Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ

Chương 9: 9




Thẩm Miên thấy khiếp sợ chợt lóe trong mắt Tạ Kiều Ngữ, liền biết mục đích của mình đạt được.

Cho dù là ai khi biết nam nhân có vấn đề về phương diện đó cũng sẽ không cùng hắn kết giao.

Nếu có yêu thích cũng phải suy xét kỹ lưỡng mới đồng ý.

Trong nháy mắt Thẩm Miên cảm thấy có lỗi với Lục Cảnh Thần nhưng khi nghĩ đến hắn đối đãi với Tạ Kiều Ngữ như vậy thì nàng nghĩ thế này còn quá nhẹ.

Hai người đều ăn uống rất ít, ăn chút tạc xuyến đã thấy no rồi.

Thẩm Miên bắt cơ hội có thể ở chung với nữ chính, thừa dịp nói: “Chị Kiều Ngữ, ngày mai em dẫn chị đi chỗ khác ăn nha.”
Tạ Kiều Ngữ nheo mắt, cô vẫn chưa quen thái độ nhiệt tình quá mức của Thẩm Miên.

Nhưng không thể không thừa nhận, khi ở bên cạnh nàng đặc biệt thoải mái.

Bất luận là thời gian hay địa điểm, Thẩm Miên đều dễ dàng khiến cả người cô thư thái.

Tạ Kiều Ngữ gật đầu: “Được, bất quá ngày mai tôi sẽ mời.”
Thẩm Miên không rối rắm vấn đề này, nếu Tạ Kiều Ngữ coi nàng là cô bé lọ lem thì cô sẽ không muốn nàng phải tiêu tiền cho dù nàng nói gì cũng vậy thôi.

Mà hiện tại nàng không từ chối vì nàng biết, Tạ Kiều Ngữ không thiếu tiền, hơn nữa tự tôn từ trong xương không cho phép cô thua kém bất cứ ai.

Hôm nay Tạ Kiều Ngữ trang điểm nhẹ nhàng, ăn xong ngoài việc trôi son môi thì không có vấn đề gì khác, cô mở túi lấy cây son nhẹ nhàng đánh lên môi.

Thời điểm Tạ Kiều Ngữ điều chỉnh nhan sắc, Thẩm Miên cũng không nhàn rỗi, nàng đứng lên bước qua chỗ anh Vương nói mấy câu.

Chờ nàng quay lại, Tạ Kiều Ngữ cũng đứng lên, đôi tay ưu nhã xách túi trông rất sang trọng, ôn nhu cười nói với Thẩm Miên: “Tôi đưa Tiểu Miên về nhà.”
Khóe miệng Tạ Kiều Ngữ nâng lên vòng cung vừa đủ, nụ cười lộ ra, một nụ cười xuất phát từ nội tâm.

Thẩm Miên nhìn đến ngây người.

Chắc đây là lần đầu tiên nàng thấy Tạ Kiều Ngữ cười tươi như vậy.

Kiếp trước mỗi khi nhìn thấy cô, bởi vì nội tâm ghen ghét nên lúc nào hai người cũng trong trạng thái giương cung bạt kiếm.

Không đúng, người giương cung bạt kiếm chỉ có mình nàng! Vì mỗi khi hai người chạm mặt, hầu như Tạ Kiều Ngữ không hề liếc nhìn nàng một cái.

Tạ Kiều Ngữ thấy Thẩm Miên nhìn cô không nói lời nào, cho rằng mình đánh son không chuẩn, nên có chút khẩn trương.


Vừa đúng lúc có người đi ngang qua giữa hai người, thân ảnh chợt lóe rồi biến mất đánh gãy tầm mắt giao lưu giữa các nàng.

Sau khi không còn nhìn thấy nụ cười đó, Thẩm Miên rất nhanh lấy lại tinh thần, tự động bỏ qua nhịp tim bang bang nhảy loạn, lắc đầu từ chối: “Em gọi xe về là được.”
Tạ Kiều Ngữ nhìn về phía Thẩm Miên: “Một đi một về thời gian lâu lắm, hỡn nữa tối rồi tôi sợ không an toàn, Tiểu Miên nhớ về sớm, có thể nghỉ ngơi sớm.”
“Kia…”
Thẩm Miên đang định lên tiếng thì thấy Tạ Kiều Ngữ rút khăn giấy trong túi đưa cho mình.

Cô chỉ chỉ dầu dính bên miệng Thẩm Miên, mặt mày vui vẻ sáng lạn nói: “Ngày mai chúng ta gặp nhau?”
Thẩm Miên nhận khăn giấy, lau lung tung: “Đúng a! Ngày mai gặp.”
Đột nhiên Tạ Kiều Ngữ duỗi tay: “Đưa cho tôi.”
Thẩm Miên nghĩ Tạ Kiều Ngữ muốn giúp nàng bỏ rác: “A? Chốc nữa em tự mình bỏ.”
Tạ Kiều Ngữ không nói gì, ngược lại rút một tờ khác.

Thẩm Miên hơi xấu hổ, thì ra nàng suy nghĩ nhiều.

Nhưng Tạ Kiều Ngữ muốn làm gì?
Thẩm Miên nhìn chằm chằm mọi cử động của Tạ Kiều Ngữ không nói nửa lời.

Chỉ thấy cô nâng bàn tay mảnh khảnh, cầm khăn giấy trắng tinh đặt ngay khóe miệng nàng.

Thẩm Miên cảm nhận giấy ăn mềm mại, giương mắt nhìn Tạ Kiều Ngữ.

Tạ Kiều Ngữ nghiêm túc công việc đang làm, không chú ý có người nhìn mình chằm chằm.

Lau lau xong mới ngước mắt đối diện với Thẩm Miên.

Cười nhẹ nói: “Chỗ đó còn chưa sạch.”
“Nga, nga.” Thẩm Miên có một khắc hoảng loạn.

Mặc dù nàng muốn tiếp cận Tạ Kiều Ngữ nhưng không có thói quen cùng người khác thân mật như vậy.

Hơn nữa còn là người mà mấy tháng trước nàng ghét cay ghét đắng.

Hai chân Thẩm Miên yên lặng lùi về sau một chút.

Tạ Kiều Ngữ cũng chú ý tới động tác của Thẩm Miên, ý cười cứng đờ, thu hồi tay.
“Tôi đi trước.”
Thẩm Miên lập tức phất phất tay nói: “Tốt, trên đường chú ý an toàn.”
Nhìn theo Tả Kiều Ngữ rời đi, Thẩm Miên không lập tức gọi xe về nhà, mà xoay người quay lại quầy hàng anh Vương: “Suy nghĩ thế nào? Tối thứ bảy mỗi tuần em sẽ tới giúp anh.”

“Có thể thì có thể nhưng em không cần tiền công mà chỉ muốn ăn mấy cây xiên que?”
“Ai nói với anh là mấy que?”
Sau khi anh Vương nghe được, lòng trầm xuống, hắn không nên tin nữ sinh xinh đẹp này.

Nói cái gì chỉ cần mấy xiên que sẽ tới giúp hắn.

Thiên hạ làm gì có chuyện tốt như vậy? Hắn buôn bán lời rất ít, căn bản không đủ tiền mướn người phụ.

Đang muốn từ chối liền nghe nàng nói: “Em cần chính là ăn no.”
“Ăn no?” Anh Vương cười: “Hảo! Chuyện này rất đơn giản, anh sẽ nướng cho em nhiều một chút, khẳng định có thể ăn no.”
Anh Vương đáp ứng thống khoái nhưng cũng không phải không tự hỏi qua, khi nãy thấy Thẩm Miên ăn không hết những gì nàng gọi, nên nghĩ sức nàng ăn không nhiều.

Nhưng đến 12 giờ chuẩn bị dọn quán, hắn trơ mắt nhìn Thẩm Miên thuần thục gom mười mấy xiên que, thản nhiên đặt lên lò nướng, trong lòng hắn tuôn trào ý hối hận.

“Nhìn anh kìa, cái này em mua cho anh hai, anh ấy rất thích ăn.” Thẩm Miên móc di động ra, chi trả đúng giá anh Vương định.

“Anh ba em cũng thích ăn, nhưng anh ấy đang đi công tác ở tận rừng già núi sâu, nên không ăn được.” Anh ba Thẩm Miên là một minh tinh, nghệ danh - Thẩm Tu.

Nhưng tên thật lại không mạnh mẽ như nghệ danh, Thẩm Tu tên thật là Thẩm Bảo.

Bởi vì hắn là con trai thứ hai, ba Thẩm mẹ Thẩm xem hắn như bảo bối, vì vậy đơn giản lấy chữ bảo đặt tên.

Đây cũng chính là nguyên nhân mà kiếp trước dù Thẩm Tu lấy lòng Thẩm Miên thế nào, nàng vẫn ghét hắn.

Thẩm Miên là ngoài ý muốn trong kế hoạch của ba Thẩm mẹ Thẩm, khi phát hiện thì mọi chuyện đã trễ, không thể phá thai, bất đắc dĩ hạ sinh nàng.

Lúc Thẩm Miên chưa biết chuyện thì quan hệ giữa nàng và ba mẹ cùng Thẩm Tu không tệ.

Mãi đến năm 7 tuổi vô tình nghe ba mẹ nói chuyện, nàng liền thay đổi.

Thẩm Miên trở nên nóng giận thất thường, tính tình công chúa, vốn dĩ gia đình ấm áp hòa thuận dần dần lãnh đạm, chuyện ai nấy làm.

Thật ra từ nhỏ đến lớn, ba Thẩm mẹ Thẩm không để nàng thiếu thốn cái gì… Nghĩ tới chuyện quá khứ, lòng Thẩm Miên bắt đầu nhớ Thẩm Tu, chẳng qua hắn đóng phim ở nơi xa xôi, ngay cả di động cũng không liên lạc được, nếu không nàng có thể gọi điện cho anh mình.

Anh Vương không biết những việc này, vừa nghe anh ba nàng công tác ở rừng già núi sâu, lập tức tưởng tượng đến công việc tay chân cực khổ.

Ấm lòng an ủi nói: “Đây còn đơn giản hơn, chờ hắn trở về, em đem về cho hắn.”

Thẩm Miên cười: “Ân.”
Rạng sáng 1 giờ, Thẩm Miên mới về tới nhà.

Đèn đều đã tắt, tối thui.

Vừa bước vào trong nhìn về phía phòng khách vẫn còn nguồn sáng le lói chờ nàng.

“Anh hai?” Thẩm Miên nhìn người ngồi trên sô pha.

Nguồn sáng phát ra từ máy tính của Thẩm Tri Hành, nó được đặt trên chân hắn.

Thẩm Miên bước qua liếc mắt nhìn một cái, nhìn thấy bảng biểu Excel, xem ra đang làm việc.

“Sao anh chưa ngủ?”
“Nhận lời mẹ ở đây chờ em.” Thẩm Tri Hành liếc mắt Thẩm Miên một cái.

Thẩm Miên sợ Thẩm Tri Hành hỏi nàng đi đâu làm gì mà giờ mới về, lập tức ngồi xổm xuống lấy lòng: “Vừa hay, em đem món ngon về cho anh.”
Nghe em gái đặc biệt đem đồ ăn về cho mình, mày Thẩm Tri Hành nhảy nhảy, nhưng âm thanh vẫn bình tĩnh như cũ: “Cái gì?”
“Tạc xuyến!”
Thẩm Tri Hành nhìn bọc nilon trong tay Thẩm Miên, chau mày, trầm giọng nói: “Ném.” Ngay sau đó nhìn nàng: “Đừng ăn những thứ quá nhiều dầu mỡ.”
Thẩm Miên ở trước mặt Thẩm Tri Hành quơ quơ: “Anh ăn thử một miếng thôi.”
“Không ăn.”
“Không ăn? Nhất định anh sẽ hối hận.” Nói xong Thẩm Miên ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tri Hành, đem xiên que đặt xuống bàn trà.

Thẩm Miên vừa đặt xuống, miệng bọc lập tức lộ ra khe hở, mùi thơm nhàn nhạt bay trong không khí.

Thẩm Miên cười cười lấy ra.

Mùi hương càng ngày càng nồng, Thẩm Tri Hành ăn cơm chiều rất ít nhưng hắn vẫn xê dịch qua một chút.

Thấy Thẩm Miên lấy miếng thịt nho nhỏ chuẩn bị bỏ vào miệng, Thẩm Tri Hành trầm giọng nói: “Ném đi.”
Nhưng Thẩm Miên không bị Thẩm Tri Hành dọa sợ, ngược lại lắc lắc đầu nói: “Tiết kiệm lương thực, bắt đầu từ em khởi xướng.”
Thẩm Tri Hành dừng lại động tác muốn giật trên tay em gái.

Thẩm Miên nghiêng đầu nhìn nam nhân bên cạnh: “Anh thật sự không ăn?”
Thấy trong mắt Thẩm Tri Hành tràn đầy ghét bỏ, Thẩm Miên lại lấy miếng khác, đặt bên miệng hắn: “Chị Kiều Ngữ cũng nói nó ăn ngon.”
Thẩm Tri Hành nhíu mày: “Em dẫn Tạ tiểu thư đi ăn những thứ này?”
“Chị Kiều Ngữ không ngại.”
Tạc xuyến đụng phải miệng Thẩm Tri Hành, hắn đành mở miệng nuốt thức ăn xuống.

Sau đó… Tay Thẩm Miên lập tức trống không, xiên que bị người lấy đi.

Hai anh em ngồi trên sô pha, cùng nhau ăn thứ vừa bị Thẩm Tri Hành ghét bỏ.

“Đúng rồi anh, em nghe chị Kiều Ngữ nói anh và Lục Cảnh Thần đi chung với nhau, tại sao vậy?”

“Chuyện người lớn, con nít không cần lo.” Thẩm Tri Hành nói xong lại lấy thêm một xiên.

Thẩm Miên: “Miệng chê nhưng thân thể thành thật hơn.”
Thẩm Tri Hành khinh bạc nói: “Sao?”
“Anh, em nói giỡn thôi, đây là em cố tình đem về cho anh, anh ăn nhiều nha, em lên lầu ngủ.”
Thẩm Miên nhanh chóng xoay người lên lầu.

Bộ dáng giống như phía sau có mảnh thú đuổi theo.

Thẩm Tri Hành không nói gì.

Nghe tiếng đóng cửa từ trên lầu truyền xuống, môi mỏng phát ra tiếng cười khẽ.

Thẩm Miên về phòng ngủ.

Nghĩ đến Thẩm Tri Hành mới vừa hừ lạnh liền có chút sợ.

Sau khi rửa mặt xong, Thẩm Miên nhìn thoáng qua thời gian trên di động.
Rạng sáng 1 giờ 30.

Không biết nghĩ tới cái gì, Thẩm Miên click mở Wechat của Thẩm Tri Hành:
[ Soái ca thân ái, xin hỏi anh có số di động của chị Kiều Ngữ không? Em muốn thêm Wechat chị ấy để tiện hỏi về nội dung bài học chiều nay, có một chỗ em không hiểu.

]
Bên kia trả lời rất nhanh:
[ Nói thật nhanh.

]
Thẩm Miên cười nhẹ một tiếng, quả nhiên người hiểu nàng nhất vẫn là anh nàng.

Không tiếp tục giả làm học trò ngoan, nói thẳng:
[ … Em muốn có số di động của chị Kiều Ngữ.

]
[ 159… ]
Thẩm Miên: [ Cám ơn anh hai, ngày mai em lại mang đồ ăn ngon về cho anh.

]
Qua một phút: [ Được.

]
Thẩm Miên nhanh tay dùng số điện thoại Thẩm Tri Hành vừa cho, gửi kết bạn, còn không quên đính kèm thêm nhãn bạn tốt.

Quả nhiên Tạ Kiều Ngữ đồng ý kết bạn rất nhanh, hai người dùng thời gian không đến 30 giây trở thành bạn tốt của nhau..