Khí Trùng Tinh Hà

Chương 11: Khí Trùng Viêm Dương



Võ Đồng Viện làm sao che giấu được chuyện này, tin tức đều đã truyền khắp cả quận La Giang. Tình cảnh Kim Bất Dịch hiện nay có thể dùng một câu nói để miêu tả. Trư Bát Giới soi gương – trong ngoài đều không phải người.
Gia tộc mà nữ sinh đại diện nhóm là hào môn Vân gia tất nhiên là tức giận dị thường, ba ngày hai lần gây áp lực bắt Kim Bất Dịch phải mau chóng tìm ra hung phạm.
Mà hào môn Hứa gia cũng không vui vì Hứa Đình cũng là nạn nhân. Chủ trương chính nghĩa đi bắt kẻ trộm, kết quả lại rước lấy một thân tanh hôi, dù là Hứa Đình hay hào môn Hứa gia cũng khó mà đền bù tổn hại.
Kim Bất Dịch trong lòng gấp đến độ muốn chửi thề.
Võ Đồng Viện một mảnh hỗn loạn, Tần Vô Song ngược lại bên tai thanh tịnh. Ít nhất mấy ngày nay, không cần lo lắng có người đến chỗ hắn huyên náo.
Càng lâu sống trên thế giới này, vốn hiểu biết của hắn càng phong phú, sâu rộng. Ngẫm lại lúc Kim Bất Dịch gọi hắn lên giáo huấn, trò hề không thèm được che dấu kia cũng chẳng có gì kỳ lạ. Mình xuất thân từ hàn môn Tần gia còn Trương Hiển thì đến từ vọng tộc Trương gia.
Bởi vậy bị đánh là Tần Vô Song, tiếp thu răn dạy cũng là Tần Vô Song hắn.
Đây là một sự thật trần trụi. Trong thế giới này, thân phận thấp cũng là cái tội!
Đều là quý tộc cấp thấp, vọng tộc dù thế nào cũng đứng thứ hai, trên hàn môn một bậc. Sự chênh lệch này chính là căn nguyên cho sự đối xử hắn phải chịu đựng.
Nếu đổi lại hắn là con cháu hào môn, người nhận "răn dạy" của Kim Bất Dịch khẳng định là Trương Hiển. Còn cái vụ vu oan lấy trộm nội y này cũng sẽ không rơi lên đầu hắn. Nếu đổi lại là Tần Vô Song trước đây, vụ vu oan này mà thành công, hậu quả là không thể lường được.
Sự thật tàn khốc này khiến Tần Vô Song sâu sắc cảm nhận được, ở thế giới này nếu không đủ mạnh, không có gia tộc lớn phía sau chống lưng, chỉ sợ tôn nghiêm bản thân cũng không bằng cả heo chó.
Hắn tốt xấu gì cũng là con cháu quý tộc, tuy rằng là quý tộc tầng dưới chót, nhưng ít ra cũng có tư cách quý tộc. Mà bình dân? Chỉ sợ nổi dậy chống lại, càng thêm gian nan đi?
Đây là một thế giới có cấp bậc, ranh giới rõ ràng! Chỉ cần nhìn đến, dù là người hay vật đều có phân chia cấp bậc nghiêm chỉnh.
Hơn nữa, thế giới này thập phần tôn trọng vũ lực, cơ hồ toàn là dân luyện võ. Hết thảy quyền lực, đều phải dựa vào vũ lực cường đại tranh giành, bảo vệ.
Nhỏ là cá nhân, vừa là gia tộc, lớn đến quốc gia, cấp bậc phân chia thập phần rõ ràng. Cấp bậc khác nhau ứng với thực lực khác nhau, giống như là hàng nào giá đó.
Cấp bậc bất đồng, đãi ngộ bất đồng. Nếu muốn hưởng thụ càng nhiều quyền lực, biện pháp chính là dùng vũ lực để tăng cấp bậc của mình! Người, gia tộc, quốc gia, tất cả đều như thế!
Ví dụ như Tần gia hiện tại, nằm ở vị trí ngoài rìa tầng lớp quý tộc, địa vị bấp bênh, tùy thời có thể sụp đổ. Cả quận La Giang này, các thế lực thèm muốn cái danh ngạch quý tộc Tần gia tuyệt đối không ít.
Gia tộc Luận phẩm hai mươi năm tổ chức một lần trong cả nước, dưới tình huống bình thường sẽ không tăng giảm danh ngạch quý tộc. Nói về luận phẩm, căn bản chính là cạnh tranh danh ngạch. Dưới tình huống số danh ngạch không tăng nhiều, tất nhiên có gia tộc thăng hạng, cũng có gia tộc tụt hạng, có gia tộc vượt long môn, cũng có gia tộc thất bại thảm hại.
Đây cũng là thúc đẩy các đại gia tộc bảo trì tính cảnh giác cùng cạnh tranh, không được buông lỏng. Nếu có sơ sẩy, liền có thể bị giáng cấp, thậm chí mất đi cái danh ngạch quý tộc.
Trăm năm trước, Tần gia vẫn là hào môn, tuy rằng bị giáng cấp, vẫn còn hàng ngũ quý tộc. Sau hào môn đến vọng tộc, sau đó đến hàn môn.
Chính là hiện giờ là hàn môn, đã là quý tộc tầng dưới chót. Xuống nữa, sẽ là bình dân!
Bình dân ở thế giới này cùng thường dân trên Địa Cầu ở kiếp trước tuyệt đối là hai loại khái niệm. Ở trước mặt quý tộc, bình dân không có quyền tự chủ vận mệnh, chuyện sinh tồn của bình dân bình thường là ký thác dưới sự che chở của quý tộc.
Ngày nào đó, quý tộc nhìn ngươi không vừa mắt, muốn tới khi dễ ngươi, ngươi ngoài việc cắn chặt răng chịu đựng, căn bản không có biện pháp khác. Trừ phi sự che chở của quý tộc của ngươi cho ngươi quyền ra mặt, nếu không mặc dù bị người ta giết chết, thường thường cũng là chết vô ích.
Người bình dân phấn đấu cả đời để theo đuổi cái gì đó, có lẽ một cái danh quý tộc vừa sinh ra liền có được.
Tần Vô Song biết, quý tộc ở thế giới này, so với đặc quyền giai tầng kiếp trước còn hung mãnh hơn.
Bất quá hung mãnh là người khác, Tần gia bọn họ tuy rằng đứng trong hàng ngũ quý tộc, lại căn bản không có tư cách hung ác. Ngược lại phải lo lắng đề phòng, mỗi ngày bị người lo nghĩ âm mưu chiếm đoạt cái danh ngạch quý tộc này.
Lần đó Tần Vô Song cùng Trương Hiển quyết đấu, nhìn qua là Võ đồng đang tranh chấp, sau lưng kỳ thực là tranh danh đoạt lợi tàn khốc.
Ví dụ vụ án nội y bị mất trộm lần này, một khi làm ngơ tội danh của Tần Vô Song, hắn mặc dù không chết, cả đời này cũng còn kém hơn người bình thường rồi.
Tình cảnh không xong, tình thế ác liệt, cũng không có khiến ý chí tinh thần Tần Vô Song sa sút. Ngược lại, hắn nghĩ thấy chính mình cũng có động lực, ý muốn thách đấu càng thêm bức thiết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Kiếp trước có vị danh nhân đã từng nói: một vạn năm lâu lắm, tranh đoạt chỉ trong phút chốc mà thôi.
Tần Vô Song thực thích những lời này, cho nên hắn không buông tha bất luận cái gì phút chốc, tinh thần yêu võ học ở kiếp trước đã phát triển đầy đủ, gia tăng luyện công.
Kiếp trước, tu luyện cổ võ xuất phát từ hứng thú cùng theo đuổi võ đạo. Đời này, hoàn cảnh càng tàn khốc, tu luyện võ công cũng là đường thoát thân, sinh tồn!
Mang theo trí nhớ kiếp trước sống lại trên thế giới này, kiếp trước đã có sẵn công pháp, đương nhiên không thể bỏ qua không luyện. Tần Vô Song kiếp trước đi khắp chân trời góc biển, cổ võ bí tịch tuyệt đỉnh trên Địa Cầu đều có đọc lướt qua. Lúc này trí nhớ trong đầu hắn, giống như một bộ "võ điển bách khoa toàn thư".
Dưới cục diện hỗn loạn ở Võ Đồng Viện, Tần Vô Song một bên giao thiệp, một bên chăm học khổ luyện, bất tri bất giác luyện từ đầu mùa xuân đến cuối xuân, rồi đến đầu hạ, lại luyện qua cả mùa.
Trong nháy mắt, Tần Vô Song đến thế giới này, đã chừng năm tháng. Thay đổi trong năm tháng, đúng là kinh người.
Lúc này Tần Vô Song, chẳng những vóc dáng mạnh rất nhiều, hơn nữa cơ thể cùng cốt cách đã muốn đạt tới cảnh giới ngoại công cực hạn.
Bất luận là công kích vũ kỹ khác nhau, chỉ cần sử dụng, đều là uy vũ sinh phong, uy thế bức người.
Đáng mừng nhất chính là, ngoại công đỉnh phong, kinh mạch từ yếu ớt, luyện thành dẻo dai. Toàn thân cơ thể lại luyện đến cảnh giới ngoại lực vừa chạm vào, lập tức sinh ra phản ứng dội ngược.
Đây là dấu hiệu đầu tiên của nội kình sản sinh.
Tuy rằng đối với kiếp trước mà nói, không phải là thành tựu ghê gớm lắm, chỉ có thể xem là mức thứ hai, nhưng đối với Tần Vô Song sống lại mấy tháng nay, đã là tin tức tương đối phấn khởi.
Đây là dựa vào bản thân trong một thời gian ngắn luyện ra, làm cho hắn nhớ tới kiếp trước khổ luyện vũ kỹ, loại cảm giác này thập phần ấm áp tuyệt vời.
Mỗi ngày đều có thu hoạch, đều có thành quả, đều có thể cảm giác được là mình có tiến bộ. Đối với một võ giả mà nói, tuyệt đối là chuyện vui sướng.
Tối nay, Tần Vô Song tĩnh tọa trên giường, điều tức vận công. Cảm giác được trong cơ thể có một cổ năng lượng nóng hừng hực, ở trong kinh mạch qua lại không ngừng.
Tần Vô Song kiềm chế vui sướng trong lòng, dẫn đường cổ năng lượng này, là ở các kinh mạch tăng lên.
Hắn biết, đây là nội kình! Bản thân khổ luyện lâu như vậy, một lòng chờ mong thành quả, rốt cục cũng đến.
Ngoại lực cực hạn, nội kình tự sinh! Tám chữ quy tắc tu luyện, thật đúng là không giả a.
Vốn là, ở kiếp trước, luyện ngoại công không cản trở tu luyện nội kình. Nhưng cách tu luyện ở thế giới này, cố tình bức ép cơ thể, kinh mạch cũng tới cường độ nhất định, luyện đến ngoại công lên mức cao nhất, mới có thể từ bên ngoài, sinh ra nội kình.
Nói cách khác, cách tu luyện từ ngoại chuyển nội, cần cả một quá trình, một giai đoạn tu luyện dài dòng.
Ngoại lực cường thịnh đến đâu đi nữa, cũng là Lực Võ Cảnh, mà một thân nội kình, chính là dấu hiệu từ nay về sau tiến nhập Chân Võ Cảnh.
Chân Võ Cảnh, tại thế giới võ giả đã được cho là cấp bậc thượng phẩm. Tuy rằng Chân Võ Cảnh cũng chia ra chín đẳng, mà bản thân hiện tại nhiều nhất chỉ là Chân Võ Cảnh Nhất đẳng mà thôi.
Thế nhưng Nhất đẳng thì Nhất đẳng, kinh nghiệm kiếp trước không giả, trong đầu còn có nhiều tuyệt thế võ điển như vậy cũng không giả.
Hắn tin tưởng vững chắc, sau khi tiến vào Chân Võ Cảnh, tuyệt sẽ không giống những võ giả khác ở thế giới này từng bước trèo lên. Lấy kinh nghiệm cùng võ điển, trong vòng ba bốn năm, khôi phục bảy tám phần thực lực kiếp trước, là có hy vọng.
Dù sao bản thân kiếp trước từng đạt tới cảnh giới cường đại, nay sửa chữa lại, khó khăn hiển nhiên ít đi, chỉ có điều là ôn lại một chút mà thôi, mỗi một con đường đều là thẳng, tuyệt không đi cái gì đường vòng.
Hơn nữa hoàn cảnh tu luyện ở thế giới này lý tưởng hơn so với kiếp trước.
Hắn thậm chí sinh ra một loại dã tâm, một loại ảo tưởng – Chờ mình khôi phục thực lực kiếp trước, có lẽ có cơ hội thách thức một chút với cảnh giới chưa đạt tới ở kiếp trước.
Nội kình sinh ra, tiến vào Chân Võ Cảnh. Kinh điển nội công tuyệt học kiếp trước này liền có công dụng.
Để hắn chọn lựa thật sự nhiều lắm, có chí cương chí dương Viêm Dương Chân Kinh, cũng có chí âm chí nhu Huyền Âm Chân Kinh, có tẩy tủy phạt mao Tẩy Tủy Kinh, cũng có đạo gia kinh điển Vô Tướng Chân Công, còn có có thể hấp thụ nội kình người khác hóa thành của mình Bắc Minh Công Lục…
Tần Vô Song biết đạo lý tham thì thâm, cũng không có vội vã bắt đầu. Trên thực tế trong mấy tuyệt học này đó, hắn cũng chỉ là luyện qua Viêm Dương Chân Kinh mà thôi, những thứ khác tuy rằng một chữ cũng không quên, thế nhưng lại cũng không có luyện.
Có nền tảng của kiếp trước, hắn tự nhiên lấy Viêm Dương Chân Kinh làm trụ cột.
Chí cương chí dương, duy ngã Viêm Dương, thủy hỏa bất xâm, đao thương khả đáng! Đây là lời mở đầu trong Viêm Dương Chân Kinh, nói chính là cảnh giới sau khi luyện thành.
Còn có một bài tổng quyết, khiến người tỉnh ngộ: Hắn mạnh ta càng mạnh, nhất khí trùng Viêm Dương, hắn hoành ta càng hoành, lãm nguyệt nhập đại giang. Địch cường địch hoành tùy vào hắn, ta sừng sững như kim cương! Đây là tổng quyết Viêm Dương Chân Kinh, khúc dạo đầu ý nghĩa rõ ràng, biểu hiện công dương vừa bá đạo, chú trọng lấy cường chế cường. Theo đuổi chính là khí thế, là khí phách.
Nhất khí trùng Viêm Dương, lãm nguyệt nhập đại giang, ta sừng sững như kim cương, cũng là loại khí phách đang theo đuổi!