Linh Thế Hồn Thần

Chương 15: Tranh đoạt nguyên thạch



Đối phương đến mặc một bộ bạch sam, choàng một cái màu đỏ áo, ta y đung đưa một cái quạt, híp mắt tiến lại về phía Dương Tinh cầm lấy cổ tay cậu ( hi hi), thản nhiên nói

‘’ Khối nguyên thạch này, ta muốn’’

Dương Tinh khoát tay ‘’ Nguyên thạch này, ta đến trước, ta lấy’’

"Hả? Đó là ta trước thấy." Này bạch sam hơi đỏ áo choàng thiếu niên lông mày nhíu lại, trong mắt bắn ra hai đạo lạnh lùng hàn quang, "Thứ tự đến trước và sau, đây là quy củ, chẳng lẽ ngươi không hiểu?"

Dương Tinh nhàn nhạt cười ‘’ Ta chỉ biết, ta đến trước nên khối nguyên thạch này là của ta’’

Hiển nhiên Dương Tinh thái độ đã chọc tức tới thiếu niên kia, hắn trừng mắt ‘’ Ngươi muốn theo ta đoạt? Xác định?’’

‘’ Ngươi nói ngược lại mới đúng’’ Dương Tinh híp mắt sau cũng chả thèm quan tâm tên này, quay sang tìm tên tiểu nhị tính tiền

Tên thiếu niên vận bạch sam mặt tím ngắt, gây xanh nổi lên, hai tay kết động thủ ấn một chưởng về phía Dương Tinh nhưng để hắn kinh ngạc là khi chưởng hắn đến gần phía Dương Tinh thì một bàn tay đưa ra phẩy một cái, chưởng lực đã bị hoá giải.

Thiếu niên sắc mặt trầm xuống, liếc nhìn đánh giá Dương Tinh.

Giữa hai người xung đột khiến nhiều người xung quanh phàn nàn ‘’ Hai người các ngươi muốn nháo thì đi chỗ khác mà nháo, đừng ở chỗ này ảnh hưởng người khác’’

‘’ Chỉ là một khối nguyên thạch mà cũng tranh nhau, ở đây có mấy trăm viên chẳng lẽ không tìm được khối khác hay sao? Chẳng lẽ khối nguyên thạch này có thể phát tài được hay sao?’’

‘’ Hai đứa thần kinh, ở chỗ này lãng phí thời gian’’

Mọi người người một câu, ta một câu khiến cho tên thiếu niên kia mặt đỏ hơn, như chuẩn bị bộc phát thời điểm, một tên dáng vẻ mập mạp trung niên chạy tới.

‘’ Nhị vị, chớ nên tức giận. Ở trong Đổ thạch phường sử dụng vũ lực thì lão mỗ xin mời hai vị ra ngoài vậy’’

Dương Tinh không thèm để ý tên kia, quay đi tính toán thì tên thiếu niên kia cao giọng

‘’ Nhóc con, ngươi biết ta là ai không, ta chính là tứ thiếu gia của Thanh thế gia, Thanh Thạch Thâm, ngươi có biết đắc tội với bản thế gia thì sẽ có kết cục nào không?’’

Nghe lời này, mọi người xì xào ai chả biết Thanh Thạch Thâm mặc dù lằn chơi trác táng, thiên sinh thiên phú không tốt lắm nhưng hắn là con của chủ mẫu, đại ca là thiên tài nên đi vênh váo khắp nơi, không coi ai ra gì.

Lão nhị nháy mắt một cái, nhanh chân chạy về phía Dương Tinh

‘’ Người trẻ tuổi a, hay là nhường cho Thâm công tử đi, dính vào việc này rắc rối lắm, hay là ta giảm giá cho cậu, như thế nào?’’

Dương Tinh trầm mặt, đúng là lão cáo già mà, nghe thấy liền trở mặt liền. Tên Thanh Thạch Thâm đắc ý nhìn về phía Dương Tinh. Hiển nhiên hắn cho rằng Dương Tinh sẽ phải cúi đầu nhường khối nguyên thạch này cho hắn.

Dương Tinh cười nhạt một tiếng: "Xin lỗi, ta có nguyên tắc của ta, này khối nguyên thạch là ta lấy trước đến, ta sẽ không để cho."

Lập tức, lão nhị kia sắc mặt lập tức có chút khó coi.

Chính là cái kia Thâm Công Tử, vốn ung dung đứng ở đối diện, lần này sắc mặt cũng là phút chốc âm trầm xuống, lạnh lùng đánh giá Dương Tinh.Người chung quanh, thấy Dương Tinh lại có thể như thế kiên cường, trong khoảng thời gian ngắn cũng là kinh ngạc lên.

Mọi người nhìn là biết Dương Tinh này là lần này đến vương đô tham gia chiêu sinh học viện a, chẳng lẽ hắn không biết các thế lực ở vương đô hay sao. Nếu không hắn làm sao có dũng khí nói ra điều đó.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người là thì thầm to nhỏ, cảm thấy thiếu niên này, cố nhiên là có một cỗ khí thế nghé mới sinh không sợ cọp sức mạnh, nhưng này sức mạnh, bộc lộ địa phương rồi.

Nếu như một khi nhắm trúng Thâm Công Tử giận dữ, hậu quả kia cũng không phải là đùa giỡn.

Có ngươi bắt đầu nhắc nhở Dương Tinh nhưng hắn cũng chả quan tâm, nói cho cùng Thanh gia cũng chỉ là nhị tam lưu thế lực ở vương đô, trong mắt những tán tu, người thường và phần lớn thanh, thiếu niên là một phương Cự Đầu nhưng trong mắt hắn không đáng lưu ý lắm, dù sao chỉ cần tham gia vào học viện, đến lúc đó thì cũng chả việc gì xảy ra cả.

Dương Tinh nở nụ cười ‘’ Cảm ơn các vị nhắc nhở nhưng ta là cái này nguyên thạch, dù cho Thiên Vương Lão tử tới cũng không buông tay’’
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Dương Tinh lời này khiến mọi người hít một ngụm khí lạnh, tất cả mọi người đều ngừng lại, tò mò đánh giá Dương Tinh. Bởi vì Dương Tinh trẻ tuổi nhưng nói chuyện rất cuồng vọng, không biết ’’ không hiểu chuyện ‘’ là gì.

‘’ Làm càn, tên nhóc, dám trước mặt bổn công tử ra oai’’ kia Thanh Thạch Thâm mặt trầm xuống, hết sức tức giận.

Liền thời điẻm này, lão nhị cười ha ha tiến đến, hoà giải nói;

"Nhị vị, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài. Nhị vị cho lão phu một cái mặt mũi, này khối nguyên thạch, tiểu điếm không bán, hai không đắc tội, có thể sao?"

Lão nhị này ngược lại thông minh, biết tên Thanh Thạch Thâm không thể đắc tội nhưng cũng không thể gây nên mất uy tín cho thạch phường nên dứt khoát hai bên đều không bán.

"Chưởng quỹ, cho ngươi một cái mặt mũi có thể."

Dương Tinh cười cười, "Nhưng ngươi xác định, đợi ta sau khi rời khỏi, tảng đá kia, ngươi sẽ không lén bán cho Thâm Công Tử này? Nếu như chưởng quỹ có thể cho ta một cái lời thề, này khối nguyên thạch ở bất kỳ trường hợp nào, cũng sẽ không lại bán cho Thâm Công Tử, cái này khối nguyên thạch, ta không tranh giành cũng thế."

Lão nhị kia nụ cười cứng nhắc, hắn quả nhiên là có cái này tâm tư, bị Dương Tinh nói toạc ra, cũng có chút mất tự nhiên.Ngữ khí cũng thoáng lãnh đạm rất nhiều: "Công tử, tiểu điếm việc buôn bán uy tín, không nên nói lung tung a ‘’

"Không có ý tứ, này khối nguyên thạch, hôm nay ta muốn định rồi."

Dương Tinh cầm lấy 2 viên linh thạch hạ phẩm để xuống, lồng kính mở ra, thu lấy nguyên thạch vào nhẫn trữ vật.Hành động của Dương Tinh làm cho lão bản cùng sắc mặt tên Thanh Thạch Thâm trầm xuống

"Công tử, ngươi đây coi như là ép mua sao?" Lão nhị ngữ khí đạm mạc hạ xuống.

"Ngươi chỉ là một tên chưởng quỹ,có quyền thay đổi nguyên tắc ở đây sao, tất cả mọi người là như vậy mua đồ, ta cũng như vậy mua, có gì không thể? Như thế nào ta chính là ép mua sao?"

Dương Tinh ngữ khí nhàn nhạt, không muốn tốn nhiều cái gì miệng lưỡi, vốn này nguyên thạch chính là hắn lấy trước đến, Thâm Công Tử này lại ngu xuẩn chặn ngang một bước.

"Hảo, tiểu tử, ngươi rất tốt. Ngươi xác định, thật sự muốn bởi vì chỉ là một khối nguyên thạch, đắc tội Bổn công tử?"

Kia Thâm Công Tử, sắc mặt âm trầm đến cơ hồ chảy ra nước. Nhìn Dương Tinh đem nguyên thạch thu vào nhẫn trữ vật, hắn cũng biết, hôm nay chính mình nhất định là lấy không được này khối nguyên thạch.

Một khối nguyên thạch là chuyện nhỏ, mặt mũi của Thanh gia, lại là đại sự. Nếu như chuyện ngày hôm nay truyền đi, chẳng phải là sẽ để cho Thanh gia thể diện đều mất, vậy hắn về sau tại Thanh gia như thế nào sống? Không khí ở thạch phường, cũng theo Thanh Công Tử những lời này, trở nên khẩn trương lên.