Live Stream Hiện Trường Án Mạng

Chương 1: 1





Edit: Cải Trắng
“Tút… tút…”
“Alo.”
“Alo, chào anh, bác sĩ Phương Khởi.”
Phương Khởi: “Tôi đây.”
Hạ Quyết Vân: “Chào anh, tôi gọi đến từ trụ sở chính Tam Yêu, là người phụ trách hạng mục ‘phân tích hiện trường án mạng’.”
“Mấy người chậm chạp quá.” Giọng Phương Khởi rất bình thản, tựa như đang chờ cuộc điện thoại này: “Thông báo trước đó nói rằng buổi live stream bắt đầu lúc 9 giờ 30, giờ là 9 giờ 45 rồi.

Đánh giá tinh thần của Khung Thương đã kéo dài khoảng nửa tiếng, tôi nghĩ cái này không hợp với lẽ thường.”
“Giữa chừng thu nhận thêm một số ý kiến đóng góp, chúng tôi đang tăng cường kiểm chứng.

Anh biết đấy, ‘phân tích hiện trường án mạng’ là một trò chơi nhập vai khá đặc biệt, phạm vi ảnh hưởng rộng, tiêu chuẩn rất cao.

Chúng tôi không muốn để xảy ra chuyện vượt tầm kiểm soát.” Hạ Quyết Vân mở tài liệu liên quan đến Khung Thương ra, điều chỉnh kích cỡ giao diện: “Anh là chuyên gia tâm lý của cô ấy.

Tôi cần xác nhận lại tình huống hiện tại của cô ấy một lần nữa.”
Phương Khởi khẽ thở dài một hơi, bé đến mức khó có thể nghe thấy, rồi lại hít sâu một hơi, nói: “Mời nói.”
Hạ Quyết Vân nhìn sang ảnh chụp ở góc bên phải, khựng lại trong giây lát, dùng ngón trỏ nhấn cái, phóng to hình.
Người trong ảnh rất xinh đẹp.

Nhưng cái hấp dẫn ánh nhìn của người khác trước tiên là khí chất lạnh nhạt ‘người sống chớ lại gần’ bao quanh lấy cô chứ không phải ngũ quan đẹp đẽ.

Khí chất ấy dễ dàng khiến người bỏ qua diện mạo của cô.
Làn da cô nhợt nhạt như người bệnh.

Bức chân dung còn cho thấy, phần bọng mắt lộ ra gân xanh nhàn nhạt.

Mắt khép hờ tạo cảm giác người này chẳng có chút sức sống nào.

Nhưng, trên người lại tản ra hơi thở nguy hiểm khiến người khác không thể ngó lơ.
Đương nhiên, có khi đó chỉ là sự ảnh hưởng tâm lý của anh.
Đây là một người không có họ, lấy cái tên rất kỳ quái.
Từng dùng cái tên “Kỳ Vô”, nghe thế nào cũng thấy quái quái.
“Khung Thương, nữ, 26 tuổi.” Hạ Quyết Vân lẩm nhẩm theo tài liệu: “Không nghề nghiệp.”
Phương Khởi bổ sung: “Tháng trước cô ấy vẫn giảng dạy ở đại học A, mới từ chức gần đây.”
Hạ Quyết Vân tiếp tục nói: “Không có tiền án tiền sự, nhưng đánh giá phía cảnh sát đưa ra là cần quan sát thêm.”
“Đánh giá này không hợp lý lắm.

Trước mắt, cô ấy chỉ được coi là thông minh mà thôi, không có khuynh hướng phản xã hội.” Phương Khởi nói: “Chiếu theo phần lớn số liệu nói, chỉ số IQ và tâm lý biến thái chẳng liên quan gì đến nhau cả.

Bọn họ không nên dựa vào người bên cạnh Khung Thương để phán đoán phẩm hạnh của cô ấy.

Bọn họ không hiểu cô ấy chút nào.”
“Cô ấy đã trải qua ba đợt đánh giá của ba bác sĩ tâm lý.

Trong đó, có hai người phê chuẩn thông qua kiểm tra, nhưng không đảm bảo được tính hiệu quả của nó.

Chỉ có anh…” Hạ Quyết Vân hơi ngước mắt lên nhìn vào không trung, động tác ấy làm trò biểu cảm khuôn mặt anh sắc bén hơn: “Đánh giá anh đưa ra là: Thông qua trắc nghiệm, sức khỏe ổn định, có thể tham gia trò chơi.”

Phương Khởi: “Có vấn đề gì sao? Cô ấy tiến hành kiểm tra dựa theo yêu cầu Tam Yêu đưa ra đấy.

Người ra đề là bọn họ, giờ người bảo không có tác dụng cũng là bọn họ, có phải đang chơi xỏ không? Quy định mình đưa ra, người ta tuân thủ rồi, anh còn muốn vẽ thêm một dòng ghi chú, hình như không hay lắm nhỉ? Tôi không phải người như thế.”
Hạ Quyết Vân hỏi: “Trong quá trình kiểm tra, cô ấy có biểu hiện nào khác với người bình thường không?”
Phương Khởi im lặng trong giây lát, sau thành thật nói: “Cô ấy rất bình tĩnh.”
“Hả?”
“Quá mức bình tĩnh.

Dù tôi nói thế nào, tâm lý cô ấy cũng không có dao động quá lớn.

Cô ấy sẽ đứng trên góc độ đem tới lợi ích lớn nhất để trao đổi quan điểm với anh, rất ít khi để cảm xúc cá nhân lẫn vào.” Phương Khởi nói thêm: “Dù là chuyện của bản thân cũng vậy.”
Hạ Quyết Vân: “Cho nên, đánh giá của anh đảm bảo độ chính xác 100%?”
Phương Khởi: “Tôi có thể đảm bảo nó chính xác 100%.

Nhân cách của Khung Thương rất bình thường, trí thông minh vượt xa người thường, định lực rõ ràng, giỏi khống chế cảm xúc.

Điểm duy nhất có thể bị công kích chính là không giỏi giao tiếp.

Nhưng không sao, rất nhiều người IQ cao có tật xấu này.

Bài kiểm tra cho thấy cô ấy cực kỳ thích hợp với hạng mục ‘phân tích hiện trường án mạng’.”
Hạ Quyết Vân lại liếc nhìn ảnh chụp, cảm giác mắt đối phương có năng lực xuyên thấu, thoáng thất thần, bỗng dưng hỏi một câu mà chính anh còn chẳng hiểu sao mình lại đi hỏi: “Nếu cô ấy đang giả vờ thì sao?”
Phương Khởi cao giọng nói: “Anh không thể nói như vậy được.

Nếu anh muốn thảo luận với tôi về mặt ích kỷ và âm u trong tính cách con người, vậy thì phần lớn người dưới điều kiện cực đoan rất có khả năng sẽ làm ra mấy chuyện không phù hợp với giá trị quan của đại chúng.

Có điều, anh hãy tin tôi đi, nếu có tình huống ấy xảy ra thật, cô ấy bình tĩnh và đáng tin hơn khối người.

Mấy người không thể đứng trên góc độ xấu nhất để phán rằng cô ấy là người xấu.

Không có chứng cứ, cô ấy vẫn là công dân tốt tuân thủ pháp luật!”
“Khụ, tôi biết!” Hạ Quyết Vân cúi đầu, nói: “Tôi không có ý gì, tôi đang thuật lại câu hỏi của người khác thôi.”
Giọng Phương Khởi nghe vẻ hòa hoãn hơn, tiếp tục nói: “Thật ra, mấy người không cần khẩn trương như vậy.

Chẳng qua cô ấy thấy được một số cái người thường không thấy thôi mà.”
Hạ Quyết Vân bị lời nói bất thình lình thốt ra của anh ta dọa sững sờ: “Anh nói cái gì?”
“Đừng hiểu lầm.

Ý tôi là, đại não con người là thứ rất thần kỳ, nó ảnh hưởng đến thế giới anh trông thấy.” Phương Khởi tự nhận ra câu mình nói có tầng nghĩa khác, đành giải thích thêm: “Ví dụ như có người, thị giác cực kỳ nhạy bén với các chuyển động, có thể bắt được tốc độ di chuyển của vật thể và quỹ đạo hoạt động, làm cho một người chưa từng qua huấn luyện, dễ dàng đánh trúng quả bóng có tốc độ bay như 200 km/h.

Ở thế giới của bọn họ, hình như có công năng tua chậm thì phải.

Cũng có những người rất nhạy cảm với đủ loại hình dáng, giống bật chế độ hack vậy.

Cho dù không có công cụ nào, cũng có thể đưa ra phân tích chuẩn xác nhất với hình dáng đó.”
Hạ Quyết Vân hỏi: “Vậy thế giới của Khung Thương như thế nào?”
“Ai biết được?” Phương Khởi cười nhẹ: “Cô ấy mẫn cảm lắm, dù là thay đổi nhỏ cỡ nào cũng nhận ra.


Vị trí, hình dạng, khoảng cách, biểu cảm, thậm chí cả nhan sắc.

Cô ấy không nói cho tôi biết thế giới trong mắt cô ấy như thế nào.

Có lẽ, nó giống cái cư dân mạng hay đùa, thế giới của học thần luôn tràn ngập đáp án.”
Hạ Quyết Vân cười theo, nói: “Vậy thì, cô ấy vô cùng hợp với trò chơi nhập vai ‘phân tích hiện trường án mạng’.”
“Nói thật, cô ấy khó mà nảy sinh hứng thú với trò chơi này.

Cô ấy là một nhân tài không thể thay thế, mấy người có thể bổ nhiệm.

Đừng lo lắng cô ấy sẽ có hành vi quá khích.” Bác sĩ Phương nói: “Trừ phi…”
Hạ Quyết Vân nhướng mày: “Trừ phi gì?”
“Gõ vào đầu cô ấy.” Bác sĩ Phương nói: “Cô ấy rất ghét người nào đánh vào đầu mình.”
Hạ Quyết Vân: “Ồ?”
Bác sĩ Phương mỉm cười, day day trán: “Đại não cô ấy từng chịu tổn thương, khả năng cô ấy cho rằng mình bị đánh một cái sẽ thành ngốc.

Cũng giống như có người ghét ăn rau thơm vậy.

Cô ấy cực kỳ ghét người nào đánh vào đầu mình.

Nếu có ai tự tìm đường chết, tôi không cách nào đảm bảo an toàn đâu.”
Hạ Quyết Vân cười nói: “Thói quen ấu trĩ thật đấy.”
“Không nên chê cô ấy ấu trĩ.

Rất nhiều thói quen được hình thành từ bé mà.” Bác sĩ Phương nói: “Thế, còn vấn đề gì không?”
Hạ Quyết Vân: “Hết rồi.”
Bác sĩ Phương nói: “Tôi rất mong chờ lần phát sóng này.”
“Đáng tiếc đã để anh đợi lâu.

Làm phiền rồi.

Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Hạ Quyết Vân nhấn tắt giao diện, cầm đồ, rời khỏi phòng.
Tiếng giày da đập vào sàn nhà vang lên âm thanh thanh thúy, theo tiết tấu mà nện trên con đường tĩnh lặng.

Đến trước ‘phòng phát sóng trực tiếp – 603’, anh đứng lại mấy giây rồi mới đẩy cửa vào.
“Lão đại!” Người đang làm việc bên trong ngẩng đầu, thấy người đến là anh, hỏi ngay: “Live stream được chưa? Cô ấy đợi ở bên trong lâu lắm rồi.”
Một nhân viên trẻ tuổi đưa tư liệu mình cầm trong tay cho anh xem, trên đó viết đánh giá của người chơi hệ thống đã thu thập.
“Phó bản này cô ấy tự chọn, mức tương thích với nhân vật không tới 40%, nhưng người chơi cho 92 điểm.” Nhân viên trẻ tuổi kích động nói: “Trâu bò lắm! Lần đầu em thấy người giỏi như vậy đấy!”
“Phân tích hiện trường án mạng” đưa ra đủ loại yêu cầu biến thái ngay từ bước nhập môn, người có thể vượt qua nó thật sự rất hiếm.

Người chơi chấm điểm thường đánh giá ở mức 60, lên đến 90 có lác đác vài người, cơ bản đều là tay chơi chuyên nghiệp nội bộ.
“Bắt đầu đi.” Hạ Quyết Vân xem lướt qua rồi trả lại, đi sâu vào bên trong văn phòng, nói: “Mở thêm tài khoản nữa, tôi cũng vào.”
*

Khung Thương giữ nguyên tư thế, kiên nhẫn đợi hệ thống thông báo hoàn thành.

Tam Yêu – cái người được cho là chẳng bao giờ đến trễ kia đã bắt cô phải đợi nửa tiếng đồng hồ, nhưng nét mặt cô không hề biểu hiện sự sốt ruột.
Trước khi trò chơi bắt đầu, đề kiểm tra liên tục đổi mới ba lần.

Sang đến lần thứ tư, cô không thèm để ý nữa, dịch chuyển tầm mắt, dừng lại ở chấm đỏ.
Mặt không biểu cảm, ánh mắt dửng dưng nhưng trên người lại toát ra hơi thở làm người khác sởn tóc gáy, hóa thành bản chất, đi xuyên qua cabin trong suốt, ập tới chỗ nhân viên kỹ thuật ngồi sau màn hình.
Ngay lúc cô chuẩn bị nâng tay, nhấn vào nút kết thúc thì cái vòng xoay tròn tròn trông như bông cúc nhỏ biểu thị tiến độ load kia thay đổi, biến thành dấu tích xanh.
Hệ thống thông báo đang trong quá trình tải phó bản.

Ngay sau đó, cơn choáng váng đánh úp lên người Khung Thương.
Khung Thương không thích cảm giác váng vất này chút nào.

Đợi cho bớt cơn choáng, cô mới he hé mắt, tầm nhìn bị chắn bởi mảng sương mù bao xung quanh.
Cô mơ hồ nghe thấy tiếng người đi lại, nghe xa xa có tiếng cười đùa, hoàn cảnh xung quanh cho thấy cô đang ở trong phòng học.
Đồng thời, loạt ký tự màu đen di chuyển trên không trung thu hút sự chú ý của cô.
*
Chào mừng người chơi gia nhập game nhập vai phát sóng trực tiếp “Phân tích hiện trường án mạng” (bài kiểm tra cho người mới), thân phận của bạn là [nạn nhân].

Ký ức liên quan đến vụ án đã bị phong tỏa, mời bạn căn cứ theo gợi ý của NPC, tránh thoát khỏi kết cục tử vong.

Hoặc bạn có thể trợ giúp [hung thủ], hay [người truy nã hung thủ], hoàn thành tình huống vốn có.
Thân phận: Vương Đông Nhan (tên giả)
Lý do tử vong: Tự sát (đã xác định)
Người chơi cho điểm: 92 (thiên tài như bạn nhất định có thể phá kén trọng sinh)
Độ phù hợp nhân vật: 36% (bạn và nạn nhân là hai loại người khác nhau)
Mức độ muốn tự sát: 87% (nhân vật của bạn suy sụp tinh thần)
[Lưu ý] Trò chơi căn cứ theo nhiều số liệu và hồ sơ hình sự để tự động tạo tình huống.

Bạn hãy tích cực khám phá nhiều cốt truyện nhé!
[Ấn vào đây để xem chi tiết tình hình phó bản.

]
*
Ký ức của Khung Thương hơi mông lung.

Cô nhấn xem chi tiết tình hình, đảo mắt đọc sơ qua mấy ý.
“Phân tích hiện trường án mạng” sẽ không cung cấp quá nhiều thông tin ngay từ lúc mở màn.

Thậm chí, ngay cả thiết lập nhân vật cũng không có báo cáo hoàn chỉnh, yêu cầu người chơi tự thăm dò.

Nhưng những người xung quanh sẽ đưa ra phản hồi để nhắc nhở người chơi tiến hành điều chỉnh.
Sự bất thường này bắt đầu từ khi trời trở thu, chỉ là lúc ấy không ai ngó ngàng đến.
Học kỳ I lớp 12 mới trôi qua được nửa kỳ, một học sinh lớp 12A1 nhảy lầu tự tử.
Học sinh nhảy lầu tự tử không phải hiện tượng hiếm gặp, nhất là khi đối tượng học lớp 12.

Cảnh sát, trường học, phụ huynh vào cuộc.

Sau một hồi ba bên làm việc với nhau, xác nhận em học sinh này tinh thần bất ổn, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn, thêm việc thành tích học tập thụt lùi làm em ấy quá áp lực nên lựa chọn tự sát.
Không phát hiện bất cứ dấu hiệu khả nghi nào ở hiện trường, người nhà nạn nhân cũng không có ý định truy cứu.

Sau khi thương lượng và đền bù một số tiền đáng kể, sự việc nhẹ nhàng được giải quyết.
Hơn một tháng sau, một bạn nữ cùng lớp nạn nhân cũng nhảy lầu tự tử.
Tiếp đó, vào thời điểm cuối xuân đầu hạ, xuất hiện học sinh thứ ba lựa chọn điểm tự tử y hệt.
Căn cứ theo thông tin đã cho, người thứ ba này từng gọi điện báo cảnh sát hai lần nhưng chẳng nói gì.
Mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp ba, khoảng thời gian chưa đến một năm này đã liên tiếp xảy ra năm vụ học sinh tự sát.


Con số này không bình thường chút nào.
Thân phận hiện tại của Khung Thương chính là nạn nhân thứ ba, Vương Đông Nhan.
Liên kết các từ khóa quan trọng lại, lập tức sáng tỏ nguyên nhân Vương Đông Nhan tự sát.
Khung Thương đọc tài liệu xong, nhấn đóng cửa sổ.
[Phó bản tải xuống hoàn tất.

Live stream chính thức bắt đầu.

Hoan nghênh người chơi có ID: QC1361 gia nhập.

]
[Trước khi điều kiện kích thích tử vong đến, mong bạn tích cực thăm dò cốt truyện.

]
Lời nhắc nhở cuối cùng vừa dứt, sương mù lập tức tản ra, âm thanh và hình ảnh trở nên rõ ràng hơn.

Khung Thương có thể cảm nhận được làn gió ấm thổi từ ngoài cửa sổ vào, cùng với sự ấm nóng trên cánh tay trần trụi.
Phía trên bảng đen, kim đồng hồ điểm 9 giờ 50 phút.
Cô đứng sau bàn học, vị trí cuối lớp.
Khung Thương quay đầu, nhìn lướt qua một lượt phòng học, ghi nhớ từng chi tiết và đặc điểm trên gương mặt từng học sinh.
Giờ đang ra chơi nên phòng học rất ồn.

Ánh mặt trời rực rỡ len lỏi vào bên trong qua cửa sổ, xúc tác tạo nên cảm giác hoài niệm.
Khung Thương mới quan sát được một nửa thì đầu bị vật thể bay ngang trên không trung đập trúng, cả người lảo đảo vì lực đập.

Tiếng đập nặng nề vang lên, cùng lúc đó mắt trông thấy quả bóng rổ màu vàng cam.
Khung Thương nhếch môi, sắc mặt có phần ngẩn ngơ.

Cô ngước mắt, đảo quanh, thong thả quay đầu nhìn về phía cửa.
Người bày trò đang đứng dựa vào cửa, nhìn cô đầy cợt nhả.

Cạnh đó có mấy nam sinh nữa, hoàn toàn không có ý định xin lỗi.
*
Ngoài màn hình, xem đến cảnh tượng này, Phương Khởi phun hết ngụm nước vừa uống ra ngoài.
Này… chơi bạo thế?
*
Khung Thương đưa tay xoa xoa phần gáy.
Tuy hệ thống mô phỏng Tam Yêu sẽ không để cô cảm nhận đau đớn quá mãnh liệt nhưng cái đau âm ỉ từ đại não truyền tới nhắc nhở rằng, cô mới nhận được sự khiêu khích và tổn thương từ bạn học.
Khung Thương nhấc chân đá ghế ra phía sau, kim loại ma sát với sàn nhà tạo thành tiếng ồn chói tai.

Mặt mày lạnh tanh xoay người, đi ra cửa.
Mọi người cứ tưởng cô sẽ làm như mọi khi, mặc kệ mọi thứ đi ra một góc co rúm người.

Ai ngờ, cô lại đi đến trước mặt nam sinh ra tay, nhìn chằm chằm cậu ta.
Ánh mắt cô rất âm u, hoặc nên nói làm người bị nhìn thấy rất khó chịu.

Bị cô nhìn chằm chằm một lúc lâu, nam sinh ấy bắt đầu thấy bứt rứt, nụ cười cứng đờ, biến thành gượng gạo, lúng túng.
Đương lúc cậu ta định nói đôi câu lừa gạt qua chuyện thì Khung Thương túm lấy tóc cậu ta, đập một phát vào cửa sắt.
“Bốp!” Như tia sét xẹt ngang đập xuống đất.

Âm thanh trong phòng học chuyển về chế độ im lặng.
Hàng chục ánh mắt kinh ngạc, đầy sợ hãi ngó về phía ấy.
“Hửm? Ai, cho, phép, mày,…” Khung Thương bình thản gằn từng chữ: “Đập, đầu tao?”.