Làm Phi

Chương 186: Quá trình tình yêu của Hươu huynh



Edit: Mai Thái phi

Beta: Huệ Hoàng hậu

Mặt trời sáng sớm chiếu rọi khắp nơi, chiếu lên trên một mảnh lá xanh cách đó không xa, trên lá xanh có vài giọt sương ban mai, thanh thanh triệt triệt (trong suốt), phản chiếu ra ánh sáng nhàn nhạt.

— Nhìn qua thực mới mẻ, nên ăn nó trước khi bị mặt trời nướng chín thì tương đối tốt hơn.

"Xùy xùy —"

Cảm thụ được mùi hương của chất lỏng ở trong miệng, đồng thời nghe thấy một tiếng kêu lười biếng của mèo. Quay đầu lại nhìn, thấy quả cầu lớn màu trắng kia duỗi cái eo lười nhảy qua bậc cửa.

"Hắc hắc, Mèo." Ta vừa nhai lá cây vừa chào hỏi nàng, nàng duỗi chân trước rồi lại duỗi chân sau, hết sức lười biếng mà chào hỏi ta: "Chào buổi sáng, hươu huynh."

Ta híp mắt nhìn nhìn, hình như lại béo thêm...

Cô nương này trời sinh có đôi mắt màu xanh, cũng từng là một mỹ nhân xinh đẹp đáng yêu, nhưng từ sau khi sinh xong hài tử thì...

Ách...

"Nhóm mèo con đâu rồi?" Ta khách khí hỏi một câu, nàng bước theo dáng đi của loài mèo đến gần ta nói: "Ẩn nấp rồi — ngươi đừng nghĩ sẽ biết, đây bản năng động vật của họ mèo."

"Bản năng cái gì, rõ ràng ngươi biết không ai tổn thương chúng nó, bản năng gì mà bản năng." Ta nhàn nhạt bình luận một câu, bị đôi mắt xanh liếc trở về, nàng ngáp một cái: "Ta đến chào hỏi Lan Vi đây."

"Đi đi." Ta đáp một câu, nghĩ nghĩ, trước khi nàng vào cửa lại kêu nàng: "Mèo, từ từ."

"Sao vậy?" Nàng quay đầu, ta giương mắt nhìn cái trán của chính mình — trên thực tế chỉ có thể nhìn thấy một đôi sừng hươu: "Hỗ trợ liếm một chút, ta cảm thấy lông trên trán của ta có chút... Có chút nóng."

Vì thế nàng lại dùng dáng đi ưu nhã mà đi trở lại, nhảy lên lưng ta, lại theo cổ bò lên trên đỉnh đầu, liếm một liếm lại dùng móng vuốt sửa sang lại, cuối cùng thảnh thơi nói một câu: "Sửa sang lại kiểu tóc, đây là ngươi muốn đi Thuần Thú tư sao?"

"..." Ta run run, không cẩn thận quăng nàng xuống dưới, vì thế liếm thật mạnh một chút xem như tạ lỗi, khi đầu lưỡi rời khỏi nàng thì thấy móng tay nàng khẩn trương cào cào trên mặt đất, ngẩng đầu rống giận: "Lại làm cho ta một thân đầy mùi cỏ!!!"

"Rất thơm." Ta nhíu mày, nàng tiếp tục nói: "Đủ rồi! Mau tìm vị hôn thê của ngươi đi! Ta đến chào hỏi Lan Vi!"

...

Ừ, đây là sinh hoạt bình thường, tất cả đều nhàn rỗi thay. Ánh mặt trời ấm áp, quanh mình an tĩnh, làm ta cảm giác ngay cả tiếng bước chân của ta cũng quá vang rồi.

A... Vừa rồi kia chỉ là bạn chơi cùng nhau lớn lên. Một lần ta ghen ghét nàng có cái tên, sau nghĩ lại, cái tên kia, còn không bằng không có.

Kêu "Mèo" — thật là, Lan Vi và Hoắc Kỳ có phải lại có chút lười biếng hay không?

Khi tới Thuần Thú tư, U U đang ngủ.

Nàng nằm trong bụi cỏ, ánh mặt trời chiếu lên lông nàng, làm cho bộ lông sáng bóng thực đẹp. Hàng lông mi đen rũ xuống, nhìn qua an an tĩnh tĩnh.

Bồn chứa nước bên cạnh bị đánh lật, đổ úp trên mặt đất, chỗ đất bùn bị thấm nước còn chưa khô — thở dài, mấy con hươu con mới tới Thuần Thú tư kia thật sự quá ầm ĩ, quả thực làm phiền người dân!

Phóng nhẹ chân đi qua ngậm chiếc bồn lên, đặt xuống đúng chỗ, lại nghĩ nghĩ — bên trong không có nước, dù nhờ vào ánh sáng cũng không được việc a.

Vì thế ta ngậm nó lên lần thứ hai, nhìn khắp mọi nơi, ừ, con diều hâu bên kia đã rời giường.

Hắn đang chải lông trên đôi cánh của mình, ta đi qua, đặt bồn không trên mặt đất, lại nhìn bồn của hắn, hỏi: "Có thể đổi hay không?"

"Ôi, hươu." Thanh âm của hắn có chút không vui: "Ta còn chưa có chải xong đâu."

"Ta biết." Ta đáp một câu, đã đẩy đẩy cái bồn đựng đầy nước kia một chút, nghiêm túc nói: "Nhưng ta đang nói chuyện tình yêu."

"Đi đi, đi đi, ngươi cầm đi đi." Hắn vỗ vỗ cánh: "Nhớ kẹo mừng của ta."

Ta sửng sốt, đánh giá hắn từ trên xuống dưới: "Nhưng mà ngươi không ăn kẹo..."

"Với chỉ số thông minh này thì ngươi yêu đương như thế nào?" Hắn đập đôi cánh, bay lên lại rơi xuống...

— "Xuống khỏi sừng của ta."

"Nghe này, hươu." Hắn quạt cánh tiếp tục nói: "Nếu là người — hoặc là động vật khác, khi nói một việc mà rõ ràng ngươi không làm được, hơn phân nửa là nói giỡn, cho ngươi bậc thang đi xuống, tiếp theo ngươi liền xong rồi."

"Được, hiện tại xuống khỏi sừng của ta." Ta đảo mắt nhìn hắn: "Mỗi ngày mèo kia và một đám mèo con đều lấy sừng của ta làm cái khung để leo trèo cũng đã đủ rồi, ta là một con hươu có tôn nghiêm."

"Được rồi, hươu có tôn nghiêm, yêu đương thành công." Rốt cuộc hắn cũng bay đi, rơi xuống trên cây cột kia tiếp tục chải vuốt lông của hắn.

...

Khi ta đem bồn đến chỗ nàng, vừa lúc U U tỉnh, đôi mắt sáng nhìn nhìn ta, lười biếng: "Đa tạ..."

"Đừng khách khí." Ta đi đến bên người nàng: "Việc ngày hôm qua..."

"A..." Lỗ tai U U giật giật, gác cằm trên mặt đất: "Nàng có thể không thích ta hay không?"

"Ai? Mèo sao?" Ta nói: "Không có khả năng, nếu nàng ấy dám không thích nàng, ta sẽ đập trượng phu nàng ấy đi ra ngoài."

"Nhưng bọn họ sẽ trèo tường." Nàng liếc mắt nhìn ta một cái: "Hơn nữa ta không phải nói nàng ấy."

"Đó là ai?" Ta buột miệng thốt ra, nghiêm túc suy nghĩ trong giây lát, sau đó tỉnh ngộ: "Nàng nói Lan Vi sao?!"

Nàng gật đầu, ta nhếch miệng cười: "Vậy nàng trở về với ta một chuyến thì sẽ hiểu."

— Kỳ thật, nghe nói, chúng ta lớn như vậy không nên phô trương quấy nhiễu mà đi lại trên đường ở trong cung.

Nhưng dù sao cũng không ai ngăn cản, U U còn có chút khẩn trương, ta thì đã thành thói quen.

"Không phải ngươi nói Hoắc Kỳ không cho nàng lại đem động vật khác đến trong cung sao?" U U hỏi ta.

"Đúng vậy, nhưng nàng cho rằng trước khi mèo sinh hài tử có chào hỏi trước sao?" Ta hỏi lại nàng.

Tiền trảm hậu tấu sao, vậy thì giống với sự tình mà nhân loại bọn họ thường làm rồi.

...

Khi trở lại Trường Thu cung, liếc mắt một cái đã nhìn thấy đám mèo con kia chạy nhanh như bay tới. Chưa kịp trốn, không thể không thừa nhận độ nhạy của chúng nó thật sự cao hơn chúng ta quá nhiều.

Trong nhất thời lỗ tai tràn ngập âm thanh đều là nãi thanh nãi khí[1] "Meo".

[1] Nãi thanh nãi khí (奶声奶气): giọng ngọt ngào ngây thơ của trẻ nhỏ.

"Hừ, đi xuống." Ta tức giận nói: "Có chính sự."

Một con mèo trắng đen chậm rãi đi ra, là phụ thân của nhóm mèo con.

"Quản hài tử gấu nhà các ngươi cho tốt đi!" Ta nói.

"Hươu huynh." Hắn nâng móng vuốt gãi đầu: "Năng lực phân biệt giống loài của huynh càng ngày càng kém."

"Ha ha..." U U ở một bên cười rộ lên, sau đó tiến lên liếm liếm một con mèo con đang ôm sừng hươu của ta— thực xin lỗi từ góc độ của ta thật sự không thấy rõ là con nào.

"Ừ... Cho nên..." Mèo đực chạy bộ lại đây: "Các ngươi tới gặp gia trưởng[2] sao?"

[2] Gia trưởng (家长): người đứng đầu trong gia đình, ở đây chỉ Lan Vi.

"..." Ta trầm mặc, không thể không thừa nhận: "Cứ xem là vậy đi."

"Ta thấy hay là để hôm khác đi." Hắn nói, duỗi cái eo lười: "Hôm nay không đúng lúc đâu."

"Làm sao vậy?" Ta hỏi hắn, hắn ngồi xổm trước mặt ta tiếp tục thảnh thơi mà liếm móng vuốt: "Bọn họ cãi nhau, ồn ào đến mức thật sự đáng sợ, ngươi biết khi tâm tình không tốt thì..."

Ta sửng sốt nhìn về phía U U, nàng cũng sửng sốt, sau đó ta hỏi hắn: "Ồn ào đáng sợ đến mức nào?"

"A, rất đáng sợ." Hắn nhìn về phía trong điện: "Hiện tại Lan Vi đang hờn dỗi ở bên trong, Hoắc Kỳ không biết đã đi đâu rồi."

Lại nữa rồi...

...

Ta gọi Mèo cùng nhau bước lên con đường tìm kiếm Hoắc Kỳ — việc khuyên can này, khi chúng ta vẫn còn là mèo con, hươu con thì đã làm thành thói quen.

Để U U tại Trường Thu cung, dù sao cũng coi như là khách nhân, không thích hợp để lôi ra làm việc.

"Nhân loại thật không có trình độ đặt tên." Dọc theo đường đi Mèo nhảy lên nhảy xuống, không đi cho tử tế: "Ta là " Mèo ", nàng là " U U "— ngoại trừ tiếng kêu, bọn họ còn có thể nghĩ đến cái khác hay không?"

"Nàng ấy không phải là tiếng kêu." Ta thay U U biện giải. "Xuất phát từ " U U lộc minh, thực dã chi bình.[3] " So với ngươi thì có văn hóa hơn nhiều."

[3] Thi Kinh 詩經: "U u lộc minh, Thực dã chi bình" 呦呦鹿鳴, 食野之苹 (Tiểu nhã 小雅, Lộc minh 鹿鳴) Huơ huơ hươu kêu, Ăn cỏ hoa ở đồng nội. ( Theo từ điển Hán Nôm, thivien.net)

"... Vẫn là tiếng kêu." Nàng kiên trì nói. Thôi, không tranh cãi với nàng.

"Nhìn bên kia." Nàng ngừng bước chân mèo, đôi mắt xanh lam nhìn ra xa, ta nhìn theo qua, trước tiên thấy được hơn mười vị cung nhân an tĩnh giống như pho tượng, sau đó nơi mà bọn họ không dám tiến đến, nhìn thấy Hoắc Kỳ.

Hắn ngồi ở bên hồ, lúc có lúc không mà ném hòn đá xuống hồ, nhìn qua tinh thần cực kì sa sút.

"Nhân loại nhàm chán." Ta ngáp một cái, sau đó nhìn Mèo liếc mắt một cái: "Đến đây đi, Mèo."

Mèo nhảy lên lưng ta, chúng ta cùng nhau đi qua. Còn chưa nghe tiếng bước chân, nhân loại nhàm chán kia đã nói trước: "Hươu, nếu ngươi tiến đến phía trước một bước, trẫm liền nướng ngươi."

— Ngươi đã nói nhiều năm rồi.

— Lan Vi sẽ không đáp ứng, được chứ?

"Meo —" Mèo kêu một tiếng, nhảy từ trên lưng ta xuống, dẫn đầu chạy về phía hắn, vững vàng dừng trên đầu vai hắn, lại "Meo —" một tiếng.

Phô trương cái gì...

Nàng luôn là như vậy, con mèo đực kia cũng vậy. Ngẫm lại cũng không trách bọn họ, hình như trong mắt nhân loại, mặc kệ bọn họ bao nhiêu tuổi, vĩnh viễn vẫn là mèo con.

"Mèo a." Thái độ của Hoắc Kỳ hòa hoãn một chút, duỗi tay ôm nàng xuống dưới: "Đừng kêu."

"Meo —" Nàng lại kêu một tiếng, rất nhanh đã truyền đến thanh âm ngáy ngủ.

"Mèo, chúng ta đến khuyên hắn trở về." Ta nhắc nhở nói: "Lan Vi còn đang hờn dỗi, mà hôm nay ta muốn cho nàng thấy U U, còn muốn nàng đồng ý cho U U ở tại Trường Thu cung."

"Ta biết ta biết." Mèo đáp cho có lệ, tiếng ngáy rõ ràng đã chứng minh nàng được cào cằm cào đến thật sự thoải mái: "Bên trái một chút... Bên trái..."

"..." Thật là không trượng nghĩa mà.

...

Cuối cùng Hoắc Kỳ vẫn bị ta mạnh mẽ kéo đi trở về, bất chấp hắn có tâm tình gì, bạn gái ta còn đang một mình ở Trường Thu cung đấy.

Ở cửa cung ta dùng sức đẩy hắn đi vào, sau đó ổn định bốn chân nhìn xung quanh, mấy cái cung nữ chờ ở cửa, trong đó có một người gọi là A Hi — đối với nàng ấy ta có chút cảm giác kỳ quái, cảm thấy giống như trên người nàng ấy có điểm từng quen biết... Hơi thở sao?

Một lần cảm thấy là khi ta vẫn còn là một con hươu con, ở Việt Liêu vương phủ ngửi qua loại hơi thở này, nhưng nhìn tuổi của nàng ấy lại cảm thấy không có khả năng, lúc ấy hẳn là nàng ấy còn chưa được sinh ra đâu.

Được rồi, hôm nay nàng ấy không phải là trọng điểm.

Ta nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt ngừng trên người Lan Vi.

— A? Xem ra các ngươi đã rất quen thuộc?

Lan Vi vỗ về lưng U U, liếc mắt nhìn Hoắc Kỳ vừa mới bị ép vào sân một cái, hừ nhẹ một tiếng: "Hừ."

Cũng không biết đến tột cùng nguyên nhân giận dỗi là cái gì.

"... Nên trách ta." Sắc mặt Hoắc Kỳ âm trầm đến đáng sợ, nhưng vẫn lên tiếng nhận sai trước: "Lần tới không quấy rối nàng nữa, được chưa?"

"Hừ." Lan Vi lại hừ một tiếng, ta nghe Mèo trên lưng oán trách một câu: "Kiêu ngạo cái gì."

"Nhưng mà cũng không khó ăn..." Hoắc Kỳ lại nói: "Chỉ là hơi ngọt một chút."

... Đợi chút? Rốt cuộc bọn họ cãi nhau vì nguyên nhân gì?

"Sáng hôm nay, Lan Vi làm điểm tâm, Hoắc Kỳ nhất thời hứng khởi mà cho thêm một muỗng đường." Mèo chậm rãi giải thích, đột nhiên ta rất muốn dùng một cái sừng húc hai nhân loại nhàm chán này đi ra ngoài.

...

Một lúc sau, hai phu thê bắt tay giảng hòa, rất có hứng thú với ấm rượu nhỏ nong nóng, ngồi ở dưới hành lang mỉm cười nhìn nhau...

Nhìn ta và U U.

"Ngươi nói bọn họ như vậy xem như là ngầm đồng ý rồi sao..." U U có chút bất an hỏi ta, lại cúi đầu ăn một miếng lê đã được cắt sẵn trước mắt.

Ta nhìn Lan Vi, cũng không quá khẳng định, chỉ đáp trước một câu: "Cứ xem như là vậy đi."

Vui vẻ mà ở chung đến lúc chạng vạng, khi mặt trời xuống núi, Hoắc Kỳ nhíu chặt mày đến gần chúng ta, ngồi xổm xuống trước mặt ta, búng lên trán ta một cái: "Ngươi đây là tính toán lưu nàng lại sao?"

— Tóm lại là ngươi mới vừa hiểu thôi sao?

"Không được." Hoắc Kỳ âm trầm nói: "Sủng vật trong Trường Thu cung đã đủ nhiều rồi."

Người này...

Ta nhe răng, đẩy phu quân của Mèo lên phía trước — sao có thể cho phép hắn ở rể mà không cho U U qua cửa chứ!

Lan Vi còn ở dưới hành lang thấy vậy lập tức bật cười, nghiêm túc nói một câu: "Vậy là không công bằng."

"Nàng đừng nghĩ lại nuôi thêm một con hươu nữa." Hoắc Kỳ quay lại nói: "Vạn nhất đến lúc đó lại có thêm một con hươu con..."

Thật quá phận.

Ta nhìn khắp nơi, đẩy A Nghiễm đang ở một bên xem náo nhiệt đến phía trước — sao có thể cho phép các ngươi sinh hai hài tử, lại không cho chúng ta có hươu con chứ?

"..." Hoắc Kỳ liếc ta một cái, tức giận ôm cánh tay: "Ngươi muốn thành tinh sao?"

... Thành tinh thật khó nghe, tu tiên không được sao?

...

Sau đó trong một đoạn thời gian không ngắn, hai nhân loại nhàm chán này cứ như vậy mà triển khai đánh giằng co.

Lan Vi tỏ vẻ thực thích U U, các loại thức ăn ngon đều cho nàng thêm một phần, tất nhiên mỗi lần như vậy Hoắc Kỳ đều có một khuôn mặt, một bộ dáng muốn nướng U U.

"Ai... Gia đình không hòa thuận a." Mèo liếm móng vuốt liếc ta nói: "Hươu huynh, ngươi phải nỗ lực!"

Ừ... Ta cũng chỉ có thể nỗ lực.

Khi Hoắc Kỳ lại đến, ta nhanh nhẹn chặn hắn, sau đó ngậm áo bào của hắn.

"... Buông!" Hoắc Kỳ tức giận, nhưng lại không giãy giụa.

Không phí quá nhiều sức đã có thể kéo hắn tới trước mặt U U, U U mờ mịt nhìn về phía ta: "Làm gì vậy?"

Ta đẩy Hoắc Kỳ: Sờ nàng!

Hoắc Kỳ nhìn nàng lại trừng mắt liếc ta một cái, xoay người muốn đi vào điện.

Ta nhanh chóng ngăn trở hắn lần nữa, không hề có chút yếu thế mà trừng trở lại: Sờ nàng! Bằng không ta đâm ngươi!

"Ta nướng ngươi a!" Hoắc Kỳ nói một lần nữa, nhìn U U một cái lại nói: "Ngươi tìm phu nhân, ngăn trở ta làm gì?"

Không được, ngươi cần phải tỏ vẻ thích nàng.

Rốt cuộc ta không nhịn được mà tiến lên đẩy hắn: Sờ nàng!

"A..." Hoắc Kỳ hít khí lạnh, bộ dáng bất đắc dĩ. Có lẽ là bị ngăn cản đến mức không còn biện pháp khác, đành phải xoay người sang chỗ khác, ngồi xổm cùng U U nhìn nhau trong chốc lát, duỗi tay: "Ngoan."

U U ngẩng đầu, cái mũi cọ cọ trong lòng bàn tay hắn, bộ dáng rất thoải mái.

— Thật tốt, hòa thuận ở chung, đây gọi là gia hòa vạn sự hưng!

Ừ, hai người các ngươi còn nhiều cơ hội giao lưu cảm tình, đừng có gấp.

...

Vì thế rốt cuộc U U thuận lý thành chương, danh chính ngôn thuận mà ở lại, ta thực vui vẻ, U U thực vui vẻ, Lan Vi cũng thực vui vẻ.

"Này, tự mình ngậm đi." Buổi tối, Lan Vi xách cái giỏ tre đến, đưa đến bên miệng ta rồi nhìn nhìn, ước chừng cũng nhận thấy không thể nào "Ngậm" tốt được, bèn trực tiếp tròng lên trên cổ ta: "Phát kẹo mừng đi."

"..."

Ngươi thật nhàm chán mà!!!

Ta là một con hươu có tôn nghiêm!!!

...

Ta treo giỏ tre trên cổ bước lên con đường phát kẹo mừng...

Nhìn lên ánh trăng... Không thể không cảm thấy buồn...

Tôn nghiêm đâu... Hình tượng này quá buồn cười rồi...

Nhưng mà, thôi vậy...

Nghe nói đồng loại của ta ở phương Tây xa xôi, mỗi năm vào một ngày nào đó của mùa đông, đều phải kéo một lão gia gia râu trắng trong bộ y phục đỏ đi khắp nơi tặng lễ, ta đi tặng chút kẹo này căn bản không tính là gì...

Mở cửa trước mắt ra, người bên trong sợ tới mức kêu một tiếng sợ hãi, quay đầu lại giật mình nhìn ta hồi lâu, giận dỗi nói: "Hươu huynh, huynh làm ta sợ muốn chết!!!"

Ai A Ngọc đừng tức giận như vậy chứ...

Không phải do ta treo giỏ trên cổ nên không tiện gõ cửa sao.

Ừm, mình phải đưa kẹo, ngoan.

Chỉ là bên trong kia... A không đúng, vị A Hi kia cũng tới ăn sao, ngươi nhìn xem trưởng bối của các ngươi làm chuyện gì đây, đưa đến vài cân...

Hai tiểu cô nương vui sướng mà lấy kẹo xong, ngay cả câu "Chúc mừng" cũng chưa nói, đừng nói gì đến "Bạc đầu đến già", "Sớm sinh quý tử".

— Ừ, phải trách ta không nói cho các tiểu cô nương biết nguyên nhân phát kẹo, bằng không dựa vào phẩm chất cá nhân của họ, hẳn là vẫn sẽ chúc mừng một tiếng.

Đưa cho họ xong lại đi tặng cho A Nghiễm, đứa nhóc này vóc dáng còn thấp, nhón mũi chân chọn rất lâu, sau đó cầm một khối liền cho ta ăn...

A! Ta không ăn kẹo!

Tặng đến các nơi ở Trường Thu cung, đa số thấy ta đều rất bình tĩnh, ngẫu nhiên có mấy cái không quá quen thuộc nhìn có chút sợ — có một số thái giám mới đến còn tán gẫu trước mặt ta xem sừng hươu có giá trị bao nhiêu, thật không thấy quá đáng sao?

Luôn nghĩ lầm rằng chúng ta nghe không hiểu tiếng nhân loại, ai...

...

Đưa xong ở Trường Thu cung, ta cân nhắc một chút vẫn là không cần đi Tuyên Thất điện — rốt cuộc Hoắc Kỳ là "Bị buộc đi vào khuôn khổ", nếu ta lại đi đưa kẹo mừng, quá có hương vị diễu võ dương oai.

Đến lúc đó lại có bộ dạng gào thét uy hiếp muốn nướng chúng ta...

Các cung thất khác càng không cần đi, đã mấy năm không có phi tần khác, hậu cung to như vậy cũng không có, cũng không biết Lan Vi làm Hoàng hậu có nhàm chán quá hay không.

Đi bộ đến Thuần Thú tư, ban đêm im ắng, con khỉ ở phía đông lại mất ngủ: "A, hươu."

Tiếng cười của nàng vẫn trước sau như một, rất bén nhọn, nhưng thật ra cũng không có ác ý: "Sao lại cho nhiều kẹo như vậy."

"Kẹo mừng, ăn không?" Ta đi qua, nàng liền nhảy xuống dưới, móng vuốt vươn tới lồng sắt bắt lấy, ta nhắc nhở nói: "Ăn ít thôi, dễ bị tăng đường huyết..."

"Ai nha chỉ lần này thôi." Nàng bắt vài cái đưa vào: "Chúc mừng chúc mừng."

...

Đi đến trước mặt diều hâu, hắn nhìn ta, nghiêng đầu như suy tư gì: "Hiệu suất rất cao... Bắt cóc muội tử thành công rồi?"

"Bắt cóc muội muội ngươi!"

"Bắt cóc muội muội ta thì ngươi liền thành điểm tâm." Hắn nói, nói xong nhìn cái giỏ trên cổ ta: "Đó là cái gì?"

"Kẹo mừng..." Ta trả lời.

"... Ta không ăn kẹo." Hắn nói.

"Cho ngươi cái bậc thang tiếp theo ngươi liền xong rồi." Ta cúi đầu, bỏ cái giỏ xuống: "Hắc hắc, giao cho ngươi phân phát, ta trở về động phòng hoa chúc."

"... Động phòng hoa chúc? Ta phát kẹo?" Thanh âm của diều hâu xa xa truyền đến, tràn đầy khó chịu: "Trở lại! Ta mặc kệ phát kẹo! Ta là con diều hâu có tôn nghiêm!"

"A, tôn nghiêm diều hâu." Ta xoay đầu nhìn hắn: "Nhưng ta là tân lang."

"... Mấy canh giờ trước ngươi còn là "bạn trai" mà!"

...

【 đêm khuya 】

Hậu viện Trường Thu cung một mảnh an tĩnh, chỉ có tiếng ve kêu nhẹ nhàng. Ánh trăng sâu kín rơi trên mặt đất, một mảnh ánh sáng như lụa mỏng trắng tinh.

Ở hàng rào gỗ có thanh âm đứt quãng, hơi thở không đều, ngẫu nhiên còn có tiếng bước chân rối loạn lung tung.

"Meo —" Trong hang động ở núi giả, mèo con nãi thanh nãi khí kêu một tiếng, hỏi mèo mẹ: "Đó là cái gì..."

Mèo mẹ khí định thần nhàn[4], một móng vuốt che trên đôi mắt của mèo con, nghiến răng nói: "Không được hỏi."

[4] Khí định thần nhàn (气定神闲): chỉ dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã.

"Cũng nên hiểu." Mèo đực ở bên cạnh liếm móng vuốt, bình bình tĩnh tĩnh nói: "Hơn nữa, hiểu sớm một chút cũng không có gì, không phải nàng..."

Chính là ở trong điện của Lan Vi nhìn nhân loại... mà lớn lên sao.