Khi Sư Phụ Hắc Hóa

Chương 2: Thật sự không phải mộng[2]🌱



Edit: Đậu Xanh

Hạ Lan Vi không khỏi ngạc nhiên, bên cạnh mình khi nào lại có thêm một tiểu nữ hài, nhìn bộ dáng ước chừng khoảng bốn, năm tuổi, ăn mặc phục sức của người dân tộc, giữa trán còn đeo một chuỗi châu thạch màu sắc sặc sỡ.

Nhưng điều khiến Hạ Lan Vi ấn tượng nhất vẫn là cặp mắt, mà trước đó nàng chưa bao giờ gặp qua hài tử nào trong con mắt chứa đầy oán hận, giống như độc dược hại chết tâm hồn con người.

Phạn Cơ sau khi nghe thấy thanh âm nữ hài xong, biểu tình vũ mị trên mặt lập tức thay đổi, trong khi Loan Hi muốn quay đầu lại, nháy mắt nàng ta ném ra mấy mũi ám khí, thừa dịp hắn tránh né, lấy tiểu nữ hài làm trung tâm vung tay lên làm cho cát bụi bay loạn xạ trong không khí.

Cũng may Hạ Lan Vi phản ứng nhanh nhẹn, lập tức quỳ rạp trên mặt đất liều mạng túm rễ cây, bụi đất cuối cùng cũng lắng xuống, nhưng tiểu nữ hài nháy mắt không thấy.

Đất cát trong miệng Hạ Lan Vi còn chưa lấy ra, liền cảm giác mình bị người bế lên, mặt hung hăng vùi vào địa phương mềm mại, co dãn, rồi từ dưới mặt đất bay lên trên không.

Hương thơm nhàn nhạt quanh quẩn đầu chóp mũi làm Hạ Lan Vi say mê, nàng bị người một tay ôm vào trong ngực, đầu óc mơ mơ, màng màng- trời ơi, đây không phải nhà trẻ, mau buông ta xuống.

Chỉ nghe thấy người ôm nàng lạnh lùng nói:"Hi Loan, ta muốn nhìn xem, tiểu khất cái này, ở trong mắt loại người giả nhân giả nghĩa các ngươi có bao nhiêu quan trọng!".

Vừa dứt lời liền tăng tốc bước chân.

Ánh mắt Hi Loan dừng lại ở Hạ Lan Vi trong lòng Phạn Cơ khẽ cau mày, cũng đuổi theo.

Vẻ mặt Hạ Lan Vi trở nên ngạc nhiên, vừa mới không phải là đôi tình lữ sao?. Như thế nào bây giờ lại trở thành kẻ thù?. Nàng còn biến thành con tin đáng thương?.

Phạn Cơ không dấu vết nhìn về phía sau một cái, rốt cuộc dừng lại, sau đó không hề do dự đem Hạ Lan Vi hung hăng ném lên trên trời.

Nàng ta khiêu khích mà nhìn Hi Loan cười, tiểu nữ hài thân thể mềm mại, yếu ớt, khi bị ném như vậy, rơi xuống Hạ Lan Vi nhất định sẽ ngã thành bánh nhân thịt.

Mà lúc này Hạ Lan Vi không có nhiều sợ hãi, ngược lại khi thấy mình càng ngày càng gần mặt trăng lớn thì càng vui vẻ:"Không nghĩ tới trông mộng còn còn có thể trải nghiệm một lần được làm tiên tử Hằng Nga. Thật thú vị! Haha!".

Hạ Lan Vi vui sướng dang hai tay ra, bày ra tư thế giống như mỗi lần Ultraman rơi từ trái đất xuống, nàng hưng phấn đến mức hét to lên, trong lòng tràn đầy vui mừng khi được hoà vào không trung.

Nhưng chỉ một giây tiếp theo, nàng lại rơi vào cái ôm thanh lãnh.

"Đừng sợ". Hắn nói.

Không sợ năm tháng luân chuyển, thời gian trôi đi, Hạ Lan Vi mỗi khi nhớ lại tình cảnh ngay lúc đó, không tự giác kinh diễm.

Mặt trăng giống như đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng trên đầu người, tải ra ánh sáng dìu dịu, bình yên làm sáng cả một vùng rộng lớn.

Một nam tử mặc áo choàng trắng hoà cùng với ánh trăng, đạp không mà đến. Hắn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt sáng như sao, mày liễu nhăn lại, gương mặt tựa điêu khắc, ở dưới ánh trăng càng thêm nhu hoà, tuấn mĩ, môi mỏng hơi nhếch lên như gãi đúng chỗ ngứa.

Hắn giống như từ trong mặt trăng ra, một tay ôm Hạ Lan Vi vào trong ngực.

Thanh âm và hơi thở anh giống nhau đều thanh lãnh, thuần khiết như băng, hắn nói:"Đừng sợ".

Hạ Lan Vi bất ngờ đập vào vòng ngực rắn chắc, ngửi hương bạc hà trên cơ thể Hi Loan, cảm nhận được hai cánh tay cơ bắp của hắn, trong lúc nhất thời nàng xem đến choáng váng, thế nhưng trong lúc hắn ôm nàng xoay người, có thứ gì nhanh chóng đi vào giữa mày hắn, trong quá trình đi vào còn phát ra ánh hồng quang, rồi nhanh chóng biến mất giống như chưa từng từng xuất hiện.

Hạ Lan Vi thoả mãn hưởng thụ mĩ nam ôm ấp, dù sao đây cũng là mộng, thật vất vả mới một lần mơ thấy cực phẩm, tất nhiên là phải hảo hảo... Hắc hắc hắc nàng khi cười vẻ mặt thật đáng khinh, còn dùng tay mà sờ sờ cằm... Từ từ... nàng... cằm... Tay nàng, không mà phải nói thân thể của nàng khi nào mà nhỏ như thế này, giống như một tiểu hài tử?.

Hi Loan tất nhiên biết là vừa rồi Phạn Cơ nhân cơ hội tính kế hắn, nhưng nếu vừa rồi tránh đi, hắn lại không tiếp được đứa bé kia.

Hắn ôm hài tử trong ngực hạ từ trên không trung xuống, xoay một vòng, kiếm trong tay bay ra, lấy tốc độ mắt thường khó thấy nháy mắt xuyên qua ngực Phạn Cơ.

Lúc này Phạn Cơ không kịp phản ứng, nháy mắt phun ra một ngụm máu tươi, nàng ôm ngực hơi thở đứt quãng, ngẩng đầu nhìn Hi Loan ôm tiểu khất cái vững vàng rơi xuống đất.

"Hi Loan...". Máu trong miệng Phạn Cơ lại trào ra:"Ngươi... Cho rằng...... Ngươi...... Trúng...... Tình cổ... Không được tốt... Ha ha ha ha ha......"

Lúc đầu thanh âm nàng ta rất lớn, sau đó hơi thở cũng yếu dần dần nhỏ tới mức chỉ nghe thấy tiếng thở gấp, cuối cùng không màng mọi thứ chỉ cười to lên, sau đó không còn tiếng động.

Thời điểm nàng ta chết, đôi mắt vẫn trừng lớn, lại không phải nhìn về phía Hi Loan, mà hướng lên trời chứa đầy oán hận.

Hi Loan nhìn thi thể không nhúc nhích, sắc mặt bất biến, phảng phất Phạn Cơ như một đồ vật vô tri vô giác cùng hắn không có quan hệ.

Giờ phút này, Hạ Lan Vi lại ngây ngẩn cả người.

Chân thật, là điều duy nhất nàng cảm nhận được.

Nếu mà là cảnh trong mơ cũng quá chân thật rồi.

Nữ tử áo đỏ ở trước mắt nàng cả người đầy máu, trước khi chết hai mắt phẫn hận.

Nàng không thể hiểu được tại sao mình lại xuất hiện ở rừng cây quỷ dị này, sau đó phát sinh bao nhiêu việc.

Chưa bao giờ có giấc mộng nào mà nàng có thể nhớ rõ từng chi tiết cụ thể như thế, những khuôn mặt ở đây nàng đều có thể nhìn rõ ràng chứ không mờ mờ, ảo ảo, hiện tại, nàng đang nghiêm túc tự hỏi đây có phải là một giấc mộng hay không?.

Nhưng nếu đây không phải là một giấc mộng, những sự việc này nên giải thích như thế nào?.

"Hi Loan sư thúc".

Lạc Thuỷ cùng các sư huynh đệ ở Đạo Diễm tông đến muộn.

Lập tức lực chú ý của Hạ Lan Vi bị Lạc Thuỷ hấp dẫn, người này vừa mới kêu cái gì?.

Hi Loan?.

Không biết vì sao nàng luôn cảm thấy cái tên này rất quen thuộc.

Thấy người tới Hi Loan nói:"Đem nơi này xử lí, sau đó chúng ta liền trở về".

Lạc Thuỷ gật đầu, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Hạ Lan Vi đang ngẩn người do dự một lat, lại nói:" Đứa nhỏ này, sư thúc định xử lý như thế nào?".

Hi Loan cúi đầu nhìn Hạ Lan Vi, tay bấm pháp quyết, khuôn mặt xám tro của màng trở nên sạch sẽ.

Hi Loan ngồi xổm xuống đất, cùng Hạ Lan Vi mặt đối mặt, hắn hạ giọng, phảng phất giống như sợ làm nàng sợ:" Tiểu nữ hài, nhà ngươi ở đâu?".

"Nhà ta ở tại...". Hạ Lan Vi theo bản năng mở miệng, rồi dừng lại, sau đó lại lắc đầu.

Không biết nói từ đâu.

Nàng ý định nói là nhà nàng ở tại thành phố Thiệu, phố 38 hào nhưng hắn chắc chắn không hiểu.

Hi Loan có chút do dự nhưng cuối cùng mở miệng:" Vậy tại sao cha mẹ không tới tìm ngươi?".

Hạ Lan Vi tiếp tục lắc đầu, vấn đề này nàng không biết nói thế nào?.

Trong lòng Hi Loan đã có đáp án, xoa đầu nàng, nói:" Bản tôn tên là Hi Loan, là sư đệ của chưởng môn Đạo Diễn tông, ngươi và ta có duyên, ngươi có nguyện ý bái ta làm sư phụ không?".

Giờ phút này nội tâm Hạ Lan Vi loạn lên.

Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Đạo Diễn tông Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan Hi Loan xuyên thư xuyên thư xuyên thư xuyên thư xuyên thư xuyên thư vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác vai ác

......................................................

......................................................

Biểu tình trên mặt Hạ Lan Vi quá mức phong phú, mày Hi Loan hơi nhăn lại, hỏi ngược lại:" không muốn hay sao?".

Hạ Lan Vi giật mình một cái, từ trong hoảng hốt bắt đầu tỉnh táo lại, sau đó học theo các bộ phim truyền hình từng xem, quỳ xuống, tôn kính nói:"Bái kiến sư phụ".

Trong khi cúi đầu Hạn Lan Vi nghĩ, cho dù nàng có phải xuyên thư hay không trước hết cứ ôm bắp đùi cho tốt, nếu không nàng bây giờ chỉ là một tiểu hài tử ở nơi rừng núi hoang vắng thế này làm sao có thể sống sót.

Khoé miệng Hi Loan nhếch lên, nâng Hạ Lan Vi dậy, hỏi:" Ngươi có tên chưa?",

Hạ Lan Vi do dự một lát, lắc đầu nói:"Chưa từng".

Hi Loan suy nghĩ một lúc lâu, bỗng nhiêm nói:" Lan Vi, vậy kêu ngươi là Lan Vi đi".

Hạ Lan Vi bỗng dưng mở to hai mắt.

Qua đoạn đối thoại này, nàng trăm phần trăm xác định là mình xuyên thư.

Nàng nghĩ lại, hôm qua trước khi đi ngủ có xem một cuốn tiểu thuyết tu tiên<tu tiên để báo thù>

Nghe thấy tên là có thể đơn giản thô bạo biết cốt truyện. Hi Loan đươc giao nhiệm vụ đến thành Thanh Vu, giết chết ma tu Phạn Cơ, nữ nhi Phạn Cơ, cũng chính là nữ chủ, vì giết chết Hi Loan báo thù cho mẫu thân mà lẻn vào Đạo Diễm tông, bắt đầu quá trình báo thù.

Hạ Lan Vi khi xem cuốn tiểu thuyết này rất tức giận, không phải bởi vì nữ xứng cùng tên với cô, tranh đoạt nam nhân với nữ chủ, sau đó bị cho "ăn hành" mà bởi vì cuốn sách này không hề logic.

Rõ ràng nữ chủ đem Đạo Diễn tông nháo đến chướng khí mù mịt, thân là đệ tử nhưng nam chủ vẫn bao dung nữ chủ, thậm chí giúp đỡ nữ chủ đối phó với Đạo Diễn tông, nơi cưu mang hắn lớn lên.

Còn có giai đoạn trước nàng thích nhất là người sư phụ này như ánh trăng thanh lãnh, mãi mãi không thể với tới, thế nhưng vì nữ chủ hắc hóa đọa ma, giết người vô số, còn cầm tù nữ chủ.

Hạ Lan Vi nhớ rõ ràng lúc ấy sau khi xem tiểu thuyết xong, càng nghĩ càng giận, sau đó cảm thấy ngực đau kịch liệt, liền ngất đi.

Hiện giờ xem ra, nàng hẳn xui xẻo mà chết đột ngột, còn xuyên thành nữ xứng, trở thành vai ác.

"Từ hôm nay trở đi, ta là sư phụ của ngươi". Hi Loan ôn nhu dắt tay nàng, thanh âm ôn hoà như dòng nước mát lạnh thấm vào lòng làm cho người ta thoải mái.

Hạ Lan Vi ngẩng đầu, đối diện với khuôn mặt tuấn mỹ của Hi Loan, đáy lòng cảm thán:" Sư Phụ đẹp như vậy, đáng tiếc về sau sẽ vì nữ chủ mà hắc hoá".