Hôn Khế

Chương 22: Ra ngoài



Qua một trăm ngày của Cố nhị thái thái, vẻ u ám trên mặt của Cố Thành Chi đã tiêu tán không ít, cả người thoạt nhìn có tinh thần hơn rất nhiều.

Sau ngày giỗ của Sở tam lão gia, hai người đều không có ý định rời khỏi Vạn Pháp tự, Sở Quân Dật thường xuyên lôi kéo Cố Thành Chi đi nghe tăng nhân trong tự niệm tụng kinh Phật.

Lúc mới bắt đầu Cố Thành Chi thật sự nghe không lọt tai, luôn tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn, đầu óc cứ ong ong vì tiếng kinh Phật, hai đầu lông mày thì cứ nhíu chặt vào nhau, nhưng hắn không có rời đi bởi vì Sở Quân Dật đang ngồi bên cạnh.

Trải qua vài ngày được kinh Phật tẩy rửa, Cố Thành Chi đã có thể ngồi ở trước mặt Đức Phật mặt không đổi sắc lắng nghe các tăng nhân ngâm tụng kinh, ban đầu những câu kinh Phật vốn gây nhiễu tâm thì giờ đã trở nên ít chói tai hơn.

Hoá ra không phải hắn không để ý, chỉ là vẫn mãi buộc bản thân nhẫn nại. Tự nói với chính mình không sao cả, nhưng những cảm xúc dồn nén trong lòng khiến bản thân chẳng nhìn thấy ai vừa mắt. Sau khi khóc lóc một trận vào một trăm ngày của Cố nhị thái thái, Cố Thành Chi cảm giác bản thân đã không còn vấn đề gì nữa, nhưng Sở Quân Dật vẫn kéo hắn đến ngồi trước mặt Đức Phật nghe tiếng Phật, khi bản thân bị kinh Phật quấy nhiễu đến đau đầu, thì hắn biết lòng mình vẫn chưa bình tĩnh.

Ở điểm này, Sở Quân Dật nhìn rõ ràng hơn hắn, cho nên hắn kiềm chế nóng nảy trong lòng ngồi lại đây, một bên thì sắp xếp lại cảm xúc nội tâm, một bên ngồi trước mặt Đức Phật nghe kinh Phật.

Khi hắn và Sở Quân Dật đi ra khỏi cổng núi của Vạn Pháp tự, Cố Thành Chi đột nhiên có loại cảm giác như thể bản thân đã bị chia cắt khỏi thế giới này vậy. Vẫn còn rất nhiều chuyện chờ hắn đi làm, hắn không nên tự vây chính mình lại một chỗ mãi được. Trời đất rộng lớn đến thế, ánh mắt của hắn không nên giới hạn nhìn vào một chỗ; con đường phía trước vẫn rất dài, hắn cần tiến lên từng bước một.

Gánh nặng trên vai hắn như được ai đó trút bỏ, làm cho cả người đều thoải mái không ít. Những thứ này không nên là gánh nặng của hắn, mà nên là động lực của hắn. Khi quay đầu nhìn lại Vạn Pháp tự, trong mắt Cố Thành Chi đã có thêm một cái gì đó mà trước kia chưa bao giờ có.

Sở Quân Dật nhìn biến hóa của hắn thu hết vào trong mắt, trên mặt cũng lộ ra tia cười nhợt nhạt, y cứ tưởng đã không còn cơ hội báo đáp ân tình của Cố nhị lão gia nữa, nhưng bây giờ có thể giúp Cố Thành Chi khiến lòng y thanh thản hơn.

"Cám ơn." Cố Thành Chi quay qua nhìn Sở Quân Dật, cảm xúc bị đè nén trong mắt đều đã biến mất không còn, tinh thần và khí thế trên người lại được nâng lên không chỉ một bậc.

"Không cần cảm ơn ta." Sở Quân Dật lắc nhẹ đầu, mình có làm được nhiều hơn nữa nếu Cố Thành Chi không tự bản thân nhìn ra cũng vô dụng.

Trước kia y chưa từng gặp Cố Thành Chi, cho nên không biết trước đây hắn có bộ dáng thế nào. Nhưng lần đầu tiên gặp nhau ở Tụ Duyến lâu, y cứ cảm thấy có gì đó không ổn lắm, ít nhất trong những lời miêu tả của Cố nhị lão gia thì nhi tử có thể làm cho ông ấy kiêu ngạo đến thế, không thể là người có bộ dáng như một thứ hung khí giết người chớp mắt thế này.

Cho dù sau này ở chung, Sở Quân Dật vẫn cảm giác có chút sai sai, y luôn nghĩ Cố Thành Chi không nên có bộ dáng như vậy, nên là bộ dáng của người càng vĩ đại càng kiêu ngạo mới đúng.

Mà hiện tại nhìn thấy vẻ mặt này của Cố Thành Chi, Sở Quân Dật biết bản thân đã nghĩ đúng rồi. Cố Thành Chi thật sự rực rỡ hơn so với những gì y đã tưởng tượng. Người như hắn mới xứng đáng được Hoàng thượng coi trọng, xứng đáng với câu "Có tài làm Trạng Nguyên" kia, cũng xứng đáng với được Cố nhị lão gia kiêu ngạo.



Khi nhìn thấy những bậc thang dài bằng đá bên dưới, tâm trạng đang tốt của Sở Quân Dật cũng biến mất sạch sẽ. Y cúi đầu nếu mình bước xuống từng bậc một, mọi người đều nói lên núi thì dễ mà xuống thì khó, bản thân có khi nào sẽ lăn xuống dưới chân núi.

Cố Thành Chi nhìn bộ dáng của y liền thấy buồn cười, hắn nắm chặt cánh tay của Sở Quân Dật nói: "Có muốn ta cõng ngươi đi xuống hay không?" . Đam Mỹ Hài

Sở Quân Dật hai mắt sáng rực, chớp mắt một cái liền nhìn thấy bọc hành lý Cố Thành Chi đang đeo sau lưng kia, quay lại nhìn bậc thanh rất dài nọ, nói: "Không cần, tự ta có thể đi..."

Bọn họ đi Vạn Pháp tự không có mang theo hạ nhân, một mình Cố Thành Chi đeo hết những thứ bọn họ đem theo, Sở Quân Dật thật sự không có mặt dày đến nỗi còn bắt hắn cõng xuống núi nữa.

"Ngươi xác định tự đi xuống?" Cố Thành Chi nhếch mày hỏi, không phải hắn khinh thường Sở Quân Dật, mà hơn một tháng này hắn đối với thể lực của Sở Quân Dật đại khái đều hiểu rõ. Tình trạng thân thể của người này có thể tốt hơn một chút so với một cô nương, nhưng ngay cả nam nhân bình thường đều không sánh bằng.

Sở Quân Dật có hơi chột dạ thoáng nhìn xuống dưới, y vẫn thấy có hơi hoa mắt. Sở Quân Duật bắt lấy cánh tay Cố Thành Chi, có chút cam chịu số phận nói: "Ngươi trông chừng ta một tí, đừng để ta lăn xuống dưới, chờ ta thật sự đi không nổi nữa hãy nói sau."

"..." Cố Thành Chi không biết nói gì, vì sao, người này lại cảm thấy bản thân sẽ bị lăn xuống chứ?

Những ngày sau khi trở về Sở gia cũng không khác gì trước đây mấy, nếu có thay đổi chính là bầu không khí giữa hai người bọn họ thoải mái hơn rất nhiều, nút thắt trong lòng Cố Thành Chi đã được cởi, khiến hắn bộc lộ ra tính tình thật sự.

Nhìn Cố Thành Chi ngẫu nhiên lộ ra khuôn mặt tươi cười, Sở Quân Dật trong lòng âm thầm gật đầu, có thể khóc có thể cười mới xem như con người.

Vừa từ Vạn Pháp tự trở về được vài ngày, Cố Thành Chi thay đổi quần áo liền đi ra ngoài.

Sau rằm bọn họ đều thay đồ tang, sau đó mới đi Vạn Pháp tự, trên người có tang thì tốt nhất không nên đến nhà người khác làm khách. Nếu như gặp nhau ở bên ngoài hơn phân nửa cũng chỉ thay đổi thành quần áo trắng.

Nhưng Cố Thành Chi đi ra ngoài, hắn là mặc một bộ thường phục tối màu, vậy chứng tỏ người hắn đi gặp kia thân phận không bình thường, mà ngay cả quần áo trắng cũng sẽ cảm thấy đụng chạm.

Sở Quân Dật sờ sờ cằm, trong lòng nghĩ: Chắc chắn không phải Hoàng thượng đâu, vậy hắn đi gặp ai?

Cố Thành Chi đi đến một ngôi nhà bình thường, trên cửa không có tấm biển nào. Sau khi vào cổng, hắn đi thẳng vào thư phòng. Trong thư phòng có một người, đang ngồi ở trước bàn viết chữ, Cố Thành Chi đi vào thư phòng không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng ở một bên nhìn.

Sau khi người nọ viết xong chữ thì buông bút xuống, tiếp đó mới ngẩng đầu nhìn Cố Thành Chi. Tiếp đó đánh giá hắn một phen, mới cười nói: "Không tệ, khả năng nhẫn nhịn tốt hơn trước kia."

"Bái kiến Thái tử." Cố Thành Chi thi lễ xong rồi, liền đứng trở lại vị trí vừa rồi.

Thái tử Tấn Dung nhìn hắn từ trên xuống dưới một vòng, nhìn xong thì chỉ vào cái ghế đối diện nói: "Ngồi đi."

Cố Thành Chi cũng không khách khí, nói tạ ân xong liền ngồi xuống.

"Ta còn tưởng rằng tinh thần của ngươi còn sa sút thêm một thời gian ngắn nữa, không nghĩ tới ta vẫn xem nhẹ ngươi." Tấn Dung cười cười, y đối với bộ dáng của Cố Thành Chi bây giờ rất vừa lòng, vốn y còn muốn hôm nay khai đạo khai đạo cho hắn, không nghĩ bản thân hắn đã tự thông suốt rồi.

Cố Thành Chi đột nhiên chỉ im lặng, nếu không phải do những việc Sở Quân Dật đã làm, có lẽ tinh thần hắn phải sa sút thêm một thời gian nữa. Hiện tại nghe thấy Tấn Dung nói thế, hắn cảm thấy có hơi thẹn, do bản thân luôn trốn tránh, bây giờ được người ra tay giúp đỡ, bản thân mới thanh tỉnh nhanh như thế.



Đối với sự trầm mặc của Cố Thành Chi, Tấn Dung không có để ý, Cố Thành Chi có thể trở lại bình thường, y có chút vui mừng, nói: "Ngươi có thể hiểu rõ là việc tốt, báo thù tất nhiên quan trọng nhưng chặn đường ngươi phải đi vẫn còn rất dài, đừng để cho cừu hận che đi đôi mắt của ngươi, sau này đừng để bản thân mất đi thứ gì quan trọng một lần nữa."

"Vâng, Thành Chi đã hiểu." Cố Thành Chi cúi đầu đáp.

Tấn Dung tiếp đó lại nghĩ tới một việc khác, y hơi do dự nhưng vẫn hỏi: "Sở gia bên kia..."

"Vẫn tốt." Cố Thành Chi ngữ khí bình thản, hắn biết Tấn Dung là sợ hắn chịu khổ, nhưng hiện tại bản thân đã không còn để ý tới thái độ của Sở gia nữa, liền đáp rất rõ ràng: "Nước giếng không phạm nước sông, sau hội thân thần vẫn chưa gặp lại người nào khác ở Sở gia, ngày thường cũng không có qua lại."

Tấn Dung gật gật đầu, y không muốn Sở gia làm khó Cố Thành Chi, bất quá y muốn biết chính là, "Vậy Sở lục gia thế nào?" Vị này mới quan trọng.

Cố Thành Chi trầm mặc một lát, mới đáp: "Tốt lắm, bọn thần ở chung không tệ."

"Nói thật?" Tấn Dung nhíu mày nhìn chằm chằm vẻ mặt của hắn.

"Thật sự." Cố Thành Chi ngẩng đầu nhìn Tấn Dung, vẻ mặt rất bình thản, "Thần có thể hồi phục nhanh như vậy đếu nhờ y giúp đỡ, y... Là người rất tốt."

Tấn Dung lại nhìn hắn trong chốc lát mới thu hồi ánh mắt, biết Cố Thành Chi sống không tệ, y có thể yên tâm một ít, "Nếu đã thế, vậy coi như kết giao thêm bằng hữu, đợi sau này hòa ly ngươi hãy cho y một chút bồi thường."

Cố Thành Chi gật gật đầu, lúc này hắn cũng nghĩ thế. Nếu Sở Quân Dật có thể thật lòng đối đãi với hắn, ngày sau nếu có việc cần hắn giúp, chắc chắn hắn sẽ không chối từ.

Mà ở trong thư phòng đọc sách Sở Quân Dật đột nhiên hắt hơi một cái, y xoa xoa cái mũi than thở một câu "Ai nhắc tới mình thế", lại ngẩng đầu chỉ thấy Thường Sơn vẻ mặt do dự nhìn y.

"..." Sở Quân Dật có hơi không quen với vẻ mặt này của Thường Sơn, "Muốn nói gì thì nói đi."

"Lục gia, ngài đây là... Thật sự muốn cùng Cố tam gia sống qua ngày như vậy?" Thường Sơn vừa do dự vừa rối rắm, cuối cùng vẫn hỏi.

Hắn vốn tưởng rằng sau khi thành thân, bọn họ sẽ tự sống cuộc sống của chính mình, nhưng khi nhìn thấy cách hai vị chủ tử ở chung thì hắn lại bắt đầu rối rắm, cái loại hình thức lão phu lão phu ở chung này vẫn luôn làm cho hắn có loại cảm giác hai người này sẽ mãi mãi sống với nhau như vậy. (Người phát hiện ra gian tình của 2 đứa sớm nhất truyện (´ ∀ ' *))

Sở Quân Dật đặt quyển sách trên tay xuống, xoa xoa thái dương, hơi buồn cười hỏi: "Thường Sơn, ngươi cảm thấy Cố Thành Chi sẽ ở Sở gia bao lâu?"

"Bao lâu?" Thường Sơn bị hỏi đến sửng sốt, do dự một phen mới nói: "Không phải sẽ ở lại mãi mãi sao?" Tên cũng được viết vào gia phả rồi, chẳng lẽ còn có thể rời đi?

"Vậy ngươi cảm thấy hắn sẽ cam tâm ở lại Sở gia sao?" Sở Quân Dật hỏi tiếp.

"Sẽ không." Lần này Thường Sơn trả lời ngắn gọn nhanh chóng, mà cả một chút do dự cũng không luôn.

"Vậy vì sao ngươi cảm thấy hắn sẽ ở mãi Sở gia, mà không phải hoà ly với ta. Sau đó cưới vợ sinh con, tiếp tục làm Cố tam gia của hắn." Sở Quân Dật nhìn Thường Sơn lại bổ sung một câu: "Nhị phòng Cố gia chỉ có một nhi tử là Cố Thành Chi, nếu hắn không quay về, vậy nhị phòng liền tuyệt hậu."



"Thật sự muốn hòa ly?" Thường Sơn có chút phản ứng không kịp.

"Vậy ngươi muốn chúng ta mãi như vậy?" Thấy Thường Sơn lắc đầu, Sở Quân Dật lại nói: "Nhiều bằng hữu hơn cũng tốt, Cố Thành Chi không phải người khó để ở chung, mượn hôn sự kết giao thêm bằng hữu là chuyện tốt."

Thường Sơn nghe xong liên tục gật đầu.

"Sổ sách tháng trước đâu, lấy lại đây cho ta." Sở Quân Dật thấy nói đủ rồi, không tính thảo luận đề tài này thêm với hắn nữa.

Thường Sơn đáp ứng liền chạy đi ra ngoài. Mà Sở Quân Dật vẫn đang suy nghĩ những lời vừa nói kia.

Vô cớ hưu thê mà không có lý do thì bị phạt đánh, thậm chí hòa ly phải cần có một lý do thích hợp.

Thấy Nhị phòng Cố gia sắp có nguy cơ tuyệt hậu, Cố Thành Chi đề nghị hòa ly, phải về cưới vợ sinh con, sẽ không có quan viên nào não úng nước phán hòa ly vô hiệu.

Vốn Sở Quân Dật cũng không thật sự xác định ý định của Cố Thành Chi, nhưng khi Cố lão thái thái nói phải nhận con nuôi, thì phản ứng của Cố Thành Chi đã làm y biết được ý định của Cố Thành Chi.

Cố gia muốn chặt đứt ý niệm hoà ly trong đầu của Cố Thành Chi, nhưng Cố đại gia là người hiểu chuyện, trông dáng vẻ của hắn liền biết hắn không muốn kết thù với Cố Thành Chi.

Ý tưởng hoà ly khẳng định không chỉ có một mình Cố Thành Chi nghĩ như vậy, Hoàng thượng hơn phân nửa cũng nghĩ như thế. Trước hết cho Cố Thành Chi đến Sở gia sống vài năm, rời xa mấy hung thủ bức tử Cố nhị thái thái ở Cố gia, để hắn tỉnh táo lại an tâm đọc sách. Đợi cho mãn hiếu kỳ hoặc sau khi thi khoa cử sẽ nói tới chuyện hòa ly, trở về nhà liền trực tiếp phân gia.

Tính tình Cố Thành Chi rất tốt, bọn họ ở chung không tệ, nếu sau này mình có khó khăn Cố Thành Chi hẳn sẽ không lạnh lùng đứng nhìn, nếu nói có ảnh hưởng gì...

Sở Quân Dật nhìn phương hướng Thường Sơn rời đi, ở trong lòng thở dài. Y vẫn luôn biết Thường Sơn có chút thô lỗ, nhưng trước đây Sở gia luôn xem mình không tồn tại, bản thân đã đặt ra quy định cho Thường Sơn chính là ở trước mặt người ngoài phải tự coi bản thân như đầu gỗ, chuyện này Thường Sơn làm được rất tốt, về phần trở lại viện tử có muốn lộ nguyên hình y cũng không quản.

Nhưng hiện tại lại không được, còn ở hiếu kỳ ảnh hưởng không nhiều. Nhưng đợi mãn hiếu kỳ, tính tình của Thường Sơn không thể tiếp tục ở lại bên cạnh mình nữa. Ngẫm lại cũng là do bản thân, do y lười đi quản giáo cho nên mới trở nên như vậy.

Thường Sơn theo y đã một thời gian rồi, bản thân vẫn đang tìm một nơi an trí cho hắn. Nghĩ tới thôn trang và cửa hàng trong tay, Sở Quân Dật thở dài, còn vài tháng nữa cứ từ từ chọn một chỗ tốt cho hắn.