Lục Địa Kiện Tiên

Chương 24: 24




 
Tổ An thong dong đáp:
- Ta tự biết đã làm ra sự tình không bằng cầm thú, thật là tội đáng chết vạn lần.

Cho nên đêm qua Nhị tiểu thư tới tìm ta, ta vì rửa sạch tội nghiệt, không chút chống cự, mặc cho nàng dùng Trường Tiên Rên Rỉ đánh, chịu đến tám roi, mới được nàng tha thứ.

Người xung quanh đều thầm mắng vô sỉ, còn không chống cự, ta nhổ vào, Nhị tiểu thư thật muốn đánh ngươi, phế vật như ngươi chống cự được sao?
Lúc này Sở Trung Thiên và phu nhân mới nhìn về phía cáng cứu thương và vết máu lên người Tổ An, Nhạc Sơn ở một bên bẩm báo:
- Hồi bẩm chủ nhân, cô gia nói hắn bị Trường Tiên Rên Rỉ gây thương tích, bản thân bị trọng thương không xuống giường được, cho nên thuộc hạ phải khiêng hắn tới.

- Hoàn Chiêu?
Sở phu nhân sững sờ, nghĩ đến tính tình của nhị nữ nhi, có chút tức giận nói.

- Quả thực là hồ nháo.

Trên mặt Sở Trung Thiên cũng hiện lên vẻ cổ quái:

- Phu nhân, lúc đầu chúng ta là bởi vì sự tình của Hoàn Chiêu mới mở từ đường, bây giờ Hoàn Chiêu đã tự mình xử phạt hắn, chuyện này ta thấy tới đây là được?
Nghĩ đến hôm qua đại nữ nhi nói, kỳ thật hắn cũng minh bạch chuyện này tất có nguyên nhân, cũng không trách Tổ An được, chỉ bất quá phu nhân nổi nóng, lại thêm mấy phòng khác giật dây, hắn không thể không tổ chức tộc hội làm dáng.

Tổ An nghe mà hảo cảm tỏa ra, quả nhiên là nhạc phụ tốt, đốt đèn lồng cũng khó tìm nha!
Sở phu nhân còn chưa trả lời, một giọng nam chói tai đã vang lên:
- Lời ấy của Đại ca sai rồi, Sở gia chúng ta nổi danh gia phong nghiêm cẩn, chưa từng xuất hiện sự tình xấu hổ như vậy, nếu như lúc này chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có, Sở gia chúng ta còn mặt mũi nào tồn tại? Các ngươi có biết bên ngoài truyền bao nhiêu lưu ngôn phỉ ngữ hay không, nói tiểu tử này muốn tỷ muội ăn sạch, nếu chúng ta không xử phạt, chẳng phải là cổ vũ oai phong tà khí?
Nói chuyện là một nam tử trung niên sắc mặt u ám ngồi ở dưới Sở Trung Thiên, hai mắt thâm quầng, trong tay nhẹ nhàng phất phơ một cây quạt, trong trí nhớ hắn là nhị phòng của Sở gia Sở Thiết Sinh, Sở Sơ Nhan phải gọi hắn là Nhị thúc.

- Nhị thúc ngươi nói cái gì đó, đêm đó hắn lại không làm cái gì với ta!
Lúc này một thiếu nữ xinh đẹp từ hậu đường chạy ra, áo da bó người, bộ dáng hấp tấp để từ đường băng lãnh phảng phất như nhiều thêm một tia ấm áp.

Sở Trung Thiên vội vàng nói:
- Hoàn Chiêu, con ra ngoài làm gì, nhanh đi vào.

- Hung cái gì, lại đi giận dỗi với tiểu hài tử!
Sở phu nhân hung hăng trừng trượng phu một cái, sau đó nhìn nữ nhi, trong nháy mắt chuyển thành vẻ mặt tươi cười.

- Hoàn Chiêu ngoan, đừng nghe cha con, đến chỗ nương, nói xem đến cùng là chuyện gì xảy ra.

Sở Trung Thiên ngượng ngùng cười cười, những người khác không có lộ ra vẻ ngoài ý muốn, hiển nhiên chuyện như vậy đã nhìn quen không lạ.

Sở Hoàn Chiêu chỉ vào Tổ An trên đất nói:
- Nương! tối hôm qua ta thật dùng Trường Tiên Rên Rỉ đánh hắn, cuối cùng cũng đáp ứng tha thứ hành vi kia, ta không muốn nói không giữ lời.

Tổ An âm thầm giơ ngón tay cái, mặc dù nha đầu này có chút biến thái, nhưng tính cách coi như chưa nát.

- Chất nữ còn quá trẻ, không hiểu nhân thế hiểm ác, chuyện này chúng ta ai trừng phạt Tổ An đều được, chỉ không thể từ chỗ ngươi phạt hắn, nếu lan truyền ra ngoài, mọi người sẽ chỉ nghĩ ngươi thật ăn thua thiệt.

Ngươi một cô nương chưa xuất giá, làm sao có thể mang tiếng xấu như vậy.


Lúc này một tên mập mạp dáng dấp phúc hậu nói, lúc hắn nói chuyện rõ ràng không cười, nhưng khuôn mặt híp lại, mọi người sẽ vô ý thức cho rằng hắn đang cười, rất khó dâng lên ác cảm.

Trong tay hắn vuốt vuốt một cái bàn tính vàng óng tinh xảo, cũng không biết có phải vàng thật hay không.

Tổ An nhận ra gia hỏa khẩu phật tâm xà này là Sở gia Tam thúc Sở Nguyệt Pha, hắn không khỏi nhức cả trứng, vì sao người của hai mạch kia đều muốn đẩy hắn vào chỗ chết, bây giờ hắn chỉ là một cô gia phế vật mà thôi, trêu ai ghẹo ai nha?
Lúc này tiểu thư Bùi gia Bùi Miên Mạn nhỏ giọng hỏi thăm Sở Sơ Nhan ở bên cạnh:
- Truyền thuyết không phải nói Trường Tiên Rên Rỉ phóng đại thống khổ gấp mười lần sao, chẳng lẽ phu quân ngươi là cao thủ thâm tàng bất lộ?
Dù thanh âm của nàng rất nhỏ, nhưng đủ để mọi người nghe được, Tổ An không khỏi thầm mắng, nữ nhân này cười rất ôn nhu, không nghĩ tới âm hiểm như thế.

Sở Sơ Nhan nhíu mày, Tuyết Nhi ở sau lưng lại vượt lên trước đáp:
- Hắn ngay cả võ giả cũng không phải, không thể nào là cao thủ được.

Lúc này hai mắt Sở Thiết Sinh tỏa sáng, nhìn vợ chồng Sở Trung Thiên nói:
- Đại ca đại tẩu, uy lực của Trường Tiên Rên Rỉ mọi người đều biết, xem như ngươi ta, chỉ sợ cũng khó có thể chịu đựng được tám roi, hắn chỉ là người bình thường, làm sao có thể.

Sở Trung Thiên và Sở phu nhân liếc nhau, nói thật bọn hắn cũng không tin lắm, Sở Hoàn Chiêu nói:
- Ta thật đánh hắn tám roi, chẳng lẽ là ta nói dối sao?
- Khởi bẩm gia chủ, Nhị tiểu thư đương nhiên sẽ không nói dối, thế nhưng nàng xưa nay tâm địa thiện lương, hơn phân nửa là thủ hạ lưu tình, không hề dùng sức, cho nên Tổ An bị thương căn bản không nghiêm trọng như hắn nói, cái mũi của thuộc hạ chính là bị hắn đánh vỡ, khí lực của hắn rất lớn, nào giống như thụ thương.

Lúc này Điêu Dương cũng mở miệng bỏ đá xuống giếng.


Trong phòng không ít người sắc mặt cổ quái, Nhị tiểu thư tâm địa thiện lương? Lời trái lương tâm như vậy ngươi cũng nói được! Nhiều năm qua ai từng thấy nàng ra roi thủ hạ lưu tình?
Bất quá sự tình hôm nay thật rất ly kỳ, không phải nàng có tình ý nới tỷ phu đó chứ.

Sở Thiết Sinh thừa cơ nói:
- Hiện tại sự thật rất rõ ràng, Tổ An làm chuyện xấu không chỉ không biết hối cải, còn lợi dụng Hoàn Chiêu thiện lương và ngây thơ mưu toan đào thoát tội danh, mong gia chủ nghiêm trị răn đe.

Sắc mặt của Sở Trung Thiên âm tình bất định, hiển nhiên là đang cân nhắc, Tổ An thầm hô hỏng bét, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên một người hầu vội vã chạy đến.

- Khởi bẩm lão gia phu nhân, bên ngoài có nữ tử làm ầm ĩ muốn gặp cô gia, đã dẫn tới không ít người vây xem.

- Nữ tử?
Sở phu nhân sững sờ.

- Là nữ tử nhà ai trong thành?