Kẻ Tuẫn Tội

Chương 33: Thế thân



Đâu đâu cũng là hắn.


Trên cửa siêu thị, trên tường, chỗ bán vé xe lửa, cột điện, cửa ngân hàng, trạm tàu điện ngầm.

  Ánh mắt âm trầm của Lâm Quốc Đông quét qua thành phố này.

  Đỗ Thành thu lại ánh nhìn, dựa đầu vào cửa xe. Trương Chấn Lương đang lái xe nhìn ông, rồi lấy bình giữ nhiệt trong chỗ để ly đưa sang cho ông.

   "Sư phụ, uống thuốc đã." Trương Chấn Lương lại nhìn về phía trước "Ngủ chút đi, từ hôm trước tới giờ, người chưa được chợp mắt."

   "Không sao." Đỗ Thành uống ngụm nước nuốt thuốc xuống "Cậu phải nhanh lên."

  Trương Chấn Lương ừm một tiếng, đạp chân ga.

  Phòng 501 ban 4 tòa 22 tiểu khu Lục Trúc Uyển.

  Trương Lợi Dân mang chùm đầu và bao chân, khẩu trang kéo xuống cổ, đang dựa vào tường hút thuốc. Nhìn Đỗ Thành đang sải bước lên lầu, ông chau mày, dập điếu thuốc trong tay.

   "Sức khỏe của ông, trong cục đợi điện thoại của tôi được rồi." Trương Lợi Dân mang bao tay vào, "Có cần gấp vậy không?"

   "Có." Đỗ Thành vòng qua ông, đi thẳng vào phòng 501. Lối đi bằng ván đặt từ cửa vào phòng vệ sinh. Đỗ Thành cẩn thận giẫm lên miếng ván, thấy mấy nhân viên kỹ thuật đang bận rộn trên sàn nhà.

   "Tình hình thế nào?"

   "Lần thứ tư rồi." Trương Lợi Dân mệt mỏi lên tiếng "Có phản ứng Luminol, nhưng đa số đều là bụi, không dễ nhận biết."

  Ông chỉ xuống nền: "Theo như ông nói, đến từng khe hở của gạch men tôi cũng xem qua rồi, vết máu ông cần tìm, cách đây bao lâu rồi?"

  Đỗ Thành nhìn ông: "23 năm trước."

   "Rốt cuộc ông đang điều tra vụ án gì chứ? Lão Mã không phải mới xảy ra chuyện vào hôm trước thôi sao?" Trương Lợi Dân trừng to mắt "Dù có tìm ra, khả năng vết máu bị nhiễm bẩn là rất lớn, có thể xét nghiệm DNA được không còn khó nói được."

  Sắc mặt Đỗ Thành âm trầm. Ông vỗ vai Trương Lợi Dân, nói câu vất vả rồi, liền quay lại phòng khách, nhìn quanh căn phòng.

  Kỉ Càn Khôn trong lòng không cam tâm, thật ra Đỗ Thành cũng vậy. Lâm Quốc Đông vì giết Mã Kiện mà chịu trách nhiệm hình sự, là đúng tội của hắn. Nhưng nếu vụ án giết người liên hoàn của 23 năm trước kết thúc không rõ ràng như vậy, Đỗ Thành cũng cảm thấy khó mà cam lòng. Trước đây không có cách cưỡng chế đối với Lâm Quốc Đông, chính là vì khả năng có được chứng cứ vô cùng mong manh. Bây giờ tuy có thể hợp pháp tiến hành tìm kiếm nhà hắn, nhưng khó khăn vẫn trùng trùng.

Ánh mắt Đỗ Thành quét qua sô pha, tủ đứng, bàn ăn và tủ tivi. Hiện trường cưỡng hiếp giết người của Lâm Quốc Đông chắc chắn ở đây. Trong đó phòng vệ sinh làm hiện trường phân xác rất có thể còn sót lại vật chứng. Nhưng kết quả khám nghiệm hiện trường không mấy lạc quan. Vậy còn có thể tìm được dấu vết ở đâu nữa?

  Phần lớn đồ gia dùng, vật phẩm đều từng được thay đổi, hoàn toàn không có giá trị khám nghiệm. Dù những thứ đó có dùng cho tới nay, trải qua nhiều năm tẩy rửa, cũng không thể còn để lại chứng cứ gì.

  Đỗ Thành chau mày, giẫm lên miếng ván khác. Miếng ván cũ kĩ không chịu nổi trọng lượng nặng, phát ra tiếng lạch cạch. Trong lòng Đỗ Thành chợt động, nhìn xuống dưới chân.

  Miếng ván có đường vân màu vàng nhạt, bề mặt cũ kĩ, loang lỗ vết dầu, đầu nối có nhiều chỗ đã nứt ra. Ông lại nhìn vào phòng ngủ. Từ góc độ của ông, vừa hay có thể nhìn thấy chiếc giường đơn nằm ở góc tường. Giường gỗ kiểu cũ, giường đơn và đồ dùng trên đó tương đối mới một chút. Đỗ Thành ngẫm nghĩ, vẫy tay gọi Trương Chấn Lương: "Làm lối đi tới phòng ngủ."

  Ván thông đạo rất nhanh được bố trí xong. Đỗ Thành đi tới cạnh giường, mở đèn pin ra, cúi người nhìn dưới gầm giường. Mức độ hao mòn dưới gầm giường đỡ một chút, trên nền nhà là một lớp bụi dày. Đỗ Thành đứng dậy, ra hiệu cho đồng nghiệp di chuyển cái giường ra chỗ khác. Sau cùng, ông nằm sấp xuống cạnh giường, nửa thân trên chui dưới sàn, tỉ mỉ xem từng chút một.

  Một lớp bụi dày tích lũy trên sàn nhà, Đỗ Thành nín thở, nhìn qua đó tìm kiếm, sợ hơi thở của mình sẽ thổi bay lớp bụi. Dần dần, trán ông lấm tấm mồ hôi, sắc mặt cũng đỏ bừng. Chợt mắt ông trừng lớn, đưa mặt xuống gần dưới nền nhà.

  Sau đó, Đỗ Thành đưa tay ra sau: "Nhíp."

  Trương Chấn Lương vội lấy một cái nhíp từ trong thùng khám nghiệm đưa qua đó. Đỗ Thành trở tay nhận lấy, ánh mắt từ đầu tới cuối nhìn chằm chằm vào khe hở ở góc tường dưới nền nhà.

  Ông đưa nhíp tới sàn nhà, cẩn thận chọn góc để gắp nó, sau cùng, từ trong khe hở gắp ra một thứ đồ.

  Đỗ Thành trên giường chậm rãi ngồi dậy, cái nhíp trong tay vẫn trong không trung. Mọi người đều chú ý tới cái nhíp, nhất thời, trong phòng lặng yên như tờ.

  Nhìn vào, đó chỉ là một đống bụi. Nhưng nếu nhìn kĩ, có thể thấy trong đó là mấy cọng tóc dài ngắn không giống nhau.

  Ngụy Huỳnh vòng qua mấy cụ già đang loạng choạng đi một mình trong lối hành lang, tới thẳng phòng lão Kỉ. Khác với thường ngày, cửa phòng chỉ khép hờ nhưng nay lại đóng chặt. Ngụy Huỳnh thử đẩy mạnh một cái, cửa bị khóa bên trong.

  Tựa hồ như cùng lúc, một tiếng hoảng loạn từ phòng truyền ra, sau đó, giọng lão Kỉ vang lên: "Ai đấy?"

  Ngụy Huỳnh trong lòng có chút buồn bực, trả lời "Là cháu, Ngụy Huỳnh."

  Bên kia cánh cửa bỗng trở nên yên tĩnh, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng người đang nói chuyện. Lúc sau, cửa phòng được mở, Trương Hải Sinh thò nửa đầu ra.

   "Lão Kỉ không khỏe lắm, vừa uống xong thuốc, chuẩn bị đi ngủ, hôm khác cậu lại tới vậy."

   "Ồ?" Ngụy Huỳnh chau mày "Ông ấy sao rồi?"

   "Cảm mạo." ngữ khí và biểu tình của Trương Hải Sinh đều có vẻ mất kiên nhẫn "Cậu đi đi."

  Nói xong, ông ta rụt người vào, đóng cửa phòng.

  Trương Hải Sinh khóa cửa phòng xong, xoay người lại, thấy Kỉ Càn Khôn đã buộc xong cái túi nilon, tiện tay ném dưới chân, liền kinh ngạc.

   "Mẹ kiếp ông nhẹ tay chút được không?" Trương Hải Sinh dựa sát vào cánh cửa, tựa hồ chuẩn bị tháo chạy bất cứ lúc nào "Mẹ kiếp tôi còn muốn sống đấy."

  Kỉ Càn Khôn cười cười. Trên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ trước mặt ông, bày đầy túi nilon, đều là các loại ống dẫn và dây điện. Ông lấy một tờ giấy, kiểm tra lại những thứ này. Sau khi kiểm tra xong, ông ngẩng đầu, phát hiện Trương Hải Sinh vẫn đang đứng cạnh cửa.

   "Sao ông còn chưa đi?"

   "Lão Kỉ, rốt cuộc ông muốn hại tôi tới khi nào?" Trương Hải Sinh vẫn vẻ mặt sợ hãi nhìn lên chiếc bàn gỗ "Dù ông không tố cáo tôi, nhưng mẹ kiếp sớm muộn tôi cũng bị vào trong đó."

   "Hại ông? Tôi đưa tiền cho ông rồi mà." Kỉ Càn Khôn dựa người ra sau ghế xe lăn, hai tay đan vào nhau, ý vị sâu xa nhìn Trương Hải Sinh "Ông đừng vội, sắp rồi. Lại nói, có lẽ ông đã đoán ra tôi muốn làm gì rồi. Tới lúc đó, ông không nói, tôi không nói, chết không đối chứng, ai muốn bắt ông cũng khó."

   "Chết không đối chứng." bốn chữ này không khiến Trương Hải Sinh có chút vẻ đau thương nào, ngược lại như trút được gánh nặng. Ông ta đứng yên tại chỗ, ngẫm nghĩ. "Vậy.. tôi đi đây."

  Kỉ Càn Khôn đang tháo một cuộn dây điện, đầu cũng không ngẩng "ừm" một tiếng.

   "Cái đó, phí giao thông và phí ăn uống.."

  Kỉ Cản Khôn từ trong túi áo lấy ra 300 tệ ném qua đó: "Phí ba ngày, dùng trước đi."

  Trương Hải Sinh nhặt tiền, bỏ vào túi áo, xoay người mở cửa, nghe Kỉ Càn Khôn lại gọi ông ta.

   "Ông nghe cho kĩ." Kỉ Càn Khôn tháo kính xuống, ánh mắt hừng hực "Chỉ cần hắn ra khỏi nhà, từ cách ăn mặc, hình dạng phục sức, vật mang theo đều phải báo với tôi, nghe rõ chưa?"

  Trương Hải Sinh đột nhiên cảm thấy hoang mang. Ông ta gật đầu bừa, rồi vội mở cửa đi ra.

  Ngụy Huỳnh đi tới khu vườn trong viện dưỡng lão, quay đầu nhìn về phía cửa sổ căn phòng Kỉ Càn Khôn, rèm cửa sổ dày cộm kéo chặt, hoàn toàn không nhìn thấy tình hình trong phòng.

  Vừa ra khỏi cánh cổng sắt, Ngụy Huỳnh liền thấy có người đang dựa vào tường, chính là Nhạc Tiêu Tuệ.

   "Sao cậu lại tới đây?" Ngụy Huỳnh kinh ngạc đánh giá cô. Lớp băng quấn quanh cổ cô vẫn còn đó, cả người nhìn có vẻ rất mệt.

   "Mình biết cậu ở đây mà." Nhạc Tiêu Tuệ nhìn về căn lầu nhỏ bĩu môi "Gặp được lão Kỉ chưa?"

   "Vẫn chưa." Ngụy Huỳnh lắc đầu "Nghe nói ốm rồi, đóng cửa không chịu ra ngoài."

  Vẻ mặt Nhạc Tiêu Tuệ không nhìn ra biểu tình gì, cô đi tới cánh cổng sắt, nhìn về phía cửa sổ căn phòng Kỉ Càn Khôn, lặng im không một lời.

   "Vết thương của cậu vẫn chưa khỏi, chạy ra ngoài làm gì?" Ngụy Huỳnh tới gần cô, thấy vết kim hiện rõ trên tay cô "Mình đưa cậu về bệnh viện nhé!"

  Nhạc Tiêu Tuệ vội thở dài một hơi, không quay đầu lại đi liền một nước tới bên đường, đưa tay bắt chiếc taxi.

   "Đi với mình."

  Suốt dọc đường, Nhạc Tiêu Tuệ trầm mặc không nói gì. Ngụy Huỳnh mấy lần muốn hỏi, đều không dám mở miệng. Trên người cô gái vốn luôn có loại kiên cố nào đó, bây giờ ngày càng trở nên cứng cáp, tựa hồ như một lớp giáp sắt, không dễ công phá được.

  Nửa tiếng sau, taxi dừng lại bên ngoài một tiểu khu dân cư. Nhạc Tiêu Tuệ trả tiền xe xong, tự mình xuống xe, đi vào trong tiểu khu. Ngụy Huỳnh khó hiểu chỉ vội bước theo cô.

  Sau khi vào trong, Nhạc Tiêu Tuệ dọc đường chỉ nhìn số lầu, sau cùng dừng lại dưới tòa lầu nào đó. Tiếp theo, cô nhìn xung quanh, chọn một tòa lầu đối diện rồi đi thẳng về phía trước.

  Vừa bước vào cửa tòa lầu, hai người lên tới chiếu nghỉ trên tầng 2. Nhạc Tiêu Tuệ nhón chân, thông qua cửa sổ nhìn về phía đối diện, xoay người nói với Ngụy Huỳnh: "Đem thứ trên bục cửa sổ ra chỗ khác."

  Ngụy Huỳnh làm theo, ra sức đem 4 chậu hoa và một túi bắp xuống đất. Nhạc Tiêu Tuệ nhìn tòa lầu đối diện, dáng vẻ tập trung.

  Ngụy Huỳnh lau mồ hôi, cuối cùng nhịn không được.

   "Đây là đâu?"

  Nhạc Tiêu Tuệ không nhìn anh, chỉ hướng ngoài cửa sổ hất cằm: "Lầu 5 là nhà của Lạc Thiếu Hoa."

   "Hử?" Ngụy Huỳnh càng thêm kinh ngạc, "Sao cậu biết?"

   "Rất đơn giản, đầu tiên là mạo danh ký giả, muốn làm phỏng vấn với cảnh sát về hưu, gọi điện tới phân cục Thiết Đông, xin số điện thoại nhà ông ta. Rồi lại mạo danh người chuyển phát nhanh, nói địa chỉ ghi trên bưu gói không rõ, xin địa chỉ nhà ông ta, người nhận điện thoại là một bà lão, có lẽ là vợ ông ta." Nhạc Tiêu Tuệ cười, ngữ khí bình thản "Lạc Thiếu Hoa năm 2005 được bình chọn là một trong mười cảnh sát xuất sắc nhất. Trên mạng có hình của ông ta, không thể nhận nhầm được."

  Ngụy Huỳnh nghe tới trợn mắt há mồm, đắn đo nửa ngày trời, lại nghĩ tới một vấn đề.

   "Sao cậu lại theo dõi ông ta?"

   "Mình muốn bắt Lâm Quốc Đông." Nhạc Tiêu Tuệ quay đầu lại, khóe mắt đã đong đầy nước mắt "Mình muốn làm chút gì đó cho Mã Kiện."

  Ngụy Huỳnh sững sờ nhìn cô: "Mình vẫn không hiểu."

  Nhạc Tiêu Tuệ cười. Cô cúi đầu, khi ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tòa lầu đối diện.

   "Lâm Quốc Đông muốn trốn khỏi thành phố này, chỉ có thể nhờ vả một người. Người này chính là Lạc Thiếu Hoa."

   "Dùng thủ đoạn với Lạc Thiếu Hoa?" động tác búng tàn thuốc của Trương Chấn Lương đang làm được một nửa "Có cần thiết không?"

  Đỗ Thành nhìn anh, gật đầu.

  Cách hôm xảy ra vụ án đã hai ngày, Lâm Quốc Đông vẫn đang trốn. Những đường giao thông có thể thoát khỏi thành phố này đều đã bị cảnh sát khống chế, có thể chắc chắn một điều, Lâm Quốc Đông vẫn trốn ở một góc xó xỉnh nào đó trong thành phố này. Kết quả lục soát nhà Lâm Quốc Đông đã nói lên, chứng minh, thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm đều để ở nhà. Vậy thì, tiền mặt Lâm Quốc Đông mang theo không nhiều. Vả lại không có thẻ chứng minh, hắn không cách nào mua vé tàu lửa, vé máy bay hay vé xe đường dài được. Một khi hết cạn đạn lương, để sinh tồn đối với hắn mà nói cũng là chuyện khó khăn.

  Với tính cách của Lâm Quốc Đông, dù có tới bước đường cùng cũng sẽ không đầu thú. Hắn nhất định sẽ tìm đủ cách để thoát thân. Hắn không có người thân ở thành phố này, dù cho là sau khi ra viện có tạo một vài mối quan hệ xã hội, bây giờ khắp nơi đều dán lệnh truy nã hắn, sẽ không ai chịu giúp hắn.

  Có thể cho hắn tài vật chỉ có Lạc Thiếu Hoa.

  Tuy hai người là kẻ thù không đội trời chung, nhưng Lạc Thiếu Hoa từ đầu tới cuối đều bị Lâm Quốc Đông nắm cán. Ai là mèo, ai là chuột, thật ra rất khó để phán định. Lâm Quốc Đông một khi sa lưới, khó mà đảm bảo hắn sẽ không cá chết lưới rách, đem chuyện riêng của Lạc Thiếu Hoa năm đó nói ra. Vì vậy, Lạc Thiếu Hoa sẽ giúp Lâm Quốc Đông trốn chạy, có như vậy mới đảm bảo cả hai đều bình an. Theo tình hình hiện tại, Lâm Quốc Đông đã không thể cầm cự được bao lâu nữa. Có lẽ hắn rất nhanh sẽ liên lạc với Lạc Thiếu Hoa, tiến hành uy hiếp để có được tài vật tiếp tục trốn chạy.

   "Ừm, có lý." Trương Chấn Lương quay đầu nhìn sang Cao Lượng "Làm theo đi."

  Cao Lượng đáp một tiếng rồi bắt tay vào việc, đứng dậy đi tới bên cửa, vừa mở cửa liền đụng phải Đoàn Hồng Khánh từ ngoài xông vào.

   "Tiểu tử cậu không mọc mắt sao!" Đoàn Hồng Khánh tay cầm một tờ giấy, sắc mặt lo lắng "Vội vội vàng vàng làm gì thế?"

   "Không phải.. tôi.." Cao Lượng nhất thời tay chân luống cuống, sau cùng chỉ Đỗ Thành "Lão Thành bảo tôi đi theo dõi Lạc Thiếu Hoa."

   "Lạc Thiếu Hoa? Theo dõi ông ta có tác dụng gì chứ!" Đoàn Hồng Khánh ném tờ giấy lên bàn, "Trước tiên điều tra cái này đã."

  Đỗ Thành và Trương Chấn Lương xúm vào xem, phát hiện đó là một tờ giấy in thông tin cư dân thị trấn.

   "Vụ án của phân cục Khoan Thành." trong giọng nói của Đoàn Hồng Khánh còn mang theo chút thở gấp "Tối qua, có người dưới cầu vượt Khoan Thành bị cướp ví tiền. Nạn nhân tên Châu Phục Hưng, theo miêu tả của anh ta, đặc trưng nhận dạng của kẻ tình nghi phù hợp với Lâm Quốc Đông."

  Cao Lượng buột miệng nói: "Hắn ta ở Khoan Thành?"

   "Trọng điểm không phải là cái này." Đoàn Hồng Khánh trừng mắt nhìn Cao Lượng "Trong ví tiền có mấy trăm tệ tiền mặt, còn về thẻ ngân hàng gì đó không có tác dụng gì đối với Lâm Quốc Đông. Cái duy nhất có giá trị chính là.."

  Ông lấy tay chỉ vào tờ giấy in.

   "Thẻ chứng minh."

  Kim Phụng bưng tách trà nóng, gõ vài cái lên cửa phòng sách. Trong phòng không có hồi âm. Bà thở dài, đẩy cửa vào.

  Rèm cửa phòng sách kéo kín lại, ánh sáng lờ mờ, không khí vẩn đục. Dưới ánh đèn, từng đám khói thuốc lượn lờ quanh Lạc Thiếu Hoa. Ông ngồi trước bàn sách tay trái đỡ trán, tay phải kẹp nửa điếu thuốc cháy dở, trước mặt là quyển abum đang mở.

  Kim Phụng đặt tách trà lên bàn. Lạc Thiếu Hoa quay mặt đi, vệt nước trên mặt phản chiếu dưới ánh đèn dịu nhẹ. Kim Phụng lặng lẽ nhìn người bạn đời đang khóc, đưa tay ôm lấy vai ông.

  Đã mấy ngày nay ông đều là bộ dạng đó, không ngừng lật xem những vật cũ. Cảnh hàm lần đầu tiên đeo, thẻ cảnh sát đã không dùng tới, chìa khóa còng tay, túi súng bằng da, dao găm cảnh sát và một vài ảnh cũ. Không ngừng hút thuốc, không ăn không uống.

Kim Phụng ôm Lạc Thiếu Hoa, nhìn tấm hình trong abum. Mã Kiện, Đỗ Thành, Lạc Thiếu Hoa đứng bên nhau, trên người là đồng phục màu xanh lục kiểu năm 83. Mã Kiện đứng giữa, hai tay đặt lên vai Đỗ Thành và Lạc Thiếu Hoa, miệng cười toe toét. Cổ áo sơ mi Đỗ Thành bẻ ra ngoài, không đội mũ cảnh sát, đang chỉ vào ống kính nói gì đó. Lạc Thiếu Hoa đồng phục nghiêm chỉnh, eo đứng thẳng, trên mặt còn mang theo nụ cười bẽn lẽn.

  Trong một tấm ảnh khác, Lạc Thiếu Hoa mặc tây trang say túy lúy, trước ngực còn cài một đóa hoa đỏ, trên đầu đầy giấy màu. Đỗ Thành đứng phía sau ông, bẻ ngược hai tay Lạc Thiếu Hoa, vẻ mặt cười hư đốn. Mã Kiện đứng trước Lạc Thiếu Hoa, giơ một chai bia lên, bóp chặt hai gò má ông, đang đổ vào trong miệng ông. Trong hình, Kim Phụng toàn thân mặc kỳ bào đỏ, che miệng nhìn bọn họ đùa giỡn nhau.

  Kim Phụng chợt mềm lòng, đây là hôm hôn lễ của họ.

  Anh chàng cơ thể cường tráng, rắn rỏi năm đó, giờ đã trở thành ông lão có mái đầu hoa râm, đang quay đầu đi đưa lưng về phía vợ lặng lẽ khóc.

  Kim Phụng ôm ông, vuốt ve mái tóc ông. Trong lòng bà, toàn thân Lạc Thiếu Hoa cứng ngắt, không ngừng run rẩy.

  Lâu sau, trong phòng khách truyền tới tiếng chuông di động. Kim Phụng vỗ vai Lạc Thiếu Hoa, đứng dậy ra phòng khách lấy di động. Lạc Thiếu Hoa nhân lúc này lau nước mắt, lau mặt sạch sẽ.

  Kim Phụng tay cầm di động, nhìn vào màn hình, vừa đi vào phòng ngủ, vừa nhỏ giọng đọc số điện thoại.

   "Là ai gọi thế?"

   "Không biết, số lạ." Kim Phụng đưa di động đang không ngừng reo cho ông. Lạc Thiếu Hoa nhìn màn hình di động, nhìn số điện thoại cố định, suy nghĩ một hồi, ấn phím nghe.

   "A lô?"

  Bên kia đầu dây không lên tiếng, chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng còi xe và tiếng hô hấp kìm nén. Không cần phí sức phân biệt, Lạc Thiếu Hoa từ tiếng hô hấp đó liền biết người gọi đến là ai.

   "Lâm Quốc Đông." Lạc Thiếu Hoa cụp mắt xuống "Mày đang ở đâu?"

  Cả nửa phút sau, tiếng cười khẽ từ ống nghe truyền tới.

   "Mày được đấy." giọng ồm ồm của Lâm Quốc Đông vang lên "Gặp mặt đi."

  Lạc Thiếu Hoa siết chặt di động trong tay, lớp vỏ nhựa bên ngoài vang lên tiếng ken két: "Được."

   "Tao cần tiền"

   "Bao nhiêu?"

   "Bây giờ mày có bao nhiêu?"

   "2, 3 chục ngàn."

   "Được, mang hết tới đây, còn có xe của mày nữa." Lâm Quốc Đông ngừng một lúc, ngữ khí đột nhiên trở nên khẩn cầu "Vụ làm ăn này mày không lỗ vốn. Tao mà bị băt, với mày mà nói không có lợi chút nào. Tao đảm bảo không về đây nữa, mọi người đều yên ổn sống hết những năm cuối đời."

  Lạc Thiếu Hoa trầm mặc vài giây: "Gặp ở đâu?"

   "Một tiếng nữa, tại tiệm cà phê TheOne chỗ giao nhau giữa phố Hưng Hoa Bắc và đường Đại Vọng.". Lâm Quốc Đông lại cười "Mày tới một mình, điều này không cần tao nhắc chứ?"

  Lạc Thiếu Hoa cúp máy. Ông cúi đầu nhìn gương mặt Mã Kiện trong tấm ảnh, đột nhiên cảm giác bình tĩnh mà trước giờ chưa từng có.

  Giám sát thẻ chứng minh của Châu Phục Hưng rất nhanh đã có kết quả. Có người đã dùng thẻ chứng minh này tới đại lý vé tàu cạnh Kim Hoa plaza mua một vé tàu khởi hành 15:36 ngày 2/4 tới thành phố Đan Đông tỉnh Liêu Ninh. Thông qua đoạn ghi hình có được từ camera của đại lý, người mua vé tàu của đại lý này vào lúc 9:23 ngày 1/4 đúng là Lâm Quốc Đông.

  Tổ chuyên án "Vụ án giết người 3.29" ngay lập tức triệu tập cuộc họp khẩn, sắp xếp công tác vây bắt Lâm Quốc Đông. Đầu tiên, tiếp tục tăng cường tìm kiếm ở các quán net, phòng tắm hơi, các khách sạn nhà nghỉ, đặc biệt là những địa điểm từng dùng thẻ chứng minh của Châu Phục Hưng; thứ hai, phối hợp mật thiết với phân cục công an đường sắt, bố trí lực lượng cảnh sát tại nơi ra vào trạm, nơi bán vé tàu, cửa an ninh, phòng chờ; thứ ba, phái chuyên gia trực ở hệ thống Skynet trung tâm chỉ huy điều phối, một khi phát hiện tung tích Lâm Quốc Đông, ngay lập tức tiến hành vây bắt; sau cùng, xét thấy điểm đến kế hoạch tẩu thoát của Lâm Quốc Đông là thành phố Đan Đông biên giới Trung – Hàn, không loại trừ khả năng hắn sẽ xuất cảnh. Tổ chuyên án lập tức liên lạc với bộ đội và tuần tra biên phòng, chuẩn bị kế sách ứng phó.

  Lão lãnh đạo bị hại, đám loi choi trong phân cục ai nấy đều xắn tay áo lên, nhảy vào tham chiến. Duy chỉ có Đỗ Thành từ đầu tới cuối không nói một lời, như đang suy tư.

  Cuộc họp kết thúc, các đơn vị bắt đầu hành động. Lúc này, cách thời gian Lâm Quốc Đông bước lên chuyến xe đó còn 4h nữa.

  Lạc Thiếu Hoa quay lại phòng ngủ, Kim Phụng vẻ mặt hoài nghi nhìn ông, lại bị ông nhốt bên ngoài.

  Ông ngồi cạnh giường cả mấy phút, sau cùng tay siết thành quyền đấm lên đầu gối hai cái. Sau đó, ông cúi đầu nhìn xuống gầm giường, lấy một vali da kiểu cũ, mở ra, sau khi nhặt vài bộ quần áo cũ, từ đáy vali lấy ra một túi hồ sơ.

  Nét chữ trên túi hồ sơ đã mờ, mép góc có vài chỗ bị hư. Lạc Thiếu Hoa mở túi hồ sơ, bên trong là một vật hình chữ nhật được gói kĩ bằng túi nilon. Ông nhẫn nại mở từng lớp, một tấm che nắng và