Hồng Trần Vạn Kiếp

Chương 39: 39




[Ải ba - Lục Chỉ Cầm Ma]Sau khi bước vào ải ba, lòng ngực Lạc Phong cảm thấy rất khó chịu, như có cục đá đè nặng khiến chàng không thể hô hấp.

Chàng càng tiến về phía trước, cơ thể càng nặng nề mệt mỏi.

Không rõ ải này có thứ gì nhưng thể lực của chàng đang dần cạn kiệt, không còn sức lực đi tiếp nữa.Trước mặt là vách núi sâu vạn trượng, lối thông hành chính là những cây cọc biết cử động, phải đạp vào nó mới có thể bay qua ngọn núi đối diện.Lạc Phong thử ngự kiếm bay qua, kết quả bị đánh ngược về.

Chàng tinh ý phát hiện, từ lúc bước vào Ma Quỷ Nhai, việc phi thăng không còn hữu hiệu nữa, chỉ có thể đi từng bước một.Chàng nhảy vào cây cọc thứ nhất, hoang mang nhìn xuống bên dưới, sâu không thấy đáy, toàn một màu đen tối tịch.

Chàng thử ném cục ngân lượng xuống dò thám, thật ra nó có đáy, bên dưới chính là hắc dung nham.


Cục ngân lượng làm bằng đá bạc, vừa chạm vào dung nham liền nổ tung lên, tia lửa bắn tung tóe khiến chàng hoảng hốt bay lùi về vị trí ban đầu.Một cục đá nhỏ mà đã tạo ra ma sát lớn như vậy, con người mà rơi xuống khác gì nổ tung cả ngọn núi.

Bỗng dưng chàng cảm thấy cổ chân hơi đau rát, thì ra ngọn lửa bắn vào y phục, đốt cháy cả da thịt chàng.Cổ chân Lạc Phong mất một miếng da lớn, đau điếng người.

Chàng xé miếng vải bên tà áo tạm thời quấn chặt vết thương.

Trước mắt phải tìm cách băng qua ngọn núi đó đã.Cây cọc thứ nhất chính là nút khởi động cơ quan, nhìn vào cảnh tượng này chàng cũng bất lực vịnh trán, trách bản thân hành sự lỗ mãng.

Giờ mười một cây cọc nhấp nhô lên xuống, chẳng biết đi qua bằng cách nào.Tử Vân theo dõi chàng trong vòng quang, hai tay nàng đổ mồ hôi lạnh, báu chặt vào chiếc váy: “Quay về đi Lạc Phong.”Đào Hoa thấy chàng kẹt ngay ải ba rất lâu, cô cũng bồn chồn đứng ngồi không yên: “Không ngờ ả ta gia tăng thêm pháp trận, ban đầu vốn không có ba cái cọc quỷ này.”Tử Vân hết sức tức giận: “Tất cả cũng tại cô, nếu Lạc Phong có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ phá tan cái Mạn Đà Sơn Trang này.”“Ngươi đừng ồn nữa, ta nói hắn không chết được đâu.”__Lạc Phong ngồi trước vách núi, nghĩ đến điên đầu cũng không tìm được cách băng qua ngọn núi đối diện.Chàng ngồi suy nghĩ vu vơ, nghĩ cả hàng ngàn kế sách hoang đường “Nếu đã đặt tên là Hồ Điệp Cốc, có khi nào cốc chủ chính là hồ điệp vương?""Bươm bướm tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.

Không phải chứ, lại thêm một kẻ đa tình sao?”Chàng gãi đầu khó hiểu, thôi thì đánh liều một phen vậy, bao nhiêu chất xám chàng đã vắt đến cạn kiệt rồi, sợ chưa đến nơi thì đầu chàng đã nổ tung mà chết “Con số 1314 đại diện cho tình yêu vĩnh cửu."Lạc Phong thắt chặt kiếm sau lưng, cây cọc đầu tiên là số 0, cũng là nút khởi động cơ quan.Chàng hít một hơi sâu, bay thẳng vào cây cọc số một, nó đẩy chàng lên cao, Lạc Phong mượn lực bay qua cây cọc số ba, nó giáng thẳng xuống dung nham, chàng đạp mạnh một cái, mượn lực quay về cây cọc số một.Cái số một lại đẩy chàng lên cao, chàng cũng mượn lực bay vào cây cọc số bốn.

Chàng vừa đạp vào bốn cây cọc theo thứ tự 1314, tất cả cơ quan liền dừng lại “Trời đất, suy luận miễn cưỡng như vậy cũng qua vòng sao.

Hoá ra cốc chủ này cũng là một kẻ tôn thờ tình yêu, đặt mật mã cũng éo le hơn người thường."Lạc Phong đạp lên sáu cây cọc còn lại, thành công đi qua ngọn núi đối diện.

Chàng gấp gáp lên đường, chàng còn tưởng đã qua ải, thực chất cơ quan ban nãy chỉ là thêm vào thôi, chàng chưa thực sự đi vào trận địa thứ ba.Lạc Phong đi được một đoạn đường thì chống hông thở dốc, chàng mệt đến ngã lăn xuống đất.


Càng đến gần Hồ Điệp Cốc thì năng lượng tiêu hao càng nhiều, chàng phải chống chọi dữ lắm mới đến được đây.Lạc Phong ngồi tư thế thiền định, xem ra phải tu luyện vài canh giờ để hồi phục thể lực, chàng còn tận hai trận địa chưa phá giải, kiểu này là mệt chết chứ không phải bị giết chết.Lạc Phong đang ngưng thần tập trung, đả thông khí huyết, hấp thụ thiên địa linh khí để tiếp nạp năng lượng.Chàng nhăn mặt lắng nghe một âm thanh quái lạ ngày càng to dần.

Cầm âm rối loạn, có thể quấy nhiễu mạch đập, lục phủ ngũ tạng nổ tung mà chết.Lạc Phong khó khăn mở mắt, tiếng đàn dồn dập gấp gáp, khiến kinh mạch chàng nghịch chuyển, tẩu hỏa nhập ma.

Lạc Phong lăn vòng dưới đất, ôm tim khổ sở, tiếng đàn càng nhanh, tim chàng đập liên hồi như gõ trống, cuối cùng thổ huyết như trút mưa.Đến khi hắn dừng đánh đàn, chàng mới dễ thở một chút.

Thân thể chàng nhẹ tênh, chàng còn chưa định thần thì hắn ta hiện thân, đứng cách chàng rất xa.“Hahaa, không ngờ Lục Chỉ Cầm Ma lợi hại đến vậy đúng không, tiểu huynh đệ.”Tạm thời Lạc Phong mất hết pháp lực, nguyên khí đại thương, không còn sức chống trả.

Chàng mau chóng ngồi dậy, điểm vào hai đại huyệt đại, cố chấp tu luyện để lấy lại pháp lực, một chút thôi cũng được.Hắn nhếch môi gian trá, biến ra mười cổ cầm “Ba tên phế nhân đó để ngươi vào được ải này, nhưng ta không, để xem ngươi chịu được thập chỉ cầm ma không.”Hắn xếp mười cây đàn theo hàng dọc, bản thân đứng đánh đàn ở cuối cùng, tiếng đàn truyền từ dưới lên, đi qua chín cây còn lại tạo ra lực sát thương gấp mười lần ban nãy.Lạc Phong không thể bị cầm âm quấy nhiễu tâm trí.

Chàng tạm thời mất hết pháp lực, không thể thi phép hay xuất kiếm đánh trả.


Lúc này chàng mới nhớ lại những gì Tiêu Dao Tử nói “Tâm vô tạp niệm, ngưng thần tập trung, dùng niệm lực siêu cường để kết nối mệnh kiếm, không cần tự ra trận cũng có thể giao đấu.”Chàng vạn lần biết ơn khi học được chiêu thức tuyệt đại vô song này.

Cầm Ma liên cuồng đánh đàn cũng không thể thâm nhập vào tâm trí chàng.

Hắn hấp hối biến thêm mười cây đàn ra, nhân lực sát thương lên một trăm, trấn đến vách đá cây cối tất thảy nổ tung, mặt đất sắp bị tách ra làm hai.Lạc Phong tâm vô tạp niệm, phát huy năng lượng toàn thân kết nối làm một, sau đó truyền lên trí não, dùng niệm lực điều khiển Hàng Ma thần kiếm.Mệnh kiếm vừa nhận lệnh liền phi thẳng vào Cầm Ma, chém hắn đứt lìa thành hai khúc, chặt đứt toàn bộ dây đàn, thành công phá tan trận địa thứ ba.Sau khi đánh bại hắn, Lạc Phong thở phào nhẹ nhõm, nằm dài dưới đất nghỉ mệt.Mặt khác, Tử Vân và Đào Hoa cũng nằm ôm tim khổ sở, khoé môi rỉ máu, hô hấp khó khăn.

Dù gián tiếp theo dõi qua huyễn quang, họ vẫn bị tiếng đàn của Cầm Ma ảnh hưởng.

Tuy lực sát thương không lớn bằng tại trận, nhưng cũng đủ khiến cho khí huyết đảo ngược, tẩu ma nhập ma..