Hạnh Phúc Nông Nữ

Chương 20





Ba nữ nhân lo lắng mà nhìn Tô Lê, lời nói của những người đó vừa rồi quá khó nghe, Tô Lê có lẽ rất khó chịu a.

"Ta không sao, ta muốn một mình ở nhà một lát, Tiểu Nguyệt, phiền ngươi giúp ta chiếu cố song bào thai một chút."
Ba nữ nhân cũng không có biện pháp, đành phải rời đi, để nàng lại một mình.

Lâm Mặc bước vào nhà mình ở cửa nhìn thấy, chính là một màn như vậy, làm hắn đau lòng——
Đôi tay Tô Lê ôm đầu gối, mặt vô cảm ngồi ở trên thềm cửa, hai mắt nhìn xa xăm, không biết suy nghĩ cái gì.

Lâm Mặc tiến lên ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đem Tô Lê ôm vào trong ngực.

Hắn thích nàng như vậy, tưởng đã đặt nàng ở đầu quả tim mà sủng ái, lại bị hiểu lầm, bị nhằm vào chỉ chỉ trỏ trỏ như vậy, trên đường trở về nghe được những người đó lên án, một câu hai câu bất mãn đối với Tô Lê, hắn phẫn nộ, muốn những người đó câm miệng, nhưng càng muốn về nhà ôm nữ nhân làm hắn đau lòng một cái.

Hắn yêu Tô Lê.

"Ngươi đã trở lại?" Chợt bừng tỉnh, Tô Lê nhìn về phía nam nhân ôm mình, miễn cưỡng nở một nụ cười.


Lâm Mặc ôm nàng: "Tô Lê, khó chịu khóc ra sẽ tốt hơn, đừng như vậy, ta đau lòng."
Nước mắt từ hốc mắt từng giọt lăn xuống, khóc ở trong lòng Lâm Mặc, Tô Lê trở nên yếu ớt.

"Đừng vì người không liên quan mà khổ sở, không thẹn với tâm là được rồi."
Lâm Tiểu Bút và Lâm Tiểu Chỉ được Lê Nguyệt dắt về vừa đến cửa nhà, liền thấy tẩu tử nhà mình mặt đầy nước mắt, sửng sốt một chút, vội vàng tiến lên, ôm lấy Tô Lê: "Tẩu tử, sao tẩu khóc?"
Không nghĩ tới Tiểu Bút Tiểu Chỉ đột nhiên trở về, Tô Lê vội vàng lau nước mắt, ôm lấy Tiểu Bút Tiểu Chỉ: "Không có việc gì, tẩu tử vừa mới có chút khó chịu, các ngươi ôm một cái liền không sao nữa."
Tiểu Bút Tiểu Chỉ rốt cuộc còn nhỏ, không được người trong thôn thích, hai đứa chỉ có thể chơi cùng nhau, tâm tính đơn thuần, dễ dàng liền tin lời, ôm Tô Lê chặt hơn nữa, còn non nớt an ủi nói: "Tẩu tử đừng khổ sở, Tiểu Chỉ (Tiểu Bút) sẽ vĩnh viễn bồi ngươi!"
Lâm Mặc đem ba người ôm trong lòng mình, đây là gia đình của hắn, là tâm can của hắn.

Lê Nguyệt đứng ở một bên, mỉm cười nhìn một nhà này, chỉ cảm thấy thời gian như ngừng lại.

Được Lâm Mặc và Tiểu Bút Tiểu Chỉ an ủi một hồi, Tô Lê nhanh chóng liền ngừng lại, vốn không phải là người làm ra vẻ, dễ dàng nghĩ thông suốt.

Sau khi ăn xong, Tô Lê hứng thú bừng bừng cùng Lâm Mặc thương lượng: "Lâm Mặc, sắp đến mùa thu, chúng ta sẽ xây nhà của mình có phải không?"
Nàng tưởng tượng có một nhà nhỏ thuộc về nàng và hắn cùng người thân.

Lâm Mặc cười thần bí: "Không."
Tô Lê sửng sốt: "Vì sao?" Hắn không muốn một cái nhà sao?
Lâm Mặc ôm lấy nàng, nói: "Ở trong thôn xây nhà, không bằng dùng số tiền này buôn bán, chúng ta đi lên trấn trên ở!" Vốn dĩ cùng người trong thôn ở chung hòa hợp, ở trong thôn xây nhà ngược lại cũng không có gì, nhưng hôm nay nháo thành như vậy, còn không bằng rời đi.

Tô Lê cũng nghĩ đến đi lên trấn trên buôn bán, nhưng đó là kế hoạch lúc sau, không nghĩ tới Lâm Mặc cùng nàng tâm ý tương thông, hơn nữa hiện tại lại nói ra.

"Ngươi có nhiều cách làm món ăn như vậy, chúng ta liền lên trấn trên mở cửa tiệm thức ăn, vốn dĩ không nghĩ nhanh như vậy, nhưng hiện tại đã như vầy, chúng ta liền trực tiếp rời đi, vài lần ta đến trấn trên, nhìn trúng một chỗ, diện tích không tính là lớn, nhưng có một cái tiểu viện, phía trước chúng ta có thể đem làm cửa tiệm nhỏ, người một nhà chúng ta ở hậu viện."
"Ân!" Tô Lê cười đồng ý.

Lâm Mặc là cuộc sống ngoài ý muốn lớn nhất của nàng, cũng là người mang lại kinh hỉ lớn nhất của nàng.

Nói làm là làm, thời gian không tới mấy ngày, Lâm Mặc liền tiêu hơn 252 lượng mua chỗ đó, sinh ý rau dại giao cho Lê gia, để Lê gia có một nguồn thu nhập cố định, cũng làm rõ ràng với hai người Nghiêm Tào, nhắc nhở nếu bọn họ nguyện ý có thể tiếp tục làm một chút sinh ý thảo dược.


Nên công bằng đã công bằng, lại đi gặp Lí chính, Lâm Mặc thu thập xong, ở trong ánh mắt lưu luyến của mấy người bạn thân rời thôn Thanh Trúc, đi tới cuộc sống mới của bọn họ.

Thu thập xong căn nhà nhỏ, nhìn Tiểu Chỉ Tiểu Bút ở trong sân chạy nhảy chơi đùa, nghe tiếng vui cười, tâm tình Tô Lê cũng sung sướng, cười thoải mái, từ hôm nay trở đi nàng và Lâm Mặc liền bắt đầu cuộc sống mới.

Suy xét thật lâu, cũng cùng Lâm Mặc thương lượng vài lần, cuối cùng nàng vẫn quyết định trước làm chả giò chiên, bánh tay trảo, bánh kẹp thịt, bánh trứng.

Mấy món ăn vặt nàng ở hiện đại thường thấy nhưng cách làm đơn giản, hơn nữa hương vị tuyệt hảo, ở trấn trên qua lại mấy lần, nàng chưa thấy qua món ăn vặt này, cho nên thị trường rất rộng, cũng là kế hoạch lớn nàng xuyên qua ở cổ đại kiếm tiền.

Đem cửa hàng nhỏ và tiểu viện cẩn thận quét tước một lần, trang trí đơn giản, lại đi mua sắm công cụ làm món ăn vặt đầy đủ, đem sổ sách tính toán lại, lúc trước cực cực khổ khổ lâu như vậy kiếm được nhiều hơn 300 lượng bạc cơ hồ đã dùng hết.

Bất quá cũng may Tô Lê và Lâm Mặc đều là người rộng rãi, tin tưởng bằng nỗ lực chính mình, nhất định có thể đem tiền kiếm trở về.

Chuẩn bị xong xuôi, xem một cái ngày lành tháng tốt, tiểu điếm Hảo Tư Vị của Lâm Mặc và Tô Lê chính thức khai trương.

Trong lòng biết thời điểm một cái cửa hàng mới khai trương muốn khách đông như mây là không có khả năng, để được mọi người biết đến, Tô Lê đã vắt óc suy nghĩ rất nhiều biện pháp marketing.

Trong tiếng pháo trúc, Hảo Tư Vị khai trương, Lâm Tiểu Bút ăn mặc quần áo màu đỏ rực giống như một hài tử may mắn đứng ở cửa, kế bên có một cái bàn nhỏ bày chút thức ăn nhìn thoáng qua tạo hình độc đáo chưa thấy bao giờ, đưa tới một ít khách nhân tò mò.

Lâm Tiểu Bút dựa theo dặn dò của tẩu tử, ngoan ngoãn mà dùng thanh âm non nớt mềm mại kêu: "Hoan nghênh đã đến, xin hỏi ngài muốn mua món gì?"
"Ai u, đây là tiểu cô nương nhà ai? Thật đáng yêu." Một đại thẩm vác cái rổ bị mê hoặc tới, cười nói.


Đại Minh hôm nay không đưa rau dại, đặc biệt đến tiểu điếm hỗ trợ.

Thấy tình cảnh như vậy, vội cười tiếp đón: "Đại thẩm, ở đây chúng ta có rất nhiều món ăn vặt, ngài muốn mua chút sao?"
"Các ngươi có món gì nha?" Đại thẩm cảm thấy rất hứng thú.

"Chúng ta ở đây có chả giò chiên, bánh tay trảo, bánh trứng, cũng có bánh kẹp thịt, ngươi nhìn xem trên bàn này chính là hàng mẫu, món ăn vặt chúng ta đều là vừa làm vừa bán, nếu ngài muốn mua chúng ta lập tức làm cho ngài." Đại Minh giới thiệu thật kỹ càng tỉ mỉ.

"Mấy món này bán thế nào nha?" Đại thẩm lại hỏi, thoạt nhìn có ý muốn mua.

"Chả giò chiên và bánh tay trảo đều là 10 văn tiền một cái, bánh trứng 8 văn tiền một cái, bánh kẹp thịt 15 văn một cái."
"A? Sao lại đắt như vậy?" Đại thẩm bắt đầu do dự, một nhóm khách nhân bên cạnh có hứng thú đang đi tới bên này đều lùi bước, hiển nhiên là bị giá cả dọa rồi, chưa từng thấy qua món ăn vặt đắt như vậy đâu.

Các khách nhân do dự đã nằm trong dự kiến của Đại Minh, cho nên hắn không chút hoang mang mà nói: "Đại thẩm, món ăn vặt chúng ta chất lượng, đều dùng trứng gà và thịt, tất nhiên giá hơi cao, nhưng hương vị rất ngon, ngài không ngại mua cái thử xem."
================================.