Lục Địa Kiện Tiên

Chương 46: 46




 
 
 
- Không có!
 
Kỷ Tiểu Hi vội vàng dời ánh mắt.

 
- Không nghĩ tới ngươi còn rất đẹp trai.

 
Vừa rồi đối phương ở trong nước, nàng căn bản không có ý tứ nhìn nhiều, cho tới bây giờ mới nhìn rõ tướng mạo của đối phương.

 
- Đúng vậy, ở quê hương của ta, mọi người đều gọi ta là Ngô Ngạn Tổ.

 
Đạt được mỹ nữ khẳng định, Tổ An vui vẻ, nghĩ đến trước đó Thành Thủ Bình nói Sở gia đại tiểu thư chiêu hắn làm rể, chủ yếu là bởi vì hắn đẹp trai, lúc ấy còn tưởng đối phương vỗ mông ngựa, hiện tại xem ra khuôn mặt của mình ở thế giới này cũng là đồng tiền mạnh nha.

 
- Ngô Ngạn Tổ là ai?
 
Kỷ Tiểu Hi nghi hoặc.

 
- Chính là một đại suất ca được người người công nhận.

 
Tổ An cũng không nhịn được lâm vào hồi ức, thế giới này tốt thì tốt, nhưng không có điện thoại không có internet, thật là có chút nhàm chán.

 
- A.


 
Sắc mặt của Kỷ Tiểu Hi đỏ lên, bỗng nhiên nói.

 
- Ngươi không phải người tốt.

 
- A? Vì cái gì?
 
Tổ An trợn tròn mắt, mặc dù đối phương có chút ngốc manh, nhưng thực lực khẳng định là vượt qua mình, nếu thật chọc giận nàng, sẽ có chút phiền phức.

 
- Vừa rồi ngươi nói bởi vì Cương Liệt Hắc Sài đang đuổi, ngươi trong lúc bối rối mới rơi vào trong nước, nhưng ta kiểm tra, xung quanh nơi này không có dấu chân của Cương Liệt Hắc Sài, hơn nữa y phục của ngươi chỉnh chỉnh tề tề bày ở trên bờ, hiển nhiên thời điểm xuống nước ngươi cực kỳ thong dong, tuyệt đối không có khả năng như ngươi nói.

 
Kỷ Tiểu Hi chỉ vào vết tích trên mặt đất nói, nàng chỉ là đơn thuần, nhưng không có nghĩa là nàng ngốc.

 
Tổ An cười ngượng ngùng, bất quá trong khoảng thời gian này tiếp xúc, hắn đã đại khái biết tính tình của đối phương, rất nhanh liền có chủ ý:
 
- Ta cũng không phải cố ý lừa ngươi, chủ yếu là lúc ấy ở dưới loại tình huống kia, ta lo lắng ngươi sẽ hiểu lầm, cho nên mới viện một lý do, nhưng ta thật là ngất xỉu mới trôi tới nơi đó, điểm ấy ta không có lừa ngươi.

 
- Thật sao?
 
Kỷ Tiểu Hi có chút nghi ngờ trên dưới dò xét hắn.

 
- Nhưng ta nhìn thân thể của ngươi tình trạng rất tốt, dáng vẻ không giống bị bệnh, ngươi vươn tay ra đi.

 
- Làm gì?
 
Tổ An hơi nghi hoặc, nhưng khí chất của đối phương để cho người ta rất khó sinh lòng cự tuyệt, nên vô ý thức đưa tay tới.

 
Ba ngón tay mát lạnh bắt lấy thủ mạch, trong nháy mắt đó Kỷ Tiểu Hi phảng phất như đổi một người, tiểu cô nương nhu nhược trở nên nghiêm nghị không thể xâm phạm.

 
Dù Tổ An miệng tiện, lúc này cũng không dám nói cái gì, sợ quấy rầy nàng.

 
- Nguyên lai âm mạch của ngươi có chút vấn đề.

 
Một lúc lâu sau, ngón tay của Kỷ Tiểu Hi thu về, ánh mắt nhìn về phía hắn bớt đi vài tia đề phòng, nhiều hơn mấy phần đồng tình.

 
- Đáng tiếc ta học nghệ không tinh, không biết nên làm sao trị liệu, bất quá ngươi không cần lo lắng, cha ta hẳn sẽ trị được.

 
Thấy ánh mắt nàng đồng tình nhìn về phía đũng quần của mình, Tổ An sắp khóc, không có nam nhân nào nguyện ý để nữ nhân biết hắn không được, vốn còn muốn đùa giỡn nha đầu đáng yêu kia một chút, hiện tại nội tình bị người ta xem thấu, thật là mất mặt ném về tận nhà.

 
Tổ An hối hận không thôi, sớm biết như vậy sẽ không cho nàng nắm tay, bất quá ai cũng nghĩ không ra, tiểu nha đầu này lại còn là tiểu thần y.


 
Chờ đã, nàng họ Kỷ, lại tinh thông y thuật, sẽ không xảo như thế chứ?
 
Hắn hỏi dò:
 
- Xin hỏi lệnh tôn là?
 
Kỷ Tiểu Hi ngòn ngọt cười:
 
- Cha ta là Kỷ Đăng Đồ, ở Minh Nguyệt Thành có chút danh tiếng, có lẽ ngươi nghe qua.

 
Nếu như trước đó nàng còn có chút đề phòng, nhưng biết bệnh tình của đối phương, nàng triệt để yên lòng, tin tưởng vừa rồi đối phương nhìn nàng tắm rửa đích thật là vô tâm.

 
- A, Kỷ thần y, nghe qua nghe qua.

 
Tổ An nghĩ nghĩ, cuối cùng không có nói cho nàng biết, lần này mình ra khỏi thành là bởi vì Kỷ thần y ủy thác.

 
- Ngươi đừng lo lắng quá mức, ngươi theo ta về nhà, ta dẫn ngươi gặp cha ta, hắn hẳn có biện pháp trị liệu ngươi.

 
Nhìn thấy vẻ mặt hắn hốt hoảng, Kỷ Tiểu Hi cho rằng hắn đang lo lắng ám tật trên người, vội vàng an ủi.

 
- Bất quá ta còn cần thu thập Cẩu Bảo.

 
Tổ An không đồng ý cái nhìn của nàng, trước đó trong thành gặp qua Kỷ thần y yêu tài như mạng, hơn nữa còn nói nữ nhi là hàng kém chất lượng, nếu như không hoàn thành nhiệm vụ, hắn chưa chắc sẽ trị liệu.

 
Kỷ Tiểu Hi muốn nói lại thôi:
 
- Nhưng lấy thực lực của ngươi, chỉ sợ!
 
Nói thẳng chính là không phải ta xem thường ngươi, mà là thực lực của ngươi quá rác rưởi.

 

Tổ An cười nói:
 
- Trước đó đúng là có chút đau đầu, nhưng sau khi nhìn thấy ngươi lại có biện pháp.

 
- Ta?
 
Kỷ Tiểu Hi có chút khó khăn.

 
- Nhưng thực lực của ta mới cấp ba, dùng phân rồng những Cương Liệt Hắc Sài kia sẽ né tránh, còn thuốc mê, vừa rồi vì đối phó Hồng Nhãn Cuồng Tê, đã sử dụng hết.

 
Tổ An nghĩ thầm nha đầu này có thể sống đến hiện tại quả thực là kỳ tích, lá bài tẩy của mình nói hết cho người xa lạ, không sợ mình là người xấu sao?
 
Bất quá nghĩ đến nàng biết ám tật trên người mình, chỉ sợ cũng bởi vì cái này mới không phòng bị.

 
- Yên tâm đi, không cần ngươi hỗ trợ, tự ta có thể làm được.

 
Tổ An cười thần bí.

 
- Ngươi nói Hồng Nhãn Cuồng Tê thù rất dai đúng không?
 
- Đúng vậy.