Khế Ước Ngày Xuân

Chương 39: Là Một Cặp Mà



Trác Dật Nhiên nhìn chằm chằm tấm ảnh HD trên màn hình điện thoại trước mặt.

Trong ảnh là hai chàng trai mặc đồng phục bóng rổ trắng đang ôm nhau trông vô cùng thân mật. Người bên phải chỉ có sườn mặt nghiêng, bởi lúc ấy người nọ đang ngước đầu hôn lên má người bên cạnh.

Chàng trai bên trái thì mặt mày lạnh tanh, nhưng mặt trông có vẻ bất ngờ, tất cả đều được ống kính bắt kịp và lưu giữ lại.

“Cậu ngắm tấm ảnh này nửa tiếng rồi đấy.” Cố Nghiêu liếc nhìn cậu, nói đầy ẩn ý: “Nếu thích thì cậu in ra dán lên tường ký túc xá đi?”

“… Không phải, chỉ là giờ nhớ lại thấy không hiểu lắm thôi.” Trác Dật Nhiên ngước mặt nhìn trời với vẻ hoang mang: “Sao lúc đó tôi lại kích động vậy chứ, không ngờ lại…”

Không ngờ lại hôn Lục Sâm trước mặt mấy nghìn người?

Dù hai người là người yêu khế ước với nhau, trước đông đảo mọi người, hình như cảnh tượng này cũng có chút… không được thuần phong mỹ tục.

Huống chi bản thân Trác Dật Nhiên cũng rõ, hai người họ đâu yêu nhau thật.

Cậu lại cúi đầu nhìn màn hình, phẫn nộ rằng: “Phải trách họ hò hét lung tung.”

“Ừ, trách họ hết.” Cố Nghiêu lặp lại lời cậu, khẽ giọng: “Mấy nghìn người ở đó đè đầu ép cậu phải hôn cậu ấy.”

Trác Dật Nhiên biện minh: “Thì cũng tại tôi vui quá thôi.”

“Vậy nếu là tôi thì sao?” Cố Nghiêu nhìn cậu, chỉ vào mình: “Cậu quen biết tôi lâu hơn quen Lục Sâm, lúc cậu vui có hôn tôi không?”

“Tất nhiên là không.” Trác Dật Nhiên buột miệng.

Hai Beta nam quái dị muốn chết, một Beta thẳng đuột như cậu dù có thân thiết với Cố Nghiêu cách mấy cũng không làm được chuyện này đâu.

Vậy sao với Alpha nam thì…

Không chờ Cố Nghiêu hỏi câu này, Trác Dật Nhiên lại vội vã bổ sung: “Cậu đâu phải đồng đội của tôi.”

“Vậy sao cậu không hôn Chung Hàn đi?” Cố Nghiêu vẫn bám riết không tha, hỏi.

Cậu ta vừa nói thế, Trác Dật Nhiên vô thức tưởng tượng ra cảnh đó…

Không không, cảnh tượng ghê gớm quá, cậu không dám tưởng tượng tiếp nữa.

Cố Nghiêu nhìn vẻ mặt kỳ lạ của cậu, hỏi như đã đoán ra ngay từ đầu: “Nên cậu chỉ hôn Lục Sâm được thôi nhỉ?”

“Nhảm nhí, bọn tôi là một cặp mà.” Trác Dật Nhiên nói trong vô thức.

Dứt lời mới thấy có gì đó sai sai.

… Thôi xong, có phải cậu diễn nhập tâm quá rồi không?

Ngón tay vô tình chạm lên màn hình điện thoại, tấm ảnh biến nhỏ lại, cậu thuận tay lướt xuống vài lần thì lại trông thấy dòng trạng thái giống hệt.

Mục khoảnh khắc bạn bè trong WeChat của Trác Dật Nhiên toàn là tấm ảnh này, xem ra Lục Sâm cũng thế.

Cậu trở về giao diện trò chuyện của WeChat, nhận ra tin nhắn cuối cùng của cậu và Lục Sâm là vào sáng hôm qua.

Thường thì hai người họ gần như ngày nào cũng gửi tin cho nhau cả, nhưng từ đêm qua đấu bóng xong đến giờ, Lục Sâm chẳng hề liên lạc với cậu.

“Có khi nào cậu ấy giận rồi không?” Trác Dật Nhiên muộn màng nhận ra một vấn đề nghiêm túc hơn.

Dù sao thì tối qua cậu khoe khoang như thế, Lục Sâm lại chẳng hề đáp lại cậu lần nào.

Cố Nghiêu hỏi: “Lúc cậu hôn cậu ấy, cậu ấy có phản ứng gì?”

Trác Dật Nhiên trầm ngâm một lúc, sau đó lắc đầu đầy hoang mang.

Hôm qua lúc cậu hôn Lục Sâm, bên tai toàn mấy tiếng gào thét chấn động màng nhĩ thôi, khiến Trác Dật Nhiên cũng choáng váng luôn, đâu kịp chú ý đến phản ứng của Lục Sâm chứ.

Sau đó đồng đội vây quanh, sau đó nữa là mọi người chụp ảnh chung, cậu cũng không còn ở riêng với Lục Sâm nữa.

“Thôi xong.” Trác Dật Nhiên càng nghĩ càng sợ: “Chắc chắn cậu ấy giận rồi.”

Cậu vội nhấp mở ảnh avatar quen thuộc, nói xin lỗi theo thói quen, nhưng ngón tay đặt lên bàn phím thì khựng lại.

Cậu nên nói gì nhỉ?

Xin lỗi, lúc đó tôi cảm hứng nhất thời thôi?

… Không nghiêm túc lắm, càng giải thích càng tồi tệ thêm.

Trác Dật Nhiên chán nản ngả rạp lên giường.

“Nếu cậu ấy tức giận thì tối qua đã trút ra rồi.” Cố Nghiêu nhìn cậu với vẻ bất đắc dĩ: “Cậu nghĩ cậu còn được toàn thây tới giờ à?”

“Cậu không hiểu con người cậu ấy thôi.” Trác Dật Nhiên ủ rũ lắc đầu: “Cậu ấy tính công chúa lắm, lúc giận là bỏ mặc người ta luôn, phải dỗ dành dữ lắm mới được đó.”

“Công chúa?” Cố Nghiêu lặp lại với vẻ khó tin, bảo sao cũng không tìm được mối liên hệ giữa từ hình dung này và Alpha nam thần nọ.

Cuối cùng, cậu ta khẽ giọng lúng túng: “Cũng chỉ như vậy với cậu thôi.”

Quả thật Lục Sâm là kiểu người không che giấu cảm xúc của mình, không phải vì vụng về, mà anh vốn không muốn làm thế, xưa giờ anh không vui đều sẽ thể hiện lên mặt.

Theo quan sát của Trác Dật Nhiên mấy ngày qua, đối phương không lạnh nhạt im hơi lặng tiếng với cậu, nhưng Trác Dật Nhiên vẫn thấy có gì đó là lạ.

Rõ ràng họ vẫn đi học chơi bóng bình thường thôi, mọi thứ chẳng có gì khác thường cả, thậm chí còn không ai nhắc đến chuyện này, đến mức Trác Dật Nhiên cũng nghi ngờ có phải Lục Sâm vốn chỉ cho đây là một chuyện cỏn con bình thường hay không.

Nhưng đôi khi cậu luôn ngờ ngợ thấy gì đó kỳ lạ nhưng không biết bắt nguồn từ đâu, cụ thể lạ ở chỗ nào cũng chẳng nói ra được, tóm lại bầu không khí giữa hai người hơi khác so với trước, trông cứ ngượng nghịu thế nào ấy.

Điều quan trọng nhất là do Lục Sâm không phản ứng, nên Trác Dật Nhiên không dám chắc chắn sự kỳ lạ này có phải do cậu chột dạ nên mới cảm thấy vậy hay không, có khi đối phương vốn chẳng nhận thấy gì đâu.

Nhưng cậu cũng không tự dằn vặt mình về vấn đề này quá nhiều, bởi trận đấu tiếp theo lại đến rồi.

Vòng một trận đấu nhóm gặp đối thủ mạnh, nào ngờ họ lại thắng, từ sau đó thì dường như được thần may mắn mỉm cười, hai trận đấu kế tiếp đều gặp đối thủ của những học viện khoa Văn.

Đội của bên khoa Văn vốn không có nhiều Alpha, trong đó cũng chỉ mỗi Học viện Quản trị Kinh doanh là xem như chơi tốt, những đội khác đấu với họ có hơi quá sức, còn chẳng tìm đủ được Alpha để ra sân nữa là, thậm chí trong đội cũng không chỉ có một Beta.

Song, không phải Beta nào cũng có thực lực giống Trác Dật Nhiên, thêm vào tài năng chỉ huy nghìn năm có một của Lục Sâm, đương nhiên Quản trị Kinh doanh sẽ thắng chắc rồi.

Có bước đệm là một trận thắng bất ngờ, mấy lần sau, tâm thế của đội đều khá vững vàng, nhưng khán giả vẫn nhiệt tình lắm.

Kể từ ngày đầu tiên tỏa sáng, nhận ra Lục Sâm đã đổi số áo, ngay hôm sau đã có một đám fan nữ mặc áo chơi bóng số 9, tất nhiên cũng có rất nhiều người vẫn mặc số 6, không biết có phải đã chuyển sang làm fan của bạn trai Lục Sâm rồi không.

Điều kỳ diệu nhất là còn xuất hiện một bầy fan CP của hai người nữa, tự quyết định mặc áo chơi bóng số 69, mặc kệ con số này có làm người ta liên tưởng đến vài chuyện hay ho không. Tóm lại hễ nhìn vào chỗ ghế khán giả thì sẽ rất dễ nhận ra fanclub của Học viện Quản trị Kinh doanh, cứ như biển đồng phục trắng tinh vậy.

Kết thúc trận đấu thứ ba, trùng hợp làm sao, quả cuối cùng lại là Trác Dật Nhiên ném vào.

Xung quanh vẫn vang lên tiếng reo hò ầm ĩ, khác ở chỗ những tiếng gọi tên cậu lúc này rõ hơn bao giờ hết.

Chưa để cậu phản ứng lại, tất cả đồng đội đã xông đến vây kín cậu vào giữa.

“Chị dâu!” Chung Hàn kích động choàng tay lên cổ cậu: “Trận này cậu ném rổ phá kỷ lục luôn đó!”

Nghe thế Trác Dật Nhiên mới hiểu ra là có chuyện gì, cậu nhìn màn hình ti vi, quả nhiên bên cạnh tên cậu là số điểm cao nhất trong tất cả mọi người, là con số mà trước nay cậu chưa từng đạt được.

“Chủ yếu nhờ mọi người phối hợp ăn ý, chuyền bóng cho tôi nhiều.” Trác Dật Nhiên cười khiêm tốn: “Còn đội trưởng…”

Nói đoạn, cậu ngước mắt nhìn Lục Sâm ở cách đó không xa. Đối phương đang đứng ngoài rìa sân uống một chai nước suối, nửa người được che phủ trong bóng tối, vóc dáng mặc bộ đồng phục màu trắng trông cao ráo đĩnh đạc, đường cong yết hầu động đậy nhẹ toát ra sự quyến rũ sắc bén.

Trác Dật Nhiên sững sờ, cậu thấy Lục Sâm vặn nắp lại rồi như lơ đễnh nhìn sang bên này, như có thần giao cách cảm vậy.

Trác Dật Nhiên hắng giọng, nhoẻn miệng cười: “Đội trưởng dạy tốt.”

Trong lúc nói, mấy người họ đã đi sang kia, chưa kịp mở miệng thì Minh Ngọc đi ra từ phòng nghỉ của trọng tài.

“Chúc mừng.” Cô đưa nước và khăn giấy cho mọi người: “Lần đầu tiên trong năm năm, Học viện Quản trị Kinh doanh vào top tám.”

“Vậy là vào top tám rồi à?” Trác Dật Nhiên chưa nghiên cứu kỹ thể lệ thi đấu, cậu không ngờ vào top tám lại dễ dàng như vậy, bấy giờ có chút kinh ngạc.

Vào khoảnh khắc ai nấy cũng đều hân hoan ăn mừng, sự kinh ngạc của cậu khác xa hẳn với mọi người, khiến mọi người đều cười phá lên.

“Chị dâu, dạo này chị sao thế.” Chung Hàn vỗ vai cậu: “Cứ ngơ ngơ suốt ngày.”

Sinh thời được một tên ngơ bảo mình ngơ, Trác Dật Nhiên cạn lời, vừa định phản bác thì nghe Lâm Dương nói đùa: “Gặt hái được cả tình yêu và sự nghiệp, kích động quá đó.”

Ngày thường Lâm Dương luôn như vậy, dường như không ghẹo cậu thì khó nói chuyện lắm. Trác Dật Nhiên cạn lời hơn, bèn vươn tay vỗ vai cậu ta: “Sao con người cậu cứ nói lung tung vậy?”

“Tôi nói lung tung gì chứ?” Lâm Dương nhìn cậu rồi nhìn sang Lục Sâm: “Không biết ai vừa thi đấu xong đã hôn vậy kìa.”

Cậu ta không nhắc còn đỡ, bấy giờ nhắc đến thì mọi chột dạ và rối rắm của Trác Dật Nhiên đều ùn ùn kéo về, cậu vô thức ngước mắt nhìn Lục Sâm.

“Giờ mới biết ngại à…” Lâm Dương hạ giọng lẩm bẩm, sau đó choàng tay qua hai người bên cạnh mình là Chung Hàn và Hướng Gia, kéo họ vào phòng thay đồ.

Xung quanh chỉ còn mỗi cậu và Lục Sâm, để che giấu nỗi bất an trong lòng, Trác Dật Nhiên mở miệng trước: “Tối hôm đó tôi…”

Lục Sâm nhìn xuống cậu, mắt chạm mắt với anh, Trác Dật Nhiên thấy tim mình chợt đập mạnh hơn hẳn.

Ánh mắt anh khiến Trác Dật Nhiên cảm thấy khó hiểu, sợ ngay sau đó đối phương sẽ giở tính công chúa, Trác Dật Nhiên đành gắng gượng: “Chỉ đùa thôi, cậu đừng giận nhé.”

Vẻ mặt Lục Sâm sượng cứng, anh hạ giọng lặp lại lần nữa: “Đùa?”

Vừa nghe giọng điệu này của anh, Trác Dật Nhiên biết ngay mình chọc phải tổ ong rồi, lập tức bổ sung: “Lúc đó thắng nên vui quá, ai cũng hò hét nên tôi hứng lên…”

Rõ ràng thái độ cậu chân thành vô cùng, nhưng sắc mặt Lục Sâm ngày càng đanh lại, khiến Trác Dật Nhiên hoang mang thêm.

Suy cho cùng là lỗi của cậu, biết rõ người ta là công chúa cao quý lạnh lùng mà mình cứ phải làm thằng lưu manh vừa phóng túng vừa “nhát gan”, ghẹo người ta xong rồi không gánh nổi hậu quả khi công chúa giận dỗi.

“Tôi thật sự không có ý sàm sỡ cậu đâu.” Trác Dật Nhiên cắn răng, nhẹ giọng: “Nếu cậu thấy giận không chỗ xả thì…”

Cậu chột dạ, rũ mắt nhìn xuống, sau đó vươn tay chỉ lên má mình: “Sàm sỡ ngược lại nhé?”

Hàng mày của Lục Sâm nhướng nhẹ, không đáp. w๖ebtruy๖enonlin๖e

Trác Dật Nhiên cố ý nói vậy đấy, cậu biết Lục Sâm sẽ không đời nào làm những việc đáng xấu hổ vậy đâu.

Nếu giờ cậu đã chủ động đưa ra cách giải quyết mà đối phương không chịu, thế thì không phải vấn đề chỗ cậu rồi.

Thấy Lục Sâm không nói, Trác Dật Nhiên lập tức xoa dịu: “Cậu xem, cậu cũng thấy không cần thiết làm vậy nhỉ? Đàn ông con trai đầu đội trời chân đạp đất, cậu đừng so đo chút chuyện cỏn con này với tôi chứ…”

Không chờ cậu nói xong, Lục Sâm chợt vươn tay kéo cậu, động tác này quá đột ngột nên Trác Dật Nhiên chẳng chút đề phòng đã bị dồn vào góc tường khuất phía sau.

Trác Dật Nhiên chưa kịp phản ứng đã thấy Lục Sâm chống một tay lên mảng tường cạnh mặt, kề sát đến chỗ mình.