dù sao cũng là miếu nhỏ, chờ đến lúc bà đi đến một sân trời lớn hơn thì thực lực chân chính mới được thể hiện ra, làm đến hô mưa gọi gió.

Lúc Nguyễn Tư Nhàn đến bệnh viện Thị Tam đã là 7h tối, mùa thu hôm qua sớm, không khí náo nhiệt tại bệnh viện không hợp lắm với không khí yên tĩnh của ban đêm.

Nguyễn Tư Nhàn căn cứ chỉ dẫn đi đến phòng bệnh nhân khoa tim ngoại, Đổng Nhàn ở cửa phòng bệnh chờ cô.

Tính đến nay hai người đã mấy năm không gặp, trong khoảnh khắc trông thấy Nguyễn Tư Nhàn mặc đồng phục đi đến, đôi mắt Đổng Nhàn hơi chua xót.

Lúc nhìn cô đi đến, bước chân cũng có chút phù phiếm.

“Nguyễn Nguyễn……”

Bà còn muốn nói gì, lại bị Nguyễn Tư Nhàn cắt ngang nói thẳng vào chủ đề chính.

“Dì thế nào ạ?”

Đổng Nhàn vốn muốn nói lại dừng lại, chỉ chỉ phòng bệnh.

“Còn chưa tỉnh.”

“Vâng.”

Loading...

Nguyễn Tư Nhàn vòng qua bà đi vào phòng bệnh, thấy Đổng Tĩnh nằm trên giường bệnh, mu bàn tay còn đang cắm kim truyền dịch, hộ lý ở một bên đang bận rộn làm những chuyện khác.

Cũng không biết có phải tâm linh tương thông hay không? Nguyễn Tư Nhàn vừa đi đến mép giường, Đổng Tĩnh liền tỉnh.

Bà mơ mơ màng màng mà mở to mắt, lúc nhìn thấy Nguyễn Tư Nhàn còn hơi mơ hồ.

“Dì.” Nguyễn Tư Nhàn cúi người tới gần: “Đỡ hơn chưa?”

Đổng Tĩnh là rạng sáng bởi vì nhồi máu cơ tim nên vào bệnh viện, lập tức sắp xếp phẫu thuật. Lúc sáng đã tỉnh một lần, lúc này tinh thần khôi phục hơn một nửa.

“Nguyễn Nguyễn đến rồi?”

Bà cười cười, đánh giá đồng phục trên người Nguyễn Tư Nhàn, cười nói: “Nghe mẹ con nói bây giờ con làm phi công rồi, thật đúng là vậy.”

Nguyễn Tư Nhàn khi còn nhỏ đi đến nhà Đổng Tĩnh chơi không ít, khi đó bà còn chưa kết hôn, cũng không con cái, đối xử với Nguyễn Tư Nhàn giống như con gái ruột của mình.

Sau đó Đổng Nhàn ly hôn, Nguyễn Tư Nhàn một người đi theo ba, nên cũng ít tiếp xúc với Đổng Tĩnh.

Dù sao cô không muốn đi, Đổng Tĩnh cũng không tiện đi đến nhà cô.

Đến sau này Đổng Tĩnh đến tập đoàn Trịnh Thị làm thị trường. Hàng năm đều ở nước ngoài, hai người dường như chưa từng gặp nhau.

“Đang khỏe mạnh sao lại vào bệnh viện rồi?” Nguyễn Tư Nhàn hỏi.

“Khỏe gì mà khỏe.” Đổng tĩnh vẫy vẫy tay, bảo Nguyễn Tư Nhàn tới gần một chút: “Mấy năm nay ngày đêm điên đảo chạy nghiệp vụ, thân thể sớm đã không ổn, con cũng không nói tìm thời gian đến thăm dì.”

Lúc Nguyễn Tư Nhàn trò chuyện với Đổng Tĩnh, Đổng Nhàn vẫn luôn đứng ở phía sau, cũng không nói lời nào, yên lặng mà nhìn hai người.

Mười tới phút qua đi, Nguyễn Tư Nhàn cảm giác Đổng Tĩnh không còn sức lực nói chuyện, nên tính đi về.

Đổng Tĩnh nhìn ra được ý định của cô, vội vàng giữ chặt tay cô: “Nguyễn Nguyễn, dì nói với con một chuyện khác.”

“Vâng?”

Đổng Tĩnh nhìn thoáng qua chị gái phía sau, thở dài nói: “Con xem lúc trước ba mẹ con ly hôn, con không muốn đi theo mẹ, sau đó ba con qua đời, mẹ con muốn để con qua sống chung, con cũng không muốn. Dì biết việc ba mẹ ly hôn sẽ có ảnh hưởng tâm lí với trẻ nhỏ, chỉ là đã qua nhiều năm như thế, con cũng trưởng thành rồi, chắc là có thể hiểu được lựa chọn lúc trước của mẹ con. Hôn nhân mà, có đôi khi không phải do chính mình, tình cảm không có chính là không có, tiếp tục duy trì cũng là tra tấn lẫn nhau. Nhưng cha mẹ luôn yêu con cái của mình, con cũng đừng cố chấp như thế nữa, mẹ con cũng chỉ có một, con cũng đâu đi tìm được thêm một người nào nữa chứ?”

Lúc Đổng Tĩnh nói câu này, Nguyễn Tư Nhàn quay đầu lại liếc nhìn Đổng Nhàn một cái, bà chau mày, đôi mắt đỏ đỏ. Lúc đối diện với ánh mắt của cô, chóp mũi chua xót, đôi mắt lập tức ươn ướt.

Nguyễn Tư Nhàn quay lại đầu, tiếp tục nghe Đổng Tĩnh nói chuyện.

Đổng Tĩnh đơn giản cũng chính là khuyên Nguyễn Tư Nhàn đừng giận dỗi với Đổng Nhàn nữa, cho dù muốn giận dỗi, giận nhiều năm như thế cũng đã đủ rồi. Thời đại này có nhiều gia đình ly hôn như thế, cũng chưa thấy ai giống như Nguyễn Tư Nhàn vậy cùng mẹ mình cả đời không qua lại với nhau.

Nguyễn Tư Nhàn đáp lời từng tiếng, cho dù dì nói cái gì, cô đều nói được.

Cho đến lúc Đổng Tĩnh lại mệt mỏi, đôi mắt sắp không mở ra được, Nguyễn Tư Nhàn mới rời đi.

“Dì, dì phải nghỉ ngơi cho khỏe. Hôm nào con lại đến thăm dì.”

Lúc cô nói câu này Đổng Tĩnh đã ngủ, không có tiếng vang. Nguyễn Tư Nhàn cầm đồ đạc của mình ra ngoài, Đổng Nhàn đi theo ra.

“Nguyễn Nguyễn.”

Đi đến cửa phòng bệnh, Đổng Nhàn gọi cô lại: “Mẹ đưa con về nhà.”

“Không cần, con tự mình bắt xe.” Nguyễn Tư Nhàn xoay người đối mặt với bà: “Còn có, sau này mẹ đừng đến ở bên ngoài nhà đợi con nữa, như vậy thật phiền.”

Nghe được chữ “Phiền” kia, Đổng Nhàn mới hiểu được, thì ra lúc nãy cô liên tục vâng vâng, đều là đang dỗ dì cô.

Biểu cảm thoải mái của bà từng chút sụp đổ.

Nguyễn Tư Nhàn lấy ra một cái thẻ từ trong túi, nhét vào trong tay Đổng Nhàn.

“Đây là tiền mấy năm nay mẹ gửi cho con, con một đồng cũng chưa động vào, mẹ giữ lại đi.”

Đổng Nhàn không nhận, thẻ rơi xuống đất, cũng không ai nhặt.

Bà nhìn chằm chằm tấm thẻ cũ nằm trên mặt đất. Tất cả những khó hiểu và bất đắc dĩ đè nén mười mấy năm nay tại giờ khắc này bùng nổ.

Trước khi ly hôn bà không phải không suy xét qua tổn thương đối với con cái, nhưng đoạn hôn nhân này đi đến cuối cùng cũng không phải một mình bà sai, khi đó Nguyễn Tư Nhàn còn nhỏ, không hiểu chuyện, bà có thể bao dung.

Nhưng Nguyễn Tư Nhàn đã hơn hai mươi mấy tuổi rồi, bà thật sự không có cách hiểu được.

“Nguyễn Nguyễn, tại sao con không thể tiếp nhận chuyện mẹ và ba con đã ly hôn? Mẹ thừa nhận, lúc trước vì tâm trạng của con, mẹ và ba con chưa từng cãi nhau lớn tiếng ở trước mặt con, đột nhiên nói ly hôn, con có thể không tiếp thu được, chỉ là khoảng thời gian đó, chúng ta thay đổi như thế nào con không nhìn ra được sao?”

Đầu lưỡi Nguyễn Tư Nhàn đẩy quai hàm, không nói gì.

Đương nhiên cô không cảm thấy ly hôn thì nhất định là sai, chỉ là Đổng Nhàn làm sao có thể hùng hồn như thế, cho rằng cô cái gì cũng không biết?

Năm ấy, bọn họ ly hôn, Nguyễn Tư Nhàn 14 tuổi, cô học lớp 9.

So với lớp 7 lớp 8 thì buổi chiều lớp 9 học thêm hơn 1 tiết, mỗi ngày tan học lúc 6h chiều. Từ trường học về đến nhà tốn 20 phút, nhưng còn có một cái đường nhỏ, chỉ cần 10 phút, có điều bên trong đó có phải đi qua một bức tường thấp.

Nguyễn Tư Nhàn khi đó lì lợm, bạn gái nhỏ đi cùng cô không muốn trèo tường, nên mỗi ngày cô đều một mình đi đường mòn.

Nhà cô ở một cái ngõ cũ nhỏ, phía Bắc là đường thông với đường lớn, phía Nam là một đường mòn, ngày thường không có người, sau khi trèo qua tường thấp lại đi qua thêm một công trường bị bỏ hoang chính là đường mòn này.

Không nhớ rõ cụ thể là ngày nào, Nguyễn Tư Nhàn đeo cặp sách nhảy xuống tường thấy, mới vừa đi qua công trường thì thấy mẹ cô từ trên một chiếc Mercedes đi xuống.

Cô trốn vào một chỗ bị bỏ hoang ở xa xa nhìn, thẳng đến Đổng Nhàn quẹo vào đường mòn, cô mới ra tới.

Sau đó có một thời gian rất dài, Nguyễn Tư Nhàn liên tiếp gặp chiếc xe Mercedes này vài lần.

Có đôi khi bọn họ sẽ dừng ở bên kia thật lâu, hai người ở trong xe không biết đang nói gì..

Có đôi khi người đàn ông kia sẽ xuống xe, mở ra cốp xe lấy một ít đồ cho Đổng Nhàn.

Nguyễn Tư Nhàn trước nay không nhìn thấy rõ được dáng vẻ của người đàn ông kia. Chỉ cảm thấy là một người đàn ông hơi béo, hơi già.

Còn có một lần, cô thấy người đàn ông kia cho Đổng Nhàn một cái hộp nhỏ, Đổng Nhàn nhận, bỏ vào trong túi, xoay người về nhà.

Nguyễn Tư Nhàn theo sau về đến nhà, nhân lúc Đổng Nhàn nấu ăn mà lục túi của bà, phát hiện là một cái vòng cổ.

Trong nhà Nguyễn Tư Nhàn nghèo, chưa thấy qua châu báu gì, nhưng với suy đoán của chính cô, thứ này hẳn là giá trị xa xỉ.

Cho nên Đổng Nhàn không biết, ly hôn không phải khúc mắc của Nguyễn Tư Nhàn, đây mới là khúc mắc của cô.

Không quá mấy tháng, Đổng Nhàn đề nghị ly hôn với ba của Nguyễn Tư Nhàn.

Ly hôn giằng co trong mấy tháng, trong lúc đó Đổng Nhàn dọn đi ra ngoài. Nguyễn Tư Nhàn không biết bà đang ở nơi nào, có lẽ đang ở trong nhà của người đàn ông kia.

Sau đó ba của Nguyễn Tư Nhàn cuối cùng đồng ý ly hôn, hỏi Nguyễn Tư Nhàn, cô muốn đi theo ai.

Nguyễn Tư Nhàn không hề nghĩ ngợi liền nói thẳng đi theo ba ba.

Sau đó hai người mặt đối mặt, ngồi thật lâu, không nói chuyện.

Cuối cùng Đổng Nhàn đứng dậy nói: “Được.”

Nguyễn Tư Nhàn lúc ấy không thể nói là cảm giác tâm trạng là gì, cô cho rằng Đổng Nhàn sẽ nói rất nhiều với cô, sẽ khuyên cô đi theo sống với bà, chỉ là bà lại nói một từ được.

Qua vài ngày, trong nhà đã không có một Đổng Nhàn Nguyễn Tư Nhàn mới hậu tri hậu giác mà phản ứng lại.

À, quả nhiên tôi vẫn là bị vứt bỏ.

Nguyễn Tư Nhàn ngẩn người thật lâu, cuối cùng bị một câu của Đổng Nhàn kéo trở về.

“Nguyễn Nguyễn, mẹ và ba con ly hôn không phải một mình mẹ sai. Con đối với mẹ như thế không công bằng.”

“Ba tôi nghèo, không bản lĩnh, nhưng ít ra ba tôi đối với bà là toàn tâm toàn ý”

Nguyễn Tư Nhàn ném xuống một câu như vậy, xoay người bỏ đi.

Đổng Nhàn chậm chạp không phản ứng kịp, không rõ những lời Nguyễn Tư Nhàn nói có ý gì, sao lại thốt ra câu “Toàn tâm toàn ý” như vậy?

Chờ đến lúc bà tỉnh táo lại, bóng dáng Nguyễn Tư Nhàn đã biến mất ở thang máy.

Đi ra khỏi bệnh viện, trời đã tối đen rồi.

Nguyễn Tư Nhàn đứng ở ven đường chờ xe, ngẩn người nhìn chằm chằm dòng xe chạy, không chú ý đến một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi ngừng ở trước mặt cô.

Trịnh Ấu An hạ kính xe xuống, nâng nâng kính râm, sau khi xác định là Nguyễn Tư Nhàn, hỏi: “Sao cô lại ở đây?”

Nguyễn Tư Nhàn hoàn hồn, nhìn cô ta một cái, Trịnh Ấu An lại hỏi: “Cô bị bệnh?”

“Không.” Nguyễn Tư Nhàn nói: “Tôi đến thăm người thân.”

“Ồ! Tôi cũng đến thăm người thân.” Trịnh Ấu An hỏi: “Người thế nào rồi, không có việc gì chứ?”

Nguyễn Tư Nhàn nhìn Trịnh Ấu An, không biết nên nói cái gì.

Cô nghĩ, nếu lúc đó cô không phát hiện chiếc xe kia, hoặc là lúc đó Đổng Nhàn khi đó cứng rắn một chút nữa, có thể cô sẽ đi theo bà rồi, có lẽ bây giờ đã là chị em tốt với Trịnh Ấu An.

“Không có việc gì. Cô mau vào đi.” Nguyễn Tư Nhàn nói: “Phía sau có xe đến.”

Trịnh Ấu An đi rồi, Nguyễn Tư Nhàn bắt một chiếc xe taxi. Tài xế hỏi cô đi chỗ nào, cô nghĩ nghĩ, rồi nói địa chỉ quán bar của Biện Toàn.

Sau khi đến nơi, phát hiện hôm nay là cuối tuần, khách đặc biệt nhiều, Biện Toàn bận đến chân không chạm đất.

Nguyễn Tư Nhàn ngồi một lát thì đi về.

Trong lúc đó di động vẫn luôn reo, cô thấy phiền, liền tắt tiếng, còn nghĩ khi nào đổi một sim điện thoại mới.

Lúc đến chung cư Danh Thần khi còn chưa đến 10 giờ, cô đi rất chậm, trên đường còn gặp một bà lão dắt chó đi dạo.

Con Chi hua hua đó thật sự hung dữ, sủa với Nguyễn Tư Nhàn, làm cô sợ đến liên tục lui về sau vài bước.

Bà lão thấy mắt Nguyễn Tư Nhàn đều đỏ, lập tức bế chó lên đến xin lỗi:

“Ai nha, cô gái nhỏ! Thật là ngại quá, con chó này hơi hung dữ, không cắn người, cháu đừng sợ.”

Nguyễn Tư Nhàn không nói chuyện, một đường chạy chậm đi vào thang máy.

Thang máy đi lên hơn mười giây, Nguyễn Tư Nhàn chưa kịp sửa sang tốt lại nét mặt thì đã đến.

Cô kéo vali, vừa đi về nhà, vừa dụi mắt.

Đèn cảm ứng bằng âm thanh đã sáng lên, vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phó Minh Dư đứng ở cửa nhà cô.

“Em đi đâu thế?”

“Sao anh lại đến đây?”

Hai người trăm miệng một lời, mà Phó Minh Dư nói xong câu này, nhìn thấy nét mặt của Nguyễn Tư Nhàn có gì đó không ổn.

Anh chậm rãi đến gần, cúi người đến gần mặt Nguyễn Tư Nhàn nghe thấy một chút: “Em lại uống rượu?”

Lần này Nguyễn Tư Nhàn không phủ nhận, cúi đầu mà lên tiếng, sau đó lướt qua Phó Minh Dư đi mở cửa.

Cô đi vào phòng khách, buông vali, Phó Minh Dư cũng đi theo sau cô, đứng ở bên cạnh TV.

“Tôi làm việc xong mới thấy tin nhắn của em, gọi cho em thì không ai tiếp máy.”

“À! Tôi không xem điện thoại, thật xin lỗi.”

Nguyễn Tư Nhàn xoay người, nhìn Phó Minh Dư, cổ họng đột nhiên ngứa một chút.

Vừa rồi cô chỉ tiện tay mở đèn ở chỗ cửa vào, chiếu đến phòng khách, lờ mờ chiếu lên người Phó Minh Dư, có vẻ người này hình như là không phải tồn tại chân thật.

Chỉ là mặc dù như vậy, người đứng ở nơi đó, lại khiến Nguyễn Tư Nhàn sinh ra cảm giác muốn ôm một cái.

Nguyễn Tư Nhàn xoa xoa bụng nhỏ.

Có thể là gần đây vào thời kỳ rụng trứng, lượng tiết tố trong người sản sinh quá nhiều mới có thể sinh ra loại cảm giác này.

Uống nhiều nước chút gia tăng sự trao đổi chất thì tốt thôi.

Cô nhìn Phó Minh Dư, mở miệng nói: “Tổng giám đốc Phó, tôi muốn uống nước.”

Phó Minh Dư nhìn đôi mắt cô, có ý định tìm ra được gì đó từ trong ánh mắt của cô.

Vài giây sau, anh từ bỏ, xoay người đi phòng bếp rót ly nước ấm.

Khi ra đến, Nguyễn Tư Nhàn đã cởi giày ngồi ở trên sô pha, cuộn tròn hai chân ôm đầu gối.

Phó Minh Dư đưa ly nước cho cô.

Nguyễn Tư Nhàn tiếp nhận, một hơi uống hết, cuối cùng còn bị sặc một chút.

Phó Minh Dư ngồi vào chỗ bên cạnh cô vuốt lưng cho cô, khoảng cách giữa hai người không đến một nắm tay.

Lúc tay anh đưa đến vỗ lưng Nguyễn Tư Nhàn, cánh tay hình thành một vòng tròn, vòng đặt ở trên người cô.

Lúc vào tay nhẹ nhàng hạ xuống, giống như ôm lấy cô vậy.

Nhưng giây tiếp theo lại nâng lên, cảm giác vờn quanh biến mất ngay sau đó, khiến cho trong lòng cô có cảm giác vắng vẻ.

Mỗi một giây, Nguyễn Tư Nhàn cũng muốn nắm bắt cảm giác ôm ấp lướt qua một lát như vậy, muốn anh đừng nâng tay lên, cứ như vậy đặt ở trên lưng cô.

“Em làm sao Thế?”

Phó Minh Dư không chờ câu trả lời, cúi đầu xuống nhìn cô, cô ngược lại đem cả mặt chôn xuống đầu gối, cả người giống một một bào thai em bé ở trong bụng mẹ:

“Muốn ôm một chút không?”

Nguyễn Tư Nhàn: “……”

Cô còn chưa nghĩ nên nói như thế nào mới đúng, Phó Minh Dư đột nhiên đưa tay ôm lấy cô, ấn đầu cô vào trước ngực anh.

“Em không nói gì, tôi xem như em đồng ý rồi.”

Nguyễn Tư Nhàn đương nhiên không có lời nào để nói.

Cô bây giờ thật sự không có cảm giác an toàn, muốn có một cái ôm ấp phóng túng mà ỷ lại.

Mà độ ấm khi anh ôm vừa khéo tốt, còn có một mùi hương mát lạnh dễ ngửi.

Nguyễn Tư Nhàn có chút tham lam mà ngửi hai lần, mặt dính sát trên ngực anh, phập phập phồng phồng mà có chút ngứa.

Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, ngoài cửa sổ lại bắt đầu đổ mưa.

Mưa thu so với mưa xuân đi đến còn triền miên hơn, lác đác lưa thưa mà xuyên qua lá cây, phát ra từng đợt âm thanh lưu luyến nhỏ vụn, cùng với tiếng hít thở của Phó Minh Dư dây dưa ở bên nhau, khó phân lẫn nhau.

Cũng không biết trải qua bao lâu, một trận mưa ngừng, những ngọn đèn bên ngoài dần tắt đi.

Nguyễn Tư Nhàn cảm giác sợi tóc mai nhỏ bị hô hấp của Phó Minh Dư phất đến má bên má của cô, hơi ngứa, vì thế xê dịch vị trí.

Đỉnh đầu đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Đừng cọ, còn cọ thì sẽ thu phí đấy.”

Nguyễn Tư Nhàn một giây ngẩng đầu: “Phí gì?”

Cô thẳng người nhìn Phó Minh Dư, tay anh tự nhiên lướt xuống đặt trên eo cô.

Phó Minh Dư nghiêng nghiêng đầu, cúi đầu nhìn cô: “Ví dụ như, hôn một cái?”