Kịch Bản Sát Nhân Đời Thực

Chương 31: Hoạ bì- Trường sinh (18)



Cố Lương lúc này không còn chút sức lực nào, nên cú đấm này cũng không tính là nặng tay. Dương Dạ ôm lấy Cố Lương, lập tức chạy nhanh về phía phòng hắn.

"Anh đấm nhẹ quá rồi. Để tôi đưa anh về thay đồ trước, chờ sau khi anh bình phục thì tôi sẽ để anh đánh một trận ra trò."

Sau khi về phòng, Cố Lương tự mình thay quần áo. Dương Dạ nhân lúc này tới phòng bếp lấy chậu than cùng một ít than. Lúc hắn trở về, Cố Lương đã thay xong quần áo và đang nằm trong chăn bông.

Thấy than đã cháy hết, Dương Dạ đặt lò than ở bên cạnh giường gỗ, sau đó mở cửa sổ để không khí thoáng đãng tràn vào. Làm xong tất cả, hắn đứng bên giường, nhỏ giọng hỏi anh: "Anh có còn khó chịu ở đâu không?"

Cố Lương cũng không thèm nhấc mí mắt lên, nghiêng người ngủ.

Dương Dạ giúp anh vén góc chăn, cũng không có phát ra tiếng động, chỉ yên lặng nhìn anh. Một lát sau nghe thấy hô hấp của anh dần đều đặn, hắn biết anh đã ngủ say rồi. Cho đến giờ phút này, nhìn thấy anh bình an vô sự, trái tim luôn treo lơ lửng của hắn cuối cùng cũng có thể buông xuống được.

-

Cố Lương cũng không biết mình đã ngủ bao lâu. Anh bị đánh thức bởi tiếng cãi vã ở ngoài cửa. Cố Lương chậm rãi ngồi dậy, day huyệt thái dương, nhìn về phía cửa, vừa hay nhìn thấy hai bóng người đang đứng dưới ánh nắng hoàng hôn.

Hai người một trước một sau đứng ngược sáng, tạo thành một bóng dài một bóng ngắn. Biểu cảm của bọn họ bị ẩn giấu trong bóng tối, khiến người ta khó có thể nhìn rõ. Tiếng nói chuyện của học cũng rất nhỏ, nhưng bởi vì xung quanh vô cùng yên tĩnh, nên Cố Lương có thể nghe thấy rất rõ ràng.

"Cái gì? Cậu giả vờ á? Đùa với cậu ấy? Sao có thể đùa giỡn như vậy với cậu ấy?"

"Cậu không cố ý sao? Đúng, cậu không cố ý. Nhưng dù cho có không cố ý, cậu cũng không thể đùa như vậy."

"Đã là những người trưởng thành rồi đấy. Thứ cho tôi nói thẳng, hành động này của cậu thật ngu xuẩn. Vì sao lại phải trêu đùa cậu ấy? Tại sao lại để cậu ấy xuống nước cứu cậu? Hai người mới quen biết nhau được có bao nhiêu ngày?"

"Cậu có biết cậu ấy không thể xuống nước không? Có biết trước kia cậu ấy đã từng..."

Tuân Phong, người từ trước đến nay luôn nhã nhặn, hiếm khi nói năng gắt gỏng như vậy, và cũng hiếm khi chỉ chỏ mắng mỏ người khác. Nhưng lúc này đây, có thể thấy được anh đang rất kích động và vô cùng tức giận. Nhưng khi nói đến đây, y dường như đột nhiên nhớ đến điều gì, liền ngừng nói, không tiếp tục nữa.

"Ý anh là sao? Trước đây anh ta đã xảy ra chuyện gì?"- Dương Dạ không hiểu gì, không kiềm được mà hỏi, "Vấn đề của Cố Lương có liên quan đến nước không? Nếu có thì nghiêm trọng đến mức nào?"

Dương Dạ vô cùng tò mò rốt cuộc Cố Lương đã gặp phải chuyện gì, nhưng hắn không muốn hỏi chuyện sau lưng Cố Lương.

Hắn hỏi mấy câu này, chỉ là lo lắng lỡ như lần sau hắn và Cố Lương gặp phải kịch bản liên quan đến sông, hồ, nếu kịch bản yêu cầu bọn họ xuống nước, hắn muốn biết mình nên giúp Cố Lương như thế nào.

Tuân Phong chỉ nói: "Đây là chuyện riêng của cậu ấy. Tôi không thể nói quá nhiều. Nhưng tôi nói cho cậu biết, không được để cậu ấy xuống nước và cũng đừng có làm những trò đùa tương tự nữa. Cậu sẽ làm tổn thương cậu ấy thật đấy. Tóm lại là tôi cảnh cáo cậu——"

Tuân Phong còn chưa nói hết, đã bị Cố Lương cắt ngang. Anh xuống giường, chậm rãi đi tới cửa, nhẹ giọng nói một câu: "Được rồi, Tuân Phong, tôi không sao."

Cố Lương dứt lời. Dương Dạ lập tức quay đầu nhìn về phía anh. Ánh hoàng hôn làm nổi bật khuôn mặt vẫn còn tái nhợt của anh, có thể thấy anh vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Nhưng vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, trông không khác với thường ngày là mấy.

Cố Lượng vịn vào khung cửa, hiển nhiên vẫn còn hơi yếu. Dương Dạ giơ tay ra, muốn tiến lên đỡ Lấy Cố Lương, nhưng hắn dừng lại một chút, như có điều gì đó làm hắn bận tâm. Cứ như vậy, Tuân Phong đã đi trước hắn một bước, đến bên cạnh Cố Lương, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay anh, dẫn anh vào trong phòng.

Tuân Phong đỡ anh ngồi xuống giường, kê một chiếc gối sau lưng anh để anh thoải mái hơn.

Cố Lương nói cảm ơn, Tuân Phong liền nói: "Chờ lát nữa cậu có thể đi lại được thì qua bên phòng tôi ngủ nhé? Tôi cảm thấy hầu hết những người chơi trong trò chơi này đều phạm tội gì đó. Cậu mới biết tên này được vài ngày, chưa biết chừng hắn có phải là tên côn đồ hung ác gì ngoài đời hay không?"



Dương Dạ sải bước đi vào, vẻ mặt nghiêm túc: "Là tôi chơi khăm Cố Lương, tôi sẽ xin lỗi anh ấy. Anh ấy muốn đánh tôi một trận, hoặc muốn làm gì để xả giận cũng được. Nhưng anh đừng có mà kết luận vô tội vạ. Anh không biết tôi."

Tuy là nói chuyện vói Tuân Phong, nhưng ánh mắt Dương Dạ lại dán chặt vào Cố Lương.

—— Có phải đúng vậy không? Chính anh cũng cảm thấy tôi cực kỳ xấu xa hung ác sao?

Đối với tất cả những gì tôi làm ngày hôm nay, anh đã rất khó chịu. Hẳn anh sẽ ghét tôi từ hôm nay sao?

Tên Tuân Phong này rốt cuộc là ai? Sao y lại biết rõ anh như vậy?

Nếu y là bạn của anh, anh sẽ chọn tin y thay vì tôi đúng không...

Tuân Phong quay đầu lại, lại nhíu mày nói với Dương Dạ: "Dù sao những gì cậu làm hôm nay rất quá đáng. Tôi cảnh cáo cậu, về sau đừng có làm phiền Cố Lương, cậu ấy—— "

Lúc này, Cố Lương cuối cùng cũng mở miệng nói: "Không sao Tuân Phong. Dương Dạ không biết chuyện của tôi."

Tuân Phong quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt y chợt loé lên, lộ ra biểu cảm khó có thể tin nổi. Giống như y thấy rằng với một Cố Lương như thế này lại bảo vệ cho Dương Dạ là chuyện không thể tin được.

Dừng một chút, Tuân Phong hít sâu một hơi, lại nói: "Cố Lương, cậu cũng nên biết tình trạng của mình. Cậu không thể xuống nước, nếu không tình hình sẽ rất nguy hiểm. Đáng lẽ tôi nên nói cho cậu biết..."

"Tôi thấy rằng mình đã ổn rồi. Tôi đã không làm điều này trong một khoảng thời gian rồi."- Anh cắt ngang Tuân Phong. Giọng điệu vốn bình tĩnh của anh đột nhiên trở nên lạnh nhạt.

Tuân Phong nhận ra được, lông mày nhíu lại: "Cố Lương..."

Cố Lương nghiêng đầu, nhìn Tuân Phong, chậm rãi nói: "Coi tôi là người bình thường đi, được không?"

Tuân Phong bất lực, nặng nề thở dài một hơi: "Tôi không có nói cậu không bình thường. Cậu đã khoẻ mạnh rồi. Chỉ là lỡ như phát sinh chuyện tương tự với tình huống năm đó, cậu chắc chắn sẽ——"

Cuộc đối thoại giữa hai người mặc dù không nói rõ ràng vấn đề gì, nhưng cũng đã tiết lộ một tin tức cực kỳ quan trọng.

Cố Lương dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Dương Dạ, thấy vẻ mặt của hắn dường như đã đoán được gì đó. Im lặng một lúc, Cố Lương rốt cuộc lên tiếng: "Tuân Phong từng là người trị liệu cho tôi, là một chuyên gia tâm lý."

Nói đến đây, Cố Lương theo bản năng giơ tay phải lên, đầu ngón tay phủ lên sợi dây đỏ ở cổ tay trái, nhẹ nhàng vuốt ve nó.

Ở một bên khác, Tuân Phong nghe được lời này lại không khỏi kinh ngạc. Bởi vì y thật sự hiểu rất rõ tính cách của Cố Lương. Đối với người có nội tâm khép kín như Cố Lương, rất khó để nói cho người khác biết là mình có vấn đề về tâm lý và từng đi gặp chuyên gia tâm lý. Nhưng hiện tại, cậu ấy lại vừa nói chuyện này ra cho Dương Dạ, vì sao chứ?

Rất nhanh Tuân Phong bình tĩnh lại. Không phải Cố Lương chủ động thẳng thắn với Dương Dạ. Mà tất cả đều là lỗi của y.

—— Là y đã sai, chính y đã dán năm chữ "Cố Lương là người điên" lên mặt.

Trước đó, Tuân Phong không kiềm được mà đã nói với Dương Dạ rất nhiều, đó là vì y tức giận, lo rằng bệnh cũ của Cố Lương tái phát. Nhưng hành động này của y, trong mắt Cố Lương là "sự quan tâm quá mức". "Sự quan tâm quá mức" này không có nghĩa là có tình cảm mập mờ.

Trong mắt Cố Lương, một chuyên gia tâm lý lo lắng như vậy về một bệnh nhân lẽ ra đã khỏi bệnh thì chỉ có nghĩa là bệnh của người này rất nghiêm trọng, thậm chí có thể không có khả năng hồi phục. Tuân Phong càng lo lắng, càng như tát vào mặt Cố Lương.

Biểu hiện vừa rồi của y, giống như chỉ thiếu chút nữa là nói thẳng với Dương Dạ: "Cậu ấy là một người điên, sao cậu lại có thể chọc vào cậu ấy được?"

Vì vậy, mặc dù Dương Dạ không biết mức độ nghiêm trọng của trò đùa, nhưng chính Tuân Phong lại là người thực sự đâm một nhát vào tim Cố Lương.

Tuân Phong là chuyên gia tâm lý, nên đương nhiên hiểu được tâm lý của Cố Lương. Y nặng nề thở dài lần nữa, không còn cách nào khác đành phải nói với anh: "Vậy cậu nghỉ ngơi cho thật tốt. Thấy cậu không sao, tôi cũng yên tâm rồi. Và... Tôi xin lỗi. Việc điều trị đã kết thúc, chúng ta đã không còn là mối quan hệ chuyên gia và bệnh nhân. Tôi đã hơi đi quá giới hạn. Tôi thật thiếu chuyện nghiệp."

Cố Lương ý thức được y đang nói đến việc gì, chỉ cười cười, thở ra một hơi nói: "Không sao, tôi biết anh cũng lo lắng cho tôi. Hơn nữa anh cũng không nghĩ là tôi sẽ nghe lén."

Cố Lương dùng hai từ "nghe lén", xem như đã đưa một bậc thang cho Tuân Phong. Điều này cũng khiến cho Dương Dạ vô cùng ngạc nhiên. Bởi vì Cố Lương từ trước đến nay đều miệng lưỡi gay gắt, không hề cố kỵ ai, nhưng hoá ra anh cũng biết nói những lời dịu dàng, chừa đường lui cho người khác.

Nhưng Dương Dạ lại nghĩ, nếu gia cảnh Cố Lương không tốt, vậy những kỹ năng này hẳn là kinh nghiệm anh đúc kết được sau khi lăn lộn trong xã hội vài năm.

Anh ta đương nhiên biết những luật lệ trong đời sống xã hội, cũng như những quy tắc xã giao ngầm của người trưởng thành. Chẳng qua, có lẽ là vì ở trong một trò chơi xa rời với thực tế này, nên Cố Lương cuối cùng đã giải phóng bản chất của mình ở một mức độ nào đó.

Dương Dạ đột nhiên nhận ra, có lẽ địa vị của hắn trong tim Cố Lương khác hoàn toàn với Tuân Phong. Mặc dù mọi người luôn nói rằng hận không thể gặp nhau sớm hơn, nhưng có lẽ đôi khi gặp nhau muộn hơn cũng là một loại may mắn.

-

Không lâu sau, Tuân Phong rời đi. Cố Lương nhìn y rời đi, quay đầu lại, bắt gặp ánh nhìn chằm chằm của Dương Dạ.

—— Có phải hắn có rất nhiều điều muốn hỏi mình hay không?

Ví dụ như là sao mình không thể xuống nước được, hay là mình bị bệnh tâm thần gì?

Lại ví dụ như có phải thi thoảng mình cũng lên cơn điên hay không?



Rất nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu Cố Lương. Sau đó anh yên lặng chờ đợi Dương Dạ hỏi một câu nào đó trong số đó. Nhưng Cố Lương không ngờ là sau khi đợi một hồi lâu, hắn chỉ hỏi anh là: "Tối nay anh muốn ăn gì?"

Cố Lương nghe vậy, mí mắt rũ xuống, khóe miệng vô thức nhếch lên, không nhịn được cười ra tiếng. Trong nháy mắt đó, chính anh cũng thể giải thích nổi vì sao mình lại đột nhiên cười. Sau khi cười xong, Cố Lương nhìn Dương Dạ từ trên xuống dưới, hỏi: "Nói đi cũng phải nói lại, cậu là con nhà giàu... à không, cháu nhà giàu nhỉ? Một thiếu gia như cậu sao lại biết nấu ăn?"

Dương Dạ nói: "Tôi đã đi du học từ năm lớp 6, tới lúc lên cấp 3 mới quay về. Khi đó xung quanh tôi có mấy du học sinh đời sống rất lôi thôi, cứ đi chơi tối ngày, không học hành gì cả. Nhưng tôi rất tự hào vì đã giữ mình trong sạch trong vũng bùn đó..."

Cố Lương nhướng mày—— Chậc, chỉ hỏi tài nấu ăn của hắn, cuối cùng lại thành hắn tự khen bản thân mình.

Dương Dạ nói tiếp: "Lúc ở nước ngoài, tôi không quen ăn đồ Tây lắm, lại thấy các nhà hàng Trung Quốc bên này đều không chính thống, nên tôi đã tự học hỏi và tập nấu ăn."

Cố Lương nhìn hắn, nói: "Từng đi du học, rồi từng nhập ngũ, trải nghiệm của cậu phong phú thật đấy."

Dương Dạ cười nói: "Lúc tôi về nước là năm lớp 12, học và thi đại học trong vòng một năm của lớp 12, nhưng sau đó tôi bị ba tôi đổi nguyện vọng, vì thế tôi đã nhập ngũ trong cơn tức giận. Âu đó cũng là sự trùng hợp. Lúc đầu tôi không nghĩ đến việc nhập ngũ, nhưng do trước đây có người bạn của tôi muốn gia nhập quân đội, nên đã kéo tôi cùng đi báo danh. Cuối cùng cả hai chúng tôi đều được chọn."

"Sau khi hoàn thành nghĩa vụ hai năm, tôi thi lại vào đại học. Vì vậy, tôi tốt nghiệp đại học muộn hơn hai năm so với đám bạn đồng trang lứa. Nhưng tôi vừa đi học, vừa vào công ty thực tập, cho nên cũng không tính là trễ."

"À đúng rồi, mắt phải của tôi bị thương trong một lần làm nhiệm vụ, khiến thị lực của tôi bị tổn thương không thể phục hồi được. Trước đó, tôi vẫn đang cân nhắc có nên giải ngũ hay không, nhưng cuối cùng lại thành không thể không rút."

Dương Dạ nhanh chóng kết thúc câu chuyện của mình và hỏi Cố Lương. "Còn anh thì sao? Sao lại nấu ăn tệ vậy?"

"Có lẽ là do di truyền chăng. Mẹ tôi nấu ăn không giỏi."- Cố Lương nói.

Dương Dạ cười: "Không giỏi như nào?"

Cố Lương hỏi: "Nước máy kho tàu, cậu đã từng ăn chưa?"

""Nước... kho cái gì?"

"Nước máy. Đun xì dầu, tương đậu với nước, chan với cơm ăn."

Dương Dạ nghe vậy, thấy đau lòng cho anh—— Cố Lương đã sống ra sao trong những ngày đó?

"Đừng nhìn tôi với ánh mắt đó. Tuy rằng tôi thuộc lớp bần dân, nhưng cũng không đến nỗi không có thịt mà ăn."- Cố Lương nói, "Chỉ là mẹ tôi xào thịt hầm rau còn không ngon bằng món nước máy kho tàu đó."

Dương Dạ: "..."

"Vì vậy tôi không hiểu vì sao đám cùng lớp lại chê căn tin trong trường. Với tôi, nó đã nấu ra món ăn ngon nhất trần đời. Hồi còn đi học, ngày nào tôi cũng ăn ở căn tin. Sau khi đi làm, vì công việc bận rộn nên tôi gần như ăn ngoài suốt Thỉnh thoảng có thời gian nghỉ ngơi thì tôi đặt đồ ăn về. Cho nên tôi không biết nấu ăn."

Sau khi nói xong, anh ta đột nhiên im lặng. Dương Dạ nhìn anh, phát hiện nụ cười trên môi anh đang dần biến mất. Ngoài cửa sổ, mặt trời từ từ lặn xuống, sắc trời cùng sắc mặt của Cố Lương cũng dần tối sầm lại.

Dương Dạ nhìn Cố Lương một hồi, liền đi thắp nến lên. Trong tủ chỉ còn lại cây nên màu đỏ. Dương Dạ thắp nó trên bàn. Ánh lửa đỏ hồng, cuối cùng cũng nhuốm thêm chút sắc màu trên khuôn mặt tái nhợt của Cố Lương.

Ánh mắt Cố Lương từ từ dời đến ngọn nến trên mặt bàn, yên lặng nhìn ngọn lửa phập phồng, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Rất nhiều năm về trước, bởi vì tôi đã làm sai chuyện, khiến một người phải tự sát."

Trái tim Dương Dạ lập tức thắt lại. Hắn không vội tiếp lời, nghe Cố Lương nói tiếp: "Thật ra, trừ phi có tình huống bất ngờ như sóng to gió lớn, thì đại đa số những người tự tử ở nơi sóng yên biển lặng như sông hồ đều không thể chết được. Bởi vì con người có bản năng sinh tồn. Khi có người nhảy xuống nước, phổi sẽ bị tràn đầy nước, cơ thể phải chịu cảm giác đau đớn vô cùng, vì vậy cơ thể sẽ tự động làm cho con người ta nổi lên mặt nước. Đặc biệt là với những người biết bơi lội thì tự sát bằng cách này là rất khó."

"Nhưng người đó thì không. Người đó đã nhảy sông với ba lô đựng đầy đá, quyết tâm muốn chết."

"Người đó nhảy xuống hồ, cả người đều chìm xuống đáy hồ. Tôi đã lặn xuống đáy hồ, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể kéo người lên. Cuối cùng tôi hôn mê và được nhân viên ở khu du lịch tới cứu, còn người đó thì đã chết."

Người này là nam hay nữ? Bao nhiêu tuổi? Vì sao lại tự sát vì Cố Lương?

Thất tình sao? Bị Cố Lương phản bội? Hay là tranh chấp tài sản?

Dương Dạ nghe đến đó, trong lòng tràn đầy nghi vấn. Nhưng hắn một chữ cũng không hỏi. Bởi vì hắn biết đây là chuyện đã gây ra vết thương lòng rất lớn cho Cố Lương.

"Cô ấy khoảng 40 tuổi, trẻ hơn mẹ tôi một chút. Ngay sau đó, mẹ tôi cũng qua đời. Cái chết của họ không thể không liên quan tới tôi. Và sau đó tôi..."

Cố Lương hỏi Dương Dạ: "Cậu có biết PTSD là gì không?"

Dương Dạ nhíu mày: "Rối loạn căng thẳng sau chấn thương? Tôi có biết một ít. Khi còn đi lính, tôi có tham gia một số khoá học tâm lý. Nói thêm, có một chiến hữu đi cứu trợ động đất, đã tự tay đào ra rất nhiều thi thể, sau khi trở về thì hắn liền mắc bệnh này."

"Ừm. Sau cái chết của người phụ nữ đó và mẹ tôi, tôi đã bị... trầm cảm, và PTSD. Đó là chuyện của nhiều năm trước đây, tôi giờ đã khỏi bệnh rồi. Chỉ là khi nãy cậu rơi xuống hồ, tôi không tìm thấy cậu, tình cảnh lúc đó khá giống với khi ấy, nên khiến tôi..."

Cố Lương nói tới đây, ánh mắt vừa dời sang chỗ khác, liền bắt gặp ánh nhìn của Dương Dạ: "Tôi muốn nói rằng tôi đã ổn rồi. Cho dù đó là vết thương trên tay hay bất cứ cái gì khác, tôi cũng đã lành hẳn."

"Ừ, tôi hiểu. Anh không cần phải lo lắng. Anh đã bình phục rồi. Anh không có gì bất thường cả. Anh cũng giống như tất cả chúng tôi thôi."- Dương Dạ cười với anh, "Anh không cần phải giải thích, tôi đều biết cả. Từ cái kịch bản sát đầu tiên, người bình tĩnh nhất vẫn là anh. Anh thậm chí còn đến căn phòng tối hai lần. Không ai giỏi hơn anh cả."



Cố Lương: "..."

Cố Lương vô cùng bối rối trước lời khen ngợi của Dương Dạ.

Dương Dạ trịnh trọng hỏi anh: "Được rồi, chuyện cũng đã qua cả rồi. Câu hỏi quan trọng nhất bây giờ là tối nay ăn gì?"

Cố Lương suy nghĩ một chút: "Trừ nước máy kho tàu ra thì gì cũng được."

Lúc Dương Dạ rời đi, Cố Lương vẫn trầm ngâm nhìn hắn. Dương Dạ hiểu được ý nghĩa của ánh mắt đó.

—— Cố Lương tò mò, tự hỏi vì sao mình không có hỏi về nội dung câu chuyện.

Nhưng Dương Dạ biết mình không thể hỏi, ít nhất là không thể hỏi ngay lúc này. Khi kịch bản đầu tiên kết thúc, hắn đã thăm dò hỏi Cố Lương có chuyện gì xảy ra. Hắn vẫn còn nhớ rõ sự đề phòng khi đó của anh. Khi Cố Lương chưa sẵn sàng, việc quan tâm và hỏi han quá mức sẽ khiến bức tường tự vệ trong lòng anh ngày càng cao và dày hơn.

Hơn nữa, phản ứng vừa rồi của tay chuyên gia tâm lý kia, Dương Dạ cũng nhìn thấy hết. Theo lý thuyết, các nhà tâm lý học thường sẽ rất gần gũi với bệnh nhân. Một số bệnh nhân thậm chí còn có tình cảm với chuyên gia. Vì khi chấp nhận trị liệu tâm lý, cho đến khi được chữa khỏi hoàn toàn, họ phải tin tưởng chuyên gia về thể chất lẫn tinh thần, thậm chí kể cho chuyên gia những trải nghiệm và suy nghĩ xấu hổ nhất của mình.

Nhưng Cố Lương thì khác. Chính vì chuyên gia biết tất cả mọi chuyện của anh, bao gồm cả những chuyện kinh khủng nhất đối với anh, nên bây giờ anh lại cảnh giác với cả chuyên gia tâm lý của mình.

Sự quan tâm của y đối với anh sẽ được anh hiểu thành—— Trong mắt chuyên gia tâm lý, mình vẫn luôn là một người bệnh, một người điên.

Vì vậy, anh sẽ không gần gũi với chuyên gia của mình. Theo góc nhìn của anh, ngay cả chuyên gia cũng không coi mình là một người bình thường, thì sao mình có thể làm bạn với y?

Kể từ đó, Dương Dạ không chỉ trực tiếp loại trừ được Tuân Phong, tình địch trong tưởng tượng, mà hắn còn hiểu thêm được một nguyên tắc—— Với một người nhạy cảm như Cố Lương, trừ phi anh ta hoàn toàn mở lòng với hắn, trừ phi hắn thực sự chiếm được trái tim anh, trừ phi cả hai đều sẵn sàng, chuẩn bị đầy đủ... thì dù có tò mò đến đâu, Dương Dạ quyết định không cố tìm hiểu quá khứ của anh nữa.

Đêm khuya, cơn mưa rào ập đến bất chợt. Nhưng cơn mưa vào cuối thu không vội vàng như mùa hè. Những giọt nước từ mái hiên từ từ rơi xuống, dày đặc, dinh dính.

Cố Lương không ngủ được. Anh nghiêng đầu nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ. Tiếng mưa rơi ồn ã một lần nữa gợi lên cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong lòng anh. Mưa, khiến cho anh liên tưởng đến nước, đến hồ, rồi đến người phụ nữ trung niên đã bị mình giết chết. Hô hấp của Cố Lương dần trở nên gấp gáp hơn, bả vai anh run lên. Anh nhắm mắt lại, nặng nề thở ra một hơi, trở người lại liền thấy Dương Dạ đang say giấc ở bên trong.

Chiếc giường gỗ này quả thật rất lớn, cho nên khoảng cách giữa hai người không tính là gần. Điều kiện gia đình của Cố Lương khi anh còn nhỏ không tốt, đặc biệt là sau khi ba mẹ anh ly hôn, anh và mẹ phải sống nương nhờ dì út. Lúc đó Cố Lương và em họ đều cùng chen chúc trên một chiếc giường, nhưng anh đã quen với việc đó, hơn nữa cũng không nghĩ đến chuyện đồng tính, cho nên anh thực sự không cảm thấy gì cả.

Dù sao thì anh cũng không dùng Weibo, không đọc những câu chuyện nhảm nhí, nên ngay cả meme nhặt xà phòng anh cũng không hiểu.

Lúc này anh mới ý thức được, có lẽ sau khi biết được xu hướng tính dục của Dương Dạ, hoặc cũng có lẽ là do hôm nay anh bị ướt sũng cả người được hắn ôm chặt vào trong phòng, anh mới cảm thấy có chút xấu hổ. Anh nhìn chằm chằm Dương Dạ như vậy, cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Cố Lương vốn là thẳng nam sắt thép, luôn miệng nói rằng hai người ngủ như vậy thì có gì xấu hổ. Nhưng bây giờ anh có hối hận thì cũng đã muộn rồi. Vẫn còn tới sáu ngày hai người chung giường chung gối. Nếu như anh đổi ý giữa chừng thì sẽ giống như anh có điều gì đó mờ ám.

Sau đó, Cố Lương bỗng nhận ra, sau khi nhìn Dương Dạ, đầu óc của anh bỗng chốc bị những suy nghĩ tào lao, liên quan đến điểm mù tri thức của anh, chiếm lấy. Thế nên những kí ức đáng sợ trong quá khứ nhất thời bị anh bỏ lại sau đầu.

Như vậy, nhìn chằm chằm Dương Dạ một hồi, Cố Lương nhắm mắt lại, cuối cùng bình yên chìm vào giấc ngủ.

Mưa dần tạnh.

Đêm nay Cố Lương không có mộng.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng ngời như sương, gió nhẹ nhàng thổi qua như nước.