Lithromantic

Chương 27





Sau khi An Lục Kỳ và Kỳ Tử Phong đi rồi Hứa Thời Diên mới dám lấy ra “bảo vật cất giấu”.

Mẫn Việt nhìn hộp giấy nhỏ trên tay hỏi: “Đây là gì vậy?”
“Bánh em tự làm ấy… Hơi nhỏ, với cả bề ngoài cũng không đẹp lắm, vừa nãy mọi người còn ở đây nên em không dám mang ra.”
Mẫn Việt thấy cậu thanh niên đáng yêu cực kỳ nên nói: “Vậy mở ra thử xem sao? Không cười em đâu.”
“Chờ chút, em còn có một món quà khác.” Nói xong Hứa Thời Diên chạy ra ngoài ôm em Samoyed gửi ở nhà hàng xóm về.
Lúc Hứa Thời Diên bế Samoyed về Mẫn Việt rất kinh ngạc, chưa kịp chờ Hứa Thời Diên nói gì anh đã cướp lời: “Em định mang về nhà nuôi sao?”
Hứa Thời Diên vẫn còn đang đắm chìm trong sự vui sướng nên nhẹ nhàng nói: “Tặng anh đó, chẳng phải lúc trước Seeger gặp nó ở spa đã rất thích rồi sao?”
“Seeger thích thì nuôi được à? Em mang nó về có nói trước với anh không?”
Giọng Mẫn Việt thể hiện rõ sự không vui, rốt cục Hứa Thời Diên mới ý thức được có chuyện không đúng.
“Nhưng Seeger rất thích nó mà, em nghĩ là anh cũng sẽ thích…” Hứa Thời Diên hơi tủi thân, “Anh không chấp nhận được người khác nhưng sao lại bắt mèo cũng thế?”
“Hứa Thời Diên, nuôi thú cưng thì phải chăm sóc, phải quan tâm, không phải cứ Seeger thích là mang về được, em có cân nhắc đến các vấn đề phát sinh sau này không? Em đừng làm việc theo cảm tính như vậy nữa có được không?”
Hứa Thời Diên trả lời ngay tắp lự: “Em sẽ chăm nó, em đảm bảo với anh.”
Hắn cũng ý thức được bản thân quá kích động, Mẫn Việt giận thật, mà đây cũng là lần đầu tiên Mẫn Việt thẳng thắng xả cơn giận với hắn như thế.

Nghĩ vậy trong lòng Hứa Thời Diên lại có hơi vui vẻ.

Bởi vì điều này nói rõ Mẫn Việt đã bắt đầu tin hắn, tin vào quan hệ của họ, bằng không anh cũng sẽ không giận.
Hẳn thả Samoyed đáng thương xuống đất rồi tới bên cạnh Mẫn Việt, “Em với anh cùng nuôi có được hay không? Nếu anh thực sự không thích thì em mang nó về nhà, dạy đến khi nào nó ngoan thì mang qua?”
Mẫn Việt vẫn không nói câu gì.
“Anh đừng lo, em sẽ chăm sóc nó thật cẩn thận, cũng sẽ luôn bên anh.”
Lúc này Seeger đã ngửi thấy mùi chó nhỏ, nó chạy tới cách lồng cọ chó con lông trắng, Samoyed gâu gâu hai tiếng rồi vẫy đuôi liên tục thể hiện sự vui sướng.
Hứa Thời Diên im lặng cảm ơn hai em bé đáng yêu cứu hỏa kịp thời, hắn cầm tay Mẫn Việt nói: “Anh ơi bọn nó có duyên như thế anh đừng giận nữa có được hay không?”

“Anh không có giận.”
“Vậy anh nhận cún con chứ?”
Mẫn Việt ừ một tiếng rất nhẹ qua mũi, nói: “Mau mở hộp bánh ngọt của em đi.”
Hứa Thời Diên cực kỳ thích bộ dạng không đành lòng giận hắn của Mẫn Việt, điều đó làm hắn có cảm giác mình cũng được yêu.

Hắn vui vẻ mở bánh ngọt rồi cắm nến lên trên, sau khi đốt nên thì quay qua tắt đèn phòng khách, xong xuôi hắn ngồi ngay cạnh Mẫn Việt hát chúc mừng sinh nhật anh.
Quả thưc bánh ngọt hơi xấu, mà Mẫn Việt vẫn cảm động, anh nhìn cậu trai đang hát chúc mừng sinh nhật anh, ý nghĩ giữ cậu trai bên người cả đời càng ngày càng mạnh.
Hứa Thời Diên hát xong thì kéo Mẫn Việt đang ở trên ghế salon ngồi xuống sàn, “Lại đây thổi nến ước nguyện nào.”
Mẫn Việt hết cách, anh đã ba mươi rồi còn bị lôi kéo làm mấy cái trò… trẻ con như thế này.

Hứa Thời Diên hiểu Mẫn Việt nghĩ gì, bèn khuyên: “Nhanh nào, nhanh nào, anh đừng ngại.”
Mẫn Việt ngồi xuống, nhắm mắt trước nến hai giây rồi thổi tắt, căn phòng rơi vào bóng đêm ngay tức khắc.
Trong bóng tối có một bàn tay ôm lấy mặt anh, sau đó là hai phiến môi mềm mại in lên môi anh một cách chuẩn xác.

Hơi lạnh từ ngón tay truyền đến gáy nóng bỏng, chỉ ấn nhẹ một cái là đã rút ngắn được khoảng cách giữa hai người.
Mẫn Việt vừa mở miệng đầu lưỡi của thanh niên đã luồn vào liếm láp cạy răng anh ra.

Sau đó lưỡi hai người quấn lấy nhau một cách nhẹ nhàng, mới đầu nhiệt độ hai bên vẫn đang chênh lệch có thể nhận rõ được tồn tại của nhau, nhưng càng về sau nhiệt độ dần dung hòa lại với, thân mật không khoảng cách.
Bóng tối làm xúc cảm của người ta tăng lên gấp nhiều lần, ướt át, tiếng nước nhóp nhép, tiếng tim đập như trống nổi, tất cả, vừa bí ẩn vừa kích thích.
Lúc rời môi hai người thở dốc như vừa đi lặn rồi hết oxi.

Hứa Thời Diên thân mật chôn mặt ở cổ anh người yêu cọ cọ, Mẫn Việt phải chống tay trên đất nên cổ tay mỏi lắm rồi, anh chỉ đành ôm đầu Hứa Thời Diên cùng nằm xuống sàn.
Hai người nằm một chốc rồi Hứa Thời Diên dậy mở đèn, hắn phải kìm nén kích động đè Mẫn Việt lắm mới dậy được: “Nếm thử bánh ngọt đã.”

Mẫn Việt cầm thìa xúc một miếng nhỏ bỏ vào miệng, khen “Ngon lắm” dưới cái nhìn chăm chú chân thành của Hứa Thời Diên.
Hứa Thời Diên rất vui nên hắn cũng ăn một miếng.

Hắn có cho thêm ít muối vào kem nên ăn ngon hơn nhiều.
Bánh ngọt không lớn lắm nhưng họ ăn cơm tối no rồi nên cũng không ăn hết.

Hứa Thời Diên nhìn chăm chăm khóe môi dính kem của Mẫn Việt, ngay lúc Mẫn Việt định lấy khăn lau thì Hứa Thời Diên nắm lấy tay anh, dùng lưỡi thay khăn lau sạch kem dính trên miệng Mẫn Việt cho anh.
Lửa tình nóng bỏng bị kìm nén nay đã đến lúc được thả xích.

Hứa Thời Diên kéo Mẫn Việt nâng mông anh đặt lên bàn.

Mẫn Việt quá quen với ánh mắt này Hứa Thời Diên rồi nên phối hợp với cậu thanh niên, kệ cậu muốn chơi thế nào thì chơi, cậu vui là được.
Dù sao thì sau cùng cậu trai cũng sẽ làm anh vui.
Bọn họ vừa hôn nhau vừa cởi quần áo của nhau ra, nhiều lần làm tình đã tạo thành cho họ một sự hiểu ngầm khi cởi đồ, trơn tru cực kỳ và cũng không mất đi vẻ đẹp.
Sau khi hai người hoàn toàn lõa lồ thì Mẫn Việt xoay người đè Hứa Thời Diên lại, quệt một vết kem lên đầu v* Hứa Thời Diên, còn lại thì đưa đến bên miệng cậu trai.

Hứa Thời Diên cười, duỗi đầu lưỡi hồng nhạt ra liếm hết kem dính trên tay Mẫn Việt, liếm xong còn nhẹ nhàng cắn một cái.
Mẫn Việt cúi người, liếm kem trên ngực cậu trai, mãi đến khi nhũ hoa sạch trơn không còn sót lại chút gì mới hôn lên trên cằm Hứa Thời Diên.
Hứa Thời Diên thấy Mẫn Việt đêm nay chủ động thế này rất là lạ, rõ ràng là không uống rượu… Hắn cứng được một lúc rồi, nhưng Mẫn Việt cứ hôn cổ và cằm thôi.

Hắn không thể làm gì khác hơn là ôm đầu Mẫn Việt đặt lên vai mình, nói: “Anh bé à, mở rộng trước có được hay không?”
Mẫn Việt nghe thế không làm gì nữa, Hứa Thời Diên lấy kem bôi lên lối vào của anh, sợ cho vào trong Mẫn Việt sẽ đay bụng nên chỉ dám cho ở viền ngoài thôi.

Kem trắng mịn bông bông, Mẫn Việt biết cái gì đang chuyển động ở đó, cảm thấy chơi ác thế này xấu hổ quá đi mất.
Ngón tay Hứa Thời Diên nhấn nhá xung quanh lỗ nhỏ, nhẹ nhàng nới rộng.

Cảm thấy không còn quá căng thì để Mẫn Việt nằm úp xuống bàn, tách hai chân anh ra, đỡ cây hàng khủng của mình từ từ tiến vào từ phía sau.
dương v*t đâm xuyên các lớp cơ thịt đến tận trực tràng, Hứa Thời Diên cảm thấy rõ các nếp nhăn ở hai nơi là khác nhau nhưng đều co bóp rất chặt, sướng tê người.
Mẫn Việt bị đâm đến cong người, chỗ bánh ngọt còn lại trước mắt mờ mờ ảo ảo.

Hứa Thời Diên thoáng chậm lại xấu xa nói: “Mẫn tiên sinh liếm một miếng bánh ngọt có được không?”
“Không liếm… Ư… A.”
Hứa Thời Diên nở nụ cười, đâm thúc lên trên mấy phát, ngón tay hắn quệt một ít kem rồi đưa đến bên môi người đàn ông.
Mẫn Việt khép chặt miệng không chịu liếm.

Đột nhiên điểm G bị thúc mạnh, anh không nhịn được rên thành tiếng.

Hứa Thời Diên tranh thủ cơ hội nhét kem vào trong miệng Mẫn Việt, ngón tay cũng bị anh cắn cho một cái.
Hắn bị đau nhưng không chịu rút tay ra, sau đó Mẫn Việt mềm lòng, hoặc cũng có thể bị đâm tê cả người, không cắn tay Hứa Thời Diên nữa mà cổ họng cũng chuyển động hai lần nuốt kem xuống.

Ngón tay càn quấy khắp miệng khiến nước bọt anh trào ra, vừa dâm đãng… Vừa đáng yêu.
Hứa Thời Diên thúc lên trên liên tục, dần dần cũng sắp bắn, hắn không trêu Mẫn Việt nữa, tay cũng rút khỏi miệng Mẫn Việt chuyển xuống vuốt dương v*t ướt đẫm của anh.
Môi hai người dính sát, lưỡi quấn lấy nhau trao cho nhau một nụ hôn vị kem ngọt ngào.

Trong lúc hôn nhau cả hai đều lên đỉnh cùng một lúc, Hứa Thời Diên rút dương v*t ra cọ cùng với dương v*t của Mẫn Việt, tuốt mấy lần là tinh dịch của hai người cùng hòa lẫn vào nhau.
Hứa Thời Diên lấy chỗ tinh vừa bắn bôi lên đầu nhũ Mẫn Việt, sau đó hắn nghiêng người qua đè lên anh người yêu, vừa hôn vừa di chuyển thân trên để đầu v* hai người cọ sát.
Mẫn Việt bị động tác vừa đáng yêu vừa nhuốm màu tình dục này chọc cười, anh đưa tay lên xoa đầu cậu trai rồi ấn xuống để nụ hôn này sâu thêm.
Khi tắm Hứa Thời Diên rất nghiêm túc giúp Mẫn Việt xử lí sạch chỗ kem còn sót lại, chỉ sợ ngày mai anh sẽ bị đau bụng.

Đang tắm thì đột nhiên hắn nhớ tới món đồ trang trí kia: “Mẫn tiên sinh, cái đồ trang trí trong khung kính ai tặng anh vậy?”

“Một người bạn cũ.”
“Anh thích người ta không?”
Mẫn Việt suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “An Lục Kỳ nói cho em hả? Nếu em không thích thì anh sẽ đưa nó cho người khác.”
“Vâng… Em không thích, anh cất nó đi đừng bày ra cũng được.”
“Ừ.” Mẫn Việt hôn thái dương cậu trai: “Đừng ghen vớ vẩn.”
“Em không ghen, em mới là mối tình đầu của Mẫn tiên sinh.”
Mẫn Việt cười nói: “Phải, em là mối tình đầu của anh.”
Lúc Hứa Thời Diên và Mẫn Việt ra ngòai dọn dẹp, mèo với cún con đã dựa vào nhau ngủ cách một cái lồng rồi.
Mẫn Việt ôm Seeger vào ổ mèo còn Hứa Thời Diên thì mang lồng chó đến bên cạnh, ôm Samoyed ra cho chung vào trong ổ.

Hai em bé bị đánh thức nhưng lại rúc vào nhau ngủ rất ngon.
Hứa Thời Diên hỏi: “Mẫn tiên sinh, anh đặt tên cho cún đi.”
“Em đặt đi, anh không có ý tưởng gì.”
“Thế Tiểu Bạch nhé? Không thì gọi là Lý Bạch.”
Mẫn Việt: “…”
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Hứa Thời Diên quay qua thì nhìn ngay thấy cảnh Seeger và Lý Bạch dựa vào nhau ngủ, một cảm giác hạnh phúc dịu dàng nặng ngàn cân chất đầy cõi lòng hắn.

Hứa Thời Diên ôm Mẫn Việt từ phía sau cảm thán: “Mẫn tiên sinh, em cảm thấy được ở cùng anh là một điều hết sức hạnh phúc.”
Mẫn Việt vỗ tay cậu trai nói: “Em vui là được.”
“Em hi vọng anh cũng sẽ vui.”
“Sẽ.”
Hứa Thời Diên cảm thấy Mẫn Việt càng ngày càng đối xử tốt với hắn, cũng càng tin vào mối quan hệ giữa họ, thỉnh thoảng anh cũng không còn bài xích các hành vi thân mật nữa.

Những thay đổi đó làm hắn cảm thấy cực kỳ vui sướng và ngọt ngào và cũng củng cố niềm tin rằng mình có thể bước tiếp cùng Mẫn Việt.
Dù Mẫn Việt không thích diễn dạt, cũng thích có không gian cá nhân, hơn nữa hắn không chắc Mẫn Việt có thật sự yêu mình hay không.
Nhưng Mẫn Việt đã đồng ý với hắn rồi, sẽ kiên trì đến khi hắn không thể tiếp tục được nữa mới thôi..